Radio Long hổ phong vân (Phần 16) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 19:03

Radio: Long hổ phong vân (Phần 16)

922
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 20:47 Dung lượng: 19.04 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Càng nghĩ, Tiểu Phi càng thêm hãi hùng, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, không một dấu vết gì khác lạ, chứng tỏ đối phương không những cao diệu về võ công mà hành động cũng thật là khéo léo kỹ càng. Khó tìm ra được người thứ hai như thế! Nhìn chiếc xác còng queo của Thiên Ưng Tử, Tiểu Phi chép miệng ủ rũ:

113 track
Giới thiệu: Càng nghĩ, Tiểu Phi càng thêm hãi hùng, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, không một dấu vết gì khác lạ, chứng tỏ đối phương không những cao diệu về võ công mà hành động cũng thật là khéo léo kỹ càng. Khó tìm ra được người thứ hai như thế! Nhìn chiếc xác còng queo của Thiên Ưng Tử, Tiểu Phi chép miệng ủ rũ:

Long Hổ Phong Vân

- Tuy chẳng phải tôi giết đạo trưởng, nhưng đạo trưởng vì tôi mà bị giết. Giá như kẻ đó không biết là tôi muốn Tìm đạo trưởng thì vị tất y đã giết đạo trưởng làm chi? Tiếc rằng, lúc còn sống đạo trưởng đã nắm cái chìa khóa bí mật đó, nhưng chính đạo trưởng lại không hay biết!

Cho đến bây giờ, chàng chỉ phăng ra được một manh mối duy nhất, đó là sự trùng hợp của Tả Hựu Tranh, Tây Môn Thien, Lãnh Tựu Tử và Trác Mộc Hợp.

Nhất định là ho sau khi tiếp được phong thư nọ liền vội vã ra đi. và tất nhiên, bốn phong thư nọ cùng do một người phát ra, đó cũng là đầu mối mà Tiểu Phi cần phăng ra.

Muốn vạch được điều bí mật ấy, Tiểu Phi cần phải biết rõ:

- Kẻ đưa thư là ai?

747-long-ho-phong-van-phan-16-1.jpg
Long hổ phong vân.

- Trên thư đã viết những gì?

Những tảng đá lót đường, bóng nhẵn vì vết chân người mài giũa, dưới ánh nắng giữa trưa, óng ánh đến chói mắt.

Tiểu Phi lững thững trên đường đi, môi tuy vẫn giữ nụ cười, nhưng thật ra lòng chàng hết sức chán nản! Tả Hựu Tranh, Tây Môn Thiên, Linh Tựu Tử, ba kẻ tiếp được phong thư kỳ bí, cũng là ba nhân chứng quan trọng đều trước sau mất tích.

Luôn những kẻ liên hệ mật thiết nhất của họ có thể biết được ít nhiều hành tung bí mật của họ như Tống Cang, Dương Tùng, Thiên Ưng Tử cũng bị giết chết để chết để diệt khẩu. Chỉ còn lại duy nhất là nơi Trác Mộc Hợp, may ra có thể dò phăng được chút ít mối manh.

Nhưng, trước đi, biết rằng Trác Mộc Hợp có thể phong thư lại nhà?

Mà dù cho có để lại nhà, nhưng làm sao biết là giao cho ai?

Hay dù cho Tiểu Phi có biết tên được giữ phong thư nhưng giữa vùng sa mạc mênh mông Đai qua Bích đó, một vùng biển cát muôn dặm bao la hầu như không bờ bến đó, làm sao biết được tông tích của hắn ở đâu mà tìm?

Chàng thở dài sườn sượt, đủng đỉnh bước vào một ngôi tửu lầu tìm hơi rượu giải khuây! Bất kỳ một gã đàn ông nào sau khi bao tử được dồn đầy những thức ăn ngon, tâm tính sẽ nhờ đó mà thanh thản phần nào.

Vài thức nhắm thật ngon, đôi ba chung rượu ấm lòng, dưới mắt họ, thế giới này sẽ trở nên rực rỡ hơn nhiều, dù là một cây khô bên vệ đường, họ cũng cứ cho là còn nhiều sinh khí! Tiểu Phi đưa mắt qua khung cửa sổ, hứng thú nhìn kẻ qua người lại tấp nập bên dưới đường… Chàng bất chợt nhìn thấy có mấy tên đại hán dẫn ngựa theo hộ tống một thiếu phụ áo tím, từ bên kia vệ đường băng qua! Tất nhiên, đám đại hán đó không làm sao gợi được sự hứng thú cho Tiểu Phi, nhưng chính thiếu phụ áo tím nọ đã làm cho ánh mắt chàng vụt sáng rực lên, vì nàng chính là Trần San Cô! Khuôn mặt trái xoan nàng hiện thời nặng chình chịch, đôi mày liểu nhíu chặt lại như sẵn sàng gây sự với bất cứ kẻ nào.

Và đám đại hán nọ thật là đáng tội, cúi đầu cắm cổ lầm lũi đi… Thiên tinh bang dù sao cũng là một bang lẫy lừng nơi miền nam đất Hoán, thế mà giờ đây bị tống cổ ra khỏi thành Tế Nam, quả là một chuyện vô cùng nhục nhã.

Đến đầu đường, nơi chổ gốc cây khô, nhóm người đó hình như Thương lượng nhau một lúc, nên đám đại hán liền lên ngựa ra hướng đông cửa thành. Trần San Cô trở lại một mình đi về hướng tây.

Một ý nghĩ chợt nhớm lên trong đầu, Tiểu Phi ném một đỉnh bạc lên bàn trả tiền rượu, hấp tấp đuổi theo sau.

Quẹo quanh qua đầu đường, Tiểu Phi đã có thể nhìn thấy chiếc bóng thon thon màu tím đi ở phía trước.

Vóc nàng tuy có hơi mập, nhưng chiếc eo vẫn rất thon, mỗi bước đi cái eo thon ấy núng nính thật đặc biệt khiến đàn ông phải chong mắt nhìn theo thèm thuồng… Tiểu Phi đi xa xa ở phía sau, tha hồ ngắm nghía thật no mắt. Dáng đi của những người đẹp, bao giờ cũng đem lại cho chàng một sự thích thú thưởng thức không biết chán! Tất nhiên, Trần San Cô không hề lưu ý đến chàng, mà cho dù có nhìn thấy, nàng cũng không sao nhận ra. Vì bây giờ, Tiểu Phi không còn là bộ mặt của Trương Khiếu Lâm nửa.

Thỉnh thoảng, nàng dừng bước lại hỏi thăm những người hai bên hàng phố, hình như nàng đang dò la một chuyện gì.

Đường đi mỗi lúc một thêm hẹp lại dơ, đúng là một xó hẽm tồi tàn của thành phố Tiểu Phi đi theo phía sau chẳng khỏi lạ lùng, không hiểu nàng định tìm ai?

Một người như Trần San Cô mà đi vào những chốn này tất không tránh khỏi gợi sự tò mò của người quanh xóm… Vài tên vô lại đã tay chỉ chỏ luận bàn, có những tên mất dạy hơn nguýt mắt nhăn mày chòng ghẹo… Trần San Cô vẫn như tuồng chẳng biết, cứ thản nhiên cất bước ai nhìn nàng, nàng lỏ đôi mắt to trừng lại, còn chốc chốc dừng lại hỏi thăm đường.

Người mà nàng tìm đến, hình như ngụ Ở đây rất lâu, cho nên những kẻ chỉ đường cho nàng luôn luôn trỏ tay về hướng một triền núi nhỏ.

Nơi triền núi đó cũng có hai dãy nhà thâm thấp toàn kiến trúc vật liệu bằng cây, ngã nghiêng xiêu vẹo, hiển nhiên là khu bần dân của thành Tế nam.

Tiểu Phi càng thêm lạ lùng:

- Nơi đây lại có kẻ mà nàng cần tìm à?

Trần San Cô tiến lên triền núi, hỏi thăm nagy một mụ đàn bà mập ú đang núc ních đi xuống.

Bây giờ thì Tiểu Phi đã có thể lắng nghe văng vẳng tiếng của nàng:

- Tôn Học Bổ phải ở bên trên đó chăng, cái lão Tôn tú tài chuyên vẻ vời ấy mà?

Mụ đàn bà mập lắc đầu tỏ ý không biết. Đứa con mụ vụt nói:

- Má à! Tôn tú tài mà bà này hỏi chính là Tôn lão đầu ấy!

Mụ đàn bà mập bật cười:

- À, bà định tìm Tôn lão đầu hả? Lão ở căn nhà thứ bảy cửa bên trên, trước cửa nhà có tấm sao vẽ hình “bát quái” đó, dễ tìm lắm!

Một câu hỏi xoáy nhanh trong đầu Tiểu Phi.

Tôn lão đầu là nhân vật thế nào, tại sao Trần San Cô lại đi tìm cho được lão?

Nơi khu bần dân của thành Tế Nam này, phải chăng là nơi hang rồng ổ cọp của một tổ chức ghê gớm nào?

Tiểu Phi đã nhanh hơn một bước tiến đến căn nhà thứ bảy nọ.

Theo khung cửa sổ xiêu vẹo nhìn vào, qua ánh sáng tù mù bên trong nhà, chàng nhận ra cạnh chiếc bàn mọt gặm lổ chỗ, một cụ già tóc râu trắng xóa đang ngồi.

Thần sắc cụ già thật trầm mặc thật lạnh lùng, hình như tất cả hứng thú trên đời hoàn toàn mất hẳn trong nếp sống, và hiện giờ, lão ngồi nơi đây để đợi chờ cái chết tiến dần đến mà thôi! Một cụ già gần đất xa trời như thế, không lẽ có đặc điểm gì khiến Trần San Cô đến độ hứng hkởi phải lặn lội đến tìm?

Tiểu Phi quả không làm sao nghĩ ra nổi! Đang lúc phân vân, Trần San Cô đã đẩy phên cửa bước vào. Đôi mắt nhìn quanh bốn phía một thoáng, nàng nhíu mày hỏi:

- Tôn giá là Tôn Học Bổ, tôn tú tài?

Cụ già vẫn trơ trơ nét mặt:

- Phải, lão chính là Tôn Học Bổ, mỗi quẻ hai phân bạc, đóan vận mạng một tiền đúng! Trần San Cô càng nhíu đôi mày:

- Tôi chỉ muốn tìm vị họa sư Tôn tú tài, chứ không phải đến xem quẻ!

Tôn Học Bổ dửng dưng:

- Lão chính là họa sư Tôn tú tài đây, chẳng qua hai mươi năm trước đây đã đổi nghề, nếu cô nương muốn họa tượng, tiếc rằng đã đến trể hai mươi năm!

Cho đến bây giờ đôi mày như mực kẻ của Trần San Cô mới trở về vị trí cũ:

- Ông đổi nghề hay chưa, chuyện đó đối với tôi không có gì quan hệ, chỉ cần ông là người hai mươi năm trước đây, đúng là Tôn Học Bổ chuyên họa tượng cho người, người mà tôi tìm đúng là ông là được rồi! Vừa nói, nàng vừa lôi trong ống tay áo ra một bức họa được cuộn tròn và trải banh ra trên mặt bàn, ánh mắt nhìn xoáy vào khuôn mặt Tôn Học Bổ:

- Tôi muốn hỏi, bức tượng này phải chăng do ông vẽ? Người trong bức tượng là ai?

Tiểu Phi rất muốn được nhìn xem bức họa, nhưng khốn nổi ánh sáng trong nhà quá tối, lại thêm bóng của Trần San Cô áng mất bức họa, không làm sao xem được.

Chàng có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tôn Học Bổ vẫn một vẻ dửng dưng bất chấp, trơ trơ không một biến đổi cũng không một nét tình cảm, y như một con người chỉ còn lại cái thể xác ở đó, còn linh hồn đã mất đi từ lúc nào.

Ánh mắt không hề rơi lên bức họa mà tựa như hai lổ trống không nhìn thẳng về phía trước, và vẫn một giọng trống không đơn điệu đó, lão nói từng tiếng một:

- Ta không rõ bức họa do ai vẽ, cũng chẳng biết người trên bức họa là ai?

Trần San Cô túm lấy tà áo lão, giọng giận dữ:

- Tại sao chẳng biết, trên bức họa rõ ràng đề tên của ông?

Tôn Học Bổ lạnh lùng:

- Buông tay ra, không lẽ cô nương cũng như già này, nên không nhìn rõ lão là một kẻ mù?

Như vừa bị ai tát phải một tát, Trần San Cô lập tức buông xuôi bàn tay, kêu lên thất thanh:

- Ông… ông không nhìn thấy gì hết?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:47
Giới thiệu: Thanh trường kiếm trong tay y chớp lên, nhưng Trương Khiếu Lâm bất động, trong tư thế chấp tay sau lưng, thần thái an nhàn, vô sự.
15:22
Giới thiệu: Nhất Điểm Hồng không thích nói chỉ thích làm. Lãnh Thu Hồn buộc Tống Cang phải đưa lão ra khỏi Tế nam, lão muốn tỏ cho Lãnh Thu Hồn biết, đi hay ở tùy ở lão, cũng như muốn vào nhà là lão vào, muốn ra là lão ra, chẳng ai cưỡng bách lão được! Lãnh Thu Hồn biến sắc, nhưng lấy ngay bình tỉnh, sửa giọng dịu lại một chút, tiếp nối:
16:14
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn nhìn hắn: - Trương huynh tính hỏi nàng điều gì chăng? Y điểm một nụ cười, ánh mắt và nụ cười của y tàn khốc quá, y không đợi Trương Khiếu Lâm đáp, hỏi xong lại tiếp luôn:
28:15
Giới thiệu: Đột nhiên, Trương Khiếu Lâm kêu hoảng lên như người giật mình bừng tỉnh sau giấc ngủ say: - Có người! Ai?
13:18
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn lạnh mặt: Tại hạ xưa nay không quen nói dối ai cả! Trương Khiếu Lâm đứng lặng giây lâu, sự thất vọng lộ hẳn ra khuôn, nhìn trời thở dài:
13:18
Giới thiệu: Sát Thủ Ngọc Lang Phấn Diện Mạnh Thường Lãnh Thu Hồn đang xoay quanh khách chơi, thi triển tài xã giao, bỗng một trang hán vận y phục hoa lệ, đầu sói, mắt chuột, có vẻ hấp tấp, xuất hiện trên màn cửa, vừa nghiêng mình, vừa điểm một nụ cười, thốt:
16:01
Giới thiệu: Bây giờ, Tống Điềm Nhi mới bật nút, cười ròn, cuộn tròn mình lại mà cười. Dung thơ! Dung thơ! Cứu mạng! Chưởng môn nhân Thần Thủy Cung lợi hại ghê! Nàng chạy, Lý Hồng Tụ đuổi bắt, cả hai xoay quanh chiếc bàn, rồi vọt ra cửa.
12:40
Giới thiệu: Một nụ cười ác hiểm lộ trên vành môi mọng đỏ của nữ nhân, nàng muốn buông một câu theo ý niệm vừa phát sinh trong tâm não, nhưng Tiểu Phi không để cho nàng kịp phát biểu ý kiến, chàng lại chụp tay nàng nhìn thẳng vào mắt nàng tiếp nói:
15:38
Giới thiệu: Lý Hồng Tụ nheo mắt: - Có! Cái điểm tương đồng của họ: tất cả đều là con người! Họ là con người như nhau! Lưu huynh nhận xét chí lý! Tiểu Phi phớt qua sự bông đùa của nàng:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express