Radio Long hổ phong vân (Phần 70) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 12:51

Radio: Long hổ phong vân (Phần 70)

934
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:32 Dung lượng: 16.06 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Ngoài xa xa, Cơ Băng Nhạn dừng chân, trầm giọng thốt: Theo ta nghĩ, bọn mình không nên đến đó là hơn! Tỳ Bà công chúa cau mày: - Tại sao?

113 track
Giới thiệu: Ngoài xa xa, Cơ Băng Nhạn dừng chân, trầm giọng thốt: Theo ta nghĩ, bọn mình không nên đến đó là hơn! Tỳ Bà công chúa cau mày: - Tại sao?

Long Hổ Phong Vân

Cơ Băng Nhạn đáp:

- Xem qua tình hình, tại hạ nhận thấy bọn này không phải là hạng du mục tầm thường.

Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Có thể như vậy. Chúng có vẻ là một quân đội, kỷ luật sum nghiêm. Biết đâu chẳng phải là một đòan tuần thám do bọn phản thần Quy Tư Quốc phái đi, làm một công tác gì đó?

Tỳ Bà công chúa lắc đâu:

- Chúng chẳng phải là người Quy Tư! Hồ Thiết Hoa cười nhẹ:

801-long-ho-phong-van-phan-70-1.jpg
Long hổ phong vân...

- Công chúa dám quyết đoán?

Tỳ Bà công chúa mỉm cười:

- Tại sa mạc, có ít nhất cũng trên mười bộ lạc, các người không hề phân biệt được, chứ ta thì nhìn thoáng qua là nhận thấy sự khác lạ liền, bởi ta sinh trưởng ở đây mà! Tiểu Phi hỏi:

- Vậy công chúa nhận ra chúng là người chi?

Tỳ Bà công chúa hỏi lại:

- Giả như chúng là cường đạo mình có thể đến đó chăng?

Hồ Thiết Hoa đáp:

- Phải! Bất quá, chúng ta hỏi mua vài bình nước, vài con lạc đa, nếu chúng không bán thì bắt buộc mình phải dùng biện pháp mạnh.

Cơ Băng Nhạn cười lạnh:

- Ngươi nói nghe dễ quá! Hồ Thiết Hoa cười mỉa:

- Không dễ thì khó à?

Cơ Băng Nhạn tiếp:

- Ngươi có thấy cách cầm đao của chúng chăng? Ngươi có thấy bộ pháp và tư thế của chúng chăng? Chỉ trong chốc lát mà chúng cắm trại xong, bố phòng xong, chúng lại trầm tịnh như thường, đủ biết chúng là bọn từng trải lắm đó! Hồ Thiết Hoa bĩu môi:

- Ta nào phải là kẽ đui mù mà không nhìn thấy như vậy chứ?

Cơ Băng Nhạn tiếp:

- Ngươi đã thấy như vậy! Tại sao ngươi còn khinh thường chúng? Chúng đông, còn bọn ta bất quá chỉ có tám người, mà ba lại thọ thương, tàn phế, năm còn lại phải tách ra ít nhất hai để bảo vệ ba đó... Hắn trừng mắt nhìn Hồ Thiết Hoa, lại tiếp:

- Nếu xuất thủ, bọn ta chỉ có ba người, có thể chiến đấu được, mà ba người thì làm sao chế ngự một số đông trên dưới trăm, lại gồm toàn những tay thiện chiến?

Xem đó, ngươi không hy vọng chiếm đoạt lạc đà và Nước đâu! Hồ Thiết Hoa vuốt chót mũi:

- Tuy không có cơ tất thắng, song nói rằng không hy vọng, thì ta không đồng ý! Cơ Băng Nhạn cao giọng:

- Ngươi muốn mạo hiểm à?

Hồ Thiết Hoa mỉm cười:

- Trừ ra còn có một phương cách nào khác! Cơ Băng Nhạn lạnh lùng:

- Ngươi muốn thử thời vận? Ta nghĩ, lúc nầy, chưa phải là lúc làm liều được!

Tiểu Phi thở dài:

- Đúng lực lượng chúng ta rất kém, mà công việc của chúng ta thì còn nhiều, tuyệt đối không nên làm cho lực lượng chúng ta hao hụt hơn! Ta tưởng cần phải thận trọng mới được! Cơ Băng Nhạn tiếp:

- Nếu là lúc bình thường, ngươi muốn lấy đầu thử đá xem đầu cứng hay đá cứng, thì chẳng ai ngăn cản ngươi làm gì. Nhưng hiện, mạng sống của mỗi người trong chúng ta rất cần, nếu vì một vài con lạc đà, một vài bình nước, mà phải mất một vài mạng, thì thật là ngu xuẩn! Tiểu Phi tiếp luôn:

- Huống chi, dù ngươi có thành công, chúng sẽ theo đuổi bọn mình đến cùng, bỗng nhiên mà mình lại tạo thêm một cánh đối đầu nữa, thì làm sao mình ứng phó cho kham?

Hồ Thiết Hoa cười khổ:

- Nói như các ngươi, thì chúng ta phải bất động?

Cơ Băng Nhạn gậtđầu:

- Phải vậy mới được.

Hồ Thiết Hoa đảo tròn đôi mắt:

- Nếu mình bất động, mà bọn đó cứ tới đây, hỏi khó chúng ta?

Trong lúc đó, Tiểu Phi thấy có năm sáu người đang tiến về phía bọn chàng.

Chàng than thầm, nhưng vẫn điểm một nụ cười, buông từng tiếng một:

- Giả như chúng có đến đây, làm điều gì đắc tội, thì bọn mình cũng phải chịu chứ biết làm sao?

Phải chịu? Chịu như thến nào? Chịu cho chúng xử trí cách túy chúng, hay chu với diển biến bất đắc dĩ?

Đến chỗ họ dừng chân là năm người.

Họ choàng bên ngoài một lớp áo rất dày, đầu vấn khăn màu lam, gương mặt sạm đen, chứng tỏ họ đều giải phong sương quá độ, thứ phong sương vùng sa mạc.

Ánh mắt của họ, sắc hơn mắt chim ưng, da thịt của họ, rắn hơn da thịt lạc đà.

Mỗi người nắm trong tay một thanh đao, tay nắm chắc, thép đao cứng rắn.

Họ mặc áo dày, rộng, song họ di động nhẹ nhàng, không vướng vấp.

Và thoáng mắt, họ đã đến trước mặt bọn Tiểu Phi.

Không phải họ bước đi nhanh, mà chỉ vì khoảng cách giữa song phương không xa lắm, nếu nói lớn một chút từ bên này, hẳn bên kia nghe lọt.

Người đi đầu, có hàm râu mép xanh xanh, ánh mắt cũng xanh, nhưng rất sáng.

Tiểu Phi nhìn thoáng qua cũng biết gã ấy là thủ lĩnh rồi. Chàng chờ cho gã đến gần, liền nghiêng mình thi lễ, nói:

- Tề Cổ a tháp! Gã đó trố mắt nhìn chàng.

Đại khái đó là ngôn ngữ của người trên sa mạc, ngôn ngữ của bọn du mục, mà Tiểu Phi có hiểu phần nào ngôn ngữ đó không ngoài sự chào hỏi nhauthông thường khi gặp nhau.

Sở dĩ chàng dùng ngôn ngữ đó nói với gã, là vì chàng đinh ninh gã là dân mục.

Ngò đâu, gã chẳng hiểu gì cả, gã hỏi lại:

- Các vị từ đâu đến? Các vị định đi về đâu?

Gã dùng quan thoại hỏi Tiểu Phi.

Tiểu Phi cười khổ:

- Tại hạ từ Trương Gia Khẩu đến đây, cũng định Tìm cách bán buôn nuôi sống, khổ nổi đường lối không quen thuộc thành đoàn người thì đông, mà cuối cùng lại lạc nhau mỗi nơi một nhóm. Bao nhiêu lạc đà cũng mất kát, còn người thì bị cướp bóc đánh trọng thương. Cho nên... Chàng còn nói nữa.

Trong khi chàng nói,gã đó điềm nhiên nhìn chàng, gã không hỏi chận.

Nói bất quá là một chuyện bịa, nói cho qua cái khó khăn ngượng nghịu lúc đầu, chứ nào phải là sự thật mà nói tràng giang đạihải?

Nói như thế, là chờ người hỏi chận để xem phản ứng như thế nào rồi mói bịa tiếp cho tròn chuyện.

Không ai hỏi chận thì còn tiếp nói làm sao được?

Rồi chàng nín lặng.

Nín rồi, chàng cảm thấy câu chuyện bịa đó khó làm cho ai tin được.

Trong bọn tám người của chàng có nữ có nam, kẻ đẹp người xấu, nhưng vô luận là người nào trong bọn chàng ai nhìn qua cũng không thể tin được là người hành nghề buôn bán.

Hơn nữa, nghề mua bán đó lại thực hành ngay trên sa mạc! Tiểu Phi thở dài, tiếp:

- Chẳng giấu chi huynh đài, thật ra, bọn tại hạ là những người trong võ lâm trung Nguyên lần nầy ra Quan Ngoại, mục đích tìm ba vị bằng hữu, ngờ đâu, việc chưa thành, lại gặp thêm phiền lụy! Chàng đổi giọng, chàng nói thật.

Nhưng, đối phương vẫn lạnh lùng, thản nhiên nhìn chàng.

Gã vẫn không nói một tiếng nào, mà gã cũng có vẻ chẳng tin vào một lời nào của chàng.

Lâu ắm, Tiểu Phi không nói gì nữa, gã râu xanh trầm giọng hỏi:

- Các vị gặp phiền lụy như thế nào?

Tiểu Phi thở ra:

- Sự tình dài dòng lắm,vả lại chẳng liên quan gì đến các vị... Gã râu xanh cao giọng:

- Tại sao các hạ biết là chẳng liên quan với bọn này? Nơi đây, trong chu vi ngàn dặm, bất cứ việc gì xảy ra, cũng có liên quan đến bọn này cả. Các hạ cứ nói, rồi tại hạ sẽ dẫn giải sự liên quan cho các hạ hiểu.

Tiểu Phi trầm ngâm một chút:

- Nhưng... chẳng hay... các vị là ai? Có phải... Gã râu xanh hét:

- Ta là kẻ đang hỏi ngươi đây, ta hỏi ngươi chứ chẳng phải ngươi hỏi ta. Ngươi chưa được phép hỏi ta, biết chưa?

Bây giờ, gã giở cái giọng ngang ngược rồi bất chấp lễ độ trên giang hồ.

Tiểu Phi biết gặp phải tay khó đối phó lắm rồi, chàng đưa tay vuốt chót mũi.

Bỗng gã râu xanh đưa tay chỉ Nhât Điểm Hồng và Khúc Vô Dung hỏi tiếp:

- Hai người đó mới bị thương đây, chứ không lâu đâu! Vậy ai gây thương thế cho họ?

Hồ Thiết Hoa cố trầm trụ khí, giải thích:

- Tại hạ lầm, nên gây thương thế cho họ! Gã râu xanh cười lạnh:

- Ngươi còn đủ hai mắt kia mà, sao lại không trông thấy bằng hữu đến đổi phải lầm? Ta nghĩ, đưa bé lên ba cũng không tin ngươi nổi! Hồ Thiết Hoa bắt đầu sôi giận:

- Các hạ tin hay không tin, tại hạ cần ch điều đó? Sự thật là sao, tại hạ cứ nói vậy, tin hay không tin, tùy các hạ! Gã râu xanh cao giọng:

- Các ngươi ăn nói hồ đồ quá, thoạt nói thế này, thoạt nói thế khác, bảo ai tin được các ngươi?

Đoạn, gã vẫy tay, hét:

- Bước tới! Lục soát trong người chúng! Bốn dại hán đứng phía sau hắn, cấp tốc lướt tới.

Hồ Thiết Hoa giận xanh m ặt, nhưng y bật cười cuồng dại, y ngẩng mặt lên không cười vang, vừa cười vừa thách thức:

- Các ngươi định lục soát à? Bọn ta bình sanh chưa hề chấp thuận cho ai làm cái việc đó! Tiểu Phi muốn hòa dịu cho qua trường hợp, vội khoát tay:

- Thôi! Bất quá cũng chỉ một lần. Hãy để yên cho họ lục soát.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:23
Giới thiệu: Tiểu Phi đưa tay vuốt chót mũi: - Y đã nói rồi! Nếu cô nương tin bọn nầy, xon cô nương cùng đi luôn. Cô nương bằng lòng đi, là không hoài nghi y, cố ý lừa gạt. Có như vậy y mới chịu đi.
15:10
Giới thiệu: Liễu Yên Phi có cảm tưởng là mình vừa bị tát tay vào mặt. Từng thớ thịt nơi mặt giật mạnh, rồi mồ hôi đầu mồ hôi trán đổ ra thành giọt lớn, rơi xuống đồm độp.
26:57
Giới thiệu: Tỳ Bà công chúa nằm bên cạnh Hồ Thiết Hoa. Hồ Thiết Hoa là khách giang hồ, quen thói phong sương, từng chan nắng gió, dù có mỏi mòn, tiều tụy, phờ phạc xác xơ, trông cũng chưa đến đổi nào.
22:04
Giới thiệu: Tiểu Phi lại thở dài: - Tại hạ than rằng, sợ có người cho là tại hạ tâng bốc! Thạch Quan Âm giật mình, nhưng rồi cũng điểm một nụ cười:
25:09
Giới thiệu: Nàng áo vàng lại hỏi: Ngươi có biết là hoa gì chăng? Tiểu Phi lắc đầu: - Bình sanh tại hạ chưa từng thấy! Nàng áo vàng đắc ý:
26:07
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa lẩm nhẩm: Nếu thừa nhận là một tên khốn nạn mà có rượu uống thì mình cứ thừa nhận một lầnchắc cũng chẳng đến đổi nào! Y toan đưa miệng bình lên miệng y, Tỳ Bà công chúa vội đưa tay giật chiếc bình lại buông gọn:
20:04
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tự thán: Nhân vị tài tử! Điểu vị thực vong!... Biết vậy sao con người còn khổ? Sao ta lại khổ? Sao có người cứ khổ?
23:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa đưa tay tả đập vào tay hữu, lầm thầm: - Lão Xú Trùn và Tử Công Kê đã hai hôm rồi không về, hẳn cả hai có gặp một biến cố gì đó! Bỗng một con lạc đà vượt lên.
21:56
Giới thiệu: Trưởng Tôn Hồng bỗng bật cười khanh khách: Các hạ cho rằng bọn tôi không giết nổi chúng à? Nếu phu nhân muốn lấy mạng hôn vương thì dù lão ta có mươi chiếc đầu, cả mươi chiếc cũng đã rụng một lượt.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - mtv.com - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - dpreview.com - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com - phonearena.com