Radio Bãi đất hoang sau nhà (Phần 6) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 22/06/2014 15:12

Radio: Bãi đất hoang sau nhà (Phần 6)

975
Share Facebook
Tác giả: Nguyễn Ngọc Ngạn Người đọc: Phạm Quân
Tech mix: Fiery Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 16:29 Dung lượng: 22.65 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vân vừa dứt lời thì con bé Mỹ Linh cũng vừa về tới đẩy cửa bước vào, cất tiếng chào bố mẹ rồi đi thẳng lên lầu vào buồng riêng. Nó thay quần áo xong, xuống nhà chuẩn bị ăn cơm, thấy mẹ đứng nấu bếp, nó vô tình hỏi:

6 track
Giới thiệu: Vân vừa dứt lời thì con bé Mỹ Linh cũng vừa về tới đẩy cửa bước vào, cất tiếng chào bố mẹ rồi đi thẳng lên lầu vào buồng riêng. Nó thay quần áo xong, xuống nhà chuẩn bị ăn cơm, thấy mẹ đứng nấu bếp, nó vô tình hỏi:

- Ủa, cô Vân ở nhà không nấu hay sao mẹ?

Vợ Hiếu được dịp than:

- Chả biết làm gì cả ngày ở nhà mà bừa bãi như bãi rác, không dọn dẹp, cũng chả nấu nướng.

Những câu nhiếc móc ấy Vân đều nghe rõ cả vì vợ Hiếu cố ý nói lớn, nhưng nàng lờ đi vì đã có lời dặn của Hiếu, nàng dọn xong buồng tắm, treo tấm màn nylon lên thì nghe tiếng Hiếu gọi ra ăn cơm.

1266-bai-dat-hoang-sau-nha-phan-6-1.jpg
Bãi đất hoang sau nhà.

Ít có gia đình nào chị dâu em chồng hoà thuận với nhau, nhất là trong hoàn cảnh của vợ Hiếu và Vân hôm nay. Hai chị em ngồi đối diện nhau không ai nói lời nào. Con bé Mỹ Linh vốn tính hồn nhiên, tươi cười hỏi Vân:

- Tối nay cô có đi làm không? Coi chừng cô lại gặp ma trên xe bus đó nha!

Vân chưa kịp đáp thì Hiếu lên tiếng:

- Ừm... lát nữa ba sẽ đi với cô Vân ra trạm xe, chờ cô lên xe xong thì ba mới về.

Lập tức vợ Hiếu đặt bát và gắt lên:

- Ơ hay! Tại sao phải như thế? Không lẽ đêm nào cũng đưa từ nhà ra bến xe à? Thế thì ở nhà cho rồi, đi làm làm cái gì? Đi làm mà phiền người khác thì nghỉ phứt cho rồi.

Hiếu gắng nhẫn nhục phân trần:

- Anh đi với cô ấy tối nay thôi, để xem ông lái xe bus là ai mà con Vân nó sợ?

Mỹ Linh chen vào:

- Ba cho con đi theo luôn đi, để xem ông ấy có phải là ma không nhá?

Vợ Hiếu quát lên:

- Thôi thôi, vẽ chuyện, không có đi đâu hết á, ăn xong lên phòng học bài đi.

Hiếu bực mình chịu không nổi, lạnh lùng bảo vợ:

- Em cũng nên đi với anh, và con nữa. Đi ra xem ông tài xế xe bus là ai? Người hay là ma?

Vợ Hiếu quẳng đôi đũa xuống bàn mà gắt:

- Cái gì? Hóa ra là anh cũng tin là ông Thọ chết ở Việt Nam, rồi bây giờ sang đây lái xe bus à? Đúng là mê ngủ! Ma nào mà đi xa vậy? Anh em giống hệt nhau, tin vớ tin vẩn chuyện dị đoan.

Hiếu cãi:

- Không gặp thì làm sao mà biết được? Lát nữa anh ra xem sao?

Con bé Mỹ Linh nhìn bố dè dặt nhắc lại:

- Um... con đi được không ba?

Hiếu gật đầu:

- Ừ, con đi với ba xem cô Vân nói thật hay là chỉ tưởng tượng?

Vợ Hiếu bực mình bỏ dở bữa cơm, đứng dậy bước vào buồng tắm, rồi lên lầu. Con bé Mỹ Linh đưa mắt nhìn theo mẹ một lúc rồi quay lại Hiếu, nó tò mò hỏi:

- À.... Bộ ma cũng lái được xe hả ba?

Hiếu gật đầu giải thích:

- Ma là hồn người chết con ạ. Tuy xác chết, nhưng hồn không chết. Có nhiều điều người sống làm không được, nhưng hồn ma nó làm được. Huống chi là lái xe thì quá dễ.

Cơm Nước xong, hai cô cháu xuống dọn dẹp để Vân chuẩn bị đi làm. Nàng hồi hộp lắm. Nhưng có hai cha con Hiếu đi theo, nàng cũng đỡ sợ. Nàng tự đặt ra trong đầu hai trường hợp sẽ xảy ra: Nếu lát nữa ông Thọ lái xe thật thì nàng có leo lên xe hay không? Mà nếu tài xế không phải là ông Thọ, hai cha con trở về không, thì cả nhà sẽ khổ với sự đay nghiến của vợ Hiếu. Lúc đó nàng sẽ ăn nói làm sao với bà chị dâu khó tính?

Trong lúc Vân rửa chén, thì Hiếu lên lầu nói chuyện với vợ, vợ Hiếu bây giờ đâm ra bực chồng hơn cả bực Vân, bởi lẽ Hiếu tỏ ra tin chuyện ma vô lý của em gái, Hiếu biết thế, nên phải Tìm cách vuốt, anh giả vờ nói theo ý của vợ:

- Em à, anh thấy là cả em cũng nên đi với anh ra trạm xe bus, biết đâu con Vân nó lấy cớ là sợ ma, nó ở nhà không chịu đi làm đúng như em nói? Mình ra tận nơi chứng kiến, nó sẽ hết đường chối cãi em thấy không? Chính vì vậy anh mới quyết định ra trạm xe với nó chỉ một lần thôi, từ mai nó không bịa đặt chuyện được nữa. Em đi với anh đi, em đi với anh để xem nó ăn nói ra làm sao?

Vợ Hiếu thấy chồng có lý, chị ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Đi thì đi, thời buổi này mà nói chuyện gặp ma, nghe chán thật.

Hiếu vuốt theo:

- Chả hiểu con bé nó bị khủng hoảng cái gì mà sinh ra lẩn thẩn như vậy?

Anh quay bước xuống nhà, mà lòng nặng trĩu. Nỗi lo âu giùm cho em gái, anh mong mỏi là mọi chuyện êm xuôi, Vân từ nay đi làm đều đặn để vợ anh cảm thấy thoải mái hơn. Đúng 8 giờ rưỡi, bốn người nai nịt quần áo mùa đông, bước ra khỏi nhà để lên đường đi gặp... ma. Vợ Hiếu mặc jacket dày lặng lẽ theo chồng, không nói lời nào. Vợ Hiếu khóa cửa, rồi cả nhà cắm đầu cùng rảo bước. Hiếu định lái xe, nhưng vợ Hiếu và con bé Mỹ Linh đều đòi đi bộ vì quãng đường không xa lắm. Vợ Hiếu lúc này hơi lên cân, nên thấy có dịp đi bộ để tập thể dục, đòi đi ngay. Trời rét căm căm, mà gió lại rít từng cơn qua cánh đồng trống, như hắt hơi lạnh vào bốn người. Hiếu và vợ đi trước rầm rì nói chuyện. Hai cô cháu lặng lẽ đi sau.

Vân kiểm điểm lại bao nhiêu nỗi kinh sợ xảy đến dồn dập trong ngày hôm nay. Nàng thầm nguyện trong đầu:

- Ông Thọ ơi, lúc sống ông là người thân của tôi, ông sống khôn thác thiêng, xin đừng hiện về làm tôi sợ. Tôi hứa sẽ đặt bài vị ông trong chùa mà.

15 phút sau thì ra tới con lộ chính, trạm xe không có ai. Cả bốn người đứng khuất hẳn vào trong nhà lồng kính chờ đợi. Vân hồi hộp lắm, để đỡ sốt ruột, nàng hỏi Hiếu:

- Bộ… bộ anh không nhớ mặt ông Thọ hay sao?

Hiếu lắc đầu nói:

- Không! Cứ như mày kể thì hồi trước ông ấy đi lính ít khi về nhà. Sau năm 75 thì ông ấy về nhà, tao vượt biên rồi còn đâu. Gặp thì chắc là cũng nhớ, nhưng bây giờ thì tao không có hình dung được mặt mũi ông ấy ra làm sao.

Vợ Hiếu ngồi trên ghế băng, không nói gì, mặc dù chị vẫn nhớ mặt ông Thọ. Hiếu chưa nói xong dứt câu, thì Mỹ Linh đứng bên cạnh lên tiếng:

- Ơ... Xe tới kìa ba!

Cả Hiếu và Vân cùng hồi hộp quay về hướng xe bus đang từ từ chạy đến. Vợ Hiếu còn hồi hộp hơn bởi chị mong cái giây phút này để cười vào mặt cô em chồng. Bốn người đứng thành một hàng, không ai nói một lời nào. Dưới ánh đèn đường chiếu qua làn hơi sương ảo ảo, chiếc xe màu xám hiện ra như bóng dáng một con quái vật khổng lồ đang ám ảnh tâm trí của Vân. Nàng nín thở đăm đăm nhìn và thầm nhắc lại câu nói lúc nãy:

- Ông Thọ ơi! Ông sống khôn thác thiêng, xin đừng hiện về làm tôi sợ.

Hình như xe trống, không có khách. Tới gần trạm, xe giảm tốc độ, tấp vào lề và dừng hẳn lại. Vợ chồng Hiếu, Vân và Mỹ Linh, cả bốn người cùng căng thẳng, trố mắt chờ đợi. Rồi cánh cửa xe bus mở toang, người tài xế quay đầu nhìn ra bằng ánh mắt dửng dưng. Vân cứ đứng yên như pho tượng tại chỗ, khiến Hiếu phải đẩy lưng nàng, giục nàng bước lên. Ông tài xế chỉ là một người đàn ông Canada bình thường, mặc đồng phục, tay cầm sẵn tờ giấy jo-en-phơ để trao cho khách theo thói quen. Hiếu mừng lắm, anh thở phào như trút được gánh nặng ngàn cân, nhưng phải làm bộ mắng Vân để làm vợ vui lòng:

- Mày thấy chưa, chỉ trông gà hóa cuốc. Thôi, đi làm đi! Sáng mai về gặp lại.

Con bé Mỹ Linh hỏi nhỏ Hiếu:

- Ông này đó hả ba? Cô Vân nói ông này là ma đó hả ba?

Vợ Hiếu cười khẩy bảo con:

- Hứ, ông này mà cô mày bảo ma, thì mỗi ngày tao gặp đến cả trăm con ma, ma đầy đường.

Hiếu nhún vai, bảo vợ:

- Nhưng mà mình có ra tận nơi thì con Vân nhà mình nó mới hết đường chối cãi. Thôi, thế là yên chí, đi về ngủ.

Vân bước lên, tìm chỗ ngồi tuốt phía sau, nàng vừa vui mừng, vừa hồi hộp. Mắt cứ dán chặt vào lưng ông tài xế, nàng tin vào lời thầm khấn của nàng với hồn ma ông Thọ đã khuất. Ông không hiện về làm nàng kinh sợ nữa. Hy vọng từ nay, Vân thoát nạn. Dầu sao, nàng cũng sẽ làm lễ cầu siêu cho ông và đặt hình ông trên chùa thường xuyên. Hành khách trên xe thưa thớt chưa tới 10 người, Vân quan sát từng khuôn mặt đàn ông, nàng an tâm thở phào nhẹ nhõm.

Dưới lề đường, chờ cho xe đóng cửa và lăn bánh, vợ chồng Hiếu mới an tâm trở về, vợ Hiếu bắt đầu lên mặt trách chồng:

- Đã nói là nó làm bộ mà anh đâu có tin, anh bây giờ chỉ tin em gái anh thôi, còn em nói cái gì anh chả tin.

Hiếu biết là Vân không tưởng tượng bởi bao nhiêu việc đã xảy ra trong nhà anh từ tối hôm qua đến giờ, nhưng anh không muốn vợ biết, nên đành phải xuống nước:

- Anh đã nói rồi, mình ra đây là để nhìn tận mắt cho nó hết cãi.

Vợ Hiếu vẫn chưa buông tha:

- Em có tiếc cái công ra đây đâu. Nhưng tức là nó nói cái gì anh cũng nghe, chuyện vô lý đến thế, anh không mắng vào mặt nó, mà lại có vẻ xiêu lòng nghe theo nó.

Hiếu không nói nữa, lặng lẽ đi bên vợ con, vì anh biết có phân trần thì vợ anh cũng không tin, bởi vốn đã có thành kiến với Vân. Con bé Mỹ Linh góp ý:

- Con chắc là cô Vân bị ám ảnh vì ở nhà coi tivi nhiều quá!

Vợ Hiếu bắt ngay nhận xét ấy để nhắc lại:

- Chứ còn gì nữa! Tao đã nói rồi mà. Chỉ có mình ba mày tin là có ma chứ chuyện vô lý như thế, đứa con nít nó cũng chả nghe nữa.

Về đến nhà vợ Hiếu bước lên mở cửa, mặt vẫn còn hầm hầm. Hiếu và con gái đứng dưới sân. Con bé nó đòi Hiếu thứ bảy này chở ra Toronto dự tiệc sinh nhật con bạn. Hiếu gật đầu bảo:

- Ừ cũng được, đằng nào ba cũng đưa cô Vân lên chùa.

Vợ Hiếu đẩy rộng cánh cửa bước vào, thò tay bật đèn, và treo xâu chìa khóa lên cái móc trên vách. Bỗng chị nhíu mày bực bội vì nghe trong phòng tắm có tiếng nước chảy, và đèn còn để sáng. Phòng tắm dưới nhà thì chỉ có mình Vân xài, như vậy trước khi đi, Vân đã quên tắt đèn và tắt nước. Chị uất ức đi nhanh vào và nghiến răng nghĩ đến sự bất cẩn của Vân để tốn tiền điện, tiền nước một cách phí phạm, nhiều lần chị đã nhắc mà bữa nay Vân vẫn quên.

(Kết truyện)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

15:33
Giới thiệu: Hiếu thấy chẳng có gì ngoài bãi đất trống chạy dài tới ven rừng. Trên bãi đất trống ấy chỉ có một cái cây khá cao, đứng chơ vơ cách nhà Hiếu khoảng 50 thước. Nay mai công ty xây cất cũng sẽ đốn luôn để cất nhà bán. Hiếu xoè hai bàn tay, và nhún vai bảo Vân:
12:57
Giới thiệu: Vân kinh hãi bỏ chạy, nhưng đôi chân dường như ghì lại, níu lấy không cho nàng bỏ trốn. Vân vùng vẫy lao tới, vấp chân té sấp xuống đường, nàng luống cuống đứng dậy, vừa thở vừa chạy ngay tới trước cửa.
16:40
Giới thiệu: Gần một năm sau, Vân lên đường sang Canada, tạm thời ở chung với gia đình người anh đã bảo lãnh, tên là Hiếu, có vợ ba con tại Toronto. Hiếu mới mua nhà trước khi Vân qua, căn nhà mới, ở vùng ngoại ô phía bắc Toronto, nằm trong khu vực vừa khai phá, giá tương đối rẻ và đất xung quanh còn rất khoảng cách.
12:22
Giới thiệu: Lần đầu tiên Vân tận mắt chứng kiến một người chết cách đây hơn một năm lúc còn ở Việt Nam. Chứng kiến một người chết, có nghĩa là nhìn người ấy đang từ cõi sống đột ngột bước sang thế giới bên kia. Đó là ông Thọ ở cách nhà Vân ba căn trên cùng con hẻm nhỏ thuộc phường 10 quận Tân Bình.
24:29
Giới thiệu: Cả ngày bà Nhiêu Trinh ngủ li bì, mấy lần anh Trúc tới mời mẹ dậy ăn cơm mà cũng chẳng thấy bà nhúc nhích, anh Trúc thỉnh thoảng lại phải sờ tay mẹ xem mẹ có còn sống hay không.
17:47
Giới thiệu: Câu chuyện này tôi nghe bà ngoại kể từ khi còn nhỏ xíu. Gần ba mươi năm qua rồi, nhưng chi tiết trong câu chuyện vẫn cứ như in trong đầu tôi, có lẽ hồi đó nó đã để lại một dấu ấn ghê gớm trong trí óc non nớt của một đứa trẻ là tôi.
13:35
Giới thiệu: Anh Lập tự nghĩ có lẽ vì trời chưa sáng rõ nên cả ba người không trông thấy con dao, nhưng anh vẫn cho đây là một sự lạ, trước giờ chưa từng xảy ra. Phải chăng con dao đã thành tinh đi giết lợn của ngươì, rồi bị săn đuổi phải biến nguyên hình ở bờ sông?
14:38
Giới thiệu: Câu chuyện xảy ra tại một ngôi làng kia có tên là làng Tân Hiệp. Dân làng ở đây sống bằng nghề mổ thịt và được cha truyền con nối từ đời này sang đời khác, có nhà đến 5 - 6 đời liền chuyên làm nghề mổ thịt. Làm nghề này họ cần phải có những con dao thật bén và nhọn.
18:13
Giới thiệu: Tôi đã định về sớm nhưng sa đà chén rượu, câu chuyện, dứt không nổi, ba giờ chiều mới lên xe. Trên con đê ven sông Hồng thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam, nhẩm tính 70 km vẫn kịp tới Hà Nội trước khi trời tối.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - foodnetwork.com - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com