Radio Long hổ phong vân (Phần 9) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:47

Radio: Long hổ phong vân (Phần 9)

1396
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 13:18 Dung lượng: 12.18 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Sát Thủ Ngọc Lang Phấn Diện Mạnh Thường Lãnh Thu Hồn đang xoay quanh khách chơi, thi triển tài xã giao, bỗng một trang hán vận y phục hoa lệ, đầu sói, mắt chuột, có vẻ hấp tấp, xuất hiện trên màn cửa, vừa nghiêng mình, vừa điểm một nụ cười, thốt:

113 track
Giới thiệu: Sát Thủ Ngọc Lang Phấn Diện Mạnh Thường Lãnh Thu Hồn đang xoay quanh khách chơi, thi triển tài xã giao, bỗng một trang hán vận y phục hoa lệ, đầu sói, mắt chuột, có vẻ hấp tấp, xuất hiện trên màn cửa, vừa nghiêng mình, vừa điểm một nụ cười, thốt:

Long Hổ Phong Vân

- Chào thiếu trang chủ! Lãnh Thu Hồn thoáng trầm gương mặt, chấp tay sau lưng thủng thẳng bước ra, mày cau lại:

- Trình Tam! Nơi đây là cho ngươi lai vảng à?

Trình Tam cúi rạp mình xuống, cực độ cung kính:

- Tiểu nhân nào dám tùy hứng mà đến đây? Chỉ vì… Hắn tặc lưỡi, gãi tay, cố vẻ một nụ cười duyên dáng, tiếp:

đêm qua, có một vị hào khách, tại Tiểu Túy Lâu trong một cơn hứng bốc lên, dám vung ra ba vạn lượng trong tiệc rượu có cả má đào! Tiểu nhân đã dọ biết chắc chắn, túi hắn còn nặng lắm, mà tay hắn lại đang ngứa, hắn lại Tìm một canh bạc to. Ta nhận thấy món bở nên đưa hắn đến đây cho thiếu gia!

740-long-ho-phong-van-phan-9-1.jpg
Long hổ phong vân.

Lãnh Thu Hồn trố mắt:

- A! Hắn là ai?

Trình Tam đáp nhanh:

- Họ Trương tên Khiếu Lâm.

Lãnh Thu Hồn vỗ trán:

- Trương Khiếu Lâm? Cái tên lạ? Lạ lắm! Trình Tam vội tiếp:

- Nghe nói hắn ít khi vào Trung thổ! Vì vậy mà… Lãnh Thu Hồn chặn ngang:

- Ngươi biết những người đang tới tại đây là những ai chứ? Cái qui lệ đã định như vậy rồi, không thể tiếp đón những người không có lai lịch rõ ràng.

Trình Tam nhoẻn miệng cười:

- Thiếu gia cứ yên trí! Hắn có lai lịch to lắm đấy. Hắn là một tay buôn sâm có uy thế rất lớn tại Trường bạch sơn, vùng Quan ngoại. Đây là một trong những chuyến du hành của hắn vào Tế Nam tìm mua các loại thuốc qúy!

Lãnh Thu Hồn gật đầu:

- Vậy ra hắn là một lái buôn sâm và dược liệu khác? Được rồi, để ta nhìn qua hắn một tý, rồi sẽ quyết định.

Y đưa tay vẹt tấm màn cửa qua một bên, thò đầu ra ngoài. Trước mặt y hiện ra một đại hán, có vẻ đường hoàng lắm, mặt tím sậm, râu ngắn, tay chấp sau lưng, ung dung đứng nơi xa xa, chốc chốc lắc nhẹ cổ tay, khua vang hai quả cầu bằng sắt đeo lủng lẳng.

Đại hán có cái phong độ siêu phàm, vượt xa mấy bậc những người hiện diện quanh đấy. Có thể, vị đại hán là một con phụng, các người kia là đàn gà con chưa đủ lông dài cánh.

Lãnh Thu Hồn bị dáng dấp bên ngoài của khách hấp dẫn ngay. Hắn đưa tay vẹt rộng bức màn, bước nhanh ra tiến tới trước mặt vòng tay, mỉm cười:

- Trương huynh từ xa đến, tiểu đệ không hay biết thành trể tiếp đón, thật lổi vô cùng! Y không đợi khách đáp lại mấy tiếng xã giao, nắm tay thân mật dẫn vào trong liền.

Trương Khiếu Lâm đáng là một tay vung tiền như cát, mỗi một tiếng bạc, kể từ số vạn trở lên, thua cũng như được, thua không chớp mắt, được không reo hò, miệng luôn luôn điểm nụ cười tươi, mượn đen đỏ làm tiêu khiển để qua đêm dài, dài quá với tài sản to quá, to đến độ nếu không vung tay từng mỗi phút giây là chẳng làm sao cho vơi được.

Hắn không cần cầm đến lá bài, đã có những thiếu nữ vây quanh làm hộ cái việc đó cho hắn. Một tay hắn dùng đẩy bạc ra, còn tay kia vòng qua thân hình hết nàng này đến nàng khác, táy máy, mân mê, có thể bảo hắn thích làm những động tác hơn là, chú ý đến lá bài.

Những tay đồng cuộc lác mắt đã đành, mà người ngoại cuộc là Lãnh Thu Hồn cũng vô cùng kinh khiếp trước cái hào sảng của Trương Khiếu Lâm.

Dĩ nhiên, trong canh bạc từ số vạn trở lên, khách chơi không dùng tiền mặt, vào thời gian đó, có cái lối dùng ngân tiêu, như hiện nay người ta dùng chi phiếu.

Khác hơn chi phiếu, ghi số tiền theo ý muốn, ngân tiêu thì có giá trị hữu hạn của nó, nhiều loại, hoặc một vạn, hoặc năm vạn, mười vạn, hoặc hàng mấy mươi vạn.

Cầm ngân phiếu đó, đến nơi phát xuất, lãnh bạc ra, cũng như ngân hàng. Người chi dụng lớn, không thể mang một số bạc khổng lồ theo mình, chỉ dùng loại ngân tiêu đó mà thôi.

Qua vài tiếng bạc thường, Trương Khiếu Lâm lấy ra một ngân tiêu, dằn trước mặt, điểm một nụ cười:

- Ba mươi vạn lượng! Một tiếng thôi! Được thua cũng mặc.

Một tiếng ba mươi vạn lượng! Có lẽ từ ngày khai trương daonh nghiệp đến nay Khoái ý đường mới có một tiếng to như vậy.

Quanh bàn không ai dám bắt tiếng bạc đó.

Do dự một chút, Lãnh Thu Hồn thốt:

- Không ai giúp vui Trương huynh, thì tiểu đệ vậy! Dù sao, tiểu đệ cũng là chủ nhân của đỗ trường, bổn phận của tiểu đệ phải làm vừa lòng tất cả các quý khách! Chủ nhân mà vào cuộc là điểu bất đắc dĩ lắm, nếu không vì câu khách cho những lần sau, thì cũng có một sở cậy gì, chổ sở cậy đó sẽ đảm bảo cái được cuộc cho y, bởi một tiếng bạc to vô tưởng không phải mỗi tay mỗi dám liều.

Quân bài chia ra, Lãnh Thu Hồn xem xong, y lật ngữa quân bài lên bàn.

Trương Khiếu Lâm ung dung cầm quân bài lên, liếc qua, đoạn bỏ sấp xuống buông gọn:

- Thua! Hắn đưa chiếc ngân tiêu sang Lãnh Thu Hồn, đoạn đứng lên, điểm một nụ cười:

- Nghỉ một chút, rồi sẽ gầy lại! Hắn vươn vai, uốn mình, uể oải vô cùng.

Đột nhiên, Lãnh Thu Hồn đưa tay hữu, chồm qua rút thanh đao giăt lưng của hắn, lạnh lùng hỏi:

- Thục sự ngươi là ai? Đến đây có mục đích gì?

Trương Khiếu Lâm thản nhiên bật cười ha hả:

- Lão đệ định đùa đấy à? Vào đỗ trường là có mục đích như thế nào, lại cần phải hỏi nữa sao?

Đốp! Bàn tay của Lãnh Thu Hồn vụt đấm mạnh xuống mặt bàn. Mấy quân bài của Trương Khiếu Lâm nhảy vọt lên cùng lật nhữa ra thật thẳng lối ngay hàng, như được bàn tay vô hình sắp sếp! bắn đôi m ắt sáng lạnh nhìn Trương Khiếu Lâm, Lãnh Thu Hồn trầm giọng hỏi:

- Tiếng bạc này ngươi được, sao lại bảo thua?

- A!… Trương Khiếu Lâm chơm chớp mắt và nối lời:

- Vậy à! mắt của ta kém Mất rồi còn gì! Lãnh Thu Hồn hét to:

- Dụng ý của ngươi như thế nào? Tốt hơn nói thiệt cho ta biết.

Trương Khiếu Lâm điềm nhiên gật đầu:

đúng! Ta có dụng ý thật sự! Bất quá một vài canh bạc là cái cớ để dọn đường cho ta thực hiện dụng ý đó! Ta có việc cần bàn luận với ngươi một việc có lợi cho cả hai chúng ta!… Và bỏ lửng câu nói với một nụ cười bí hiểm, người lái sâm họ Trương hình như cố ý nung đốt thêm độ hiếu kỳ của đối tượng.

Ánh mắt Lãnh Thu Hồn vẫn nhìn thẳng lấy khách lạ không chớp, nhưng tia nhìn đã bớt đi phần nghiêm lạnh lúc đầu.

Cầm thanh đao nhỏ trong tay, xoay qua xoay lại một lúc Lãnh Thu Hồn tra trở vào hông và từ từ cất tiếng:

đã thế sao các hạ không đường hoàng xin yết kiến ta?

Trương Khiếu Lâm môi điểm một nụ cười:

- Muốn làm việc phi thường phải dùng phương pháp phi thường mới được! Và đổi sang giọng lể độ hơn, người khách buôn sâm nói tiếp:

- Nếu tại hạ không gây nên một ấn tượng hpi thường cho Lãnh huynh, vị tất Lãnh huynh chịu tin lời tại hạ?

Lãnh Thu Hồn cười nhẹ:

- Gây một ấn tượng với giá ba mươi vạn lượng, thật bằng hữu là một tay khá can đảm đấy! Trương Khiếu Lâm trầm giọng:

- Nếu cái việc phi thường này thành công, thì ba mươi vạn lượng bạc cầm như một đuôi trâu, trong số lợi to bằng đàn trâu lúc nhúc!

Đôi mắt của Lãnh Thu Hồn chớp ngời, nhưng âm thinh vẫn một mực lạnh băng như cũ:

- Bổn bang từ lúc nào đến giờ, chẳng hề nhúng tay vào những hành động phi pháp! Trương Khiếu Lâm mỉm cười:

- Tại hạ dù nghèo, nhưng luôn luôn giữ đúng gia phong, tai còn không thích nghe ai bàn đến việc phi pháp, nói gì đến làm những việc đó! Đột nhiên, Lãnh Thu Hồn vỗ ạmnh tay xuống mặt bàn, cao giọng:

đã không phi pháp, lại có lợi to, tại sao bằng hữu không tự làm, hoặc tìm kẻ khác tiếp trợ, mà lại đặc biệt tìm bổn bang?

Trương Khiếu Lâm gật đầu:

- Nghi vấn đó nêu ra rất đúng, song chỉ đúng một phần, phần của ngoại viện.

Còn nội dung thì sai, bởi các hạ chưa hiểu tầm quan trọng của sự kiện như thế nào!Cân nhắc các yếu tố khả dĩ tạo thành công, tại hạ nhận thấy cần có một vị trưởng lão trong quý bang xuất đầu chủ trì mọi việc mới xong. Bằng không, khó khăn sẽ dồn dập, trở ngại liên miên, nếu không nói là không hy vọng thu hoạch kết quả mong muốn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp hòa tấu nhạc phim kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:40
Giới thiệu: Một nụ cười ác hiểm lộ trên vành môi mọng đỏ của nữ nhân, nàng muốn buông một câu theo ý niệm vừa phát sinh trong tâm não, nhưng Tiểu Phi không để cho nàng kịp phát biểu ý kiến, chàng lại chụp tay nàng nhìn thẳng vào mắt nàng tiếp nói:
15:38
Giới thiệu: Lý Hồng Tụ nheo mắt: - Có! Cái điểm tương đồng của họ: tất cả đều là con người! Họ là con người như nhau! Lưu huynh nhận xét chí lý! Tiểu Phi phớt qua sự bông đùa của nàng:
13:46
Giới thiệu: Tiểu Phi chận lời nàng: - Sở dĩ, hắn làm như thế, là để cho thiên hạ tin rằng năm nạn nhân này tự tàn diệt lẫn nhau, ngoài họ ra, không còn ai khác nữa, và họ chết rồi thì sự việc cũng kết thúc với cái chết của họ, dù đệ tử của họ có muốn báo hận cho sư môn, cũng không còn đối tượng nữa. Đã không có đối tượng, thì sự việc kết thúc vĩnh viễn.
16:17
Giới thiệu: Long hổ phong vân -------- Hồi 2 - Mây trôi mặt biển (Tiếp) -------- Tiểu Phi gật đầu: Đành là thế, song người này có phải trúng độc đâu? Ít nhất, cũng không hoàn toàn do độc! Lý Hồng Tụ bật cười khanh khách: - Nếu không trúng độc thì trúng đường chắc,
14:53
Giới thiệu: Thuyền đã buông neo giữa biển khơi. Có lẽ Tiểu Phi muốn dừng chuyện lại đó, để chờ xem nhiều xác chết khác trôi đến, như chàng sự đoán vừa rồi với Lý Hồng Tụ.
17:47
Giới thiệu: Một lúc sau từ khoang trong, một thiếu nữ bước ra, vận áo đỏ, mớ tóc đen huyền bay lượn theo làn gió nhẹ vờn quanh đôi mắt đen, tóc phản chiếu với màu da trắng hồng. Thiếu nữ vận áo không tay, để lộ hai cánh tay tròn mịn như ngà chuối, đôi bàn chân cũng trắng hồng, màu trắng hồng của hạng cành vàng lá ngọc.
18:59
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hệ liệt là bộ thứ 7 trong sự nghiệp viết tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Cổ Long. Bộ này bao gồm 8 hệ liệt. Ba hệ liệt đầu gồm Huyết Hải Phiêu Hương, Đại Sa Mạc và Họa Mi Điểu được xuất bản chung dưới tên Long hổ phong vân. Mời các bạn đón nghe.
14:03
Giới thiệu: Vầng thái dương đã lên! Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu trên đôi trường túc của Thạch Tú Vân. Chân của cô thon dài, thẳng như ngọn bút. Dù là người kén chọn cũng không thể không thừa nhận đôi trường túc này rất hấp dẫn.
17:33
Giới thiệu: Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, ít nhất là cả hai đều làm ra vẻ người lớn. Nhưng lúc này nhìn hai nhóc quả giống hai đứa trẻ nít, hai trẻ đang tiu nghỉu xụ mặt như bị oan ức.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com