Radio Long hổ phong vân (Phần 17) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 19:04

Radio: Long hổ phong vân (Phần 17)

922
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:37 Dung lượng: 17.97 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đến khi lão tỉnh dậy thì mới biết là nàng… nàng… Cục xương trong cổ lão chợt nhịp động liên hồi, từng tiếng từng tiếng một như từ trong nóc giọng thoát ra:

113 track
Giới thiệu: Đến khi lão tỉnh dậy thì mới biết là nàng… nàng… Cục xương trong cổ lão chợt nhịp động liên hồi, từng tiếng từng tiếng một như từ trong nóc giọng thoát ra:

Long Hổ Phong Vân

- Nàng đã móc mất đôi tròng mắt của lão! Cả Trầm San Cô trong nhà, cho đến Tiểu Phi núp bên ngoài nghe xong đều giật bắn thân mình… Một lúc khá lâu sau, Trầm San Cô mới thở dài cất tiếng:

- Tại sao lại làm thế?

Tôn Học Bổ cười chua chát:

- Vì nàng muốn rằng, sau khi ta họa tượng nàng, sẽ không còn họa cho một cô gái nào khác!

Tuy là một kẻ bình thường đã giết người như ngoé nhưng Trầm San Cô nghe xong những hành vi lang độc và tàn nhẫn của nữ nhân trong bức họa, cũng không khỏi nghe da tay tháo mồ hôi, khẽ lẩm bẩm:

- Đúng là một… ma nữ! Tôn Học Bổ nói tiếp:

748-long-ho-phong-van-phan-17-1.jpg
Long hổ phong vân.

- Ta đã bảo trước, nàng là một ma nữ không hơn không kém, bất luận kẻ nào muốn chiếm hửu nàng, đều không sớm thì muộn sẽ lảnh phải một bất hạnh thảm thương. Còn cô nương… tại sao cô nương muốn hỏi nàng? Bức họa kia do đâu mà cô nương có được?

Trầm San Cô đáp:

- Bức họa này là của sư huynh ta tên Tả Hựu Tranh.

Đôi mắt Tiểu Phi vụt sáng lên: Quả nhiên sự suy đoán của ta không sai, cô gái trên bức họa có liên quan đến lão Tả Hựu Tranh! Tôn Học Bổ gật gù:

đã vậy, tại sao cô nương không hỏi ali lịch của nàng ta ngay với đại sư huynh mình?

Trầm San Cô đáp:

- Đại sư huynh ta đã mất tích! Tôn Học Bổ sắc mặt vùng biến đổi:

- Mất tích… vậy trước khi mất tích?

- Tất nhiên ta có hỏi qua, nhưng sư huynh ta nhất định không chịu nói! Tôn Học Bổ sắc diện đã trở lại bình thường:

- Ông ta đã chẳng chịu nói, tại sao cô nương lại cứ phải hỏi?

Trầm San Cô hậm hực:

- Đại sư huynh ta suốt đời ở góa, cũng chính vì cái cô gái này! Trọn đời hạnh phúc của sư huynh ta, có thể nói chôn vùi vì tay của người đàn bà này, đêm ngày y vấn vương nhớ thương, hồn xiêu phách lạc cũng vì ả, mấy mươi năm trời vẫn không hề nguôi ngoai, thế mà ả không một chút gì ngó ngàng đến đại sư huynh ta… chính ả đã đem lại cho đại sư huynh ta toàn là bi thương và thống khổ!… Tôn Học Bổ ngắt ngang:

- Do đó, cô nương nhất định Tìm nàng để mà báo thù cho đại sư huynh! Trầm San Cô nghiến răng:

- Phải! Ta hận nàng… hận nàng vô cùng! Tôn Học Bổ nhẹ thở dài:

- Cô nương hận nàng, chứng tỏ là cô nương đã thầm Yêu đại sư huynh mình, vì giá như không có nàng, có thể cô nương sớm đã thành người vợ của đại sư huynh mình, có phải thế không?

Mặc dù không có mắt, nhưng bằng thính giác nhạy bén, Tôn Học Bổ đã đoán được tâm sự đối phương còn đúng hơn cả kẻ sáng mắt! Lời nói của Tôn Học Bổ như mũi kiếm chích thẳng vào tâm sự mình, Trầm San Cô ngã ngồi trên mặt đất, tay ôm lấy mặt, nhưng rồi lại đứng lên ngay:

- Giữa ta và nàng, còn có một nguyên nhân thù hận khác! Tôn Học Bổ nhăn mặt:

- Nguyên nhân gì khác?

Trầm San Cô đáp:

- Trước một đêm khi đại sư huynh ta xuất môn, người có nhận được một phong thư, và sau đó… như một kẻ ngây dại người ngồi suốt một đêm nhìn sững bức tượng nàng! Tôn Học Bổ thở dài:

Và y ra đi để không bao giờ quay về?

Trầm San Cô gật đầu:

- Phải! Do đó ta nghĩ rằng sự mất tích của đại sư huynh ta nhất định có nhiều dính líu đến nàng. Phong thư kia rất có thể là do nàng cố bày trò ma quái dụ dẫn đại sư huynh ta. Giá có thể tìm được nàng rất có thể tìm đại sư huynh ta! Trầm ngâm khá lâu, Tôn Học Bổ mới từ từ cất tiếng:

- Ta chỉ biết được tên nàng là Thu Linh Tố.

Ba tiếng Thu Linh Tố không làm cho Trầm San Cô ngạc nhiên, nhưng Tiểu Phi bên ngoài cửa sổ lại rúng động cả đầu óc.

Chàng vụt nhớ đến bức thơ tuyệt tình trong gói hành lý của Thiên ưng tử:

“Trả chàng viên ngọc báu… Vạn tạ thước tơ hồng… Bên dưới bức thư ngắn rõ ràng có đề hai chữ “Linh Tố”.

Qua câu chuyện này, chàng có ngay một nhận định xác đáng là bức thư tuyệt tình kia không phải gửi cho Thiên Ưng Tử mà là gửi cho Linh Tựu Tử.

Sau khi Linh Tựu Tử mất tích, Thiên Ưng Tử cũng nảy ra ý hoài nghi như Trầm San Cô, đi tìm ngay cái người đàn bà nọ để phăng lần manh mối.

Nghĩ đến điều này, Tiểu Phi không còn chần chờ thêm một phút, theo khung cửa sổ lao mình vào… Trầm San Cô thấy trước mắt vừa loa lên bóng người, Tiểu Phi đã hiện sừng sững trước mặt nàng.

Bằng bản năng tự vệ, Trầm San Cô hốt hoảng lui lại một bước, tựa lưng vào tường, quát lớn:

- Ngươi là ai?

Tiểu Phi cố tạo nụ cười hòa dịu:

- Cô nương đừng nên kinh hãi, tại hạ đến đây cũng không ngoài mục đích như cô nương: tìm cái vị Thu phu nhân Thu Linh Tố này đây!

Nụ cười của Tiểu Phi dù bất cứ cô gái nào cũng bị thu hút ngay. Quả nhiên, Trầm San Cô dịu ngay nét mặt:

- Các hạ tại sao lại muốn tìm nàng?

Đôi mắt nàng se sẽ ngắm nhìn Tiểu Phi thêm đôi lượt và một chút cảnh giác cuối cùng hầu như cũng lơi lỏng chẳng còn, nhưng đôi mắt to tròn cứ thao láo nhìn chàng trai.

Tiểu Phi thừa hiểu nàng nhìn mình như thế là cố ý để cho đối chú ý đôi mắt rất đẹp rất dễ thương của mình, ngoài ra không có một ác ý nào khác.

Chàng vờ ấp úng đáp:

- Chỉ vì tại hạ và Thu Linh Tố cũng… Cùng theo câu nói, đôi mắt chàng lướt nhanh lên bức họa trên bàn… Nhưng giọng nói của chàng vụt đứt ngang, cả người đứng thừ ra! Vì trên bức họa, quả là một trang tuyệt thế giai nhân, khoé mắt, nụ cười đều qua nét vẽ tài tình y nnhư một con người bằng xương bàng thịt.

Nhưng điều làm chàng kinh sững lên kia là chính cô gái trên bức họa giống hệt bức họa treo trong phòng của Tây Môn Thiên! Bốn phía phòng ngủ của Tây Môn Thiên đều trống trơnchỉ treo độc mỗi bức họa kia, đủ thấy rằng Tây Môn Thiên đối với người đàn bà đó ray rức nhớ mãi không quên. Và cho đến bây giờ, lão vẫn sống độc thân cũng không ngoài vì nàng ta! Chính Linh Tựu Tử cũng vì nàng mà xuất gia! Bây giờ thì, Tiểu Phi có được một kết luận, trừ lão họa sư Tôn Học Bổ ra, ít nhất cũng có người đàn ông đã vì nàng mà điên đảo thần hồn, Tây MônThiên, Tả Hựu Tranh và Linh Tựu Tử! Nếu như nàng viết thư bảo ba người đó chết vì nàng chắc chắn là cả ba người không một ai ngần ngừ từ chối! Và họ đều đã chết hết đúng với ý muốn của nàng! Trầm San Cô nhìn trừng trừng Tiểu Phi:

- Các hạ biết được nàng?

Tiểu Phi thở ra:

- Chưa… may là tôi chưa biết được nàng! Tôn Học Bổ vụt nói:

- Bất luận các người là ai, các người đến đây không ngoài ý tìm biết nàng. Bây giờ thì ta đã nói hết ra rồi, các người có thể rời đi được rồi chứ?

Trầm San Cô gặn hỏi:

- Hiện giờ nàng ta ở đâu?

Tôn Học Bổ giọng nói đượm đầy ảm đạm:

- Ngay từ cái đêm đó, ta không còn thấy được nàng, hoặc nói một cách khác hơn, ngay từ cái đêm đó, ta không nghe lại giọng nói của nàng của nàng! Trầm San Cô dậm chân bực dọc:

- Ông chỉ cho ta biết tên họ của nàng thì có ích lợi gì?

Tôn Học Bổ đáp:

- Nhưng ta chỉ biết được có từng ấy thôi! Ánh mắt Tiểu Phi nhìn qoáy vào Tôn Học Bổ:

- Tôn giá nói rằng đã vẽ cho nàng đúng bốn bức họa?

Tôn Học Bổ gật đầu:

- Phải! Tiểu Phi nhấn rõ từng tiếng:

- Tôn giá có biết, tại sao nàng phải họa đến bốn bức như thế?

Tôn Học Bổ đáp:

- Lúc đó ta cũng rất lạ lùng, vì thông thường mỗi người đều họa có một bức thôi, tại sao nàng lại họa luôn bốn bức? Cho nên, khi họa đến bức thứ ba, ta không dằn được, dùng lời gặn hỏi.

Tiểu Phi nóng nảy chận ngay:

- Nàng có nói rõ với tôn giá?

Tôn Học Bổ thở dài thật nhẹ:

- Phải! nàng cho ta biết là: cần bốn bức họa để tặng cho bốn người đàn ông, bốn người đàn ông đó đều cùng nàng trải qua một đoạn… ân tình. Nhưng giờ đây, nàng định tuyệt giao với bọn họ! Tiểu Phi cười buồn:

- Nàng tìm một danh họa như tôn giá để vẽ tượng cốt ý là được lột tả tất cả cái đẹp của nàng trên mực giấy rồi đem tặng cho bốn người tình kia. Như vậy, dùn nàng córời bỏ họ, bốn người tinh kia cũng không làmsao quên được nàng. Nàng muốn rằng, mỗi khi ngắm bức họa đó, họ sẽ đau khổ vì nàng!

Trầm San Cô nghiến chặt hai hàm răng:

- Quả là con đàn bà độc ác! Mục đích của nàng quả nhiên đã đạt được, sư huynh ta mỗi lần ngắm bức tượng nàng, đều đau đớn như bị dao bén châm chích vào lòng.

Tiểu Phi vụt nói:

- Vấn đề hiện tại là cần biết tại sao nàng muốn tuyệt giao với bọn họ?

Trầm San Cô lạnh lùng:

- Khi một người con gái đoạn tuyệt một lượt với bốn người đàn yêu thương mình mà không chút tiếc rẻ, luôn luôn phải có một nguyên nhân.

Tiểu Phi chớp mắt:

- Nguyên nhân gì?

Trầm San Cô đáp:

- Là nàng sắp chính thức trao thân cho một người đàn ông khác tất nhiên, là phải hơn bốn người kia trên mọi phương diện! Tiểu Phi gật đầu tán thưởng:

- Hay, hay! Tâm sự của các nàng, chỉ có các nàng mới hiểu rõ nhau thôi! Trầm San Cô thản nhiên nói tiếp:

- Cái người mà nàng định lấy làm chồng, nếu không phải quyền thế kinh người, thì cũng là võ công tuyệt cao, bằng không nửa cũng là một tay phú gia vạn tỷ! Nàng vụt d8ưa mắt nhìn Tiểu Phi bằng cái nhìn thật sâu và mỉm cười:

- Bằng không nửa, thì có thể là một người đàn ông dễ làm say lòng các cô gái, tỷ như… mẫu người của các hạ vậy! Tiểu Phi nhướng mắt cười hỏi lại:

- Vậy bây giờ cô nương lòng đã say chưa?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

18:13
Giới thiệu: Tiểu Phi đáp: - Người thứ hai tuy nhận ra tôi, tôi lại không thấy rõ hắn, chỉ biết là khinh công rất cao, thuật ám khí rất độc, mà còn biết được cả “nhẫn thuật”! Vô Hoa rúng động:
16:47
Giới thiệu: Thanh trường kiếm trong tay y chớp lên, nhưng Trương Khiếu Lâm bất động, trong tư thế chấp tay sau lưng, thần thái an nhàn, vô sự.
15:22
Giới thiệu: Nhất Điểm Hồng không thích nói chỉ thích làm. Lãnh Thu Hồn buộc Tống Cang phải đưa lão ra khỏi Tế nam, lão muốn tỏ cho Lãnh Thu Hồn biết, đi hay ở tùy ở lão, cũng như muốn vào nhà là lão vào, muốn ra là lão ra, chẳng ai cưỡng bách lão được! Lãnh Thu Hồn biến sắc, nhưng lấy ngay bình tỉnh, sửa giọng dịu lại một chút, tiếp nối:
16:14
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn nhìn hắn: - Trương huynh tính hỏi nàng điều gì chăng? Y điểm một nụ cười, ánh mắt và nụ cười của y tàn khốc quá, y không đợi Trương Khiếu Lâm đáp, hỏi xong lại tiếp luôn:
28:15
Giới thiệu: Đột nhiên, Trương Khiếu Lâm kêu hoảng lên như người giật mình bừng tỉnh sau giấc ngủ say: - Có người! Ai?
13:18
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn lạnh mặt: Tại hạ xưa nay không quen nói dối ai cả! Trương Khiếu Lâm đứng lặng giây lâu, sự thất vọng lộ hẳn ra khuôn, nhìn trời thở dài:
13:18
Giới thiệu: Sát Thủ Ngọc Lang Phấn Diện Mạnh Thường Lãnh Thu Hồn đang xoay quanh khách chơi, thi triển tài xã giao, bỗng một trang hán vận y phục hoa lệ, đầu sói, mắt chuột, có vẻ hấp tấp, xuất hiện trên màn cửa, vừa nghiêng mình, vừa điểm một nụ cười, thốt:
16:01
Giới thiệu: Bây giờ, Tống Điềm Nhi mới bật nút, cười ròn, cuộn tròn mình lại mà cười. Dung thơ! Dung thơ! Cứu mạng! Chưởng môn nhân Thần Thủy Cung lợi hại ghê! Nàng chạy, Lý Hồng Tụ đuổi bắt, cả hai xoay quanh chiếc bàn, rồi vọt ra cửa.
12:40
Giới thiệu: Một nụ cười ác hiểm lộ trên vành môi mọng đỏ của nữ nhân, nàng muốn buông một câu theo ý niệm vừa phát sinh trong tâm não, nhưng Tiểu Phi không để cho nàng kịp phát biểu ý kiến, chàng lại chụp tay nàng nhìn thẳng vào mắt nàng tiếp nói:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express