Radio Long hổ phong vân (Phần 85) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 13:09

Radio: Long hổ phong vân (Phần 85)

855
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 25:24 Dung lượng: 23.27 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tiểu Phi gật đầu: - Ngươi có lý! Song, họ vừa về đến khách sạn, chưa vào phòng đã giết thích khách trước. Trong khách sạn nơi nào cũng có đèn sáng rõ, trừ gian phòng ta, tối đen. Nếu họ không biết trước là có thích khách trong phòng ta, thì làm gì họ thấy có bóng người mà phóng ám khí?

113 track
Giới thiệu: Tiểu Phi gật đầu: - Ngươi có lý! Song, họ vừa về đến khách sạn, chưa vào phòng đã giết thích khách trước. Trong khách sạn nơi nào cũng có đèn sáng rõ, trừ gian phòng ta, tối đen. Nếu họ không biết trước là có thích khách trong phòng ta, thì làm gì họ thấy có bóng người mà phóng ám khí?

Long Hổ Phong Vân

Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Nếu thích là người do họ thuê, tại sao họ lại giết?

Tiểu Phi điềm nhiên:

- Giết để diệt khẩu! Hồ Thiết Hoa trầm ngâm một chút:

- Nhưng người dụ dẫn ta đuổi theo lại là Họa My Điểu, chẳng lẽ Họa My Điểu cũng đồng mưu với họ?

Tiểu Phi đáp:

816-long-ho-phong-van-phan-85-1.jpg
Long hổ phong vân.

- Chắc ngươi cũng hiểu là một người nào đó, đổi tên, giả dạng làm Họa My Điểu!

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Điều đó thì ta hiểu! Tiểu Phi hỏi:

- Do đâu mà ngươi biết được điều đó?

Hồ Thiết Hoa sững sờ một lúc:

- Tuy Họa My Điểu hành động ngụy dị nhưng đối với chúng ta không có ác ý.

Cho nên ta nghĩ không khi nào Họa My Điểu chịu hợp tác với bọn Lý Ngọc Hàm, vì ngươi cho rằng Liễu Vô My có ý hại ngươi kia mà! Tiểu Phi cười nhẹ:

- Tại sao lại không thẻ hợp tác? Ta đã nói:

Họa My Điểu làm thế là muốn ta đáp ơn y. Y cố ý thi ơn, để mong ta đáp ơn thôi! Hồ Thiết Hoa trố mắt:

- Ngươi nói gì khó hiểu thế? Đã muốn hại ngươi, rồi lại muốn ngươi báo đáp?

Tiểu Phi mỉm cười:

- Ngươi gặp Họa My Điểu, song ngươi không hạ thủ sát hại y, phải vậy chăng?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Ta không thể giết y! Tiểu Phi tiếp:

- Họa My Điểu thi ơn với ta, thì tự hậu ta không thể giết y! Dù cho ta biết rõ Liễu Vô My là Họa My Điểu, ta biết nàng muốn giết ta, ta cũng phải buông tha nàng như thường, bởi lẽ giản dị nhất là nàng có ơn với ta! Trước khi nàng giết ta, nàng đã dọn sẵn một con đường rút lui rồi! Đề phòng bất trắc! Hồ Thiết Hoa hỏi:

- Tại sao ngươi cứ nghi quyết Liễu Vô My là Họa My Điểu?

Tiểu Phi tiếp:

- Có nhiều nguyên nhân! Hồ Thiết Hoa vụt cao giọng:

- Nhưng, ít nhất, cái người phóng Bạo Vũ Lê Hoa Đinh, định sát hạt ngươi, ẫn chẳng phải là chính họ?

Tiểu Phi hừ một tiếng:

- Tại sao không phải chính họ?

Hồ Thiết Hoa rùn vai:

- Vì lúc đó, họ đang ở trong phòng! Tiểu Phi hỏi:

- Ngươi có trông thấy họ không?

Hồ Thiết Hoa giật mình:

- Nhưng ta có nghe tiếng họ! Tiểu Phi trầm giọng:

- Tiếng họ nói chuyện với nhau hay họ vùng vẫy, lăn lộn, kêu la, rên rỉ?

Hồ Thiết Hoa sững sờ:

- Đúng vậy! Tiểu Phi tiếp:

- Kêu la, rên rỉ, trong lúc đau cực độ, thinh âm phải biến đổi khác với lúc thường.

Vì chúng ta đang khẩn cấp vì họ, nên không lưu ý nhận định sự thay đổi đó. Có đúng vậy không?

Hồ Thiết Hoa sững sờ.

Lâu lắm, y mới lẩm nhẩm:

- Không lẽ lúc đó, họ không có mặt tại phòng, và kẻ nào khác giả mạo họ?

Tiểu Phi hỏi:

- Tại sao không thể như vậy?

Hồ Thiết Hoa thở dài:

- Cũng có lý! Tiểu Phi tiếp:

- Ngươi đinh ninh là họ Ở trong phòng, cho nên ngươi không hề chú ý dến âm thinh. Do đó, làm gì ngươi nhận định được sự khác biệt?

Rồi chàng cũng thở dài, tiếp luôn:

- Liễu Vô My rất thông minh, hành sự rất cẩn thận. Nàng thừa hiểu,hại được ta không phải là việc dễ làm. Cho nên trước khi thực hiện một mưu định gì, là có chừa một con đường thoái hậu, cho ta vĩnh viễn không hoài nghi! Hồ Thiết Hoa vuốt chót mũi, lẩm nhẩm:

- Ta chưa minh bạch, nên chưa tin! Tiểu Phi cười khổ:

- Thực ra ta cũng chưa minh bạch lắm, bởi làm sao minh bạch được một mưu toan của con người, khi mưu toan đó chưa thực hiện rõ rệt? Bất quá, ta nhân tình huống mà suy diễn ra thôi! Hồ Thiết Hoa thốt:

- Ngươi có ý nghĩ như thế nào hãy nói cho ta biết xem! Tiểu Phi trầm ngâm một chút:

- Vợ chồng Liễu Vô My, vì một nguyên nhân nào đó, cố đi Tìm ta. Khi cặp thuyền ta rồi, họ mới phát giác ra ta vắng mặt. Rồi lúc trở về họ gặp bọn Dung nhi.

Hồ Thiết Hoa hỏi:

- Làm sao họ gặp được bọn Dung nhi?

Tiểu Phi tiếp:

- Dung nhi muốn tìm ta, nên phải trở ề. Những người như bọn nàng, đi đường thì đương nhiên phải bị người lưu ý. Có đúng vậy không?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Ừ! Tiểu Phi tiếp:

- Lý gia trang tại Hồ Khẩu, có thinh danh rất lớn, tự nhiên giang hồ xu phụ, do đó có tai mắt khắp nơi, hẳn phải biết sự liên hệ giữa ta và bọn Dung nhi như thế nào.

Họ biết được tin tức về bọn nàng là tìm đếnn gay! Hồ Thiết Hoa lại gật đầu:

- Ừ! Tiểu Phi tiếp:

- Người như Liễu Vô My muốn trở thành bằng hữu của Tô Dung Dung, thiết tưởng không khó khăn gì? Dung nhi thì ít nói, trái lại Điềm Nhi lại co cái lưỡi máy động luôn, như ngươi! Nàng cũng cương trực như ngươi! Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Ngươi tâng bốc ta, hay mắng ta?

Tiểu Phi không lưu ý những gì y nói, cứ tiếp tục luôn:

- Liễu Vô My đương nhiên khai thác Điềm Nhi để biết tin tức về ta. Điều đó, nàng thành công dễ dàng! … Hồ Thiết Hoa chận lời:

- Và nàng còn biết ngươi còn ở tại sa mạc, nên lập tức đến đó! Tiểu Phi gật đầu:

- Đó là cái chắc! Hồ Thiết Hoa lại hỏi:

- Nhưng tại sao bọn Dung nhi không cùng ra sa mạc với nàng mà lại đến Uûng Thúy sơn trang?

Tiểu Phi thở dài:

- Có thể bọn Dung nhi vì ta, có thể bị cưỡng bách, có thể… Chàng dừng lại.

Niềm ưu tư lộ rõ trên gương mặt, ẩm ướt có vẻ khẩn trương.

Hồ Thiết Hoa giật mình:

- Có lẽ ngươi nghĩ rằng, bọn Dung nhi không ở tại Ủng Thúy Sơn Trang? Và cũng có thể vợ chồng Liễu Vô My đã hạ độc thủ?

Tiểu Phi thở dài:

- Rất có thể như vậy lắm! Tuy nhiên ta còn một điểm hy vọng nhỏ là Liễu Vô My không phải là một kẻ thích sát hại những người vô cố. Cái đích của nàng là ta.

Nàng thi ân với ta là để chuẩn bị một con đường thoái hậu, thì nàng cũng chưa hãm hại gì bọn Dung nhi đâu! Hồ Thiết Hoa cau mày một lúc lâu bỗng hỏi:

- Suy tính theo thời gian, thì nàng đến sa mạc là gặp ngay chúng ta, có đúng vậy không?

Tiểu Phi gật đầu:

- Đúng! Hồ Thiết Hoa tiếp:

- Lý Ngọc Hàm đã là đệ tử của thế gia võ lâm, làm gì biết được hình thế sa mạc rõ như bàn tay, chẳng khác nào một người dân địa phương. Chỗ ẩn trú của Thạch Quan Âm bí mật vô cùng họ làm gì tìm được một cách quá dễ dàng?

Tiểu Phi từ từ thốt:

- Giờ đây, ta còn hoài nghi hai điểm. Mà điều ngươi vừa nêu ra đó là một trong hai.

Hồ Thiết Hoa hỏi:

- Còn điểm kia?

Tiểu Phi thở dài:

- Lý do khiến hai vợ chồng muốn sát hại ta! Hồ Thiết Hoa trầm ngâm một lúc:

- Hiện tại họ đã biết ngươi nghi ngờ rồi, họ phải biết luôn là đêm vừa qua, ngươi giả bịnh, dù muốn dù không, hoàn cảnh của ngươi vụt trở nên nguy hiểm! Tiểu Phi cười nhạt:

- Nhưng ta chưa nói gì về mưu mô của họ, họ không thể thú nhận việc đã làm! Họ đã biết ta hoài nghi, thì dọc đường họ càng dẻ dặt, không dám làm gì khiến ta nghi thêm! Cho nên ta nghĩ, ít nhất cũng tránh được phần nào phiền phức trong một thời gian! Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Không lẽ họ đợi khi nào đến Ủng Thúy sơn trang, mới hạ thủ?

Tiểu Phi gật đầu:

- Chắc vậy đó! Hồ Thiết Hoa trầm giọng:

- Nếu thế, tất họ có chuẩn bị rất chu đáo tại Ủng Thúy sơn trang. Họ bố trí mọi phương pháp, đối phó với ngươi. Ngươi phải biết vùng Hồ Khẩu của nhà họ Lý không thể nói là ai muốn vào muốn ra lúc nào cũng được! Tiểu Phi gật đầu:

- Ta biết điều đó!

Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Đã biết vậy, sao ngươi còn muốn đến đó? Thế ngươi chán sống rồi chăng?

Tiểu Phi thở dài:

- Sự tình đã như thế rồi. Ta không thể không đến! Hồ Thiết Hoa trầm tư một lúc:

- Ngươi nói đúng! Chúng ta không thể bỏ mặc bọn Dung nhi trong tay họ! Bởi… Tiểu Phi mỉm cười:

- Ngươi không nên quá bận tâm! Đành rằng chúng ta sẽ gặp hiểm nguy, song chẳng có hiểm nguy nào bằng Bạo Vũ Lê Hoa Đinh nữa đâu! Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Ngươi dám chắc! Tiểu Phi gật đầu:

- Ngươi đừng quên họ Lý là thế gia, một đại thế gia trong võ lâm, thanh danh tối trọng. Nếu muốn ám toán ta, họ phải thực hiện cái ý đó ở bên ngoài, quyết chẳng khi nào họ làm ngay trong nhà họ. Làm ở bên ngoài, họ còn đổ cho người này người khác. Làm tại Ủng Thúy sơn trang, họ phải chịu trách nhiệm trước hào kiệt giang hồ. Và khi nào họ dám chuốc lấy tiếng nhơ qua hành động đê tiện? Chẳng bao giờ họ vì một việc giết ta, mà hủy bỏ danh dự tạo dựng hơn mấy mươi năm dài? Giết người, họ phải thận trọng chọn nơi chọn lúc! Hồ Thiết Hoa cười khổ:

- Phải! Họ không dùng ám khí của họ, mà lại dùng Bạo Vũ Lê Hoa Đinh, sở dĩ thế, là họ sợ cái danh phải hoen ố qua hành động ám toán. Phàm những bậc đại anh hùng, có ai dám hành động mờ ám? Giả như ngươi chết vì Bạo Vũ Lê Hoa Đinh, thì có ai dám nghĩ Ủng Thúy sơn trang hạ thủ đoạn?

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Bây giờ ngươi minh bạch chưa?

Hồ Thiết Hoa thở dài:

- Thảo nào, thích khách thất bại rồi, quăng ngay cái hộp quý báu đó! Họ sợ ngươi phát hiện vật đó nơi tay họ! Tiểu Phi tiếp:

- Thực ra ngươi phải minh bạch sớm hơn! Ngoài đệ tử Lý gia ra, trên đời này còn ai có vật đó! Hồ Thiết Hoa lại hỏi:

- Và ngoài Lý gia cự phú ra, còn ai dám chi hai mươi vạn lượng cho cái việc thuê người giết mướn?

Tiểu Phi mỉm cười:

- Rất tiếc, họ dùng thóc nhử gà, gà không ăn hết thóc, thành ra kẻ mất Trung Nguyên ra tên trộm! Và hạt thóc đó, lại rơi vào tay ngươi! Hồ Thiết Hoa cười lớn:

- Nhưng ta không thích hạt thóc! Ta ham hai mươi vạn lượng hơn! Cả hai cùng cười vang.

Họ quên đi là đang tiến sâu vào vòng nguy hiểm, họ quên đi Ủng Thúy Sơn Trang có thể là mồ chôn của họ.

Và, sau khi họ chết rồi, hai mươi lượng, về kẻ khác, chiếc hộp Bạo Vũ Lê Hoa Đinh cũng về kẻ khác! Trong đầu óc họ, chẳng có một điểm sợ lo.

Trong mình họ, có một ngân phiếu hai mươi vạn lượng và chiếc hộp … Hổ Khâu là tên núi.

Núi cạnh biển, bên ngoài thành Tô Châu, theo truyền thuyết thì Ngô Vương Hạp Lư yêngiấc ngàn thu tại đó.

Ví có cái tích, sau ba hôm hoàn thành mộ phần, có bạch hổ xuất hiện nằn trên mồ.

Do đó, mà có cái tên Hổ Khâu.

Núi không cao, phong cảnh cũng bình thường, song có cái danh là vì có nhiều thần thoại phát xuất nơi đó.

Dĩ nhiên, nơi đó phải thu hút rất nhiêu du khách.

Đúng như Tiểu Phi dự đoán, cả hai được bình an trên đoạn đường còn lại.

Họ hoàn toàn vô sự khi đến Cô Tô.

Họ không vòng quanh thành, họ xuyên ngang thành mà đi.

Lý Ngọc Hàm và Liễu Vô My cười nói hào hứng vô cùng.

Còn ai biết được bên trong thần sắc đó, có cuộc cơ mưu giết người?

Thế thì Tiểu Phi đoán sai chăng?

Đến một nơi nào nhiệt, lòng người có cởi mở phần nào. Và cái gì qua thẳng trước đó, cũng phải đùn lại, tạm thời dùn, dù cái ý giết người sôi lên sục sục, cũng lắng nhiệt độ.

Gái ở đây, sao mà đẹp thế?

Nàng nào cũng đẹp, ở lứa tuổi nào cũng đẹp, tuy nhiên mỗi lứacó một sắc thái đẹp riêng.

Nụ cươi của nữ nhân ở đây hồn nhiên quá, đối với kẻ lạ, vẫn thành thật, duyên dáng như đối với người thân.

Hồ Thiết Hoa nhìn một lúc, bỗng cười khan:

- Ở đây nữ nhân không thích mang giày! Họ đi chân không, bàn chân lộ ra, rất ít có bàn chân nào thô kệch! Đi chân không mà chân vẫn trắng, vẫn no tròn, vẫn mịn, là một sự kiện lạ lùng.

Hồ Thiết Hoa cười lớn:

- Các vị có biết tại sao họ không thích mang giày chăng? Tại hạ phát hiện ra rồi đấy! Lý Ngọc Hàm hỏi:

- Tại sao?

Hồ Thiết Hoa xoa hai tay:

- Tại vì chân họ đẹp, nếu họ mang giày, thì còn ai thấy cái vẻ đẹp đó? Giấu đi thì phí của trời quá! Gái Cô Tô nổi tiếng là có đôi chân đẹp, rồi họ mang lẳn hoa, rồi họ có sắc đẹp, tất cả đều làm tăng vẻ đẹp của dáng đi, họ lại có cái lối nhảy nhót nhẹ nhàng như chim quyên chuyềncành, họ lại có âm thinh dịu như tiếng oanh vàng, họ là người bán hoa, có khách nào không thích mua ho của họ?

Người không chơi hoa cũng phải mua vài đóa! Mua hoa để mua mấy phút giây ngắm cái đẹp! Hổ Khâu Sơn cách thành Cô Tô bảy dặm.

Ra khỏi thành, là thấy tòa núi xa xa. Núi có hình con mãnh hổ chồm chồm.

Khí thế của tòa núi rất hùng mạnh.

Họ xuống xe để qua ngang thành, ra khỏi thành họ lên xe.

Hồ Thiết Hoa hướng sang Tiểu Phi, cười thốt:

- Dáng dấp của bọn thiếu nữ đó nhẹ nàhng quá, nếu họ học võ thì tuyệt! Nhất là luyện khinh công thì họ có thể thành tựu như ngươi! Tiểu Phi cười nhẹ:

- Họ đã quen chạy nhảy từ lúc nhỏ, tự nhiên họ phải nhẹ nhàng! Vừa lúc đó, một nàng mặc áo bố ngắn, màu xanh, tóc vấn bính, ướp dầu bóng sáng, nhảy lên càng xe, tay chìa hoa, miệng nở nụ cười:

- Thơm lắm! Hoa lê này thơm nhất đấy! Công tử mua một vài đóa đi! Hồ Thiết Hoa cười tươi:

- Hoa thơm hay tay thơm?

Y nhìn chằm chặp vào ban tay thiếu nữ.

Thiếu nữ đỏ mặt cười duyên:

- Hoa thơm mới đúng chứ! Không tin, công tử ngửi xem! Hồ Thiết Hoa chực đưa tay tiếp hoa, Tiểu Phi vội ngăn, rồi cười:

- Hoa đẹp là hoa có gai, hoa này đẹp, song chẳng biết có gai chăng? Đừng làm trầy chót mũi của ta đấy! Tiểu cô nương lại bật cười khanh khách:

- Công tử đùa vui quá! Bao giờ hoa lê lại có gai?

Tiểu Phi gật đầu:

- Nếu vậy, ta mua mấy đóa. Rất tiếc, hoa có đẹp, mà không người mang hoa! Đành là mua hồi, ta xin tặng lại người bán hoa.

Bỗng chàng tung hoa vào mặt thiếu nữ.

Thiếu nữ chợt biến sắc.

Nàng nhún chân, nhảy lên cao chếch về phía hậu xa hơn trượng.

Đáp xuống, nàng xoay nhanh mình chạy đi liền.

Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Ngươi dọa khiếp cho người đẹp chạy mất rồi! Tiểu Phi thở dài:

- Nếu ta không dọa nàng, thì ngươi mất mạng! Hồ Thiết Hoa giật mình:

- Ngươi nói gì?

Tiểu Phi không đáp.

Chàng chụp vòng hoa còn bỏ tại chỗ, bóp nát hoa. Hoa rơi, bay chiếc vòng, chàng bẻ luôn chiếc vòng.

Hôn mười mủi châm đen láng chớp lên.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:14
Giới thiệu: Người áo đen ở xa xa, vỗ tay cười lớn: - Hay quá! Hay quá! Con bướm vờn hoa ngày nào đã biến thành con gà nhúng nước! Hồ Thiết Hoa vừa hét vừa đứng lên.
25:04
Giới thiệu: Tay bất động, nửa thân mình tê dại, Hồ Thiết Hoa ngã người trên ghế giương tròn mắt nhìn Tiểu Phi.
22:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa mỉm cười: - Không sao đâu! Ta biết, Bạo vũ Lê hoa Đinh không bao giờ tẩm độc. Sở dĩ nó không tẩm độc, là vì nó thừa sức giết người! Cả hai trở về phòng.
21:42
Giới thiệu: Nền trời không mây, trông cao vút. Không khí mát sáng vô cùng. Ba cỗ xe hoa lệ do ngựa kéo bon bon, lao vút trên con đường giữa hai hàng cây tán rậm.
30:57
Giới thiệu: Cơn gió quét qua, tung bay tà áo của hai người đó, chừng như một luồng khí lạnh bốc ra từ tà áo họ, cuốn đến khung cửa sổ.
30:43
Giới thiệu: Thời gian vào lúc hoàng hôn. Địa điểm, một thị trấn náo nhiệt vô cùng. Trên các nẻo đường, khách du nhộn nhịp, khách thuộc đủ mọi thành phần xã hội. Khách đủ già trẻ, nam nữ.
32:31
Giới thiệu: Tự nhiên, Tiểu Phi có rất nhiều cừu nhân. Tự nhiên, những cừu nhân đó hận chàng đến thấu xương, nhập tuỷ. Họ hận chàng nhưng làm gì chàng được. Bởi không làm gì được, họ rủa thầm:
32:31
Giới thiệu: Tựa mình vào thành ghế, bà thở dài, rồi lẩm nhẩm: - Ta mỏi mệt lắm rồi! Hiện tại ta cảm thấy quá mỏi mệt lắm rồi! Ngươi có biết chăng, ngày hôm nay, ta đã làm được bao nhiêu việc?
29:13
Giới thiệu: Bà mỉm cười tiếp nối: - Còn vũ công của phái Vũ Đương thì phù bạc quá, phù bạc đến độ gần như thiếu sót, chẳng khác nào một món ăn mà đầu bếp quên cho gia vị vào! Cái mã võ rất đẹp, cái chất võ không tinh.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - india.com - ensonhaber.com - howtogeek.com - biobiochile.cl - cbc.ca - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com