Radio Long hổ phong vân (Phần 7) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:44

Radio: Long hổ phong vân (Phần 7)

1360
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 12:40 Dung lượng: 11.6 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Một nụ cười ác hiểm lộ trên vành môi mọng đỏ của nữ nhân, nàng muốn buông một câu theo ý niệm vừa phát sinh trong tâm não, nhưng Tiểu Phi không để cho nàng kịp phát biểu ý kiến, chàng lại chụp tay nàng nhìn thẳng vào mắt nàng tiếp nói:

113 track
Giới thiệu: Một nụ cười ác hiểm lộ trên vành môi mọng đỏ của nữ nhân, nàng muốn buông một câu theo ý niệm vừa phát sinh trong tâm não, nhưng Tiểu Phi không để cho nàng kịp phát biểu ý kiến, chàng lại chụp tay nàng nhìn thẳng vào mắt nàng tiếp nói:

Long Hổ Phong Vân

Long hổ phong vân

-------- Hồi 4 - Một trăm mười ba --------

- Lãnh cô nương! Nếu cô nương muốn Tìm viên ngọc nào trong cát giữa Đại mạc, thiết tưởng cô nương cần phải nghe tại hạ!

Lãnh cô nương! Bất quá chàng gọi thế là để mỉa nàng trước cái vẻ lạnh lùng muôn đời không nông nổi của nàng.

Chàng thốt lên câu đó với giọng hết sức dịu ấm không khác nào đôi tình nhân tâm sự nhỏ to hoạch định một chương trình kiến tạo tương lai.

Tương lai đdây là cái bí mật đang ẩn mình trong xác chết. Phải tìm cái bí mật đó dù một mình chàng dù có nữ nhân tham gia hành động.

738-long-ho-phong-van-phan-7-1.jpg
Long hổ phong vân.

Nữ nhân lại điểm một nụ cười:

- Ta có phải họ Lãnh đâu! Tiểu Phi chớp mắt:

- Vậy tại hạ phải xưng hô như thế nào?

Nữ nhân bỗng trầm gương mặt lạnh lùng:

- Thôi được! Ngươi cứ gọi ta là Lãnh cô nương đi! Tiểu Phi thở dài mấy tiếng:

- Việc thứ nhất, chúng ta phải nghiên cứu cẩn thận. Thiên nhất thần thủy không thể đổi lấy bạc vàng, châu ngọc. Thiên nhất thần thủy cũng không phải linh dược, thần công, giúp con người tinh tiến võ nghiệp, thì kẻ trộm nó, nhằm vào mục tiêu nào?

Nữ nhân cười lạnh:

- Câu hỏi đó, chỉ có ngươi mới đủ tư cách giải đáp! Tiểu Phi không lưu ý đến sự mỉa mai của nàng, thản nhiên tiếp nối:

- Thiên nhất thần thủy có cái công dụng duy nhất là hại người mà hại người thì có biết bao nhiêu phương tiện? Cần gì phải mạo hiểm vào tận Thần Thủy Cung trộm vật đó! Phải có một nguyên nhân nào thúc đẩy kẻ vô danh vào tận hang rồng, động rắn, trộm được vật đó, một nguyên nhân quan trọng chứ không thể do sự cầu kỳ… Nữ nhân bĩu môi:

- Thì chúng ta muốn biết cái nguyên nhân đó! Hay đúng hơn là ta đang muốn biết đây! Biết được nguyên nhân đó là quá đủ rồi! Tiểu Phi lại tiếp:

- Qua quan điểm vừa nêu, chúng ta phải tìm hiểu đại khái, con người mà “hắn” muốn hại đó là ai, thuộc thành phần nào trên giang hồ. Chắc chắn là “hắn” không thể dùng một độc dược thông thường nào để hại người đó, nên hắn mới nghĩ đến Thiên Nhất Thàn Thủy, bởi chỉ có Thiên Nhất Thần Thủy mới đủ hiệu năng giết người đó mà thôi! Nữ nhân đồng tình:

đúng vậy! Nếu không thì hắn cần gì phải mạo hiểm?

Tiểu Phi lại giảng giải tiếp:

- Nhưng vào lọt được Thần Thủy Cung, hắn cũng không phải là loại vừa. Với bản lĩnh đó, hắn thừa sức loại trừ bất cứ một cá nhân nào mà hắn không thích thấy sống còn trên cõi đời này! Tại sao hắn không dùng bản lĩnh đó, có phải đơn giản hơn không? Tại sao hắn phải tìm Thiên Nhất Thần Thủy?

Chàng kết một câu:

- Suy ra, hắn chưa phải là một tay có bản lĩnh siêu phàm. Tự sức, hắn khônggiết nỗi người, cũng như tự sức hắn không làm sao lọt được vào Thần Thủy Cung. Nếu hắn đột ngập Thần Thủy Cung, trộm được độc thủy, tất nhiên phải có kẻ bên trong ám trợ! Nữ nhân chớp mắt:

- Bên trong? Ngươi ám chỉ ai?

Tiểu Phi không đáp câu hỏi, chàng hỏi lại:

- Sau vụ trộm, trong cung có người nào mất tích chăng?

Nữ nhân cười mỉa:

- A! Thì ra ngươi nghi ngở đệ tử trong cung ám trợ hắn trộm Thần Thủy. Rồi sợ vụ ám trợ đó phát giác ra, khó tránh khỏi tội nên trốn đi.

Tiểu Phi nhìn sững nàng:

- Không đúng như vậy sao? Rất có thể lắm chứ?

- Rất có thể lắm chứ! Song luận cứ của ngươi không đúng là vì từ mấy mươi năm qua, không có một đệ tử nào mất tích, với bất cứ nguyên nhân nào, trong bất cứ trường hợp nào! Tiểu Phi cau mày, trầm ngâm một chút, đoạn thốt:

- Thế sau vụ trộm, trong cung không có một sự lạ lùng nào xảy ra? Chẳng hạn, như có người tự sát?

Lần này thì nữ nhân biến sắc:

- Tại sao ngươi biếùt?

Tiểu Phi sáng mắt cao giọng:

- Vậy là có người tự sát rồi! Tại sao người đó tự sát?

Nữ nhân rùn vai:

- Phàm những việc trong cung, ngươi có tư cách gì mà hỏi đến?

Tiểu Phi nâng bàn tay nàng lên cao một chút từ từ nói tiếp:

- Lãnh cô nương! Tại hạ nhận thấy cô nương cần phải nói rõ cho tại hạ biết rõ điều đó! Vì sự việc rất hệ trọng, có liên quan… Chàng buông lửng câu nói ở chỗ đó, gằn giọng:

- Cô nương tin tại hạ! Tin đi! Hệ trọng lắm! Nữ nhân rút tay về, quay người đưa lưng lại chàng. Lâu lắm, nàng thong thả thốt giọng đượm u buồn:

- Nàng! Nàng là một thiếu nữ khả ái! Nàng đẹp nàng đa cảm đa tình! Tuổi lại trẻ quá trẻ! Nàng chết rồi! Ta còn nói gì đến nàng nữa. Nói làm chi cho tủi vong linh nàng! Tiểu Phi chớp mắt:

- Nàng có thai! Nàng thẹn thấy người đời, nên tự sát?

Nữ nhân không đáp. Nàng vân vê tà áo, chốc chốc đôi vai khẽ nhô lên, chứng tỏ nàng đang bị khích động! Tiểu Phi cao giọng:

- Phải rồi! Nàng bị hắn lừa tình rồi đến đổi thọ thai, nàng bị hắn cưỡng ép trộm Thần Thủy trao cho hắn, hắn trốn đi, quên cả lời hứa nàng đi cùng. Trong trường hợp đó, nàng đành chọn cái chết! Nữ nhân run bắn người lên, hét:

- Câm! Câm! Ta không muốn nghe ngươi nói nữa! Tiểu Phi thở dài:

- Từ thiên cổ tới nay, đa tình thì mạng bạc, có nữ nhân nào tránh khỏi công lạ của trời đất? Cô nương Thương tâm vì nàng thì tốt hơn là truy nguyên tung tích kẻ đã gieo khổ cho nàng, mà báo thù trả hận?

Đột nhiên nữ nhân quay người lại đối diện với chàng, run run giọng hỏi:

- Làm cách nào? Làm cách nào để truy nguyên tung tích hắn? Hắn là kẻ vô danh, hắn là con người xa lạ, ta phải làm sao?

Tiểu Phi trầm ngâm một lúc:

- Trước khi chết, nàng có nói gì chăng?

Nữ nhân rướm lệ thần sắc ảm đạm vô cùng:

- Nàng chỉ nói…nàng có tội đối với hài nhi trong bụng! Tiểu Phi thở dài:

- Chung tình thay cho nàng! Trong tình cảnh đó nàng vẫn không tiết lộ hắn là đủ biết nàng Yêu hắn làm sao! Nàng sợ hắn bị hại! Nàng chịu chết để cho hắn sống yên lành! Chàng dừng lại một chút rồi tiếp:

- Hắn có ma lực gì? Hắn là con người như thế nào mà nàng si mê hắn một cách cuồng dại như thế? Nàng yêu cả đến sự phản bội của hắn được à?

Nữ nhân lộ hẳn u buồn:

- Không bao giờ nàng tiết lộ gì về hắn. Chẳng những riêng về hắn, không bao giờ nàng đề cập đến nam nhân, sự tình của nàng được phát giác ra, ta có cảm tưởng là mình từ cung trăng rơi xuống! Tiểu Phi chú ý:

- Không bao giờ nàng đề cập đến nam nhân?

Nữ nhân gật đầu:

- Gần như nàng tưởng rằng trên đời này không còn một giống người khác với nữ nhân! Có thể từ lúc sanh ra đến trưởng thành, nàng không gặp một nam nhân nào cả! Tiểu Phi mơ màng:

- Kỳ thật! Quái thật! Tại sao hôm nay tại hạ chỉ gặp toàn những việc kỳ quái?

Còn bốn nạn nhân kia? Tại sao họ cùng chết một nơi? Họ có liên quan gì với nhau? Rồi đến việc Thần Thủy Cung mất trộm? Rồi đến việc thọ thai của một thiếu phụ không hề quen biết nam nhân! Những việc kỳ quái đó có liên quan gì với nhau?

Chàng nhìn sang nữ nhân, hỏi bâng quơ:

- Làm sao giải thích? Làm sao? Ai? Ai giải thích nổi?

Nữ nhân buông gọn:

- Ngươi! Tiểu Phi cười khổ:

- Tại hạ?

Nữ nhân lạnh lùng:

- Chứ còn ai? Nếu ngươi không giải thích nổi thì ngươi khó tránh được cái tiếng chủ động! Là chúa trộm mà không truy tầm được trộm đạo thì làm sao thanh minh với người đời trừ khi mình muốn che chở, trừ khi chính mình là thủ phạm! Tiểu Phi lắc đầu:

- Nhưng manh mối…tại hạ chưa nắm được manh mối nào… Nữ nhân lạnh lùng:

- Manh mối, tự nhiên phải có! Chưa nắm được thì cố tìm cho thấy mà nắm! Tiểu Phi cười khổ:

- Tìm ở đâu?

Nữ nhân rùn vai:

- Một Đạo Soái Lưu Hương không thể hỏi một câu như vậy được! Nàng lại quay mình, đưa lưng về Tiểu Phi buông gọn.

- Ta hạn cho ngươi một tháng! Quá hạn kỳ nếu ngươi không tìm ra manh mối sự tình, Thần Thủy Cung nói chuyện thẳng với ngươi! Tiểu Phi không để ý tới lời hăm dọa của nàng:

- Tại sao cô nương lại quay đi? Hay là đối diện với tại hạ, cô nương không thể thốt thành lời? Ánh mắt của tại hạ có làm cô nương mất hứng chăng?

Nữ nhân không đáp, không quay đầu lại, đi dọc theo mành mành thuyền, từ sân mủi đến sân lái.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:46
Giới thiệu: Tiểu Phi chận lời nàng: - Sở dĩ, hắn làm như thế, là để cho thiên hạ tin rằng năm nạn nhân này tự tàn diệt lẫn nhau, ngoài họ ra, không còn ai khác nữa, và họ chết rồi thì sự việc cũng kết thúc với cái chết của họ, dù đệ tử của họ có muốn báo hận cho sư môn, cũng không còn đối tượng nữa. Đã không có đối tượng, thì sự việc kết thúc vĩnh viễn.
16:17
Giới thiệu: Long hổ phong vân -------- Hồi 2 - Mây trôi mặt biển (Tiếp) -------- Tiểu Phi gật đầu: Đành là thế, song người này có phải trúng độc đâu? Ít nhất, cũng không hoàn toàn do độc! Lý Hồng Tụ bật cười khanh khách: - Nếu không trúng độc thì trúng đường chắc,
14:53
Giới thiệu: Thuyền đã buông neo giữa biển khơi. Có lẽ Tiểu Phi muốn dừng chuyện lại đó, để chờ xem nhiều xác chết khác trôi đến, như chàng sự đoán vừa rồi với Lý Hồng Tụ.
17:47
Giới thiệu: Một lúc sau từ khoang trong, một thiếu nữ bước ra, vận áo đỏ, mớ tóc đen huyền bay lượn theo làn gió nhẹ vờn quanh đôi mắt đen, tóc phản chiếu với màu da trắng hồng. Thiếu nữ vận áo không tay, để lộ hai cánh tay tròn mịn như ngà chuối, đôi bàn chân cũng trắng hồng, màu trắng hồng của hạng cành vàng lá ngọc.
18:59
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hệ liệt là bộ thứ 7 trong sự nghiệp viết tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Cổ Long. Bộ này bao gồm 8 hệ liệt. Ba hệ liệt đầu gồm Huyết Hải Phiêu Hương, Đại Sa Mạc và Họa Mi Điểu được xuất bản chung dưới tên Long hổ phong vân. Mời các bạn đón nghe.
14:03
Giới thiệu: Vầng thái dương đã lên! Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu trên đôi trường túc của Thạch Tú Vân. Chân của cô thon dài, thẳng như ngọn bút. Dù là người kén chọn cũng không thể không thừa nhận đôi trường túc này rất hấp dẫn.
17:33
Giới thiệu: Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, ít nhất là cả hai đều làm ra vẻ người lớn. Nhưng lúc này nhìn hai nhóc quả giống hai đứa trẻ nít, hai trẻ đang tiu nghỉu xụ mặt như bị oan ức.
31:21
Giới thiệu: Sở Lưu Hương vừa bước ra khỏi cổng Tiết gia trang đã phát hiện có kẻ nấp sau thân cây ở xa xa, chốc chốc lại thập thò nhìn về hướng chàng. Tuy kẻ ấy chỉ lộ ra nửa con mắt nhưng cũng đủ cho Sở Lưu Hương nhận ra hắn.
26:47
Giới thiệu: Ai đã quét dọn bên trong nhà cho Tiết Tiếu Nhân? Nếu đã dọn trong nhà, tại sao không người dọn sạch ngoài vườn? Sở Lưu Hương lại sáng mắt lên.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong Mega Express