Radio Quỷ luyến hiệp tình (Phần 9) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/06/2014 18:02

Radio: Quỷ luyến hiệp tình (Phần 9)

968
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hoàng Hương, Mạnh Cường
Tech mix: Shushi Mit Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 22:08 Dung lượng: 20.27 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Phúc Thịnh là một khách điếm kiểu xưa, phòng ốc khá cũ. Lý Minh Sinh

Hai người này có điều gì không dám cho người ngoài biết?

Sở Lưu Hương hỏi:

- Họ không bước ra ngoài sao?

Nhóc trọc đầu đáp:

- Chưa hề bước ra, kể từ tối hôm qua nơi nay luôn luôn có người canh.

Sở Lưu Hương đảo mắt, bỗng lớn tiếng nói:

725-quy-luyen-hiep-tinh-phan-9-1.jpg
Quỷ luyến hiệp tình.

- Lý huynh sao lại đến đây? Có phải Lý huynh bên trong...

Chàng vừa nói vừa đến trước căn phòng, gõ mạnh vào cửa hô lớn:

- Lý huynh, Minh Sinh huynh, tiểu đệ đến thăm đây, mau mở cửa.

Trong phòng lập tức có tiếng mặc y phục kêu sột soạt, qua một lúc lâu mới nghe một giọng nói lười biếng:

- Vậy sao? huynh đài Tìm lộn phòng rồi.

Sở Lưu Hương cười đáp:

- Là Trương lão tam đây, chẳng lẽ đến thanh âm của hảo hữu mà Lý huynh cũng không nhận ra sao?

Lại một lúc lâu sau, cánh cửa phòng mới hé mở một chút, một người trẻ tuổi ló đầu ra, gương mặt trắng nhợt nhạt, đầu tóc bù xù. Y nhìn tới nhìn lui Sở Lưu Hương rồi nhíu mày nói:

- Huynh đài là ai? Tại hạ không nhận ra.

Sở Lưu Hương cười:

- Ngươi không nhận ra ta, chứ ta nhận ra ngươi.

Thiếu niên kia biến sắc mặt, vội rụt đầu vào, nhưng y chưa kịp đóng cửa lại, thì Sở Lưu Hương đã đưa chân đẩy nhẹ vào, cửa lại bị mở bật ra.

Thiếu niên bị đẩy lui mấy bước, y giận dữ nói:

- Ngươi muốn gì?

- Ta muốn gì, không lý ngươi còn chưa rõ?

Trong phòng còn có một phòng nhỏ, cửa chưa đóng kỹ, Sở Lưu Hương nhìn sơ đã thấy có người nằm trên giường đắp chăn kín mít, nhưng lại để lộ ra một đôi mắt nhìn trộm. Một đôi hài thêu màu đỏ nằm trên giường, ở chiếc ghế bên cạnh có để dồn đống vài chiếc áo và váy thêu cũng màu đỏ.

Lúc này mặt thiếu niên kia chẳng còn chút sắc máu, y xông đến định đóng cửa phòng lại, nhưng Sở Lưu Hương chuyển mình một cái, đã chận đường y, chàng cười bảo:

- Ta đã tìm được các người, che dấu làm gì nữa?

Thiếu niên run giọng nói:

- Ngươi... ngươi là người của Tào gia phái đến?

Sở Lưu Hương nhíu mày:

- Tào gia?

Thiếu niên đột nhiên quì sụp xuống, mếu máo nói:

- Tiểu nhân đáng chết, xin đại gia cho tiểu nhân một sinh lộ...

Nữ nhân đang nằm trên giường bỗng nhảy dựng dậy, trông cô quả nhiên rất trẻ, rất Yêu kiều nhưng khá dữ, trên mình cô chỉ khoát một mảnh áo rất mỏng, cơ hồ như nhìn thấu suốt, lộ cả cặp đùi ra. Nhưng cô bất kể, nhào đến trước mặt Sở Lưu Hương, tay chống nạnh miệng lớn tiếng:

- Ngươi đã là người của Tào gia phái đến thì càng hay, ngươi có giỏi cứ về nói với lão họ Tào là ta nhất định đi theo tiểu Tạ, không bao giờ ta quay về chịu tội sống nữa đâu. Tuy ta có lấy một ít đồ trang sức nhưng những vật ấy cũng là lão tặng cho ta, chưa kể như ta một hoàng hoa khuê nữ phải theo lão đã mấy năm, lấy theo mấy đồng tiền hôi thúi của lão thì có chi là không được? Ngươi nói đi... ngươi nói đi... có gì không nên chứ?

Thiếu nữ nói một hơi như đậu tằm nổ, người khác muốn chen vào cũng không được.

Sở Lưu Hương chưng hửng, dỡ khóc dỡ cười.

Bây giờ chàng biết mình đã kiếm lộn người, thiếu niên này chẳng phải Diệp Thịnh Lan mà là "tiểu Tạ", cô gái này càng không phải là người mà chàng đang suy đoán.

Xem ra cô chỉ là một người thiếp của Tào gia đang bỏ trốn, cô thích "tiểu Tạ", bèn thu thập đồ tế nhuyễn cùng tiểu Tạ trốn ra đến đây. Cả hai biết rằng Tào lão đầu chẳng thể nào dễ dàng bỏ qua chuyện này nên chẳng dám chường mặt ra ngoài.

Sở Lưu Hương vuốt mũi, miệng lẩm bẩm:

- Nếu các ngươi muốn có cuộc sống mới, nên tìm việc làm như người thường mới phải, có đâu lại cả ngày đóng cửa trong phòng mà ngủ.

"Tiểu Tạ" đỏ mặt, vập đầu nói:

- Dạ phải, tiểu nhân nhất định nghe lời đại gia, từ nay làm người đàng hoàng.

Sở Lưu Hương đã bước ra ngoài cửa, nhưng chừng như chưa cam tâm, chàng bất chợt quay đầu lại hỏi:

- Các ngươi từ kinh thành đến, vậy có biết một người tên Diệp Thịnh Lan chăng?

Tiểu Tạ đáp:

- Diệp Thịnh Lan? Đại gia muốn nói đến tiểu Diệp ở trong gánh hát Phú Qúy?

Sở Lưu Hương cảm thấy tim mình đập nhanh, nhưng chàng làm tỉnh nói:

- Đúng vậy!

- Hai hôm trước tiểu nhân có thấy hắn.

- Thấy ở đâu?

- Hình như hắn ở hẻm Thanh Y phía trước đó, là căn nhà nào thì tiểu nhân không rõ, vì hắn có vẻ thậm thụt, chẳng dám nhìn ai.

Tiểu Tạ mải nói chẳng để ý, đến khi nói xong nhìn lên thì người trước mặt y đã đi mất.

Sở Lưu Hương vừa cảm thấy phấn chấn, lại thấy vui vui. Chàng đoán quả nhiên không sai, Diệp Thịnh Lan quả nhiên trốn tại Tùng Giang Phủ, nhưng chàng không ngờ là Diệp Thịnh Lan thuộc loại hát xướng.

Hẻm Thanh Y là một con hẻm khá dài, ít nhất có hơn một trăm hộ, Diệp Thịnh Lan ở căn nào? Nhóc trọc đầu vỗ ngực bảo không đầy hai giờ gã sẽ đánh hơi ra manh mối.

Lúc này trời sắp tối, Sở Lưu Hương tìm một quán ăn, đánh một bụng no nê, mới đi tìm Thạch Tú Vân. Chàng tự bảo mình, đây là vì chính sự, chẳng phải tư tình. Chàng có tin những lời tự thuyết phục ấy chăng? Chỉ có trời mới biết.

Chỗ ở của Thạch Tú Vân chỉ là một căn nhà khá nhỏ, xem ra mới được sơn phết lại, đến hai cánh cửa gỗ trông cũng mới tinh.

Thạch Tú Vân đang đứng trong sân nhà đuổi gà vào chuồng. Cô mặc y phục vải thô, tóc chưa chải kỹ, để chân trần mang đôi guốc mộc, đúng với câu "guốc phơi chân trắng ngần, chẳng cần mang vớ bọc", trông cô tuy tóc rối áo thô nhưng có sức hấp dẫn đặc biệt.

Sở Lưu Hương đứng ngoài hàng rào tre âm thầm thưởng thức một lúc, mới gọi nhỏ:

- Thạch cô nương, Thạch Tú Vân.

Thạch Tú Vân giựt mình, ngửng đầu nhìn thấy chàng, mặt bỗng ửng đỏ, cô chẳng nói câu nào, chỉ cắm đầu bỏ đi như bay vào trong. Đến trước cửa, cô đưa tay ra hiệu bảo Sở Lưu Hương đứng ngoài chờ.

Sở Lưu Hương đành đứng chờ.

Chờ mãi Thạch Tú Vân mới quay ra, tóc giờ đã chải gọn, áo đã thay, chân lại mang đôi hài thêu màu hồng mới tinh.

Sở Lưu Hương bật cười, khẽ nói:

- Đôi hài của cô nhìn đẹp quá.

Mặt Thạch Tú Vân lại đỏ bừng, cô cắn môi, dậm chân nói:

- Công tử muốn đến sao không nói trước một tiếng.

- Ta định ngày mai đến, nhưng tối nay ta không thể không đến được.

Thạch Tú Vân cúi đầu mân mê chéo áo, cô hỏi lại:

- Tại sao?

Sở Lưu Hương không đáp mà hỏi lại:

- Nhị thẩm của cô đâu rồi?

Thạch Tú Vân len lén liếc nhìn Sở Lưu Hương rồi đáp:

- Nhị thẩm dậy sớm lắm, nên giờ đi ngủ rồi.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Cô ra ngoài được chăng?

- Đã trể rồi công tử còn kêu tôi ra làm gì?

Hơi thở của cô chừng như gấp rút thêm, giọng nói hơi run, khiến Sở Lưu Hương cảm thấy một thoáng rung động dấy lên trong lòng, không dằn được chàng đưa tay xuyên qua hàng rào nắm lấy tay Thạch Tú Vân.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển tập beat kiếm hiệp đặc sắc

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

25:18
Giới thiệu: Sở Lưu Hương hỏi: Cô nhận ra kẻ này? Thạch Tú Vân đáp: Gã là thư đồng của Tiết Vũ, lúc nhỏ thường theo hắn đến nhà tôi.
19:45
Giới thiệu: Nếu có người nói Sở Lưu Hương cũng biết đỏ mặt, chẳng những người khác không tin, mà chính chàng cũng khó tin, song lúc này mặt chàng quả có ửng lên một chút.
25:18
Giới thiệu: Nghĩ đến đó, Sở Lưu Hương bỗng cảm thấy rờn rợn. Mục quang Tiết Y Nhân sắc như dao, ông gằn từng chữ một: Người không phạm ta, ta không phạm người, nhược bằng người phạm ta, tất kiếm hạ vô tình! Thanh kiếm này đây, đã uống máu tươi của không biết bao nhiêu người.
19:55
Giới thiệu: Trang viện của Tiết Y Nhân tuy không rộng lớn như “Trịch Bôi Sơn Trang”, nhưng phong cách rất cổ kính thanh lịch.
19:45
Giới thiệu: Chí Tôn Bửu vẫn cười: - Như thế lại càng dễ với nhau hơn nữa, cứ đợi tôi “dùng” con người của hắn một chút rồi thì cô lấy mạng hắn chứ có sao?
24:01
Giới thiệu: Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng.
13:52
Giới thiệu: Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt.
12:50
Giới thiệu: Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:
14:47
Giới thiệu: Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây? Lâm Tiên Nhi đáp: Vâng ạ! Kinh Vô Mạng hỏi: Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net