Radio Quỷ luyến hiệp tình (Phần 10) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:02

Radio: Quỷ luyến hiệp tình (Phần 10)

828
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hoàng Hương, Mạnh Cường
Tech mix: Shushi Mit Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 28:52 Dung lượng: 26.44 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Sở Lưu Hương cũng đứng dậy, vòng tay cười nói: Xin thứ lỗi, thứ lỗi! Lần sau nếu tại hạ có đâm đầu vào tường đá, nhất định sẽ gõ trước. Chẳng ngờ Hoa Kim Cung kéo chàng lại, mắt liếc tựa như có nét cười:

- Hương soái định bỏ đi à? Chẳng phải đến Tìm ta sao?

Sở Lưu Hương thực chẳng dám nhìn gương mặt ẩn nét cười ấy, càng không dám để mắt đến thân thể không mảnh vải kia, chàng thực không biết nhìn chỗ nào mới được, đành gượng cười nói:

- Đương nhiên là đến tìm phu nhân...

Chàng chưa nói dứt lời, Hoa Kim Cung đã chồm đến, cười khúc khích:

- Tiểu huynh đệ, ta đã biết trước sớm muộn gì ngươi cũng không dằn được mà tìm đến ta, biết ngay ngươi chẳng phải người đứng đắn mà. Kể như ta xem trọng đôi mắt chết người của tiểu huynh đệ, tỉ tỉ đây ưng chịu một lần vậy.

726-quy-luyen-hiep-tinh-phan-10-1.jpg
Quỷ luyến hiệp tình.

Thân mình của Hoa Kim Cung nhễ nhại mồ hôi, tuy thơm nồng mùi dầu thơm và phấn nhưng cũng không che được một chút mùi hôi.

Lần đầu tiên trong đời Sở Lưu Hương, chàng cảm thấy nếu như mũi bị nghẹt còn đỡ hơn. Chàng vội đưa tay đẩy ra, chẳng may vô ý chàng lại đẩy trúng một vật mềm như bông.

Hoa Kim Cung lại cười khanh khách:

- Bàn tay của huynh đệ chẳng hiền chút nào...

Sở Lưu Hương chẳng dám cục cựa, sượng sùng nói:

- Tại hạ vốn có ý tìm phu nhân, nhưng bây giờ dù không muốn đi cũng không xong.

- Tại sao?

- Chẳng lẽ phu nhân không thấy tại hạ bị Tiết Bảo Bảo ném vào đây sao? Bây giờ y đã biết tại hạ ở đây, chỗ này lại bị một lỗ hổng lớn, ngộ nhỡ bị kẻ khác trông thấy chúng ta, nhất là Thi cử nhân...

- Ta không sợ.

- Nhưng nếu Tiết Bảo Bảo quay lại phá hoại thì sao? Như vậy thì thực mất hứng, phu nhân cũng biết, người như Tiết Bảo Bảo thì chuyện gì cũng có thể làm được.

Lúc này Hoa Kim Cung mới buông tay, bực bội nói:

- Gã điên ấy, đồ ngốc...

Sở Lưu Hương lúc này thở phào, chàng hỏi lại:

- Y có đúng là ngốc chăng? Ngốc làm sao luyện được một thân võ công như thế?

Hoa Kim Cung đáp:

- Từ nhỏ hắn đã chịu lép vế đại ca hắn, đại ca lúc nào cũng chê hắn không ra gì, người ta bảo rằng hắn luyện võ đến phát điên, riêng ta nghĩ chắc gã vì tức mới phát điên.

Sở Lưu Hương im lặng một lúc, thở dài nói:

- Nếu đại ca nổi danh quá, kẻ làm em thường chịu thiệt thòi.

Hoa Kim Cung đột nhiên nắm chặt tay Sở Lưu Hương, chàng giựt mình tưởng như bao nhiêu mồ hôi cũng toát ra hết, rất may Hoa Kim Cung không làm gì khác, chỉ liếc nhìn chàng:

- Huynh đệ sẽ trở lại chứ?

Sở Lưu Hương ho khan hai tiếng:

- Đương nhiên.

- Ngày mai, ngày mốt, ta nhất định... sẽ...

Đột nhiên Sở Lưu Hương đứng phắt dậy nói:

- Có người đến nữa kìa, tại hạ phải đi gấp...

Chưa nói dứt câu, chàng đã chuồn ra ngoài, trốn đi thực mau.

Cũng may chàng bỏ đi gấp, bằng không sẽ gặp rắc rối to.

Chàng vừa trốn ra, thì thấy mấy chục người chạy đến, kẻ mang đèn lồng, người vác đao thương, đi đầu là một lão gia phốp pháp cao lớn, trên mình chỉ mặc chiếc quần đùi, trong tay lão cũng cầm đơn đao. Trông lão giận dữ, mặt đỏ ké, nộ khí xung thiên vừa quơ đao vừa nói lớn:

- Ai đập chết đạo hoa tặc kia, ta thưởng một trăm lượng, nhất định chớ để gã trốn thoát!

Tuy Sở Lưu Hương bị gán cho tội danh "đạo hoa tặc", nhưng chàng cũng không trách lão.

Bởi lão thực đáng tội nghiệp, chẳng những cưới nhầm một cô con dâu, mà còn nhầm cả vợ, trong nhà có hai nữ nhân như thế, chưa làm lão tức chết cũng còn may.

Nhưng làm thế nào lão biết nơi đây có "đạo hoa tặc"?

Không lý gã ngốc kia đi báo cho lão biết?

Sở Lưu Hương càng lúc càng cảm thấy gã ngốc kia thêm phần nguy hiểm, rất đáng để ý...

Tuy Sở Lưu Hương đã đến Tùng Giang phủ nhiều lần, nhưng chàng vẫn chưa thuộc hết mọi ngõ ngách, đi lòng vòng hết một buổi chàng mới tìm được hẻm Thanh Y. Sở Lưu Hương vừa đến thì thấy ngay Nhóc trọc đầu đang ngồi xổm ăn bánh rán mè bên cạnh một trụ đá cột ngựa, đôi mắt to tròn của gã láo liên đảo quanh trong bóng tối. Thế nhưng mãi đến khi Sở Lưu Hương đến sát bên, Nhóc trọc đầu mới nhìn thấy chàng, gã giựt mình đánh rơi mất chiếc bánh.

Sở Lưu Hương đưa tay bắt lấy chiếc bánh đưa lại cho Nhóc trọc đầu, cười nói:

- Cả ngày nay chắc ngươi chưa được cơm Nước gì, đợi hôm khác nhất định ta sẽ dắt ngươi đi ăn bù, ngươi thích ăn thứ gì?

Nhóc trọc đầu nhìn chàng đầy vẻ ngưỡng mộ:

- Tiểu điệt chẳng cần ăn gì cả, chỉ muốn học được phân nửa bản lãnh của đại thúc thì đã mãn nguyện lắm rồi.

Sở Lưu Hương vỗ vai gã:

- Có muốn học cũng phải ăn trước, bất kể ai có tài giỏi cách mấy cũng cần phải ăn mới được.

Chàng đảo mắt một vòng, lại hỏi:

- Ngươi tìm được chưa?

Nhóc trọc đầu ưỡn ngực bảo:

- Đương nhiên là tìm được, là căn nhà phía trước có treo cái lồng đèn nhỏ đó.

Gã nuốt hết bánh trong miệng, mới nói rõ ràng hơn:

- Nội trong con hẻm này chỉ có nhà của họ là mới dọn đến, mà chỉ có hai vợ chồng trẻ, đến a hoàn cũng không có, vợ hình như là người vùng này, còn nam nhân kia có khẩu âm phương bắc.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Họ có nhà chăng?

- Nghe nói cặp vợ chồng này cũng đóng cửa ở trong nhà cả ngày, chẳng thấy ra ngoài mua đồ ăn, càng không nói chuyện với ai, nhưng lúc nãy có người đến tìm họ.

- Vậy à? Là người như thế nào?

- Là một lão bà tóc bạc trắng, nhưng trông còn rất minh mẩn, chỉ có điều bà có vẻ hoang mang, trên đường đến đây cứ quay đầu ra sau xem xét, chừng như sợ có ma sau lưng.

Sở Lưu Hương mắt sáng lên, vội hỏi:

- Lão bà... bà đến lúc nào?

- Lúc lão bà đến, tiểu điệt mới bắt đầu ăn bánh, đến giờ hết tám cái rồi.

Nhóc trọc đầu chùi miệng, cười hi hi:

- Tiểu điệt ăn bánh rán giống như ăn đậu tằm, mau hết lắm.

- Bà còn trong nhà?

- Nãy giờ chưa thấy ra.

Nhóc trọc đầu chưa nói xong, Sở Lưu Hương đã phi thân luồn vào căn nhà kia.

Ngôi nhà này rất phổ thông như bao nhiêu căn nhà khác, trong ngôi vườn con có trồng hai cây quế, trời thu đã quá nửa, quế hoa đang nở rộ, tỏa lan trong không khí một màn hương dịu nhẹ.

Trong nhà có ánh đèn nhưng cửa sổ đóng cả. Trên khung cửa sổ có bóng một nữ nhân búi kiểu tóc khá già, đang cúi đầu ngồi cạnh bàn, tựa như đang viết chữ, lại giống như đang thêu thùa.

Đến nước này, Sở Lưu Hương mặc kệ có vô lễ hay không, chàng đẩy mạnh cửa bước vào, khiến người ngồi trong nhà vốn đang ăn cơm, bị giựt mình đến đánh rơi chén bể tan.

Người ấy mình áo xanh váy vải thô, tóc bạc trắng, rõ ràng là má Lương.

Sở Lưu Hương cười nói:

- Quả nhiên là lão mẫu.

Má Lương ôm ngực hụt hơi nói:

- Làm tôi hết hồn, cứ tưởng là cường đạo, chẳng ngờ lại là công tử, chẳng biết sao hôm nay công tử lại rảnh đến đây?

- Tại hạ đang tính hỏi tại sao lão mẫu có mặt ở đây?

Sở Lưu Hương đảo mắt một vòng liền nhìn thấy trên bàn có ba bộ chén đũa.

Má Lương cố nở nụ cười:

- Đúng ra tôi không rảnh, nhưng đã mấy ngày chưa gặp bọn chúng nên tôi cũng nhớ.

Sở Lưu Hương mục quang sáng ngời nhìn quanh phòng, sau đó trở lại nhìn má Lương đăm đăm:

- Bọn chúng là ai?

- Con gái và con rể tôi...

Sở Lưu Hương cười nhạt:

- Tại hạ muốn gặp họ.

Chẳng ngờ má Lương không cự tuyệt, lập tức lớn tiếng gọi:

- Đại Ngưu, Tiểu Châu, mau ra đây, có khách đến này!

Từ nhà trong quả nhiên có một nam một nữ bước ra, cả hai đều tỏ vẻ bất mãn, miệng đang lẩm nhẩm:

- Khuya rồi, sao chẳng để cho người ta ngủ?

Sở Lưu Hương giựt mình.

Hai người này tuổi tuy khá trẻ, nhưng nữ thì cao lớn mập mạp như trâu, nam thì nhìn đần độn thô kệch, nào có giống phường hát xướng.

Má Lương cười bảo:

- Vị công tử này muốn gặp các ngươi, chắc là biết các ngươi nghèo quá nên muốn đến giúp đỡ, còn không mau qua đây vập đầu tạ ơn.

Hai người trẻ tuổi vội vã quì sụp xuống, lại còn đưa tay ra xin tiền.

Sở Lưu Hương quả là dỡ khóc dỡ cười, đành thò tay vào bọc lấy ngân lượng ra cho, miệng nói mấy câu mà chính chàng cũng không rõ mình nói gì. Chàng kiếm cớ thoát thân, chuồn ra khỏi cửa.

Má Lương đóng cửa xong, trở vào nhà cất tiếng cười khanh khách:

- Sở hương soái kỳ này kể như bị một vố đau.

Nữ nhân kia vừa đếm bạc, vừa cười:

- Vừa lượng vừa đĩnh, tổng cộng là mười hai, chẳng ngờ vị đạo soái này cũng có lúc phải bó tay.

Má Lương leo lên bàn, gõ vào trần nhà, nói:

- Thiếu gia, tiểu thư xuống đi, y đã đi rồi.

Qua một lúc, tấm bản gỗ trên trần nhà được giỡ ra, có hai người trước sau nhảy xuống, nữ nhìn rất xinh đẹp, thanh tú, mới nhìn đã biết là một vị thiên kim tiểu thư, nam trông càng rạng rỡ, hầu như so với nữ nhân còn vượt trội hơn.

Nụ cười của nam nhân kia rất ôn nhu, vừa nhảy xuống y đã cười bảo:

- Hôm nay cũng nhờ má Lương, tiểu sinh chẳng biết làm sao cảm tạ lão mẫu.

Y phát âm giọng kinh thành, nghe tiếng thanh vang như hoàng anh.

Má Lương cười híp mắt:

- Chỉ cần thiếu gia sau này đối đãi tử tế với tiểu thư tôi, thì kể như trả ơn lão bà này.

Người trẻ tuổi dịu dàng nhìn thiếu phụ đứng bên, êm giọng nói:

- Dù lão mẫu có bảo tiểu sinh xử tệ với nàng, tiểu sinh cũng chẳng làm được.

Thiếu phụ ửng đỏ mặt, hứ nhẹ:

- Má Lương coi cái miệng này ngọt ghê!

Gã nam nhân trông đần độn kia bỗng cười nói:

- Thiếu gia mà không có miệng ngọt, chắc gì tiểu thư một lòng một dạ theo thiếu gia.

Má Lương trừng mắt nhìn gã, nhưng cũng bật cười.

Người trẻ tuổi ho khan hai tiếng:

- Lần này tuy trốn được, nhưng chỗ này chẳng phải ở lâu được nữa.

Thiếu phụ nói:

- Đúng vậy, vị Sở hương soái ấy thực chẳng phải tầm thường, chẳng trách người giang hồ đều nói chuyện gì cũng khó qua mắt y được.

Đột nhiên có người cười nói:

- Đa tạ cô nương ngợi khen, tại hạ chẳng dám nhận danh ấy...

Trong nhà mọi người đồng biến sắc.

Má Lương nghẹn giọng:

- Ai... ai đó?

Thực sự bà không cần hỏi, cũng biết là ai, chỉ thấy cửa lại bị đẩy ra, một người cười hi hi đứng ngay ngưỡng cửa, chẳng phải Sở Lưu Hương thì là ai?

Người trẻ tuổi kia dậm chân một cái, thân mình phóng ngang tung ra hai cước liên hoàn, nhắm vào ngực Sở Lưu Hương, y sử dụng công phu "đàm thoái" của chính tông bắc phái. Thường nghe "Nam quyền Bắc cước", người luyện võ theo bắc phái, cước lực không yếu, nhưng muốn tung liên hoàn cước chẳng phải dễ. Bởi vì công phu phần cước bộ chủ yếu nhắm vào hạ bàn vững chắc, do đó thể "uyên ương cước" linh hoạt, nhẹ nhàng kia trở nên một trong những loại cước khó luyện nhất.

Cước bộ của y kể như thuộc hạng khá, rất tiếc người y gặp là Sở Lưu Hương.

Vừa phóng chân đá lên, y đã cảm thấy huyệt Độc Tị nơi đầu gối tê đi, thân hình té xuống đất, cũng chẳng nhìn thấy rõ Sở Lưu Hương xuất thủ ra sao.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

30:45
Giới thiệu: Tiểu Hỏa Thần điểm nụ cười: - Chúng đệ tử nghe danh hương soái đã lâu, không ngờ hôm nay được hạnh ngộ cùng hương soái, thực vui mừng biết bao.
25:18
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.
19:45
Giới thiệu: Nếu có người nói Sở Lưu Hương cũng biết đỏ mặt, chẳng những người khác không tin, mà chính chàng cũng khó tin, song lúc này mặt chàng quả có ửng lên một chút.
25:18
Giới thiệu: Nghĩ đến đó, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy rờn rợn. Mục quang Tiết Y Nhân sắc như dao, ông gằn từng chữ một: Người không phạm ta, ta không phạm người, nhược bằng người phạm ta, tất kiếm hạ vô tình! Thanh kiếm này đây, đã uống máu tươi của không biết bao nhiêu người.
19:55
Giới thiệu: Trang viện của Tiết Y Nhân tuy không rộng lớn như “Trịch Bôi Sơn Trang”, nhưng phong cách rất cổ kính thanh lịch.
19:45
Giới thiệu: Chí Tôn Bửu vẫn cười: - Như thế lại càng dễ với nhau hơn nữa, cứ đợi tôi “dùng” con người của hắn một chút rồi thì cô lấy mạng hắn chứ có sao?
24:01
Giới thiệu: Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng.
13:52
Giới thiệu: Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt.
12:50
Giới thiệu: Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am - news.com.au - big.az - merriam-webster.com - dictionary.com