Radio Quỷ luyến hiệp tình (Phần 15) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:06

Radio: Quỷ luyến hiệp tình (Phần 15)

1884
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hoàng Hương, Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 14:03 Dung lượng: 12.88 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vầng thái dương đã lên! Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu trên đôi trường túc của Thạch Tú Vân. Chân của cô thon dài, thẳng như ngọn bút. Dù là người kén chọn cũng không thể không thừa nhận đôi trường túc này rất hấp dẫn.

Ánh mắt Sở Lưu Hương chậm rãi đi từ chân đến mặt Thạch Tú Vân, mặt cô còn một chút sắc hồng, hơi thở rất đều đặn, nhìn cô ngủ an nhiên như một trẻ sơ sinh.

Ngắm gương mặt ấy, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy hối hận khôn tả. Chàng chẳng phải "Liễu Hạ Huệ", từ trước đến nay cũng không muốn giống như vậy, nhưng lần này chàng lại ước đêm qua mình là Liễu Hạ Huệ.

731-quy-luyen-hiep-tinh-phan-15-1.jpg
Quỷ Luyến Hiệp Tình.

Chàng cũng từng khá thân mật cùng những cô gái khác, tuy nhiên họ không giống lần này, những cô gái ấy rất can cường, chàng biết dù họ có hoài niệm chàng nhưng cũng không vì chàng mà đau khổ. Còn cô gái đang nằm trong tay chàng bây giờ thì khác, nàng quá đơn thuần, quá trẻ, trái tim lại rất yếu mềm...

Sở Lưu Hương không dám nghĩ đến sau khi mình bỏ đi, Thạch Tú Vân sẽ ra sao? Nàng có tự sát chăng? Nghĩ đến đây, chàng muốn tự tát mình mấy bạt tay.

Chân của Thạch Tú Vân khẽ động, trên mặt cô dần dần hiện lên nụ cười với lúm đồng tiền. Sau đó cô mở mắt ra.

Sở Lưu Hương cơ hồ chẳng dám bắt gặp ánh mắt của cô.

Thạch Tú Vân trở mình, bất chợt rên lên nho nhỏ, vừa cười vừa nói:

- Đầu của em nhức quá.

Sở Lưu Hương khẽ nói:

- Giờ cô đã biết cái nhức đầu của ngày hôm sau, sau này nên ít uống rượu vậy.

Thạch Tú Vân cười nũng nịu:

- Em nghe nói người thích uống rượu không có trí nhớ tốt, qua vài ngày em lại quên Mất nỗi khó chịu lúc tỉnh dậy sau khi say.

Sở Lưu Hương không nhịn được bật cười:

- Quả đúng như thế, theo ta biết, tiểu Hồ ít nhất đã giới tửu một trăm lần, mỗi lần bị nhức đầu hắn đều kêu la sẽ cữ rượu, nhưng chưa được nửa ngày sau đã phá giới.

Thạch Tú Vân ngồi dậy dụi mắt cười nói:

- Thì ra mặt trời đã lên cao.

Sở Lưu Hương nói:

- Cũng không còn sớm nữa... ta... ta thực không muốn đi...

Câu tiếp theo mà chàng muốn nói là "tuy không muốn nhưng phải đi", nhưng chàng chẳng thể nào thốt nên lời.

Nào ngờ Thạch Tú Vân lại nói:

- Chàng không muốn đi, nhưng em phải đi rồi.

Sở Lưu Hương ngẩn người:

- Cô...

- Em biết chàng cũng nên đi.

- Vậy... sau này chúng ta...

- Sau này ư? Chúng ta làm gì có sau này, vì khi chàng đi rồi đâu còn gặp lại em nữa.

Sở Lưu Hương chưng hửng.

Thạch Tú Vân bỗng cười lên:

- Tại sao chàng ngạc nhiên? Chàng tưởng em sẽ níu kéo không để chàng đi sao?

Thạch Tú Vân hôn nhẹ trên mặt Sở Lưu Hương, cô đứng dậy mặc y phục vào, thong thả nói:

- Em và chàng vốn chẳng phải người cùng một thế giới, dù có miễn cưỡng giữ chàng, hoặc một mực đi theo chàng, về sau cũng sẽ không hạnh phúc.

Sở Lưu Hương không nói được lời nào.

Thạch Tú Vân cười dịu dàng:

- Em là một người rất tầm thường, lúc trước cuộc sống rất tầm thường, mai mốt cuộc đời hẳn cũng rất bình dị, trong đời em có được một ngày không tầm thường với chàng... chỉ cần một ngày em đã thấy đủ, sau này về già, ít nhất em cũng có được phút hồi tưởng mật ngọt.

Cô chăm chú nhìn Sở Lưu Hương, khẽ nói:

- Do đó thế nào thì em cũng cảm ơn chàng.

----o0o----

Sở Lưu Hương ngồi đấy, trong lòng chẳng biết có cảm giác gì!

Thạch Tú Vân vừa hôn chàng xong, bỗng quay lưng bước ra ngoài rất mau, thậm chí chẳng hề quay đầu lại nhìn chàng một lần. Ban đầu chàng mong cô có thể đi về thanh thản, nhưng bây giờ khi cô quả thực đã bình thản bỏ đi, chàng lại cảm thấy chua chát, khó chịu làm sao!

Sở Lưu Hương cứ mong cô mau đi, nhưng bây giờ lại ước sao cô đừng đi mau thế... ai cũng bảo lòng dạ nữ nhân khó nắm bắt được, kỳ thực nam nhân cũng thế thôi, nào có khá hơn?

Sở Lưu Hương đăm đăm nhìn cánh cửa, như thể đang mong Thạch Tú Vân bỗng lại đẩy cửa bước vào.

Cửa quả nhiên bị đẩy ra...

Nhưng chẳng phải một Thạch Tú Vân ôn nhu xinh đẹp từ ngoài bước vào, mà là một đại hán mặt đầy râu mới ra, sặc nồng mùi rượu.

Sở Lưu Hương kêu lên:

- Tiểu Hồ, sao ngươi lại có mặt ở đây?

Hồ Thiết Hoa không trả lời câu hỏi, mà lắc đầu cười:

- lão trùng thối, ngươi thực có ngón nghề... ngươi dùng cách gì mà dụ cô gái kia ngoan ngoãn bỏ đi thế? Cách này ngươi nhất định phải chỉ ta.

Sở Lưu Hương trong bụng đầy chua chát nhưng không nói ra được, chàng làm mặt lạnh:

- Ta cần gì chỉ ngươi, nữ nhân gặp đến ngươi đã bỏ chạy còn mau hơn chim bay.

Tuy Sở Lưu Hương đang cố ý nói khích Hồ Thiết Hoa, nhưng chàng cũng biết hắn chẳng bao giờ nổi giận hay khó chịu... bất cứ ai, muốn khích cho Hồ Thiết Hoa khó chịu là một điều rất khó làm.

Nào ngờ Hồ Thiết Hoa nghe xong câu nói, lập tức mặt mày thảm não như muốn khóc, y không cười được, đứng đấy ngẩn ra một lúc, mới tự tát mình một cái rồi kêu lớn:

- Đúng rồi, ngươi nói không sai chút nào, ta là tửu quỷ, lại nghèo mạt, vừa lười vừa dơ vừa xấu, nếu có nữ nhân nào gặp ta mà không trốn mới là chuyện lạ.

Sở Lưu Hương trố mắt nhìn. Chàng biết Hồ Thiết Hoa cũng hay nói giỡn, quen hắn đã hai mươi năm, lúc nào hắn cũng cao hứng đắc ý. Song bây giờ chẳng hiểu sao hắn lại trở nên như thế? Không lý có bệnh gì?

Chỉ thấy Hồ Thiết Hoa mắt đỏ lên như sắp khóc.

Sở Lưu Hương không nhịn được bật cười:

- Ai dám nói ngươi xấu, người ấy nhất định mù rồi, nhìn mũi, mắt, mày này... nhất là cặp mắt của ngươi, trong một vạn người cũng chưa Tìm được một.

Hồ Thiết Hoa bất giác đưa tay sờ mắt mình như thể cao hứng một chút, nhưng đột nhiên y lại lắc đầu, thiểu não nói:

- Dù mắt ta nhìn được cũng vô dụng, ta vẫn nghèo mạt.

Sở Lưu Hương nói:

- Nam tử hán đại trượng phu, nghèo một chút có hề gì, nghèo mà có cốt cách... nữ nhân trên đời này chẳng phải ai cũng thấy tiền mới mở mắt.

Hồ Thiết Hoa bất giác ưỡn ngực, song lại xụi xuống, lắc đầu bảo:

- Chỉ tiếc ta vẫn là tửu quỷ.

Sở Lưu Hương cố nhịn cười:

- Uống rượu có gì không tốt? Kẻ uống rượu mới có khí khái nam tử, từ xưa đến nay anh hùng hữu danh, các tướng, thi nhân, ai mà chẳng uống rượu, nữ nhân nhìn ngươi có hào khí uống rượu, cả trái tim đã rơi vào chén rượu của ngươi.

Hồ Thiết Hoa vẫn lắc đầu:

- Mấy thứ đó cũng vô dụng, nữ nhân gặp đến ta vẫn bỏ chạy xa.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Cô nào gặp ngươi mà bỏ chạy? Họ theo ngươi còn không hết... ngươi có nhớ vị "thanh phong kiếm khách" Cao Á Nam của phái Hoa Sơn chăng? Chỉ vì muốn lấy ngươi làm chồng mà theo đuổi ngươi hết hai, ba năm.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

31:21
Giới thiệu: Sở Lưu Hương vừa bước ra khỏi cổng Tiết gia trang đã phát hiện có kẻ nấp sau thân cây ở xa xa, chốc chốc lại thập thò nhìn về hướng chàng. Tuy kẻ ấy chỉ lộ ra nửa con mắt nhưng cũng đủ cho Sở Lưu Hương nhận ra hắn.
26:47
Giới thiệu: Ai đã quét dọn bên trong nhà cho Tiết Tiếu Nhân? Nếu đã dọn trong nhà, tại sao không người dọn sạch ngoài vườn? Sở Lưu Hương lại sáng mắt lên.
27:56
Giới thiệu: Sở Lưu Hương không đáp, chỉ nhìn quanh tứ phía. Nhóm hắc y nhân mặc khinh trang đã bao vây khu hậu viên. Sở Lưu Hương nói: - Tiền bối không thấy chốn này chen chúc quá sao?
28:52
Giới thiệu: Sở Lưu Hương cũng đứng dậy, vòng tay cười nói: Xin thứ lỗi, thứ lỗi! Lần sau nếu tại hạ có đâm đầu vào tường đá, nhất định sẽ gõ trước. Chẳng ngờ Hoa Kim Cung kéo chàng lại, mắt liếc tựa như có nét cười:
22:08
Giới thiệu: Phúc Thịnh là một khách điếm kiểu xưa, phòng ốc khá cũ. Lý Minh Sinh
30:45
Giới thiệu: Tiểu Hỏa Thần điểm nụ cười: - Chúng đệ tử nghe danh hương soái đã lâu, không ngờ hôm nay được hạnh ngộ cùng hương soái, thực vui mừng biết bao.
25:18
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.
19:45
Giới thiệu: Nếu có người nói Sở Lưu Hương cũng biết đỏ mặt, chẳng những người khác không tin, mà chính chàng cũng khó tin, song lúc này mặt chàng quả có ửng lên một chút.
25:18
Giới thiệu: Nghĩ đến đó, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy rờn rợn. Mục quang Tiết Y Nhân sắc như dao, ông gằn từng chữ một: Người không phạm ta, ta không phạm người, nhược bằng người phạm ta, tất kiếm hạ vô tình! Thanh kiếm này đây, đã uống máu tươi của không biết bao nhiêu người.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com