Radio Quỷ luyến hiệp tình (Phần 14) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:05

Radio: Quỷ luyến hiệp tình (Phần 14)

822
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hoàng Hương, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:33 Dung lượng: 16.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, ít nhất là cả hai đều làm ra vẻ người lớn. Nhưng lúc này nhìn hai nhóc quả giống hai đứa trẻ nít, hai trẻ đang tiu nghỉu xụ mặt như bị oan ức.

Lúc nãy Thi Nhân và má Lương một mực mời mọi người đến "nhà" của họ uống dăm chén rượu, Trương Giản Trai đương nhiên không đi bởi tiên sinh đã cao tuổi, ăn uống có giờ giấc, lại thêm "uống rượu" theo nhãn quang của tiên sinh là không coi trọng thân thể mình.

Tả Minh Châu và Tiết Vũ cũng không đi vì phải tiếp tục diễn tấn tuồng của mình, dĩ nhiên chẳng thể mạo hiểm để người khác biết được chân tướng.

Thi Nhân cùng má Lương cũng không cố nài.

730-quy-luyen-hiep-tinh-phan-14-1.jpg
Quỷ luyến hiệp tình.

Chỉ tức cho Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ là hai gã tuy muốn đi nhưng chẳng ai mời, điều này như cú đấm vào lòng tự tôn của hai nhóc tuy không nhỏ nhưng vẫn chưa lớn. Nhóc mặt rổ bĩu môi không nói đến chuyện đó nữa, Nhóc trọc đầu càng không muốn nghĩ đến việc ấy.

Gã cố nghĩ sang chuyện khác, miệng lẩm bẩm:

- Mấy người này vừa giả bệnh, giả chết, giả quỷ, tốn tâm cơ, Nước mắt chỉ vì chữ "tình", hà hà...

Gã há miệng cười khan mấy tiếng, nói lớn:

- Ta không hiểu cái "tình" này có ma lực gì mà có thể làm người ta điên như thế?

Nhóc mặt rổ đáp:

- Ta cũng chẳng hiểu, chỉ mong là mình không bao giờ dính vào chữ đó.

Gã dùng sức đá văng một cục đá, như có thể đá văng chữ "tình" đi thực xa, song gã nào biết chữ "tình" và cục đá nào có giống nhau, bất luận dùng bao nhiêu sức lực cũng không đá đi được, lúc ta tưởng đã tống nó đi thì nó lại văng trở lại, càng dùng nhiều sức thì nó càng văng trở lại mau hơn. Nếu muốn dẫm chết nó thì hóa ra lại dẫm lên trái tim của mình.

Nhóc trọc đầu im lặng một lúc bỗng nói:

- Này, ngươi nghĩ Tả Nhị Gia có chịu gả con gái cho Tiết công tử chăng?

Nhóc mặt rổ đáp:

- Ông không muốn cũng không được, bởi "hồn" của con gái ông đã thuộc người khác rồi.

Chừng như gã thấm ý câu nói có hai nghĩa rất khéo của mình, nên bật cười khúc khích, những ấm ức trong bụng cũng vơi bớt đi.

Nhóc trọc đầu ngó gã:

- Còn Tiết trang chủ thì sao? Có chịu cô con dâu này chăng?

- Nếu người khác đi nói chưa chắc Tiết trang chủ chịu nghe, nhưng Sở hương soái nói tất y sẽ chịu.

- Đúng rồi, hương soái từng giúp Tiết trang chủ, dường như mỗi người đều từng được hương soái giúp.

Nhóc mặt rổ:

- Bởi vậy lão bà kia mới nằng nặc mời hương soái đi uống rượu ..

Nhóc trọc đầu đập gã một cái:

- Ngươi ngố quá, ngươi tưởng là lão bà thực muốn mời hương soái uống rượu sao?

Nhóc mặt rổ ngớ ngẩn hỏi:

- Không phải vậy thì để làm gì?

Nhóc trọc đầu thở ra:

- Ngố vẫn là ngố, bộ ngươi không nhìn ra lão bà đang làm mai giúp hương soái hay sao?

Nhóc mặt rổ chưng hửng:

- Làm mai?

- Dĩ nhiên là làm mai cho Thạch Tú Vân cô nương, họ cảm thấy nợ hương soái nhiều nên muốn nhân thể ghép đôi Thạch cô nương và hương soái.

Nhóc mặt rổ vỗ tay cười:

- Đúng rồi, ta cũng thấy lạ, Thạch Tú Vân cô nương chưa chồng mà sao nửa đêm lại đến nhà người uống rượu! Thì ra cô nương đã để ý hương soái!

Nhóc trọc đầu cười:

- Người như hương soái, tài mạo song toàn, cô gái nào không để ý mới là lạ.

- Nhưng... hương soái có thích Thạch cô nương chăng?

Nhóc trọc đầu gãi đầu:

- Cái này khó nói... nhưng mà vị cô nương này cũng là một mỹ nhân, xứng cùng hương soái được, đáng cho chúng ta ăn mừng.

- Nói vậy, kết cục của vụ này mọi người đều hoan hỉ, chỉ còn lại hai chúng ta, nửa đêm hôm vẫn lang thang ngoài đường như cô hồn dã quỷ, bụng thì đói gần chết.

Nhóc trọc đầu lại đánh Nhóc mặt rổ một cái:

- Ngươi thực lù khù, người ta không mời mình ăn đêm, tự chúng ta không ăn được sao, nhìn bên kia kìa, ta ngửi thấy mùi rượu rồi.

Cuối con đường dài quả nhiên còn có ánh đèn đơn độc.

Dưới ánh đèn, một đại hán trông như mãnh hổ đang ngồi xổm trên ghế gỗ dài khoan khoái uống rượu, những bình rượu trước mặt đã dồn lại một đống.

Lão Đường bán rượu ngáp liên tục tự nãy giờ, lão chỉ muốn thu dọn sớm nhưng lại không dám bảo vị khách này đi, lão bán rượu bao nhiêu năm, cũng chưa từng thấy hạng tửu quỷ như người này.

Trời đã nhập đông, song đại hán này cứ để trần nửa thân trên, lộ ra một thân ngâm đen như cốt sắt. Lão Đường vừa đem ra hai phần rượu đổ vào một cái tô lớn, đại hán này bèn há miệng rộng như cá voi hút nước, cả mười hai lượng hảo hoàng tửu trong nháy mắt chẳng còn giọt nào.

Lão Đường hai tay rót rượu cũng không nhanh bằng động tác há miệng uống rượu của đại hán kia.

Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ sửng sờ nhìn y.

Nhóc mặt rổ lè lưỡi nói nhỏ:

- Dữ thiệt, vị nhân huynh này thực giống như lu rượu lớn.

Nhóc trọc đầu chớp mắt nói:

- Tửu lượng của y tuy khá nhưng chưa chắc bằng Sở đại ca chúng ta.

Nhóc mặt rổ cười nói:

- Dĩ nhiên, trong giang hồ ai chẳng biết Sở đại ca chẳng những khinh công vô song, tửu lượng cũng ít ai bì kịp.

Cả hai nhóc nói nhỏ, lão Đường chẳng nghe được chữ nào, nhưng đại hán kia đặc biệt thính tai, đột nhiên đập bàn đứng dậy nói lớn:

- Sở đại ca của các ngươi là ai?

Đại hán này mày rậm mắt to, xem ra cũng là một hán tử anh tuấn, nhất là cặp mắt sáng như hai ngôi sao. Tuy nhiên cách nói của y rất dữ, Nhóc trọc đầu không phục, trừng mắt nói:

- Đại ca của chúng ta là ai có can chi đến ngươi?

Gã chưa nói xong, đại hán bỗng đến trước mặt hai nhóc, chẳng rõ ra tay thế nào mà nắm một cái đã nhấc bổng cả hai lên.

Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ thuộc loại chẳng phải dễ đối phó, nhưng nằm trong tay đại hán thì hóa ra như hai con gà, chẳng cục cựa gì được.

Đại hán giơ tay nhấc hai gã lên cách mặt đất chừng một thước, nhìn hai nhóc múa men tay chân, đôi mắt sáng kia phảng phất như có ý cười.

Nhưng giọng đại hán vẫn gằn mạnh rất dữ:

- Hai đứa bay nghe đây, tên Sở đại ca các ngươi nói khi nãy nếu đúng là lão trùng thối Sở Lưu Hương, thì mau dẫn ta đi kiếm hắn...

Nhóc trọc đầu chửi lại:

- Lão là thứ gì, dám chửi Sở đại ca là lão trùng thối, lão mới là thối, trùng thối đen.

Nhóc mặt rổ cũng không vừa:

- Sở đại ca chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ dí chết lão trùng thôi nhà ngươi, ta khuyên lão mau cụp đuôi chạy trốn đi.

Nhóc trọc đầu:

- Trùng thối làm gì có đuôi, đuôi mọc trên đầu thì có, muốn cụp cũng không cụp được.

Hai gã chẳng có bao nhiêu sức lực, song gan thì chẳng nhỏ, vốn chửi xem ra hơn người thường một bậc, lúc này tuôn ra hết, tận tình ngoác miệng chửi cho thống khoái, đến đầu nặng mắt hoa cũng mặc kệ.

Nào ngờ đại hán lại phá cười lớn:

- Giỏi lắm, hai đứa có cốt khí, nhưng người khác có sợ lão trùng thối ấy, chứ ta thì không, nếu thi uống rượu thì hắn lại càng kém, các ngươi không tin cứ hỏi hắn...

Gà tiềm, vịt quay, sư tử đầu, cá hấp... những món này đều Mất thời gian nấu nướng, hẳn má Lương đã chuẩn bị cả ngày. Nhưng những món ăn này bây giờ vẫn còn nguyên trên bàn, vì tại bàn chỉ còn lại hai người, mà là hai người không để ý đến ăn uống lúc này.

Khách không đi, mà ngược lại chính chủ nhân lại bỏ đi, mỗi người đều viện lý do nhưng nghe đã biết giả tạo. Ý của họ chẳng qua muốn để lại không gian cho Sở Lưu Hương và Thạch Tú Vân, điểm này cả hai người trong cuộc đều hiểu.

Điều lạ là Thạch Tú Vân không nài ai ở lại, cũng chẳng bỏ đi. Cô cầm đũa lên gõ nhẹ vào chén rượu, như muốn xua tan sự tĩnh mịch trong căn phòng, lại giống như cảm thấy đôi tay thừa thải nên kiếm thứ gì làm.

Mặt cô ửng một màu hồng nhạt, dưới ánh đèn trông nửa kiều diễm, nửa ủy mị khôn tả. Cô cúi đầu, hàng mi dài phủ trên mí mắt, những chiếc răng trắng như ngọc đang cắn nhẹ trên cánh môi đỏ như hoa anh đào, cắn rất khẽ.

Ngoài sân gió Thu thổi xào xạc lá ngô đồng.

Rượu có sắc thúy lục, lãng đãng một thoáng hương nhẹ.

Một đêm Thu như thế, có giai nhân, có mỹ tửu, dù không uống cũng đủ say.

Luận giai nhân và mỹ tửu, kinh nghiệm của Sở Lưu Hương có thể phong phú hơn nhiều người khác, nhưng chẳng biết vì sao lúc này tim chàng cũng nhảy nhanh không ngừng. Rất hiếm khi chàng nghe được tiếng tim mình đập.

Thạch Tú Vân bất chợt nhìn lên, sóng thu ba di động từ mặt đến tay Sở Lưu Hương, thế là trên mặt cô hiện ra một đôi lúm đồng tiền.

Cô hỏi nhỏ:

- Công tử không mời tôi uống rượu sao?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Cô biết uống chăng?

Ánh mắt Thạch Tú Vân lưu động:

- Nếu công tử dám uống với tôi, nhất định sẽ bị chuốc say.

Sở Lưu Hương cười:

- Được, ta mời cô một chén.

Thạch Tú Vân bĩu môi:

- Sao hẹp hòi thế, có mời phải mời ba chén, công... công tử sợ tôi uống say sao?

Cô rót liền ba chén rượu, một hơi uống hết.

Một người có biết uống rượu hay không, thường có thể nhìn ra được qua cách nâng chén của người ấy, Sở Lưu Hương nhìn Thạch Tú Vân, chàng biết cô ít nhất đã từng uống rượu.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

26:47
Giới thiệu: Ai đã quét dọn bên trong nhà cho Tiết Tiếu Nhân? Nếu đã dọn trong nhà, tại sao không người dọn sạch ngoài vườn? Sở Lưu Hương lại sáng mắt lên.
27:56
Giới thiệu: Sở Lưu Hương không đáp, chỉ nhìn quanh tứ phía. Nhóm hắc y nhân mặc khinh trang đã bao vây khu hậu viên. Sở Lưu Hương nói: - Tiền bối không thấy chốn này chen chúc quá sao?
28:52
Giới thiệu: Sở Lưu Hương cũng đứng dậy, vòng tay cười nói: Xin thứ lỗi, thứ lỗi! Lần sau nếu tại hạ có đâm đầu vào tường đá, nhất định sẽ gõ trước. Chẳng ngờ Hoa Kim Cung kéo chàng lại, mắt liếc tựa như có nét cười:
22:08
Giới thiệu: Phúc Thịnh là một khách điếm kiểu xưa, phòng ốc khá cũ. Lý Minh Sinh
30:45
Giới thiệu: Tiểu Hỏa Thần điểm nụ cười: - Chúng đệ tử nghe danh hương soái đã lâu, không ngờ hôm nay được hạnh ngộ cùng hương soái, thực vui mừng biết bao.
25:18
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.
19:45
Giới thiệu: Nếu có người nói Sở Lưu Hương cũng biết đỏ mặt, chẳng những người khác không tin, mà chính chàng cũng khó tin, song lúc này mặt chàng quả có ửng lên một chút.
25:18
Giới thiệu: Nghĩ đến đó, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy rờn rợn. Mục quang Tiết Y Nhân sắc như dao, ông gằn từng chữ một: Người không phạm ta, ta không phạm người, nhược bằng người phạm ta, tất kiếm hạ vô tình! Thanh kiếm này đây, đã uống máu tươi của không biết bao nhiêu người.
19:55
Giới thiệu: Trang viện của Tiết Y Nhân tuy không rộng lớn như “Trịch Bôi Sơn Trang”, nhưng phong cách rất cổ kính thanh lịch.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com - ilbe.com - sport.pl - thoughtcatalog.com - mamaclub.com