Radio Long hổ phong vân (Phần 67) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 12:19

Radio: Long hổ phong vân (Phần 67)

856
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 15:10 Dung lượng: 13.89 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Liễu Yên Phi có cảm tưởng là mình vừa bị tát tay vào mặt. Từng thớ thịt nơi mặt giật mạnh, rồi mồ hôi đầu mồ hôi trán đổ ra thành giọt lớn, rơi xuống đồm độp.

113 track
Giới thiệu: Liễu Yên Phi có cảm tưởng là mình vừa bị tát tay vào mặt. Từng thớ thịt nơi mặt giật mạnh, rồi mồ hôi đầu mồ hôi trán đổ ra thành giọt lớn, rơi xuống đồm độp.

Long Hổ Phong Vân

Tỳ Bà công chúa điềm nhiên:

- Nam tử hán! Đại trượng phu! Một kiếp sống hèn, dù tài đến đâu, không sánh nổi một cái chết gấp trong vinh hạnh! Nàng nhìn thẳng vào mắt Liễu Yên Phi hỏi:

- Đúng vậy chăng?

Liễu Yên Phi dậm chân rung giọng:

- Liễu Yên Phi nào sợ một cái chết? Nhưng chết làm sao cho đáng giá, chứ đem sanh mạng hủy bỏ một cách vô lý, thì... Tỳ Bà công chúa chận lời:

798-long-ho-phong-van-phan-67-1.jpg
Long hổ phong vân.

- Nghĩa là, ngươi tự lượng chưa phải là đối thủ của Thạch Quan Âm?

Liễu Yên Phi không đáp thẳng vào câu hỏi:

- Người trong thiên hạ, thử hỏi có mấy tay khả dĩ đối phó nổi với bà ta?

Tỳ Bà công chúa thở dài:

- Chỉ cần ngươi đưa đường cho bọn ta gặp Thạch Quan Âm, chúng ta không tiếc gì mạng sống thừa thải này, làm cái việc hữu ích cho ngươi! Nhưng... ngươi không dám, thì ta còn nói chi hơn! Liễu Yên Phi biến sắc mặt từ xanh ra trắng, từ trắng trở về xanh, bỗng y nghiến răng, rồi y chạy đến trước mặt Hoàng Phủ Cao, nắm tay hắn quỳ xuống.

Y khóc.

Y lấy ngón tay vẻ mãi, trong lòng bàn tay Hoàng Phủ Cao.

Hoàng Phủ Cao sôi giận, co chân đá vào mình y.

Liễu Yên Phi lại lết vào, rồi khóc, khóc ngất.

Một lúc lâu, Liễu Yên Phi đứng lên, rung rung giọng hỏi:

- Hai vị muốn đi với anh em tại hạ Tìm Thạch Quan Âm?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Muốn lắm chứ! Liễu Yên Phi lại hỏi:

- Dù biết rằng có đi mà không có về?

Hồ Thiết Hoa lớn tiếng:

- Chẳng lẽ tại hạ sợ chết tham sống?

Liễu Yên Phi ngẩng mặt lên không, thở ra:

- Nếu vậy, xin hai vị khởi hành! Một ngọn núi nhô lên giữa bình địa.

Và nơi đây là tận đầu của khoảng đất rộng mênh mông, bao la bát ngát.

Đến đó rồi, Hoàng Phủ Cao rung rung đôi chân.

Hồ Thiết Hoa nhìn ra bốn phía, lòng hơi lo, hỏi:

- Một nơi hiểm ác như thế này, có phải là địa ngục chăng?

Liễu Yên Phi thở dài:

- Đúng là địa ngục! Y trầm giọng, tiếp:

- Sau ngọn núi nầy, còn có núi, núi trùng trùng, trong những ngọn thấp, ngọn cao, trùng trùng điệp điệp, có một sơn cốc kỳ bí. Thạch Quan Âm ở trong sơn cốc đó.

Tại sơn cốc đó Hoàng Phủ đại ca bị hành hạ hơn một con vật.

Hồ Thiết Hoa sáng mắt lên, nắm chặt hai tay cao giọng:

- Giờ báo thù của Hoàng Phủ đại hiệp đã đến, chúng ta vào ngay! Liễu Yên Phi thốt:

đường đi khuc chiết quanh co, lại có trận đồ lập theo lẽ khắc sanh, sanh khắc, nếu chúng ta liều lĩnh tiếntới, chắc chắn là phải lạc lối ngay! Tỳ Bà công chúa hỏi gấp:

- Nếu vậy... chúng ta phải làm sao?

Liễu Yên Phi đáp:

- Chờ đến đêm xem gió có đổi chiều chăng rồi hãy tính! Tỳ Bà công chúa lại hỏi:

- Tại sao phải chờ gió đổi hướng?

Liễu Yên Phi thở dài:

đại ca của tại hạ đã câm, điếc và mù, do đó Thạch Quan Âm xem như đã chết rồi, và không đề phòng người nữa. Ngờ đâu người lại có một loại xúc giác giúp người ra vào sơn cốc dễ dàng như còn đủ ngũ quan. Người ghi nhớ rõ cách bố trí sanh khắc trong hệ thống giao thông của sơn cốc.

Tỳ Bà công chúa trố mắt:

- Nhờ vậy, y mới thoát đi được?

Liễu Yên Phi gật đầu:

- Phải.

Tỳ Bà công chúa cau mày:

- Nhưng ta chưa thấy có gì liên quan đến việc gió đổi chiều.

Liễu Yên Phi giải thích:

- Một người vừa câm vừa điếc vừa mù, muốn phân biệt phương hướng, nào có phải là việc dễ làm đâu? Người đó dựa vào rất nhiều yếu tố đặc biệt. Sự gió đổi chiều là một trong những yếu tố đó.

Tỳ Bà công chúa thở dài:

- Ta minh bạch rồi! Ngày y thoát ly sơn cốc, gió thổi khác biệt hôm nay, y sợ cảm giác sai lầm, nên phải chờ có ngọn gió quen hướng, để phân biệt hướng đi không sai lầm, có đúng vậy không?

Liễu Yên Phi gật đầu:

- Phải! Trong sơn cốc nếu đi sai một bước, thì suốt đời vẫn quanh quẩn trong mê mang, đừng mong ra khỏi.

Hồ Thiết Hoa ngẩng mặt nhìn trời nóng nảy hỏi:

- Biết đến lúc nào, gió mới đổi chiều?

Tỳ Bà công chúa đáp:

- Tại sa mạc, gió đêm và gió ngày thường thường khác nhau.

Liễu Yên Phi gật đầu:

- Công chúa nói đúng. Khi ngày hết, đêm về gió sẽ đổi hướng.

Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Nếu gió không thay đổi?

Liễu Yên Phi thở dài:

- Thì phải đợi đến khi nào có sự thay đổi, chứ biết làm sai hơn?

Cũng may, vận khí của Hồ Thiết Hoa còn đỏ, gió từ Đông Nam đến, bất chợt đổi chiều, từ Tây Bắc thổi trở lại Đông Nam.

Hoàng Phủ Cao dùng xúc giác đặc biệt, phân định đường lối, rồi đi trước.

Hắn đi rất chậm, mỗi bước mỗi dè dặt, nhận thấy đúng mới dám nhít tới một bước khác.

Bước đi dù chậm đến đâu con đường dài đến đâu, cuối cùng cũng vượt qua.

Họ đã vào sâu trong vùng núi.

Đường hẹp, vách núi cao, khuất ánh trăng sao, họ đi trong vũng tối, dò lần như mù cả bọn.

Hồ Thiết Hoa bình sanh mới gặp cái cảnh này lần thứ nhất, tâm tư trầm trọng phi thường.

Y biết rõ trong bóng tối bất lợi cho sáng mắt như y song lại có lợi cho Hoàng Phủ Cao,bởi lẽ giản đơn là hắn quen với bóng tối.

Hoàng Phủ Cao vẫn bước chậm đều đều như lúc mới vào, hắn bước dè dè như mèo rình chuột.

Hắn không gây một tiếng động khẽ.

Thực ra, dù tiếng chân bước có vang lên, cũng bị tiếng gió lấn át, bởi lúc đó, gió lộng vù vù.

Và vì hắn điếc, không nghe gì cả, hắn phải dè dặt sợ gây tiếng động tuy không cần dè dặt quá độ.

Hắn không nghe bằng tai, hắn nghe bằng cảm giác.

Bỗng hắn cảm thấy có cái gì khác lạ. Hắn quay đầu lại, rồi hụp mình xuống dừng chân tại đó.

Mọi người đều lộ vẻ khẩn trương.

Hồ Thiết Hoa nắm chặt thanh đao do y đoạt của đại hán áo đen bước nhanh qua Hoàng Phủ Cao, nấp ở vách đá, chực chờ mọi biến cố.

Một nơi rùng rợn như thế này, khi lòng khẩn trương, thì con người cảm thấy sát khí bốc bừng bừng, bốc từ một hạt cát, từ một viên sỏi, từ một khe đá, từ một ngọn gió.

Một lúc sau, có tiếng người thở mạnh vang lên đâu đây.

Hồ Thiết Hoa đổ mồ hôi ướt lòng bàn tay, y càng nắm chắc chuôi đao.

Tiếng thở mỗi lúc càng nghe gần.

Bỗng, Hồ Thiết Hoa chém xuống một đao. Nhát đao phát đi rất nhanh với tất cả khí lực của y.

Trên thế gian, rất hiếm có người tránh được nhát đao thần tốc mãnh kiệt đó.

Y không tưởng nổi nhát đao đó lại chém xuống đầu Tiểu Phi.

Y và nội bọn đứng trên gập đá cao, nhát đao từ trên cao xuống thấp... Đúng ra, Tiểu Phi không đi được đến nơi đó. Nhưng bọn chàng cũng đi được đến đó, vì họ may mắn không gặp một trở lực nào, và cũng chẳng gặp Thạch Quan Âm, nhờ vậy cho đến bây giờ, việc thoát ly của bọn chàng chưa bị báo động.

Người cười lạnh, người duy nhất bắt gặp họ, đã hỏi họ một âu:

- Bằng vào sức lực ba người, các ngươi tưởng là có thể thoát đi được à?

Người đó chính là Khúc Vô Dung.

Nàng vận y phục toàn trắng, cánh tay cụt được băng bó lại do nàng và treo lên cổ, nàng che mặt bằng sa trắng.

Cái dáng của nàng đẹp quá, không ai tưởng con người có cái dáng đó lại có gương mặt dạ xoa.

Tiểu Phi, Cơ Băng Nhạn, Nhất Điểm Hồng trố mắt nhìn nàng.

Không ai thốt với nàng một tiếng nào.

Bởi chẳng ai biết ý tứ nàng ra sao.

Khúc Vô Dung bình tịnh nhìn họ, cũng không nói gì thêm, ngoài câu đó.

Sau cùng Nhất Điểm Hồng cất tiếng:

- Tại hạ nói gì, cô nương có nghe rồi chứ?

Khúc Vô Dung gật đầu:

- Có! Nhất Điểm Hồng tiếp:

- Cô nương đi không?

Khúc Vô Dung cười lạnh:

đã biết là đi không thoát, còn gọi ta theo làm gì?

Nhất Điểm Hồng trừng mắt nhìn nàng, bỗng bật cười cuồng dại.

Bình sanh, y không hề cười, dù cười lạnh, cười mỉa cười cuồng dại, bỗng nhiên y lại cười.

Thì sự kiện hẳn phải phi thường! Rất tiếc y cười không đúng lúc. Bởi nếy tiếng cười đó vọng đến tai Thạch Quan Âm, thì ba mạng người vĩnh viễn xa với cõi thế! Cơ Băng Nhạn nổi giận:

- Ngươi muốn chết để chứng minh lòng ngươi đối với nàng à? Ngươi muốn song bọn ta không muốn! Bọn ta còn phải sống mà! Vô luận nàng đối với bọn ta bằng thái độ nào, ta không mảy may quan tâm! Đừng tưởng ta đồng tình với ngươi! Nhất Điểm Hồng ngưng cười, buông gọn:

- Được! Các ngươi cứ đi! Ta không đi! Còn lại bao nhiêu khí lực, y vận dụng để vuột mình ra khỏi đường giây cột, rồi từ trên lưng Cơ Băng Nhạn y tuột xuống.

Tiểu Phi giật mình:

- Ngươi... tại sao ngươi tự tìm khổ?

Nhất Điểm Hồng lạnh lùng:

- Bớt ta, ngươi hành động dễ dàng hơn! Tiểu Phi dậm chân:

- Nhưng làm sao ta để ngươi ở lại đây được! Nhất Điểm Hồng điềm nhiên:

- Ta không quý sinh mạng, ta đã chuẩn bị tùy thời mà chết. Cái chết không đến bất ngờ với ta, nó phải đến trong chuẩn bị! Đừng lo gì cho ta! Y ngụ tcái y trong câu nói để hướng sang Khúc Vô Dung cái ý đó như thế này:

Ta không cầu sinh mà định lừa ngươi! Nếu ngươi tưởng như vậy là khinh ta đó.

Chẳng những ngươi khinh ta mà ngươi cũng xem thường luôn ngươi! Chừng như vuông sa trắng bao mặt Khúc Vô Dung có thầm ướt.

Một con người lạnh lùng như nàng cũng có Nước mắt nữa sao? Mà nước mắt phải chảy nhiều, thật nhiều, mới thấm đến vuông sa chứ?

Bỗng nàng lấy trong mình ra một chiếc bình nhỏ, trao cho Tiểu Phi rồi quay đầu, rung giọng:

- Giai dược đó! Các ngươi đi đi! Tiểu Phi thở dài:

- Bây giờ Cơ Băng Nhạn để cho bọn tại hạ đi, thì đã muộn rồi! Khúc Vô Dung lấy làm lạ:

- Tại sao?

Tiểu Phi thốt:

- Tánh khí của Hồng huynh tại hạ biết quá rõ. Y nói không đi là không đi. Y không đi thì hai người bọn tại hạ làm sao đi?

Khúc Vô Dung hỏi:

- Chứ hắn muốn gì?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

22:04
Giới thiệu: Tiểu Phi lại thở dài: - Tại hạ than rằng, sợ có người cho là tại hạ tâng bốc! Thạch Quan Âm giật mình, nhưng rồi cũng điểm một nụ cười:
25:09
Giới thiệu: Nàng áo vàng lại hỏi: Ngươi có biết là hoa gì chăng? Tiểu Phi lắc đầu: - Bình sanh tại hạ chưa từng thấy! Nàng áo vàng đắc ý:
26:07
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa lẩm nhẩm: Nếu thừa nhận là một tên khốn nạn mà có rượu uống thì mình cứ thừa nhận một lầnchắc cũng chẳng đến đổi nào! Y toan đưa miệng bình lên miệng y, Tỳ Bà công chúa vội đưa tay giật chiếc bình lại buông gọn:
20:04
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tự thán: Nhân vị tài tử! Điểu vị thực vong!... Biết vậy sao con người còn khổ? Sao ta lại khổ? Sao có người cứ khổ?
23:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa đưa tay tả đập vào tay hữu, lầm thầm: - Lão Xú Trùn và Tử Công Kê đã hai hôm rồi không về, hẳn cả hai có gặp một biến cố gì đó! Bỗng một con lạc đà vượt lên.
21:56
Giới thiệu: Trưởng Tôn Hồng bỗng bật cười khanh khách: Các hạ cho rằng bọn tôi không giết nổi chúng à? Nếu phu nhân muốn lấy mạng hôn vương thì dù lão ta có mươi chiếc đầu, cả mươi chiếc cũng đã rụng một lượt.
22:30
Giới thiệu: Người có dáng vẻ phú thương mỉm cười thốt: Tại hạ cứ lo sợ tráng sĩ gặp điều gì ngoài ý tưởng, song Mẫn tướng quân lại bảo kiếm pháp của tráng sĩ tuyệt luân, nhất định là không ai làm gì nổi tráng sĩ, dù có gặp trở ngại.
28:07
Giới thiệu: Thanh Cửu Hoàn Kim Bối Đao tuy nặng nề, song giáng xuống rất nhanh, mặt bàn bị chạm, đứt làm hai phần. Đao nhắm người, người không việc gì, mặt bàn vô tội lại hứng lấy tai vạ.
28:34
Giới thiệu: Đoàn người mừng rỡ phi thường, giục lạc đà chạy đi nhanh về phía đó. Nhưng, lão nhân lãnh đạo đoàn người gương mặt hằn rõ nét phong sương, quát lớn: - Không đi được! Không đến nơi đó được! Đoàn người dừng lại ngay.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com