Radio Quỷ luyến hiệp tình (Phần 7) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:00

Radio: Quỷ luyến hiệp tình (Phần 7)

1045
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Shushi Mit Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 25:18 Dung lượng: 23.17 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.

Cô giương to mắt nhìn thiếu niên kia:

- Kỳ Kiếm, ngươi lấm lét tính làm trò gì đây?

Kỳ Kiếm chừng như vừa đổ lệ, giờ lại đổ mồ hôi, gã miễn cưỡng cười mơn:

- Tôi... tôi chẳng có ý gì cả.

- Thư thư ta đã chết, nhưng tại sao ngươi lại đến để tang?

723-quy-luyen-hiep-tinh-phan-7-1.jpg
Quỷ Luyến Hiệp Tình.

- Tôi... tôi...

Như chợt nảy ra sáng kiến, gã vội nói lớn:

- Thạch lão sư trước giờ vẫn đối xử rất tốt với tôi, Thạch đại cô nương tạ thế, dĩ nhiên tôi phải đến chịu tang để tỏ lòng thành.

Thạch Tú Vân nói:

- Vậy sao lúc cha ta qua đời, ngươi không đeo đai chịu tang cho người?

Kỳ Kiếm chưng hửng, mồ hôi trên trán vã ra như mưa.

Đột nhiên Thạch Tú Vân bước đến nắm tóc gã, nghẹn giọng:

- Ngươi... chẳng lẽ ngươi dám... với thư thư ta...

Cô nói chưa hết câu, Kỳ Kiếm đã quỳ sụp xuống, vập đầu xuống đất:

- Tội tôi đáng chết, xin cô nương tha thứ, tôi đáng chết...

Thạch Tú Vân trừng trừng nhìn gã, thân hình cô run bắn lên, bỗng cô hét:

- Ta phải giết ngươi, ta phải giết ngươi...

Sở Lưu Hương vội giữ tay Thạch Tú Vân, dịu giọng khuyên:

- Dù sao đi nữa, hắn đến thăm mộ chị cô cũng vì lòng thành, nếu như ta chết mà có người để tang như vầy, thì cũng mãn nguyện lắm rồi.

Thạch Tú Vân nói:

- Nhưng gã... có thể nào gã có ý với thư thư tôi .. thư thư tôi sao lại có thể...

Cô tức đến độ nói không thành câu.

Sở Lưu Hương lên tiếng:

- Cô đừng quên rằng gã cũng là người.

Thạch Tú Vân bật khóc òa, cô dậm chân nói:

- Tôi sai rồi, tôi lầm rồi, tôi không nên đi Tìm Tiết Vũ, sao tôi có thể mặt dầy mày dạn như thế trước mặt hắn! Trời ơi, tôi còn mặt mũi nào gặp ai nữa?

Sở Lưu Hương khẽ ôm lấy Thạch Tú Vân, cánh tay chàng vừa êm vừa vững chắc, dù tâm tình cô có rối loạn phiền não đến đâu, trong vòng tay chàng cô cũng có thể lấy lại bình tĩnh.

Kỳ Kiếm vẫn quỳ dưới đất, gã đang khóc.

Sở Lưu Hương cất tiếng than:

- Nàng đã chết, ngươi đau khổ như vậy, tại sao không cho nàng biết lúc nàng còn sống?

Kỳ Kiếm khóc bảo:

- Tôi không dám.

- Không dám? Tại sao không dám?

- Tôi là kẻ thấp hèn, không xứng với nàng.

- Do đó ngươi giương mắt nhìn nàng vì ngươi mà chết ư?

Kỳ Kiếm khóc lớn:

- Tôi nào ngờ nàng cũng có ý, tôi đâu biết nàng có thể si tình đến thế.

- Dù sao đi nữa, lúc nàng lâm trọng bệnh, lẽ ra ngươi phải đến thăm nàng.

- Nàng bảo tôi đừng đi tìm nàng.

Sở Lưu Hương lắc đầu, thở dài:

- Nếu nữ nhân bảo ngươi đừng đi tìm nàng, thì ý của nàng có thể là ngược lại, nếu ngươi không hiểu lý luận ấy, sao gọi là nam nhân được.

Kỳ Kiếm sửng người, lắp bắp nói:

- Nhưng nàng bảo sẽ vĩnh viễn không muốn gặp tôi nữa.

Sở Lưu Hương lại than:

- Đó là vì nàng cảm thấy ngươi thiếu can đảm quá, nên cố ý nói khích, nếu ngươi có lòng với nàng, thì phải mạnh dạn ngỏ lời cầu thân.

- Nếu nàng có ý ấy, sao không nói cho tôi biết?

- Nếu nàng chịu nói thì đâu phải là nữ nhân nữa.

Kỳ Kiếm lặng người đi, bất chợt gã đập đầu xuống đất, khóc lớn:

- Phụng Vân hỡi, tôi thực đáng chết, tôi là thằng ngốc... nhưng sao nàng tự đầy đọa mình như thế? Vừa làm khổ tôi, lại hại bản thân mình nữa.

Sở Lưu Hương nói nho nhỏ:

- Nói thực, ngươi đừng khó chịu, trước mặt người mình thích, nam nhân nào cũng biến thành kẻ ngốc.

Nhìn một gã nam nhân khóc lóc trước mặt mình quả không phải là điều dễ chịu, chờ Kỳ Kiếm ngưng khóc, Sở Lưu Hương lập tức nói:

- Ta muốn nhờ ngươi làm một điều được chăng?

Kỳ Kiếm lau Nước mắt nói:

- Đại nhân là người tốt, muốn nhờ tôi chuyện gì cũng được.

- Ta nhờ ngươi chuyển lời cho Tiết công tử, nhắn rằng ba ngày nữa vào buổi tối ta sẽ chờ y tại căn nhà nhỏ kia, hy vọng y sẽ đến hội kiến.

- Nhưng... công tử làm sao biết đại nhân là ai?

- Ta là Sở Lưu Hương.

Kỳ Kiếm bỗng im bặt như người vừa nuốt một quả trứng nóng, cứ như không thở nổi.

Gã giương to mắt, há hốc miệng, qua một lúc mới thở ra một hơi dài:

- Lão nhân gia là Sở hương soái?

Sở Lưu Hương cười nhẹ:

- Ta là Sở Lưu Hương, nhưng ta chưa già.

Kỳ Kiếm đưa ống tay áo chùi nước mũi, lẩm bẩm:

- Nếu biết trước lão nhân gia là Sở Lưu Hương, lúc nãy có giết tôi, thì tôi cũng không dám xuất thủ.

Thạch Tú Vân cũng mở to mắt trân trân nhìn Sở Lưu Hương.

Chờ cho Kỳ Kiếm đi rồi, cô thở nhẹ nói:

- Thì ra công tử vang danh đến thế...

Sở Lưu Hương cười gượng:

- Có danh chưa chắc là điều tốt.

Thạch Tú Vân cúi đầu nhìn bàn chân mình, cô nhìn chiếc khăn buộc vết thương, chẳng biết nghĩ gì đến xuất thần.

Sở Lưu Hương nói:

- Ta cũng muốn nhờ cô một điều, không biết cô chịu làm chăng?

Thạch Tú Vân nói khẽ:

- Công tử nói đi, bất luận điều gì tôi cũng chịu.

Bất chợt cô nhận thấy câu nói này hàm ý ám muội, mặt lại ửng đỏ cả lên, dưới bóng tà dương ngả về tây, trông cô như một đóa hải đường.

Sở Lưu Hương không khỏi dậy cơn sóng lòng, chàng nói nhỏ:

- Cô hãy mau về nhà ngủ một giấc, quên hết những chuyện vừa xảy ra hôm nay.

Thạch Tú Vân hỏi:

- Còn công tử?

- Ta còn phải làm một số việc, chờ khi...

Thạch Tú Vân bỗng cắt ngang lời chàng:

- Thực ra công tử không cần đuổi tôi đi, tôi cũng không quấn theo công tử đâu, ít nhất tôi chưa đến nỗi không biết xấu hổ như công tử nghĩ...

Tuy cô đã cố kiềm chế chính mình, song giọng nói không tránh khỏi có chút nghẹn ngào, những giọt nước mắt mới lau khô lại ứa ra. Chưa nói hết lời, cô quay đầu bỏ chạy, nhưng chưa được mấy bước, lại vấp té ngã nhào xuống đất.

Sở Lưu Hương bảo:

- Sao cô lại nói như thế, nếu cô không tìm ta, ta cũng muốn tìm cô mà.

- Công tử không cần phải dối tôi, một người nổi danh như công tử, đương nhiên không thèm ngó ngàng đến một cô gái như tôi, công... công tử hãy đi đi.

Sở Lưu Hương cúi xuống vuốt nhẹ tóc Thạch Tú Vân:

- Ai nói ta không để ý đến cô, ta muốn hẹn cô tối nay gặp nhau tại đây, chỉ rất tiếc là cô không chờ ta nói xong đã giận dỗi bỏ đi.

Thạch Tú Vân khựng lại, cô thôi khóc, đầu càng cúi thấp hơn, giọng rất khẽ:

- Bây giờ tôi đã làm dỗi với công tử, hẳn là công tử không thích gặp tôi nữa...

Sở Lưu Hương cười nói:

- Cô tưởng ai cũng như cô, hay hờn như trẻ con sao?

Thạch Tú Vân dẩu môi:

- Ai nói tôi là trẻ con, công tử nhìn xem tôi có giống trẻ con không?

Bất cứ ai cũng có thể thấy rằng cô không còn là trẻ con nữa, dù kẻ đui mù cũng có thể cảm nhận ra, chính cô cũng biết điểm này, nên cố ý hít vào một hơi dài, bộ ngực căng tròn muốn rách cả áo chừng như để chứng minh lời nói của mình, vừa như thị uy với Sở Lưu Hương.

Chàng sờ mũi, cười nói:

- Cô đã lớn rồi, thì phải giống người lớn, đừng giận dỗi vô lý, cũng đừng nghĩ lung tung...

Ánh mắt Sở Lưu Hương di chuyển từ bộ ngực xuống đến bàn chân trần có khăn buộc vết Thương của Thạch Tú Vân, một vệt máu thấm qua vải hiện ra.

Chàng không dằn được bèn nói:

- Nếu chân cô còn đau, để ta... ta mang cô về nhà được chăng?

- Công tử mà đem tôi về nhà chỉ e phải có người khiên công tử đi.

- Tại sao?

Thạch Tú Vân khúc khích cười:

- Nhị thúc tôi mà nhìn thấy công tử bồng tôi về nhà, không đánh gãy chân công tử mới lạ.

Cô vừa cười vừa chạy đi, bỗng quay lại liếc chàng:

- Đừng quên nhé, tối nay...

Lần nay cô chạy rất nhanh, cũng không vấp té nữa.

Chân cô hình như không còn đau.

Sở Lưu Hương nhìn theo vòng eo thon, nhìn mớ tóc huyền bay tung lên, bất giác chàng vuốt mạnh mũi mình, lẩm bẩm:

- Sở Lưu Hương à Sở Lưu Hương, xem ra bệnh ngươi ngày một nặng thêm rồi.

Chàng biết rất rõ cố tật của mình, đó là hễ gặp gái đẹp là chàng mềm lòng.

Cũng chẳng biết vì sao, có thể vì chàng may mắn, cũng có thể là xui xẻo, nên chàng thế nào cũng gặp một vài cô gái xinh đẹp. Ngặt hơn nữa là các cô gái này cũng thích chàng.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

25:18
Giới thiệu: Nghĩ đến đó, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy rờn rợn. Mục quang Tiết Y Nhân sắc như dao, ông gằn từng chữ một: Người không phạm ta, ta không phạm người, nhược bằng người phạm ta, tất kiếm hạ vô tình! Thanh kiếm này đây, đã uống máu tươi của không biết bao nhiêu người.
19:55
Giới thiệu: Trang viện của Tiết Y Nhân tuy không rộng lớn như “Trịch Bôi Sơn Trang”, nhưng phong cách rất cổ kính thanh lịch.
19:45
Giới thiệu: Chí Tôn Bửu vẫn cười: - Như thế lại càng dễ với nhau hơn nữa, cứ đợi tôi “dùng” con người của hắn một chút rồi thì cô lấy mạng hắn chứ có sao?
24:01
Giới thiệu: Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng.
13:52
Giới thiệu: Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt.
12:50
Giới thiệu: Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:
14:47
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây? Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?
16:36
Giới thiệu: Cô gái trố mắt: Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à? Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:
17:38
Giới thiệu: Lý Tầm Hoan thở ra: Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr