Radio Long hổ phong vân (Phần 18) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 19:06

Radio: Long hổ phong vân (Phần 18)

1731
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 20:02 Dung lượng: 18.35 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tiểu Phi phóng nhanh xuống triền núi, thấy một cỗ xe ngựa mui đen đậu sẵn bên vệ đường. Loại xe mui đen vốn là một phương tiện di chuyển rất thông dụng của thành Tế Nam, bất kỳ đâu đâu cũng có.

113 track
Giới thiệu: Tiểu Phi phóng nhanh xuống triền núi, thấy một cỗ xe ngựa mui đen đậu sẵn bên vệ đường. Loại xe mui đen vốn là một phương tiện di chuyển rất thông dụng của thành Tế Nam, bất kỳ đâu đâu cũng có.

Long Hổ Phong Vân

Ban ngày không tiện cho việc thi triển khinh công nên Tiểu Phi mon men đến bên xe ướm hỏi:

- Xe đang đợi khách phải không?

Người phu xe có khuôn mặt tròn trịa, cười cầu tài:

- Không, đợi khách quan thì đúng hơn! Tiểu Phi không để ý đến câu trả lời ranh mãnh của hắn, hỏi tiếp:

- Ngươi có biết Ô Y am nơi ngoại thành đây chứ?

Gã phu xe cười đáp:

- Thưa biết, khách quan chọn xe tiểu nhân thì đúng là ngay chóc và hôm qua tiểu nhân vừa mới đưa vợ lên dâng hương! Nhất định là không khi nào lạc đường được!

Tiểu Phi gật đầu bước lên, chiếc xe lắc lư chuyển bánh.

749-long-ho-phong-van-phan-18-1.jpg
Long hổ phong vân.

Ngồi trong xe, Tiểu Phi nghiền ngẫm câu chuyện lại từ đầu chí đuôi, tuy đã ló được một chút manh mối, nhưng chìa khóa chính là có thể Tìm được người đàn bà Thu Linh Tố kia hay không rồi mới có thể quyết định những then mấu kế tiếp, điều đó chàng được biết ở hiện tại, chẳng qua là Tây Môn Thiên, Tả Hựu Tranh, Linh Tựu Tử và Trác Mộc Hợp đều vì nàng mà ra đi.

Nhưng Thu Linh Tố vì sao muốn gặp họ? Phải chăng định Yêu cầu họ giúp sức?

Một cô gái như nàng lại có thể gặo những việc khó khăn không giải quyết nỗi sao, phải cầu lụy đến người khá cgiúp đỡ?

Xe tuy không chậm lắm, nhưng am Ô Y cũng chẳng phải gần.

May vỉ Tiểu Phi đang bận vắt óc suy nghĩ, nên không lấy gì làm nôn nóng lắm! Cuối cùng, gã đánh xe cho đỗ xe lại, thưa:

- Ô Y am ở tại cụm rừng phía trước đó, mời khách quan xuống xe!

Xa xa là một cụm rừng đào, một ngôi miếu nhỏ nằm cạnh dòng suối vắt ngang, màu trời đã xế bóng, trong am văng vẳng tiếng kinh vọng ra, hình như các sư ni đang công phu buổi tối.

Rừng đào, am nhỏ suối reo mơ, quả là một khung cảnh thơ mộng tuyệt vời. Tố Tâm đại sư quả là một sư ni tao nhã, bằng chẳng vậy làm sao kết giao tư kỷ với một nữ nhân như Thu Linh Tố?

Cửa am rộng mở, Tiểu Phi bước thẳng vào trong.

Trong am chưa lên đèn, tiếng niệm kinh vang vang giữa khung cảnh mờ mờ nửa sáng nửa tối.

Dưới bóng râm của cội ngô đồng, một vị ni cô áo đen váy trắng đứng im lìm bất động, hình như đang hoài cảm cho nỗi sầu khổ của thế nhân.

Đặt bước đến nơi đây, Tiểu Phi dù muốn dù không đôi chân cũng se bước phần nào.

Vừa nhấc bước tiến sang đối phương, Tiểu Phi vừa cất tiếng ướm hỏi:

- Thưa, chẳng hay có Tố Tâm đại sư tại am chăng?

Vị nữ ni áo đen liếc nhìn chàng và chấp tay cúi đầu:

- Bần ni chính là Tố Tâm, thí chủ từ đâu đến, tìm bần ni có việc chi?

Tiểu Phi vào đề ngay:

- Đại sư từ lâu đã xa lánh hồng trần, nhưng hẳn còn nhớ vị bằng hữu ngoài tục Thu Linh Tố chăng?

Tố Tâm sư thái đáp:

- Nhớ tức là không nhớ, không nhớ tức là nhớ! Thí chủ hỏi làm gì? Bần tăng nói để mà chi?

Tiểu Phi bẻ lại liền:

- Nói tức là khôngnói, không nói tức là nói. Đại sư cố chấp chẳngnói, có phải là thành hữu tướng rồi chăng?

Tố Tâm sư thái khoé mép đính nụ cười:

- Thí chủ quả là người thông suốt triết lý nhà thiền! Tiểu Phi cười khiêm nhượng:

- Cũng biết được một vài.

Tố Tâm sư thái chợt thở dài:

- Thí chủ là kẻ cầu giải, bần ni đâu lẽ hẹp bụng chẳng giải! Thí chủ lặn lội đến đây, tất đã được Tôn Học Bổ nói qua, Thu Linh Tố nhờ họa tượng là để tặng biệt tình nhân mà thôi! Tiểu Phi hỏi tiếp:

- Rồi sau đấy?

Tố Tâm đáp:

- Linh Tố sớm có được huệ căn, sau khi cắt đứt tơ tình, càng một lòng biệt tuyệt cõi trân, hai mươi năm trước đã do sự thế độ của bần ni, thí phát xuất gia rồi! Tiểu Phi thất thanh kêu lên:

- Xuất gia rồi? Bây giờ… Tố Tâm cười thật mỏng:

- Một con người huệ căn đĩnh ngộ như nàng, tất nhiên chẳng thể nấn ná lâu nơi chốn hồng trần chịu khổ! Tiểu Phi rúng động:

- Nàng… nàng đã chết thật à?

Tố tâm sư thái chấp tay niệm phật:

- Tiêu dao đây đó, chẳng buộc chẳng ràng… A Di Đà Phật… lành thay, lành thay! Kết quả của sự tìm tòi thật ngoài ý liệu của Tiểu Phi. Chàng quả khôngngờ, Thu Linh Tố chẳng hề trao thân về ai mà lại xuất gia theo đạo, lại càng khôngngờ là nàng đã chết! Toàn thân chàng bỗng nhiên như cứng đơ tại đó, hết thể nhúc nhích.

Tố Tâm sư thái nhếch một nụ cười:

- Thí chủ từ đâu đến, tự đến sao chẳng tự đi?

Đối phương đã dùng câu Phật lý để đuổi khéo mình đi, Tiểu Phi nhận thấy không còn gì phải hỏi nữa, đành quay người bước ra cửa, nói lẩm bẩm lấy mình:

- Thu Linh Tố đã chết, vậy những bức thư kia do ai viết? Không lẽ có người giả mạo tên nàng, không lẽ sự ra đi của Tả Hựu Tranh không hề liên quan đến nàng?

Thật ra, cho đến bây giờ, chàng cũng chưa có bằng chứng gì xác đáng là những bức thư mà đám người Tả Hựu Tranh đã nhận được chính thực là của Thu Linh Tố viết.

Chàng chỉ có mỗi một bằng chứng là Tả Hựu Tranh, Linh Tựu Tử, Tây Môn Thiên, Trác Mộc Hợp hết sức si mê nàng ta mà thôi! Chàng mỉm cười chua chát với mình:

- Nhưng không thể với bao nhiêu ấy rồi có thể quả quyết là bốn người vì nàng mà chết được. bây giờ Thu Linh Tố đã chết, ta lại phải bắt đầu lại từ mọi việc! Nhưng vừa bước ra khỏi rừng đào, chàng vụt dậm chân kêu lên:

- Không việc này quả có nhiều mờ ám! Và Tiểu Phi dừng ngay lại, nghiền ngẫm lại từng khúc mắc của sự tình… Tố Tâm sư thái nếu chẳng ra khỏi cửa, thì tại làm sao biết A Tư đi tìm hỏi Tôn Học Bổ và biết rõ câu trả lời cùa Tôn Học Bổ là Thu Linh Tố mượn vẽ tượng để tặng biệt tình nhân?

Chàng lập tức quay người xông trở vào am.

Bóng người dưới cội ngô đồng đã biến mất! Tiếng niệm kinh bên phía trong vẫn còn, Tiểu Phi lập tức xông vào … Đám ni cô đang tụng kinh đều giật mình ngưng iệm, Tiểu Phi ánh má8t đảo thật nhanh từng khuôn mặt của mỗi người, nhưng tuyệt không có vị ni cô áo đen váy trắng khi nãy.

Chàng dằn giọng quát lên:

- Tố Tâm sư thái ở đâu?

Một vị lão ni hoảng hốt đứng lên:

- Trong tiểu am không có ai pháp hiệu Tố Tâm cả! Tiểu Phi hừ nhẹ:

- Tố Tâm sư thái rõ ràng là trụ trì của Ô Y am này! Vị lão ni nọ đáp:

- Tiểu am đây là Đào hoa am, Ô Y am từ đây vòng sang phía thành đông mà đi, còn cách vài dặm đường nữa.

Tiểu Phi lại phen chết sững đứng im.

Chốc sau chàng mới lắp bắp:

- Vừa rồi vị sư thái áo đen đứng dưới gốc ngô đồng, không phải là người của quý am sao?

Vị lão sư đưa mắt nhìn chàng y như nhìn một tên điên và chầm chậm cắt lời:

- Tất cả những người trong am đều công phu tối tại nơi này, vừa rồi, dưới gốc ngô đồng nào có ai đâu?Tiểu Phi trổ hết thuật khinh công của mình, phóng nhanh về hướng Tây, không ngớt tự trách mình:

- Tại sao ta ngu như thế, xe to trong thành, đâu khi nào đến đợi khách nơi khu bần dân như thế? Và những khu bần dân làm gì có kẻ đủ tiền ngồi nổi xe to? Rõ ràng là chúng cố ý đợi mình, để đưa ta vào tròng. Làm như thế, chúng không ngoài ý để ta tin rằng Thu Linh Tố đã chết, đánh lạc hướng theo dõi của ta!

Màn trời đã nhuộm tím hoàng hôn, nơi đây thuộc về ngoại ô, Tiểu Phi tha hồ thi triển khinh công lướt đi vun vút.

Không mấy chốc sau đã nhìn thấy một toà tư viện nằm dưới chân núi.

Từ trong ngôi chùa hoang lương đó, một ánh đèn đơn côi hắt ra chập chờn như lửa quỷ, lá theo hơi gió xào xạc rơi, y như những bước chân lạc lõng của những u hồn vất vưởng.

Gió đêm lướt qua, Tiểu Phi nghe xương sống mình sau gay gay nổi ốc.

Chân vẫn không dừng bước, chàng cứ vùn vụt lao nhanh về hướng ngôi chùa… Cạnh ngọn đèn con, một vị ni cô ngồi đấy xuất thần, chăm khíú hơn trăm miếng, da mặt vàng ngoách, thần sắc ngây dại y như bị quỷ ám! Tiểu Phi thầm chép miệng:

- Không lẽ Ô Y am lại xơ xác đến thế này? Giá mà gã xa phu thật sự đưa ta đến đây, chắc gì ta đã tin hẳn đây là Ô Y am!

Chàng dằng hắng cất tiếng:

- Đây có phải là Ô Y am không?

Vị ni cô nhìn thoáng qua đôi mắt ngơ ngác:

- Ô Y am, thì hẳn nhiên là Ô Y am rồi, không lẽ nơi đây không phải là Ô Y am?

Thấy đối phương không có vẻ gì dối trá, Tiểu Phi lại hỏi:

- Chẳng hay Tố Tâm sư thái có ở đây không?

Vị ni cô ngẫm nghĩ một thoáng, đột nhiên cười phá lên:

- Có, tất nhiên là ở đây! Ai dám nói nàng không có ở đây?

Khung cảnh của ngôi am vốn đã hoang lương kỳ bí, cả người ni cô đối diện cũng kỳ bí trong vẻ dại dại điên điên, thêm giọng cười ngụy dị của nàng, làm Tiểu Phi dù là một con người vốn ngang tàng bạo dạn cũng không khỏi ơn ớn rùng mình.

Chàng cố lấy giọng thản nhiên hỏi tiếp:

- Vậy sư thái có thể đưa tại hạ đến tham kiến Tố Tâm sư thái được chăng?

Vị nữ ni khật khùng nọ đứng lên:

- Theo ta! Tay nàng liền vớ theo chiếc đèn lồng với ánh sáng leo heo như lủa quỷ, chập chờn rọi lên bức tường đen sì, rọi lên những tượng Phật phết vàng tróc lổ chổ, rọi lên cả lá rơi cỏ dại, bụi đóng, nhện giăng.

Bước cao bước thấp, nàng lầm lủi đi trước, xuyên qua khung viện lạc hoang lạnh, trong Ô Y am hầu như chẳng có một dạng người.

Và nếu như có thật, hẳn đúng như quỷ ma nép trong bóng tối rình rập khách bên ngoài! Nơi hậu viện không có đốt đèn, bóng tối trầm trầm phủ khắp.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:47
Giới thiệu: Càng nghĩ, Tiểu Phi càng thêm hãi hùng, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, không một dấu vết gì khác lạ, chứng tỏ đối phương không những cao diệu về võ công mà hành động cũng thật là khéo léo kỹ càng. Khó tìm ra được người thứ hai như thế! Nhìn chiếc xác còng queo của Thiên Ưng Tử, Tiểu Phi chép miệng ủ rũ:
18:13
Giới thiệu: Tiểu Phi đáp: - Người thứ hai tuy nhận ra tôi, tôi lại không thấy rõ hắn, chỉ biết là khinh công rất cao, thuật ám khí rất độc, mà còn biết được cả “nhẫn thuật”! Vô Hoa rúng động:
16:47
Giới thiệu: Thanh trường kiếm trong tay y chớp lên, nhưng Trương Khiếu Lâm bất động, trong tư thế chấp tay sau lưng, thần thái an nhàn, vô sự.
15:22
Giới thiệu: Nhất Điểm Hồng không thích nói chỉ thích làm. Lãnh Thu Hồn buộc Tống Cang phải đưa lão ra khỏi Tế nam, lão muốn tỏ cho Lãnh Thu Hồn biết, đi hay ở tùy ở lão, cũng như muốn vào nhà là lão vào, muốn ra là lão ra, chẳng ai cưỡng bách lão được! Lãnh Thu Hồn biến sắc, nhưng lấy ngay bình tỉnh, sửa giọng dịu lại một chút, tiếp nối:
16:14
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn nhìn hắn: - Trương huynh tính hỏi nàng điều gì chăng? Y điểm một nụ cười, ánh mắt và nụ cười của y tàn khốc quá, y không đợi Trương Khiếu Lâm đáp, hỏi xong lại tiếp luôn:
28:15
Giới thiệu: Đột nhiên, Trương Khiếu Lâm kêu hoảng lên như người giật mình bừng tỉnh sau giấc ngủ say: - Có người! Ai?
13:18
Giới thiệu: Lãnh Thu Hồn lạnh mặt: Tại hạ xưa nay không quen nói dối ai cả! Trương Khiếu Lâm đứng lặng giây lâu, sự thất vọng lộ hẳn ra khuôn, nhìn trời thở dài:
13:18
Giới thiệu: Sát Thủ Ngọc Lang Phấn Diện Mạnh Thường Lãnh Thu Hồn đang xoay quanh khách chơi, thi triển tài xã giao, bỗng một trang hán vận y phục hoa lệ, đầu sói, mắt chuột, có vẻ hấp tấp, xuất hiện trên màn cửa, vừa nghiêng mình, vừa điểm một nụ cười, thốt:
16:01
Giới thiệu: Bây giờ, Tống Điềm Nhi mới bật nút, cười ròn, cuộn tròn mình lại mà cười. Dung thơ! Dung thơ! Cứu mạng! Chưởng môn nhân Thần Thủy Cung lợi hại ghê! Nàng chạy, Lý Hồng Tụ đuổi bắt, cả hai xoay quanh chiếc bàn, rồi vọt ra cửa.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong Mega Express