Radio Long hổ phong vân (Phần 53) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 16/06/2014 11:03

Radio: Long hổ phong vân (Phần 53)

852
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 19:46 Dung lượng: 18.1 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đêm xuống sâu. Rượu vẫn uống thơm, tiếng cười tiếng nói vẫn ồn ào, song một nhóm người dù đông, cũng quá ít giữa sa mạc mênh mang, không lam sao lấn át được cái lạnh lùng tịch mịch của bao la.

113 track
Giới thiệu: Đêm xuống sâu. Rượu vẫn uống thơm, tiếng cười tiếng nói vẫn ồn ào, song một nhóm người dù đông, cũng quá ít giữa sa mạc mênh mang, không lam sao lấn át được cái lạnh lùng tịch mịch của bao la.

Long Hổ Phong Vân

Hơn nữa, cái lạnh lùng tịch mịch đó lại nặng đọng sát khí.

Cơ Băng Nhạn quấn chiếc chăn quanh mình, ngồi nơi cội cây dựa bờ ao nhìn không chớp những ánh sao đêm.

Và sao đã bắt đầu nhạt sáng, thưa dần.

Hắn ngồi đó bất động, chừng như hắn định thi gan cùng tuế nguyệt, hắn sẽ ngồi đến ngày cuối cùng của vũ trụ, nếu hắn có thể sống bằng vũ trụ.

Hắn không bao giờ ngán tịch mịch, không bao giờ biết sợ.

Bỗng một bình rượu từ đâu quăng đến, có thể là người quăng bình rượu nhắm ngay đầu Cơ Băng Nhạn mà lao tới.

784-long-ho-phong-van-phan-53-1.jpg
Long hổ phong vân.

Hắn vẫn ngồi bất động, song chiếc bình lại nằm gọn trong tay hắn.

Tiểu Phi bước tới liền.

Chàng nhìn lên không, rồi thở dài:

- Ở đây, cái lạnh rất lạ kỳ, một cái lạnh đượm nặng tà khí... Chợt y vừa thấy tóc của Cơ Băng Nhạn như có đóng một lớp băng mỏng cau mày tiếp:

- Ngươi không uống rượu, lại không đứng lên, bước tới bước lui, vận động cơ thể, cứ ngồi ỳ một chỗ, không khéo lại bị rét cóng người đấy! Cơ Băng Nhạn cười nhạt:

- Cái lạnh không làm chết nổi ta! Rồi hắn mở nút bình, nốc một hơi rượu, đoạn từ từ tiếp:

- Ta ngồi đây, bất động như vậy, mới có thể phát giác ra một xuất hiện bất ngờ.

Nếu ta đứng lên, đi tới đi lui thì không thể nào quan sát đủ mọi phía.

Tiểu Phi nhìn hắn, thở dài:

- Trên thế gian này, có ai thấy được ngươi vì bằng hữu mà chịu đói, chịu lạnh?

Cơ Băng Nhạn trầm gương mặt lạnh lùng:

- Ta chỉ làm những việc ta thích làm, ai xem ta như thế nào, mặc kẻ ấy bởi điều đó chẳng quan hệ gì đến ta! Tiểu Phi mỉm cười không nói gì cả. Chàng biết cái tính của Cơ Băng Nhạn, khi hắn trầm gương mặt rồi thì đừng hòng ai nói gì cho hắn nghe.

Một lúc sau, hắn hỏi:

- Gã Hồ?

Tiểu Phi đáp:

- Vào động phòng! Cơ Băng Nhạn lại hỏi:

- Khiêng?

Tiểu Phi mỉm cười:

- Như con lợn, có điều không la hét! Cơ Băng Nhạn cười một tiếng, rồi lẩm nhẩm:

- Có được những lúc say đến bất tỉnh nhân sự, kể ra cũngdày phúc đức đấy! Tiểu Phi với tay lấy chiếc bình, nốc một ngụm, rồi hỏi:

- Ngoài này, động tĩnh như thế nào?

Cơ Băng Nhạn đáp:

- Có lẽ kẻ đó đi rồi? Giữa chốn đông người, hắn dám lưu lại một mảnh giấy như vậy, kể ra hắn cũng có tài đấy! Chính ta cũng muốn gặp hắn một lần! Tiểu Phi mỉm cười:

- Ngươi bị kích thích từ lúc nào thế? Hiếm có lắm lắm?

Cơ Băng Nhạn ngẩng mặt lên:

- Thế ngươi cho ta là một người chết?

Tiểu Phi không đáp, chỉ thốt:

- Vô luận thế nào, người đó vẫn là của ta. Các ngươi không được giao thủ với y.

Cơ Băng Nhạn cười lạnhk:

- Ngươi sợ hắn làm thịt ta?

Tiểu Phi mỉm cười:

- Trái lại thì có. Mẫu người đó có chết đi thì thực là đáng tiếc! Cơ Băng Nhạn bĩu môi:

- Hừ! Hắn chụp bình rượu, tu một hơi, vụt hỏi:

- Cục thịt đâu?

Tiểu Phi lấy cục thịt trong tay áo ra, thịt bị lạnh đông lại rắn như đá.

Chàng thốt:

- Mũi dao đâm sâu độ nửa tấc, dấu đâm to bằng hạt gạo, chỉ có chỗ đó vàng vàng, còn các nơi khác vẫn trắng. Ta nghĩ chỗ mà vàng có độc, các nơi còn lại thì không.

Cơ Băng Nhạn cầm cục thịt một lúc rồi lấy một con dao nhỏ bằng bạc giấu trong tóc rạch cục thịt làm nhiều đường.

Bên trong cục thịt, có một mũi châm to bằng sợi râu. Hắn lấy con dao nhỏ khều mũi châm, đầu thanh dao biến màu đen liền.

Tiểu Phi thở dài, cười nhẹ:

- Lợi hại thật! Cơ Băng Nhạn cũng cười:

- Nhưng ngươi phát giác được thì ngươi còn lợi hại hơn hắn! Bỗng hắn trầm gương mặt hỏi:

- Chính Quy Tư Vương trao cho ngươi! Tiểu Phi gật đầu:

đúng vậy! Cơ Băng Nhạn lại hỏi:

- Chẳng lẽ chính lão ta hạ độc? Bởi trừ lão ra, còn ai biết được phần thịt đó lão sẽ cắt và trao cho ngươi?

Tiểu Phi lắc đầu:

- Nếu là lão, thì lão cần gì đến mũi dao đẩy cục thịt sang qua ta?

Chàng trầm ngâm một chút rồi tiếp:

- Chỉ có những tên đầu bếp mới có cơ hội hạ độc! Cơ Băng Nhạn lắc đầu:

- Không phải bọn đầu bếp! Tiểu Phi trố mắt:

- Ngươi có hỏi chúng?

Cơ Băng Nhạn gật đầu:

- Ừ! Tiểu Phi cau mày:

- Sao ngươi dám chắc là chúng không nói ngoa?

Cơ băng Nhạn buông gọn:

- Ta dám chắc! Tiểu Phi không hỏi nữa. Chàng biết nếu Cơ Băng Nhạn khẳng định, là sự việc không thành vấn đề nữa.

Hắn có cách làm cho đối phương tiết lộ những gì bí mật nhất, dù tiết lộ mà mất mạng cũng tiết lộ như thường.

Cơ Băng Nhạn tiếp:

- Không hẳn chỉ co bọn đầu bếp mới có cơ hội hạ độc. Mà những kẻ khác vẫn làm được như thường. Bất quá, người hạ độc phải là kẻ thường thân cận Quy Tư Vương... Hắn bỗng trừng mắt hỏi:

- Ngươi đoán xem, người đó là ai?

Tiểu Phi trầm ngâm một lúc lâu:

- Hiện tại ta không thể nghi ai cả. Bây giờ ngươi cứ đi ngủ đi.

Cơ Băng Nhạn hỏi:

- Ngươi?

Tiểu Phi gật dầu:

- Ngươi canh nửa đêm, phần đêm còn lại để cho ta! Nửa đêm sau, trời lạnh hơn nửa đêm trước.

Cơ Băng Nhạn ngồi bất động trong nửa đêm đầu, dễ chịu hơn Tiểu Phi ngồi bất động nửa đêm còn lại.

Nơi chàng ngồi cách ngôi lều cũng khá xa, ánh đèn không chiếu đến. Không ai trông thấy chàng, song chàng trông thấy rõ mọi người.

Người trong lều thưa dần.

Thỉnh thoảng có vài người dìu nhau bước ra. Ai còn lại vẫn ăn mạnh uống đậm.

Cái huyên náo dịu dần, rồi tiếng ca hát, tiếng nhạc im bặt. Tĩnh mịch của sa mạc xâm chiếm trở lại các ngôi lều.

Gió đêm lộng mạnh.

Đương nhiên, ngồi một mình giữa cảnh vắng lạnh, chàng không tránh khỏi xúc động bao nỗi niềm.

Và chàng nhớ đến Tô Dung Dung, Lý Hồng Xuân, Tống Điềm Nhi, chàng lo lắng cho các nàng... Chàng nghĩ đến Thạch Quan ¢m, con người lợi hại, kỳ bí. Chàng nghĩ đến số phận chàng, có thể nào chàng vùi thân dưới lớp cát trắng này chăng?

Chàng nốc một ngụm rượu, đoạn cười nhẹ, rồi nghĩ thầm:

- Hồ Thiết Hoa tốt phúc quá chừng! Bỗng chàng phát hiện có người tiến về phía chàng. Người đó quấn quanh mình một chiếc chăn dày.

Chàng hỏi khẽ song rất oai nghiêm:

- Ai?

Người đó không đáp, chỉ cười sằng sặc mấy tiếng.

Người đó là Tỳ Bà Công Chúa, tân nương, rời động phòng ra đây.

Tiểu Phi nghiêm sắc mặt hỏi gấp:

- Công chúa ra đây làm gì?

Tỳ Bà Công Chúa cười khanh khách:

- Ngươi ra đây được, sao ta không ra được?

Tiểu Phi lạnh lùng:

- Nơi đây không phải là nơi công chúa nên đến, ít nhất cũng trong phút giây này.

Tỳ Bà Công Chúa chớp mắt:

- Tại sao?

Tiểu Phi gằn tưnừng tiếng:

- Nếu công chúa không trở về động phòng, tại hạ... Tỳ Bà Công Chúa bật cười:

- Ngươi muốn ta về để làm gì?

Tiểu Phi thốt gấp:

- Về động phòng để mà... để mà... Chàng làm sao nói rõ được cái gì nàng phải làm tại động phòng?

Chẳng lẽ một tân nương không biết biết sẽ làm gì trong đêm động phòng à?

Tỳ Bà Công Chúa nhìn chàng, cười nhẹ:

- Nói đi chứ? Ta đến động phòng để làm gì?

Tiểu Phi càng bối rối.

Tỳ Bà Công Chúa lại cười tiếp:

- Nếu ta đến đó, sẽ bị tân nương đuổi chạy vắt chân lên cổ đấy! Tiểu Phi cơ hồ thốt không thành tiếng:

- Tân nương? Tân nương nào nữa? Công chúa không phải là tân nương sao?

Tỳ Bà Công Chúa cười hì hì:

- Ai nói ta là tân nương Tiểu Phi trố mắt:

- Rõ ràng... Tỳ Bà Công Chúa chặn lại:

- Công chúa của Quy Tư Vương, nào chỉ có mỗi một mình ta? Lấy Hồ Thiết Hoa, chính là thơ thơ ta đó! Ngươi ngốc quá! Tiểu Phi kêu lên:

- Thơ thơ của công chúa? Tại sao không ai nói trước cho biết điều đó?

Tỳ Bà Công Chúa chớp chớp ánh mắt sáng như sao, cắn môi rồi đáp:

- Tại sao lại phải nói trước? Ta muốn cho ngươi phẫn nộ, ta muốn cho ngươi khẩn cấp... Rồi nàng bật cười ròn, cười rất lâu... Cười một lúc, nàng đưa tay ra khỏi chiếc chăn. Nơi tay có một bình rượu.

Nàng trao bình rượu qua chàng vừa cười, vừa nói:

- Ngốc tử chưa chịu tiếp nhận à? Đứng đó mà vuốt mặt, vuốt mà gãy chóp mũi ra đấy.

Tiểu Phi nhìn nàng từ từ thốt:

- Công chúa lì quá! Đã lì lại thích đùa dai! Tại hạ không tưởng tượng nổi! Ác lắm! Ác lắm! Chàng vừa thốt, vừa đứng lên, vừa đưa tay.

Tỳ Bà Công Chúa lại cười ròn:

- Ngươi... ngươi muốn gì?

Tiểu Phi trừng mắt:

- Công chúa đoán thử xem! Tỳ Bà Công Chúa thốt:

- Ta không sợ ngươi! Ta không sợ đâu! Ta không... Nàng muốn lùi lại, nhưng nàng không lùi.

Bất thình lình, Tiểu Phi chụp tay nàng. Nàng ngã trọn thân hình vào người chàng.

Chiếc chăn như muốn rơi tuột xuống đất. Chiếc chăn tuột xuống một chút, bày hai bờ vai nàng. Làn da hiện ra, trắng mịn.

Rời chiếc khăc tuột xuống một chút nữa. Phần trên bộ ngực lộ rõ.

Thì ra, nàng trần như nhộng, chẳng biết bên dưới có trần truồng không, bởi chăn chưa tuột trọn vẹn, chăn còn che giấu.

Nhưng chiếc chăn tuột dần dần... Tiểu Phi nghe con tim đứng lại. Tay chàng không còn cử động được nữa, tay như nhũn lại... Tỳ Bà Công Chúa run run giọng:

- Ngốc tử muốn cho ta chết lạnh à?

Nàng dang hai tay ra, chiếc chăn cũng mở rộng theo tay nàng.

Bây giờ thì trên cái hình hài trắng mịn với những đường cong tuyệt mỹ, chẳng còn một cái gì nhỏ nhặt che khuất một bộ phận nhỏ nhặt nữa.

Rồi, hai tay nàng khép lại.

Toà thiên nhiên đúc kết với trọn vẹn những tinh tuý của đất trời hiện ra trước mắt Tiểu Phi trong một giây, lại trở vào lòng chiếc chăn.

Quanh nàng, giờ đây là một chiếc chăn cuộn tròn, chặn cuộn lại nhưng Tiểu Phi còn mơ màng với hình ảnh vừa qua. Hình ảnh đó giờ đây chỉ là ảo ảnh... Rồi cả hai ngã xuống, đúng là họ cũng ngã chứ không phải tự động ngồi.

Họ ngã ngay trên chiếc chăn của Tiểu Phi, chiếc chăn bất thần hứng lấy hai thân hình... Chung quanh, không gian đọng lại... Thời gian như ngưng lại với nhịp tim ngừng đập của họ... Từ trong chăn, Tỳ Bà Công Chúa cười khúc khích, vừa cười vừa thốt:

- Ta không sợ ngươi! Ngươi lại sợ ta à?

Tiểu Phi thở dài:

- Lì ơi là lì! Bại hoại ơi là bại hoại! Tỳ Bà Công Chúa hỏi:

- Ngươi có thấy trên thế gian này, có thiếu nữ nào lì lợm, bại hoại mà đẹp như ta chăng?

Tiểu Phi thở dài:

- Không.

Tỳ Bà Công Chúa bật cười khanh khách:

- Còn ta, ta cũng chưa từng thấy trên thế gian này, một ngốc tử đáng Yêu như ngươi! Ngốc tử ơi... ngốc tử ơi... đáng yêu quá đi... Giọng nàng nhỏ dần, cuối cùng nàng vẫn còn nói, nhưng chỉ là những tiếng thều thào chẳng nghe rõ chi cả... Lâu lắm, từ trong chăn, một chiếc bình rượu bay vụt ra ngoài. Rồi một chiếc bình nữa cũng bị quăng ra, dù bình rượu sau còn nửa phần rượu chứ chiếc bình trước thì cạn khô.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

26:18
Giới thiệu: Quy Tư Vương kinh hãi thất sắc, hỏi gấp: - Tráng sĩ... tráng sĩ muốn gì?... Ngô Thanh Thiên cười rợn: - Chẳng có gì quan trọng! Bất quá ta cần chiếc đầu lâu của Vương gia thôi! Quy Tư Vương khiếp quá, lấp vấp hỏi tiếp:
24:29
Giới thiệu: Quy Tư Vương đưa cao chén rượu cười lớn: - Trước mặt toàn là những bậc cao minh, quanh mình là không khí của một ngày đại hỷ, các lạc thú nhân sanh thiết tưởng như gom tụ cả lại dưới mái lều này!
27:00
Giới thiệu: Cơ Băng Nhạn thốt: - Chúng ta nên để ý đến Vương Xung! Hồ Thiết Hoa gật đầu: đúng rồi! Và nhất định cái tên Vương Xung không phải là tên thật của hắn! Cơ Băng Nhạn tiếp:
27:16
Giới thiệu: Quy Tư Quốc Vương mỉm cười thốt: Hắn tên là Côn Di, ngoài một vài điểm khí lực, hắn chẳng biết mảy may võ công. Các hạ nên nương tay cho hắn! Nhìn Côn Di, Hồ Thiết Hoa tưởng chừng gã là con người bằng thép, y bất giác rợn mình cao giọng hỏi:
25:22
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa chà tay nơi mắt kêu lên: Không lẽ ta hoa mắt? Tiểu Phi cười khổ: Lầu mộng hiện lên đó, nơi sa mạc là mộng, tại trùng dương là thuyền mộng, chẳng phải ngươi hoa mắt đâu! Nhưng đã có lầu mộng, tất phải có nơi nào đó, phản ánh lại thành hình, và nơi đó có cái tên là Lục Châu, có rừng có cây, trong một giới hạn thu hẹp.
23:16
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa hoang mang: - Đúng vậy! Nhưng... Cơ Băng Nhạn không cần nghe tiếp, chạy đến bên cạnh xác của Bành Nhất Hổ.
22:39
Giới thiệu: Cơ Băng Nhạn lạnh lùng: Ngươi cứu hắn bằng cách nào? Hồ Thiết Hoa chuẩn bị vọt đi, toàn thân căng thẳng, nghe cbn hỏi như vậy, bất giác thở phì, như quả cầu xẹp hơi. Y sững sờ một lúc, chưa nói gì được, người cuối cùng vung tít đao một hồi rồi ngã xuống.
24:15
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa giương tròn mắt nhìn xác chết, sững sờ một lúc rồi nhếch môi cười khổ, thốt:
23:28
Giới thiệu: Sa mạc! Cuối cùng bọn Tiểu Phi cũng đến sa mạc! Bên ven sa mạc, có một thị trấn nhỏ, trong thị trấn chỉ có mỗi một khách sạn, tựa cửa khách sạn, có thể nhìn ra vùng sa mạc bao la trải tận đến chân trời.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong Mega Express