Radio Long hổ phong vân (Phần 55) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 16/06/2014 11:11

Radio: Long hổ phong vân (Phần 55)

856
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 29:38 Dung lượng: 27.14 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hồ Thiết Hoa cau mày: - Nàng làm thế để làm gì? Tiểu Phi giải thích: Nếu chúng ta liên kết với Quy Tư Vương thì đương nhiên trở thành đối lập của nàng, và như vậy là đại bất lợi cho nàng.

113 track
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa cau mày: - Nàng làm thế để làm gì? Tiểu Phi giải thích: Nếu chúng ta liên kết với Quy Tư Vương thì đương nhiên trở thành đối lập của nàng, và như vậy là đại bất lợi cho nàng.

Long Hổ Phong Vân

Cho nên nàng làm thế là để ly gián chúng ta với Quy Tư Vương biến chúng ta thành cừu nhân của Quy Tư Vương. Nàng biết dù ngươi biện minh cách nào cũng chẳng ai tin cho ngươi và nếu ngươi giận quá bỏ đi, thì chắc chắn là ngươi phải chết giữa sa mạc.

Hồ Thiết Hoa lắp bắp:

- Thế thì... nàng là... là... Tiểu Phi gằn từng tiếng:

- Rất có thể là Thạch Quan Âm.

Hồ Thiết Hoa nghe điện lạnh chạm vào mình.

Tiểu Phi tiếp:

786-long-ho-phong-van-phan-55-1.jpg
Long hổ phong vân.

- Nghe nói bà ấy là con người đẹp nhất trên thế gian, tuổi đã cao nhưng nhờ có bí thuật, nên bà ấy giữ được nhan sắc như lúc thanh xuân. Hà huống trong đêm tối, mà ngươi thì say khướt, lám sao phân biệt được già với trẻ! Hồ Thiết Hoa đưa tay ôm mặt kêu lên:

- Trời ơi! Ta lấy phải một bà già! Rồi y ngất xỉu.

Họ đã vào lều, và Hồ Thiết Hoa ngã đúng trên giường, đè lên mình Cơ Băng Nhạn vẫn còn ngủ say như chết trong chăn.

Cơ Băng Nhạn không hề thức dậy, mặc dù Hồ Thiết Hoa đè nặng.

Tiểu Phi biến sắc.

Chàng vội kéo Hồ Thiết Hoa đứng lên, rồi cả hai nhìn nhau, lại nhìn chiếc giường.

Bỗng Hồ Thiết Hoa giật mạnh chiếc chăn quăng vào một góc.

Nào có phải Cơ Băng Nhạn nằm đó! Cơ Băng Nhạn di đâu?

Kẻ đang nằm đây, là một võ sĩ của Quy Tư Vương, hắn còn vận bộ y phục mới của đêm rồi, bộ y phục dự lễ.

Hồ Thiết Hoa chụp hắn, lên cao giọng hỏi:

- Ngươi nói mau, tại sao ngươi lại nằm đây?

Võ sĩ như không có xương, thân thể hắn mềm nhũn. Hắn không đạp, không mở mắt.

Tiểu Phi cau mày:

- Hắn bị điểm huyệt ngủ! Hồ Thiết Hoa đưa tay kia điểm khai huyệt đạo.

Đoạn y tiếp tục hỏi:

- Tại sao ngươi nằm đây?

Võ sĩ mở mắt không đáp mà lại kêu lên thát thanh:

- Tại sao tôi lại ở đây? Việc gì lạ thế?

Hồ Thiết Hoa nổi giận:

- Việc gì? Việc gì thì ngươi biết láy, chứ hỏi ai?

Võ sĩ lắc đầu. Hắn còn say, nghe đầu nặng nhức. Hắn đưa tay cốc cốc lên đầu năm bảy lượt.

Sau cùng, như đã tỉnh, hắn bèn to tiếng thốt:

- Tôi nhớ rồi! Đêm qua uống rượu quá nhiều, rồi đi tiểu tiện, xong rồi định về lều ngủ luôn. Bất ngờ đi ngang qua đây, bỗng có người đẩy tôi vào lều. Từ đó tôi không còn biết chi nữa! Hồ Thiết Hoa hỏi:

- Ai đẩy ngươi vào đây?

Võ sĩ đáp:

- Người đó xuất thủ nhanh quá, tôi lại say nên vô phương nhận diện! Hồ Thiết Hoa lại hét:

- Vô lý! Vô lý! Y đưa tay lên, định tát vào mặt võ sĩ.

Tiểu Phi ngăn lại:

- Cho hắn đi đi! Hồ Thiết Hoa không muốn buông tha võ sĩ ngay, song phải chiều theo ý của Tiểu Phi.

Võ sĩ rơi xuống đất, vụt đứng dậy, chạy đi liền.

Hồ Thiết Hoa dậm chân:

- Tiểu tử đó đồng mưu với Thạch Quan Âm! Chẳng biết Tử Công Kê... Bỗng y nhận ra, trong phút giây này, nói đến tiếng tử e bất thường nên y vội chữa:

- Lão Cơ đã sa vào tay kẻ nào đó rồi! Kẻ đó cho võ sĩ vào đây, trám lỗ trống cho chúng ta đừng ngờ sớm! Tiểu Phi lắc đầu:

- Gã võ sĩ bị điểm huyệt, vừa được giải cứu là tỉnh liền, như vậy người điểm huyệt hắn có thủ pháp không làm Thương tổn tinh thần của đối phương. Thủ pháp đó, chỉ có một Cơ Băng Nhạn biết mà thôi! Hồ Thiết Hoa trố mắt:

- Ngươi nói... ngươi nói tiểu tử dó bị lão Cơ điểm huyệt?

Tiểu Phi gật đầu:

- Đúng! Hồ Thiết Hoa dậm chân:

- Tại sao Tử Công Kê làm như thế? Trong tình thế này, hắn còn lòng dạ đùa cợt à? Còn hắn, hắn đi đâu?

Bây giờ, y không còn cố kỵ cái tiếng tử nữa.

Tiểu Phi thở dài, nhếch nụ cười khổ:

- Ngươi tưởng lão Cơ trầm tịnh lắm sao? Thực ra, hắn là con người mặt lạnh mà lòng nóng, hắn nóng nảy không kém ngươi đâu! Đêm rồi, ta bảo hắn để cái tên đối đầu lợi hại đó cho ta, hắn không nói gì, song ta biết là hắn không phục. Ta đoán là hắn đi Tìm tên đó để so tài! Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Song biết tên đó ở đâu mà hắn đi tìm?

Tiểu Phi lại thở dài:

- Tư đồ Lưu Tinh đã chỉ rõ phương hướng, tự nhiên Cơ Băng Nhạn phải tìm ra! Hồ Thiết Hoa suy nghĩ một chút, vội quay mình lchạy ra ngoài.

Tiểu Phi bắm y lại hỏi:

- Ngươi định làm gì?

Hồ Thiết Hoa dậm chân:

- Chắc gì Cơ Băng Nhạn là đối thủ của tiểu tử đó? Ta phải tiếp trợ hắn! Tiểu Phi hừ một tiếng:

- Ngươi quên những gì dã hứa vừa rồi với người ta à?

Hồ Thiết Hoa lại dậm chân:

- Thế thì ta phải làm sao?

Tiểu Phi lạnh lùng:

- Còn làm sao? Ngươi phải ở đây, để ta đi.

Hồ Thiết Hoa trố mắt:

- Ba chúng ta, phân tán mỗi người một nơi, nếu Thạch Quan Âm bất thần... Tiểu Phi mỉm cười:

- Một đêm chồng vợ bằng ân nghĩa ba năm! Lẽ nào bà ta sát hại ngươi ngay sau đêm tân hôn?

Hồ Thiết Hoa đỏ mặt hét lên:

- Lão xú trùn, nếu ngươi muốn đùa, trước hết hãy để ta thí mạng với ngươi.

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Cái ý của bà ta như thế này:

bà ấy không tiếc gì mang thân xác đến hiến cho ngươi, chẳng qua để thực hiện cái kế ly gián giữa chúng ta và Quy Tư Vương, chứ chẳng muốn xuất hiện đối đầu với chúng ta, bà ấy biết rõ chúng ta không phải là những người dễ chạm! Hồ Thiết Hoa bĩu môi:

- Hừ! Tiểu Phi vỗ nhẹ tay lên đầu vai y:

- Ngươi cứ ở đây, buồn thì uống rượu, ta đi một chốc trở lại liền! Tiểu Phi đi rồi, người khổng lồ Côn Di bước vào.

Hồ Thiết Hoa trừng mắt:

- Ngươi đến đây làm gì?

Côn Di đưa tay che ngực trừng mắt lại không đáp.

Hồ Thiết Hoa gằn giọng:

- Ngươi đến để canh chừng ta?

Côn Di buông gọn:

- Ừ ! Hồ Thiết Hoa cười lớn:

- Ta nói không đi là không đi. Ta muốn đi, liệu ngươi giữ nổi ta chăng?

Câu nói vừa buông dứt, tay y đánh tới. Côn Di đưa bàn tay to bằng cánh quạt, chụp tay y. Hồ Thiết Hoa đảo bàn tay, lòn dưới nách gã.

Côn Di xem thì như thép dúc thành người, tưởng chừng búa đập cũng chẳng đau, thế mà bị tay Hồ Thiết Hoa thọt vào phải nhột.

Hồ Thiết Hoa bật cười sằng sặc, gập lưng mà cười. Côn Di ngột quá, cũng bật cười, uốn mình lại mà cười.

Hồ Thiết Hoa nghiêng vai, ủi tới. Thân hình hơn hai trăm cân của Côn Di bị bắn tung ra ngoài lều.

Rồi Hồ Thiết Hoa vỗ tay bôm bốp, hét to:

- Rượu! Mang đến đây cho ta! Các ngươi muốn ta ở lại, tất phải cung cấp đầy đủ cho ta, ăn ngon, uống ngon, không ngon là ta đi liền, thiếu thốn là ta đi liền! Tuy đối thoại với Hồ Thiết Hoa, Tiểu Phi cười vui, song ra đi rồi một mình trên dặm đường, chàng lo nghĩ nặng nề.

Dù rằng chàng đã khám phá ra âm mưu của Thạch Quân Âm, nhưng chàng không sao giải toa? được sự nghi ngờ nơi tâm tư của lão Vương gia, chàng không nắm được một chứng minh cụ thể nào.

Chàng cũng biết là Thạch Quan Âm đang có mặt trong vùng phụ cận, song làm sao biết được bà ta thực sự Ở tại địa điểm nào? Hà huống, kế đầu tiên thất bại, bà ta sẽ thực hiện kế thứ hai, bà cứ ở trong bóng tối, hành động, bà còn trăm ngàn kế khác, như vậy chàng làm sao phòng bị kịp?

Trừ ra, chàng và hai bằng hữu rời sa mạc, trở lại Trung Nguyên thì mọi việc đều êm. Nhưng chàng làm sao trốn tránh bà ta được? Mà chàng sợ gì đến nỗi phải trốn tránh?

Tiểu Phiên đã chết rồi, Thách Đà thì mất tung, Hồ Thiết Hoa mang oan uổng nặng nề, Cơ Băng Nhạn đang liều thân xâm nhập vào hang cọp, rồi còn cái việc quan trọng, mục đích của chuyến viễn hành tận sa mạc này, là cứu nạn Lý Hồng Xuân, Tống Điềm Nhi, Tô Dung Dung! Ra đi tất cả năm ngươi, nay một chết, một mất, một oan, một nguy, ba còn thọ nạn thì không kể, chàng có thể nào nhận bại mà bỏ cuộc chăng?

Hiện tại, bầu tâm sự của chàng to như biển, nặng như núi. Thêm vào đó, chẳng những chàng phải tự bảo vệ, phải cứu nạn mọi người, phải ứng phó cho mọi người, chàng còn bảo vệ sanh mạng cho cha con Quy Tư Vương.

Bọn vệ sĩ của lão Vương gia, chung quy chỉ là lũ vô dụng, có giúp ích gì cho Vương gia đâu?

Dù sao chàng cũng không thể để cha con Quy Tư Vương chết nơi tay đối phương.

Lại còn cái việc Tỳ Bà Công Chúa nửa đêm ra tận cội cây tìm chàng, làm cái trò trong dâu trân bộc, nàng có ý tứ gì? Nàng có âm mưu gì chăng, nên đinh dụ chàng với sắc dục? Nàng muốn cầm chân chang, không cho chàng dòm ngó đến sự việc gì khác?

Những sự việc trong đêm rồi, hay những sự việc trong tương lại?

Tiểu Phi thở dài, quyết định không hề suy nghĩ vẩn vơ gì đến việc nào khác ngoài việc đi tìm Cơ băng Nhạn, tiếp tay hắn.

Hắc Hầu Tôn Không, Tư Đồ Lưu Tinh đã nói thế, cả hai chừng như nói sự thật, thì đối phương phải là tay đại tài.

Đành rằng Cơ Băng Nhạn có tính thâm trầm, ứng biến nhanh, mưu mô linh diệu, song luận về võ công, hắn còn kém Hồ Thiết Hoa một bậc.

Tìm một người giữa sa mạc mênh mông, nhìn tận mắt chẳng thấy một chướng ngại như cỏ cây, đồi núi thì dễ chăng?

Tiểu Phi không dám khinh thường, sợ sai lệch phương hướng, chàng dè dặt tiến tới, thẳng đường mà tiến.

Nơi đây, chẳng có vật gì giúp định hướng cho khách lữ hành, ngoài tâm trí của mình, sai lệch một chút là xa rời đích.

ánh dương lên cao, không khí chưa nóng, vì cái lạnh còn vương khắp nơi, thái dương phải mất một thời gian mới làm tiêu tan cái lạnh để bắt đầu thiêu đốt như hàng ngày.

Nơi đây không có vạn vật nên cát trắng hứng trọn nhiệt độ biến thành một lò lửa vô hình, nhưng hơn lửa hữu hình.

Tiểu Phi thi triển thuật khinh công thượng thặng của chàng, chạy đi hơn mấy dặm đường, quan sát bốn phía, ánh mắt chàng không bỏ sót đến một hòn sỏi nhỏ.

Bỗng có tiếng vo vo vọng đến tai chàng.

Chàng giật mình đảo mắt nhìn về hướng có tiếng động, nhận ra một chiếc nồi từ đâu bay tới.

Giữa sa mạc chung quanh lại không ngươi, nồi đâu mà bay theo gió như thế?

Nồi từ xa bay đến, rồi đáp xuống cát, lăn tròn, gió lùa đi chạm cát kêu soạt soạt.

Tiểu Phi lướt theo, dừng chân chặn chiếc nồi lại, chàng xem một lúc rồi chạy ngược chiều gió cuốn chiếc nồi đến chàng.

Lần này, chàng hết sức lưu ý, đảo mắt nhìn ra bốn phía, chạy đi một lúc, bằng thời gian thổi chín nồi cơm, thấy trước mặt có đá, có cây.

Tại sa mạc, vùng nào có đá, có cây dù ít, cũng là một cảnh thiên đàng cả. Có đá là ít cát, có cây là có nước.

Tại sa mạc, không có cát là ít nóng, có Nước là không sợ ánh thái dương thiêu đốt đến khô người.

Nơi đây là bản dinh của bọn phản thần Quy Tư quốc?

Nhưng chàng nhìn mãi chẳng thấy nóc lều.

Tiểu Phi càng thêm nghi hoặc. Chàng mọp người sát nền cát, như con chó săn dùng tai mắt mũi quan sát, tìm tòi, nghe ngóng.

Bỗng chàng lấy ngón tay moi cát.

Dù tay không, chàng cũng moi được sâu như thường nhờ công lực quá mạnh.

Chỉ mấy phút sau, chàng nhặt lên mấy thanh củi, những thanh củi cháy dở, được dập tắt vì nấu nướng đã xong.

Chàng nhặt được nồi, chàng tìm được củi, chứng tỏ nơi đây có người ở. Mà người thì hẳn là bọn phản thần của Quy Tư quốc, có lẽ hành tung bại lộ nên chúng tản cư vội vàng đi nươi khác.

Chúng đi, lều cuốn, đồ vật dọn, chẳng còn lưu lại một dấu vết nào.

Cơ Băng Nhạn có tìm ra nơi này chăng? Hắn có chạm mặt bọn này chăng? Nếu chạm mặt rồi, hắn đơn độc, chúng lại đông, hắn có bị chúng hãm hại chăng?

Tiểu Phi khẩn trương vô cùng.

Chợt chàng nhận ra hai dấu chân.

Tại sa mạc, dấu chân in trên cát chỉ trong một thời gian ngắn bị xoá mất, vì gió lùa cát mới, khoa? lấp nhanh chóng.

Nhưng hai dấu chân này lại in ngay trên đó, tuy không sâu lắm cũng thấy được rõ ràng.

Ấn chân trên đá, lưu dấu lại, người nào đó hẳn có công lực phi thường. Nhưng người đó vì mục địch gì lại cố ý lưu dấu chân?

Bởi, có cố ý mới ấn chân lưu dấu trên đá, chứ nếu không thì làm chi cho phí công?

Tiểu Phi nghĩ thầm:

- Có phải Cơ Băng Nhạn chăng? Ta ước đoán như thế này, hắn đến đây, nấp mình nơi tảng đá do thám, bất ngờ cao thủ trong cánh đối lập phát hiện ra hắn. Hắn chợt nghĩ ra hắn đơn thân độc mã không tránh khỏi động thủ. Hắn bèn ấn chân ghi dấu cho ta biết là hắn có đến đây.

Chàng đứng lên bước đến xim, thấy đôi chân chỉ về hướng Tây.

Tiểu Phi lại nghĩ:

- Đúng là ldấu chân của Cơ Băng Nhạn. Hắn đang chuyên chú giao đấu, tinh thần khẩn trương, néu không ấn mạnh chân, dấu lưu lại rất cạn, dấu chỉ về hương Tây, điều đó chứng tỏ hắn và địch đi về hương Tây.

Lập tức chàng theo hướng Tây chạy đi.

Nhưng vừa chạy được vài mươi trượng, chàng dừng chân lại kêu khẽ:

- Không phải! Cơ Băng Nhạn cũng có cái tật rất nặng như Hồ Thiết Hoa. Khi hắn quyết tử chiến với ai, thì không muốn bằng hữu tiếp sức, một mình hắn giao đấu, thắng bại mặc hắn. Hắn mượn tên võ sĩ của Quy Tư Vương thay thế trên giường là không muốn cho Tiểu Phi phát giác ra sự vắng mặt của hắn sớm, và như vậy là hắn không muốn Tiểu Phi can thiệp vào việc làm của hắn. Thì làm gì hắn lưu dấu chân lại chỉ dẫn phương hướng cho chàng chạy theo hắn?

Tiểu Phi thở dài, quay mình trở lại chỗ cũ.

Chàng đặt chân lên dai dấu chân, mặt hướng về phía Tây, nghĩ ngợi mông lung.

Cơ Băng Nhạn thừa hiểu thế nào ta cũng tìm đến đây nên lưu dấu chân để ngầm cho ta biết là hắn có mặt tại nơi đây. Nhưng hắn không muốn ta can thiệp vào hành động của hắn. Do đó, hắn cố ý lưu dấu chân để làm sai lệch sự truy tìm của ta. Như thế, hắn và tên cao thủ thích khách kia đưa nhau đến nơi nào?

Phía Nam, đương nhiên chàng không thể đi về phía đó bới chàng từ phía đó đến đây. Phía Tây, đương nhiên cũng chẳng phải. Chỉ còn hương Đông và hướng Bắc.

Trong hai hướng đó, chàng phải chọn hướng nào?

Bỗng chàng nghĩ đến một việc. Bình sinh, Cơ Băng Nhạn rất sợ ánh thái dương chiếu vào mắt. Tại nhà hắn có tật ngủ quá trưa, càng trưa càng tốt, cốt tránh dương quang. Có khi hắn còn thức tròn đêm, để ngủ trừ vào ngày, như vậy hắn tránh được ánh nắng làm xốn mắt.

Và hiện tại, ngày vừa lên, dương quang từ hướng Đông chiếu tới, hiển nhiên Cơ Băng Nhạn không thể chạy về hướng Đông. Chỉ còn hướng Bắc thôi.

Tuy sự suy luận đó không hoàn toàn đúng, ong ít ra cũng hợp lý và Tiểu Phi phải thử xem.

Chàng liền giở thuật khinh công phóng mình về hướng Bắc.

Mấy hôm nay, chàng đã biết cái khổ thiếu nước tại sa mạc như thế nào, nên dù ở tại lều của Quy Tư Vương, chàng vẫn đeo bên mình một chiếc bầu bằng da dê chứa đầy nước.

Chàng vừa ngụm mấy hơi nước, vừa chạy đi.

Độ hai dặm đường, chàng trông thấy mấy bụi cây xương rồng. Những bụi cây đó bị dập, bị quật ngã nhiều đoạn văng ra xa xa.

Tiểu Phi nhặt một đoạn, cầm lên xem.

Chỗ đứt trơn tru chứng tỏ vật gì sắc bén chém phớt qua. Nhìn một lúc, chàng thở dài thốt với mình:

- Kiếm! Một nhát kiếm tuyệt diệu! Kẻ nào chém ra một nhát kiếm này, hắn phải là một kiếm khách kỳ tài, một đối thủ đáng sợ cho Cơ Băng Nhạn! Chàng đâm lo cho Cơ Băng Nhạn.

Chàng nhặt một đoạn xương rồng khác, cầm lên xem. Chỗ đứt bầy nhầy, chứng tỏ một vật gì thô, to hơn kiếm quật ngang, mà Cơ Băng Nhạn lại sử dụng phán quan bút.

Chàng quan sát một lúc, rồi thở phào tự thốt:

đánh nhau nửa ngày mà Cơ Băng Nhạn không mảy may giảm sút công lực. Thì ra trong mấy năm nay hắn vẫn luyện tập không ngừng. Ta cứ tưởng hắn giàu rồi, lo hưởng hơn lo luyện võ! Họ đang cơn ác đấu với nhau, vô tình chạm phải mấy bụi xương rồng. Hay là họ quật ngã xương rồng với mục đích khác? Có lẽ họ tìm nước uống? Nước trong xương rồng uống được sao?

Tiểu Phi không cần biết việc đó, chàng chỉ mong là mình chọn hướng không sai.

Chàng lại ngụm mấy hơi nước, chàng uống dự phòng chứ không phải quá khát vì mới uống cách không lâu.

Chàng đoán là sẽ gặp Cơ băng Nhạn trong phút giây và rất có thể chàng thay thế Cơ Băng Nhạn, giao đấu với thích khách cao thủ đó, nên uống nước trước cho thoa? Người, và chịu đựng lâu hơn nếu cuộc đấu kéo dài.

(Còn nữa...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:46
Giới thiệu: Đêm xuống sâu. Rượu vẫn uống thơm, tiếng cười tiếng nói vẫn ồn ào, song một nhóm người dù đông, cũng quá ít giữa sa mạc mênh mang, không lam sao lấn át được cái lạnh lùng tịch mịch của bao la.
30:03
Giới thiệu: Cơ Băng Nhạn cau mày: - Hai lần lưu giấy lại, bút tích như nhau! Đồ đảng của Thạch Quan Âm quả thật có trà trộn trong đám người Quy Tư Vương, vậy... Hồ Thiết Hoa giật mình:
26:18
Giới thiệu: Quy Tư Vương kinh hãi thất sắc, hỏi gấp: - Tráng sĩ... tráng sĩ muốn gì?... Ngô Thanh Thiên cười rợn: - Chẳng có gì quan trọng! Bất quá ta cần chiếc đầu lâu của Vương gia thôi! Quy Tư Vương khiếp quá, lấp vấp hỏi tiếp:
24:29
Giới thiệu: Quy Tư Vương đưa cao chén rượu cười lớn: - Trước mặt toàn là những bậc cao minh, quanh mình là không khí của một ngày đại hỷ, các lạc thú nhân sanh thiết tưởng như gom tụ cả lại dưới mái lều này!
27:00
Giới thiệu: Cơ Băng Nhạn thốt: - Chúng ta nên để ý đến Vương Xung! Hồ Thiết Hoa gật đầu: đúng rồi! Và nhất định cái tên Vương Xung không phải là tên thật của hắn! Cơ Băng Nhạn tiếp:
27:16
Giới thiệu: Quy Tư Quốc Vương mỉm cười thốt: Hắn tên là Côn Di, ngoài một vài điểm khí lực, hắn chẳng biết mảy may võ công. Các hạ nên nương tay cho hắn! Nhìn Côn Di, Hồ Thiết Hoa tưởng chừng gã là con người bằng thép, y bất giác rợn mình cao giọng hỏi:
25:22
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa chà tay nơi mắt kêu lên: Không lẽ ta hoa mắt? Tiểu Phi cười khổ: Lầu mộng hiện lên đó, nơi sa mạc là mộng, tại trùng dương là thuyền mộng, chẳng phải ngươi hoa mắt đâu! Nhưng đã có lầu mộng, tất phải có nơi nào đó, phản ánh lại thành hình, và nơi đó có cái tên là Lục Châu, có rừng có cây, trong một giới hạn thu hẹp.
23:16
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa hoang mang: - Đúng vậy! Nhưng... Cơ Băng Nhạn không cần nghe tiếp, chạy đến bên cạnh xác của Bành Nhất Hổ.
22:39
Giới thiệu: Cơ Băng Nhạn lạnh lùng: Ngươi cứu hắn bằng cách nào? Hồ Thiết Hoa chuẩn bị vọt đi, toàn thân căng thẳng, nghe cbn hỏi như vậy, bất giác thở phì, như quả cầu xẹp hơi. Y sững sờ một lúc, chưa nói gì được, người cuối cùng vung tít đao một hồi rồi ngã xuống.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express