Radio Long hổ phong vân (Phần kết) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 17/06/2014 14:07

Radio: Long hổ phong vân (Phần kết)

3274
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 23:33 Dung lượng: 21.57 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tiểu Phi mỉm cười tiếp luôn: Hắn mất ưu thế, ngu huynh chiếm lại tiên cơ, chế ngự hắn liền. Phàm cao thủ tranh đấu, chỉ một sơ hở nhỏ, chỉ một phút giây thôi cũng đủ xoay cục diện, chuyển thế cờ. Hắn biết rõ, nên chẳng dám liều.

113 track
Giới thiệu: Tiểu Phi mỉm cười tiếp luôn: Hắn mất ưu thế, ngu huynh chiếm lại tiên cơ, chế ngự hắn liền. Phàm cao thủ tranh đấu, chỉ một sơ hở nhỏ, chỉ một phút giây thôi cũng đủ xoay cục diện, chuyển thế cờ. Hắn biết rõ, nên chẳng dám liều.

Long Hổ Phong Vân

Tô Dung Dung gật gù:

- Tiểu muội hiểu rồi! Bất cứ ai, gặp Hương soái, cũng khổ cả! Tiểu Phi vòng tay đùa:

- Cô nương quá khen! Tô Dung Dung trêu lại:

- Nếu Tô Dung Dung này đến chậm, hoặc không đến, chỉ sợ cái gan của Hương soái tóp lại bằng đầu ngón tay! Tiểu Phi cười hì hì:

- Hẳn như vậy rồi! Song khi nào cô nương lại để mất luôn tại hạ! Tô Dung Dung liếc xéo chàng, đôi mắt dài hơn thước.

844-long-ho-phong-van-phan-ket-1.jpg
Long hổ phong vân.

Rồi nàng tiếp:

- Lúc đó, Lưu Hương huynh có vẻ ung dung, bình tĩnh quá, thành thử tôi cứ tưởng trong tay mình có hộp ám khí thật sự vậy đó! Lưu Hương huynh tự tin đáng phục! Tiểu Phi điềm nhiên:

- Thực sự thì lúc đó, thần kinh của ngu huynh căng thẳng cực độ. Dung muội phải biết, trong tình huống của ngu huynh, nếu bắt buộc phải động thủ với bất kỳ ai thì đừng mong nói là với hắn ngu huynh cũng thảm bại là cái chắc! Vừa lúc đó, Thanh Y Ni đứng lên.

Tiểu Phi luôn luôn lưu ý đến bà, song chàng không hề làm gì khuấy động đến bà, để mặc bà khóc cho vơi niềm lưu luyến. Chàng hiểu, cái gì tràn đầy quá, phải tràn, ngăn chận lại là nó đổ vỡ, nó nổ tung.

Bà đau khổ cực độ, để cho bà khóc là phương pháp hay nhất, có khóc mới vơi niềm đau.

Khóc một lúc, tâm tình lắng dịu là bà ngưng khóc, vội gì khuyên bà dứt?

Càng khuyên dứt, bà càng khóc thêm.

Lời khuyên trong trường hợp này, chỉ có tác dụng là khích động hơn thôi! Huống chi, bà đã điếc, lại câm?

Thì chàng còn khuyên thế nào được?

Bà đứng lên rồi, nhìn chàng một lúc, đoạn thốt:

- Ta Yêu cầu ngươi một việc! Thì ra, bà không câm! Bà nói được, bà nói với chàng, tức nhiên chàng trả lời, bà chờ nghe.

Thế là cũng không điếc! Nhưng Tiểu Phi không lấy làm lạ. Chừng như chàng đã biết trước điều đó! Chàng điềm nhiên đáp:

- Bà cứ nói! Thanh Y Ni tiếp:

- Ta biết, các ngươi hết sức kỳ quái, muốn hiểu y là ai? Tại sao y dấu mình trong màn dưới bụt thờ! Tại sao y không muốn nhìn ai, hay để cho ai trông thấy y! Có đúng vậy không?

Tiểu Phi điềm nhiên:

- Mỗi người đều có một sự bí mật riêng biệt. Không một ngoại nhân nào có quyền biết đến bí mật của ai cả! Hiếu kỳ không đúng lúc, đúng việc, là phi quân tử! Thanh Y Ni gật đầu:

- Cho nên, ta van cầu các ngươi, đừng Tìm hiểu sự bí mật đó. Vĩnh viễn các ngươi không nên giở tấm màn lên, xem mạt người bên dưới! Vĩnh viễn không cho ai sờ mó đến bức màn! Tiểu Phi không do dự:

- Tại hạ bảo chứng với sư bà, bọn này không hề hiếu kỳ với tánh cách hạ đẳng! Bình sanh chẳng một người nào trong bọn thích tìm hiểu việc riêng tư của kẻ khác! Thanh Y Ni thở phào mấy tiếng, mưo màng một lúc, đoạn từ từ thốt:

- Ta biết, ngươi là một chánh nhân quân tử, ta có thể đặt trọn niềm tin nơi ngươi.

Ta chúc phó ngươi, sau khi ta chết rồi, ngươi nổi lửa thiêu hoá xác hai bọn ta, sau đso ngươi nhặt mấy đốt xương tàn quăng xuống suối! Ngọn suối trong Thần thuỷ Cung đấy nhé! Bà thốt đến đó, khẽ điểm một nụ cười.

Dù nụ cười có vẻ chua chát, vẫn là một nụ cười, có lẽ là nụ cười duy nhất, suốt thời gian dài đã qua.

Bà tiếp:

- Sống, chúng ta bị đày xa Thần thuỷ Cung, thì chết, chúng ta cũng được trở về trung khu Thần thuỷ Cung! Bà khóc nhiều quá, gương mặt xương sưng phù lên, một gương mặt tàn khốc đó, lại điểm xuyết một nụ cười! Trông bà quái dị đáng sợ! Tiểu Phi rùng mình:

- Không lẽ bà muốn... Thanh Y Ni khoát tay chặn lại:

- Ta với ngươi vốn không quen biết, mới gặp nhau lần đầu, lại nhờ ngươi như thế, kể ra cũng quá đáng! Song, ta tin ngươi là con người thành phác, chân chánh, nên không ngần ngại tỏ lọ tâm nguyện với ngươi! Ta không làm sao báo đáp ân trọng của ngươi, thì âm linh ta sẽ phù hộ ngươi mọi mặt trên trường đời! Tiểu Phi khích động tâm tình, trầm lặng không nói gì.

Thanh Y Ni chấp tay nghiêng mình, niệm phật hiệu, rồi quay mình.

Tiểu Phi không thấy bà độgn tác như thế nào, chỉ nghe một tiếng bịch.

Bà đã ngã xuống, bức màn phủ thành một đống, bên dưới đống màn có xác của quái nhân.

Tiểu Phi thở dài, nghiêng mình tiễn đưa một linh hồn tìm về với một linh hồn, bên kia thế giới! Tô Dung Dung khóc.

Nàng thốt qua thổn thức:

- Vị đại sư đó đa tình, con người đa cảm quá chừng! Trông vào gương mặt tàn khốc đó, ai tưởng nổi bên trong có một quả tim mềm?

Bỗng Hồ Thiết Hoa thở phì, rồi kêu lên thất thanh:

- Dung cô nương! Cô nương đến lúc nào thế? Còn hắn? Hắn đâu?

Hắn là người áo đen! Tô Dung Dung kinh ngạc:

- Ngươi có ngủ không?

Hồ Thiết Hoa ngơ ngác:

- Tại hạ... tại hạ... Y xuất hạn ướt đầu, càu nhàu:

- Việc gì chứ? Tại sao chứ? Tại sao mình lại nằm mộng?

Tiểu Phi từ từ thốt:

- Bởi ngươi nằm mộng, nên ta không dám làm kinh động ngươi, sợ ngươi vỡ mộng. Bây giờ, ngươi tỉnh mộng rồi, thì thôi, những gì ngươi đã thấy trong mộng, hãy quên đi! Cũng may, sự kiện vừa rồi, không đến nỗi gây một cảm xúc mãnh liệt nơi y.

Giả như y mất cả khí lực, không còn một phản kháng nhỏ mọn nào trước kiếm khí của người áo đen, có thể y lâm vào tình trạng tẩu hoa? nhập ma, để vĩnh viễn trở thành phế nhân chờ chết! Và bây giờ, y phải quên, quên tất cả, chứ nếu không thì y còn giữ ám ảnh mãi, sau này nếu có giao thủ với ai, y sẽ mất hẳn niềm tự tin.

Giao thủ mà mất niềm tự tin, có khác nào chờ bại?

Lâu lắm, Tiểu Phi sờ chót mũi, hỏi:

- Bây giờ ngươi quên hết rồi chứ?

Hồ Thiết Hoa trầm ngâm một lúc, đoạn bật cười lớn:

- Quên hết rồi! Họ tìm nhánh khô, lá khô, chất đống lên xác người, rồi họ nổi lửa.

Niềm bí mật bên dưới, bốc thành khói, bay lên, vĩnh viễn theo luôn hai linh hồn... Hồ Thiết Hoa nhìn vào đống lửa lầm nhẩm:

- Quái nhân thực sự là ai? Sư muội của lão ni áo xanh? Tình nhân của bà? Có lẽ gương mặt bị phá huỷ, nên không muốn ai trông thấy?

Tô Dung Dung muốn nói gì đó, song suy nghĩ một chút, nàng nín lặng.

Vừa rồi, có ngọn gió bốc một chéo màn lên, chừng như nàng nhìn thấy người trong màn. Đúng hơn, nàng thấy một bàn tay! Một bàn tay! Dĩ nhiên phải là bàn tay người, vì bên trong màn, là một con người.

Song bàn tay lại giống chân thú! Móng tay dài quá, lưng bàn tay lại nhiều lông! Lông đen xì! Không lẽ Thanh Y Ni lại quyến luyến với một con thú thông tình?

Yêu một con dã thú? Trời! Tình ái với nghiệp chướng, chỉ cách nhau một đường tơ? Bên này đường tơ, là chánh đáng, là phúc hạnh, bên kia sợi tơ là ngang trái, là oan nghiệt?

Tô Dung Dung không dám nói, đã đành, mà nàng cũng không dám tưởng đến nữa?

Hà huống đã chắc gì nàng đoán đúng, bởi trên đời có thiếu chi người có bàn tay giống chân dã thú, lông đen xồm xàm?

Lửa đã cao ngọn.

Bí mật dần tan biến qua sức tiêu diệt của lửa. Và niềm nghi vấn của Tô Dung Dung vĩnh viễn không có giải đáp?

Nhất Điểm Hồng, Khúc vô Dung lại ra đi không một ai có thể lưu họ lại.

Họ sanh ra trong cô độc, họ lớn lên trong cô độc, họ vĩnh viễn sống với cô độc để cuối cùng chết với cô độc.

Điều an ủi Tiểu Phi nhất là hai kẻ cô độc họp nhau. Niềm cô độc của họ, đỡ cô đơn hơn! Đái Độc Hành nài nỉ được đưa họ một đoạn đường.

Sở dĩ lão muốn thế, là vì lão cũng cô độc như họ. Chỉ có những kẻ cô độc mới hiểu nhau tận tường, và họ dễ thân nhau, dễ cảm nhau! Còn Hoàng Lỗ Trực?

Lão quyết ở lại đó đến khi nào tìm được thi thể Hùng Nương Tử. Không bao giờ lão quên được đoạn giao tình với Hùng Nương Tử. Sống không bảo vệ được nhau, thì ít nhất một chết đi, người còn lại phải lo mai táng thi hài! Tiểu Phi trao xương tàn của Thanh Y Ni và quái nhân cho Hoàng Lỗ Trực, nhờ lão làm cái việc được uỷ thác.

Tống Điềm Nhi oán hận vô cùng, song chẳng biết oán hận ai. Vì mơ màng một lúc lâu, nàng bỏ mất một cơ hội nhiệt náo.

Nàng câm lặng, mặt trầm trầm.

Tô Dung Dung an ủi:

- Không mục kích được nhiệt náo, cũng là điều đáng hận thật, song ngươi thừa hiểu là trên đời, có những việc, chúng ta nên tránh nhìn. Tránh được lại càng hay! Trong khi đó, Lý hồng Tụ thuật sơ lược sự tình:

- Dọc đường, đợt chứng của Liễu vô My đột nhiên phát tác. Tự nhiên, nàng không thể tiếp tục hành trình, và Lý ngọc Hàm cũng phải ở lại với nàng. Họ Ở trong ngôi nhà một tiều phu.

Tiểu Phi biết roc, Liễu vô My không vì chất độc phát tác mà lưu lại.

Có lẽ nàng sợ điều bí mật của nàng bị khám phá, và nàng không muốn gặp lại chàng.

Chàng đem điều đó, nói cho mọi người nghe.

Lý hồng Tụ chớp mắt:

- Hương huynh nói rằng nàng không trúng độc? Nàng dụ dẫn Hương huynh vào Thần thuỷ Cung? Nàng làm vậy là để báo thù cho Thạch quan Âm?

Tiểu Phi gật đầu:

đúng vậy! Lý hồng Tụ lại hỏi:

- Nếu vậy, chắc chắn nàng và Lý ngọc Hàm không còn ở tại nhà tiều phu, chúng ta trở lại đó làm gì?

Tiêu Phi thở dài:

- Bị gạt, chẳng phải chỉ có một bọn ta thôi! Còn Lý ngọc hàm nữa! Dù thế nào, bọn ta cũng phải tìm hắn! Không lâu lắm, họ đến nơi.

Nơi đó, là một gian nhà cây, bên cạnh khu rừng, dưới chân núi.

Giữa sân nhà, một tiều phu tuổi cũng cao, thân hình còn cường tráng, đang để trần lưng, bổ củi.

Tuy không biết vũ công, nhờ quen tay cử động, rất đều, rất đẹp.

Búa nện nhẹ nhàng, song củi tét ra nhanh chóng.

Lý hồng Tụ bước tới, cười nhẹ hỏi:

- Cảm phiền đại ca cho biết, hai vị bằng hữu của chúng tôi có còn ở chăng?

Tiểu phu không lộ một cảm tình nào trên gương mặt, hắn cũng chẳng nhìn nàng, chỉ nhẹ gật đầu, rồi tiếp tục bổ củi.

Lý hồng Tụ thốt lời cảm tạ, Tiểu Phi đưa mắt ra hiệu với nàng, rồi cả hai vào nhà, gặp ngay Lý ngọc Hàm.

Trong nhà, có một chiếc bàn, Lý ngọc Hàm đang ngồi bên cạnh bàn, uống rượu một mình.

Mặt hắn xanh nhợt, thoáng nhìn qua cũng biết hắn thiếu ngủ.

Hắn uống lên miên, uống cạn chén đầy, rót đầy chén cạn uống, rót như sợ không có dịp uống rót nữa.

Gian nhà thiếu ánh sáng, tuy giữa ngày, bên ngoài dương quang chói lọi, bên trong chỉ sáng lờ mờ.

Bọn Tiểu Phi bước vào, Lý ngọc Hàm ngẩng nhìn lên rồi cúi đầu tiếp tục uống.

Hắn có vẻ xa lạ đối với bọn Tiểu Phi.

Tiểu Phi bước vào, kéo ghế ngồi đối diện với hắn, nhìn hắn một lúc lâu hỏi:

- Tẩu phu nhân đâu?

Chừng như phải nghĩ mấy phút mới hiểu được Tiểu Phi nói gì, Lý ngọc Hàm vụt cười lên rồi thấp giọng thốt:

- Nàng đang ngủ. Các vị không nên làm kinh động đến nàng.

Bây giờ, Tiểu Phi mới để ý đến một chiêc giường đặt nơi góc nhà, trên giương quả có một người đang ngủ.

Bất quá, người đó trùm chăn phủ đầu nên chàng không nhận diện được.

Hồ Thiết Hoa bước tới, vớ vội bình rượu.

Ngờ đâu, Lý ngọc Hàm giật bình lại, hỏi:

- Muốn uống, sao không đi mua mà uống! Rượu còn ít quá, các hạ uống hết, còn gì cho tại hạ?

Hồ Thiết Hoa sững sờ! Xưa kia, hắn khẳng khái bao nhiêu, hiếu hữu bao nhiêu, sao bây giờ hắn bủn xỉn, keo kiệt thế?

Lâu lắm, Tiểu Phi thốt:

- Bọn tại hạ mong Lý công tử thứ cho, thuốc giải, bọn tại hạ không tìm được cho tẩu phu nhân! Lý Ngọc Hàm không nhìn ai:

- Ạ?

Tiểu Phi trầm giọng tiếp:

- Không tìm được, không phải là không có thuốc. Chẳng qua Thuỷ mẫu âm Cơ cho biết, tẩu phu nhân không có trúng độc! Chàng đinh ninh là Lý ngọc Hàm sẽ kinh ngạc lắm.

Ngờ đâu, hắn vẫn điềm nhiên đến lạnh lùng. Lâu lắm, hắn lại cười một tiếng, hắn thốt:

- Nàng có bịnh?... Tốt lắm!... Tốt lắm!... Tiểu Phi chợt nhận ra, tiếng cười của hắn quái dị quá chừng.

Nói là cười chứ mường tượng là tiếng khóc! Chàng không hiểu nổi tâm ý của Lý ngọc Hàm hiện tại như thế nào.

Và chàng phải có thái độ nào đây?

Nghiêm giọng cảnh cáo hắn? Cho hắn biết sự thật? Trở mặt xuất thủ? Hay bỏ luôn sự việc?

Chàng bình sanh không muốn nhớ điều quấy của ai để rồi cừu hận.

Hà huống, dù sao thì chàng vẫn bình an, không thương tônt mảy may! Phe phái của Thạch quan Âm, đến đây cầm như bị huỷ diệt rồi, chàng cần gì phải đi xa hơn nữa?

Liễu vô My là nữ nhân, hiện tại, kể như lâm vào cảnh cùng, tại sao chàng không để cho nàng một mảnh đất dung thân?

Chàng đứng lên, điểm một nụ cười, thốt:

- Nhiệm vụ của tại hạ đã tròn, tiện đây xin cáo từ Lý công tử! Nhưng, Tống điềm Nhi nào chịu cái lối đối xử êm thấm như chàng?

Nàng gắt lên:

- Sao được dễ dàng như vậy chứ? Tôi phải tìm hiểu cho minh bạch.

Nàng lướt tới, tốc chiếc chăn lên.

Liễu vô My nằm đó, mặt vàng như nghệ, đôi mắt nhắm nghiền. Không còn một thớ thịt nào nơi gương mặt đó. Hiện tại, chỉ là một lượt da bọc xương! Một gương mặt không còn sinh khí.

Vài con kiến đang bò nơi vành tai nàng.

Tô Dung Dung trố mắt nhìn Tống điềm Nhi, rồi nhìn Liễu vô My.

Hồ Thiết Hoa kêu lớn:

- Nàng đã chết! Lý ngọc Hàm lắc đầu, cười nhè nhẹ:

- Nàng không chết! Nàng đang ngủ, nàng ngủ say, các vị đừng làm kinh động nàng! Hồ Thiết Hoa thở dài, biết là Lý ngọc Hàm vì quá yêu, thành mất lý trí. Có thể rồi sau này hắn cũng điên luôn.

Ánh đèn không sáng lắm, bởi nơi đây là một ngôi tửu quán quá nhỏ.

Vào quán rồi, tuy đang đói, họ cũng chẳng ăn được gì, bởi cái cảnh vừa rồi còn lưu ám ảnh nơi tâm tư họ rất nặng.

(Kết truyện)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

28:06
Giới thiệu: Tiểu Phi chớp mắt, ướm một câu: - Còn người áo lam? Nhất Điểm Hồng trầm ngâm một lúc: - Trong con mắt của y, kiếm thuật của người áo lam chỉ là một cây kim thêu! Tiểu Phi kinh dị:
24:39
Giới thiệu: Bỗng, Nam Tần cười một tiếng: - Thực ra, các vị không phải quá lo! Đại sư thơ tại hạ là người có vũ công cao nhất trong cung, sau sư phó! Tuy hiện tại, chị là một phế nhân, vũ công của chị vẫn còn nguyên vẹn. Nhất định là đại sư thơ thừa sức đánh bại các người đó! Hồ Thiết Hoa lắc đầu:
28:01
Giới thiệu: Hồ Thiết Hoa tiếp: - Chính ta cũng phải kinh ngạc, không tưởng bà dám làm một việc như vậy! Còn ai không biết quy luật của Thần Thủy Cung sum nghiêm như thế nào! Bà làm như vậy, có khác chi thừa nhận sự vu oan của Cửu muội!
31:38
Giới thiệu: Đúng là một cuộc chiến không tiền khoáng hậu! Một cuộc chiến quái lạ nhất trên đời, ngàn năm trước chưa xảy ra, ngàn năm sau chẳng xảy ra, một cuộc chiến giữa hai con giao long, giành thủy phận, cực kỳ ác liệt biến hóa, cực kỳ ảo diệu!
31:17
Giới thiệu: Âm Cơ cười lạnh: - Ngươi đừng mong khiêu khích ta! Giết ngươi là cái việc dễ dàng như ta phất bàn tay! Tại sao ta phải vất vả quần với ngươi cho phí sức?
29:23
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ trở lại đây, không lục soát thạch thất liền. Tiểu Phi tạm thời chưa đến đổi nguy hại.
26:29
Giới thiệu: Thủy Mẫu Âm Cơ đưa tay chỉ Hồ Thiết Hoa: Còn gã đó? Hồ Thiết Hoa trừng mắt nhìn Cung Nam Yến thầm đắc ý, nghĩ: Nếu ngươi biết được lai lịch võ công của ta, ta bội phục ngươi lắm lắm! Cung Nam Yến trầm ngâm một chút , rồi từ từ thốt:
20:59
Giới thiệu: Ẩn mình dưới đáy nước, như Sở Lưu Hương đã nghĩ, chẳng phải là một phương pháp vạn toàn và vĩnh cửu. Đã là tạm thời, thì tình trạng đó phải chấm dứt, sớm hay muộn do sức chịu đựng của chàng.
20:41
Giới thiệu: Cung Nam Yến bất thình lình bước tới, ngã vào lòng Hùng Nương Tử. Nàng vòng tay, ngang qua lưng lão, từ từ nhích lão về phía chiếc thuyền. Nàng run rung giọng:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express