Radio Bí mật trong quán NET (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 18/12/2013 02:22

Radio: Bí mật trong quán NET (Phần 1)

3427
Share Facebook
Tác giả: ST Người đọc: Mạnh Cường
Tech mix: LâmPT Biên tập: Vampire
Độ dài: 17:51 Dung lượng: 20.44 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9.2/ 10 trên tổng số 6 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vào năm 2007, lúc ấy là thời điểm mạng internet ADSL bắt đầu phổ biến, cũng là lúc game online trở nên hút khách hơn là chat vì tốc độ cao của mạng ADSL đã thay thế cho mạng rùa bò Dial up.

Từ đó nhu cầu sử dụng internet để chơi game đã khiến cho các quán net game online lúc nào cũng đông khách nếu biết chiều khách và có dàn máy tốt, việc kinh doanh Internet tuy không thể làm giàu nhưng chí ít nó vừa nhàn, lại hái ra khá nhiều tiền nếu so với các ngành nghề khác.

Bảo lúc đó là 1 thanh niên 22 tuổi chưa có việc làm, tốt nghiệp lớp 12 thi đậu vào cao đẳng CNTT thì anh bỏ ngang vì không theo nổi chương trình học quá nhiều tạp nham trước khi bước vào chuyên ngành. Với cái bằng lớp 12 lúc đó thì bước ra đời làm ăn quả thật rất khó, nghĩ đi nghĩ lại anh quyết định xin ông bố 1 số tiền để mở 1 quán game online, vì theo anh thì kiến thức về vi tính của mình dư sức đảm bảo cho cái quán net hoạt động ổn định, vả lại tiền bạc cũng khá dư dả. Cầm số tiền 150 triệu trong tay, Bảo hồ hởi tậu ngay 20 máy vi tính cấu hình loại khá cùng 1 dàn màn hình 17 inches second hand vì theo anh cái màn hình LCD mới vừa mắc, vừa dễ bị phá hỏng.

Việc kế tiếp là Tìm địa điểm kinh doanh, theo sự giới thiệu của cậu bạn tên Hùng, Bảo đến địa chỉ 24/4 đường Quang Trung quận Gò Vấp... đập vào mắt anh là 1 ngôi nhà khá dài, nằm ở giữa đường đi trong hẻm, xung quanh là 1 bãi cỏ lớn, nếu không nhìn rõ cứ tưởng đây là 1 căn nhà nằm giữa đồng trống. Chủ nhà tên Hưng đã khá đứng tuổi phân bua:

"Nhà này đơn sơ nhưng khá rộng, lại nằm kế đường đi trong xóm nên rất dễ làm ăn".

356-bi-mat-trong-quan-net-phan-1-1.jpg
Bí mật quán NET (Phần 1).

Bảo cũng nhìn ra căn nhà này có giá trị hơn là bề ngoài, mỗi ngày từ con nít đến người lớn đi ngang đây không biết bao nhiêu mà kể, ai đi ngang cũng tò mò hỏi khi nào khai trương vì xung quanh đây không hề có 1 quán net nào. Căn nhà rộng độ 5 mét, dài khoảng hơn 3 chục mét nhưng khổ cái là chia làm 3 gian và gian ở giữa là nhỏ nhất chỉ dài khoảng 4 mét, tuy nhiên nó lại là gian làm Bảo không hài lòng và thấy rờn rợn nhất.

Thì ra bên trong là 1 ngôi mộ, hay đúng hơn là 1 ụ đất nhô lên, bên trên là 1 tấm hình của người quá cố ghi tên là Nguyễn Thị Minh Hải 51 tuổi. Bảo nhìn tấm hình màu đã sờn trên mộ mà không khỏi rùng mình: hình có lẽ chụp lúc bà Hải sắp chết, hai mắt đỏ long sòng sọc nhìn vào máy chụp mà Bảo cứ tưởng đang nhìn mình, người bà cong oằn oại, hai tay bấu chặt vào thành giường như rất đau đớn.

Bảo không dám nhìn lâu, anh quay sang hỏi ông Hưng: "Cho phép tôi hỏi 1 tí, tại sao lại chụp hình cho người chết lúc như thế này?". Ông Hưng ái ngại nắm chặt 2 tay xoa đi xoa lại 4,5 lần rồi mới nói bằng giọng buồn buồn: "Chị Hải là chị ba của tôi, hồi đó gia đình nghèo khó nên chị đi quét rác để kiếm sống, còn tôi thì chạy xe ôm ở đầu đường đây này. Chuyện đáng lẽ không có gì nhưng cách đây 5 năm trong 1 lần đi quét rác về khuya, chị bị 1 con chó đen lang thang trên đường Nguyễn Oanh cắn, khi cắn chị 2 mắt nó đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống, may có cây chổi nên chị đã đánh đuổi nó đi và trở về nhà xức dầu rồi thôi.


Cứ nghĩ không có gì nên chị cũng không đi chích ngừa. Không ngờ 10 ngày sau thì chị bảo đau đầu, thấy khó chịu ngay vết thương bị cắn dưới đùi. Ngày thứ 11 thì chị bắt đầu có cảm giác sợ nước, sợ tắm và mỗi khi uống Nước thì chị lại la làng lên như hồi còn nhỏ bị ép uống thuốc đắng. Tôi đưa lên trạm xá thì bác sĩ lắc đầu bảo quá trễ rồi, chị bị lây bệnh dại từ con chó quỷ quái đó. Khi tôi đem chị về thì chị không đi đứng được nữa như là người bị liệt, nhưng lâu lâu thì lại lên cơn cuồng và co giật.
Biết chị sắp chết, gia đình nghèo nên chẳng có tấm ảnh nào từ lúc trưởng thành đến giờ nên tôi nhờ bác Năm gần nhà chụp dùm 1 tấm hình để có hình làm đám tang cho chị. Khi bác Năm đến nơi thì chị đang lên cơn co giật và điên loạn, lâu lâu lại tru lên 1 hồi dài. Tôi vừa thương chị vừa kinh hãi, bác Năm cũng tái mặt nên Yêu cầu chụp ngay rồi về, khi máy ảnh chĩa về phía chị cũng là lúc chị chồm lên và tru lên mấy tiếng, 2 mắt nhìn căm hờn vào cái máy ảnh và người chụp, có lẽ chị không muốn ai chụp hình chị lúc đang ghê rợn thế này.


Bác Năm chụp xong thì lật đật bỏ đi nhanh về nhà và hẹn ngày giao hình. Cơn dại hoành hành chị đến 4 giờ sáng hôm sau thì chị qua đời, tôi còn nhớ trước lúc chị qua đời chị tru lên một hồi rất dài, hai tay đưa thẳng về phía tôi, 2 con mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào tôi 1 cách căm hờn, tôi cũng không hiểu tại sao lại như thế nhưng tôi rất sợ, tôi lùi về phía cửa.


Tiếng tru làm mọi người trong xóm giật mình, khi họ chạy sang thì chị tôi đã chết, người khô quắc vì thiếu nước, 10 ngón tay gầy và nhọn như muốn bấu víu vào ai nhưng chưa kịp, khi tắm rửa cho cái xác thì cô Xuân hàng xóm phát hiện 10 đầu ngón tay chị tôi rỉ máu liên tục không ngừng. Quá sợ hãi và không muốn để lâu nên tôi yêu cầu cho vào quan tài sớm, vì tiền bạc không có nên tôi yêu cầu chôn chị ngay tại nhà để giảm chi phí vì đất nhà tôi khá rộng, tôi lại có thể trông nom mộ thường xuyên. Từ đó đến nay đã 5 năm rồi ngôi mộ vẫn ở đây. Có lẽ nhờ chị tôi phù hộ nên tôi lấy được người vợ cũng có chút ít gia sản cha mẹ để lại, cô ấy thì sợ ngôi mộ nên bắt tôi về ở chung bên nhà của cha mẹ. Do vậy mà tôi muốn cho mướn căn nhà này để kiếm thêm
".

Bảo nghe câu chuyện dài trên mà đầu óc cứ suy nghĩ lang man, tưởng như là anh đang chứng kiến cảnh người chị ba của ông Hưng đang tuyệt vọng cào cấu và tru lên như cố gắng gọi thần chết đến đón sớm cho đỡ đau khổ, cuộc đời thật là không công bằng, người đã nghèo khổ, lại làm cái nghề bị xem là tận cùng xã hội, vậy mà nghịch cảnh vẫn không buông tha đến nổi chết trong đau đớn vẫy vùng. Dù có chút sợ hãi khi nghe câu chuyện ghê rợn trên nhưng Bảo cho rằng chuyện đã lâu rồi, ông Hưng vẫn sống bình thường trong căn nhà thì đâu có gì mà lại sợ, vả lại khi thằng Hùng dẫn đến nó đã bảo ông chủ nhà ra giá là 2 triệu còn thương lượng.
"Nhà rộng mà rẻ như thế thì có ma cũng mướn", Bảo thầm nghĩ. Mọi chuyện cuối cùng cũng xong, giấy phép kinh doanh, thuế... nhờ có ông già quen biết nên chỉ vài ngày là Bảo đã hoàn thành, chỉ chờ ngày khai trương. Đêm trước ngày khai trương, Bảo đã mướn Long, thằng bạn cùng xóm sang giúp coi tiệm net và trả lương 1,2 triệu/tháng. Hai anh em bàn tính ngủ tại tiệm cho đến sáng hôm sau để khai trương nên không về nhà.

Đêm đó trời mưa rất to, Bảo đang thiu thiu ngủ thì bật dậy vì mắc tiểu, nhà vệ sinh nằm ở gian cuối, vì vậy mỗi khi đang sửa sang phòng máy chờ ngày khai trương mà mắc tiểu thì Bảo cũng rất sợ khi phải đi ngang qua gian giữa nên anh thường nhịn đi tiểu đến khi về nhà. Nhưng hôm nay anh phải ngủ đến sáng, không thể nín được, Bảo đành cố gắng vén màn bước qua gian giữa, vừa bước qua thì anh thở phào nhẹ nhõm vì thằng Long đang kê ghế bố ngủ trong gian giữa, nó đắp màn kín mặt ko biết vì sợ hay vì lạnh nhưng Bảo nghĩ nó sợ lạnh vì từ nhỏ nó đã nổi tiếng là gan dạ không biết sợ ma quỷ.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Album tổng hợp beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:13
Giới thiệu: Chẳng lẽ... Bà già chợt nhìn sững vào Thiện: Cậu có liên quan gì tới họ Đoàn không? Thiện hốt hoảng: Dạ không! Cháu họ Dương.
12:30
Giới thiệu: Sau bữa tiệc, bà Phấn đã đợi khá lâu rồi mới chịu về, sau khi nhắn lại với Thiện: Có thể cậu ấy già rồi mà còn uống rượu nhiều nên đi đâu đó rồi bị lạc.
07:29
Giới thiệu: Thiện bước thật nhanh về phía trước mặt, con đường hoàn toàn xa lạ nhưng như được ai đó đưa lối nên anh đi không chút lúng túng.
10:18
Giới thiệu: Thiện hốt hoảng chạy tới đỡ ông dậy: Kìa bác, bác có sao không? Ông lão không động đậy nữa. Mắt ông ta nhắm nghiền chẳng khác người đã chết, Thiện hoảng quá, anh không kịp suy nghĩ thêm, đã bế xốc ông lên chạy bay về xóm dân cư gần đó.
10:51
Giới thiệu: Thiện nghĩ có lẽ mình đã chạm vào tự ái cô ta nên lên tiếng: Tôi xin lỗi... Anh muốn bật dậy nhưng lúc ấy tuy cô nàng không đè cắn cổ anh nữa, nhưng Thiện cũng không làm sao nhúc nhích được. Anh đành lặp lại câu nói: - Tôi xin lỗi...
12:18
Giới thiệu: Về đây đã hai ngày rồi mà Thiện vẫn chưa bước ra tới đầu ngõ. Suốt ngày anh chỉ quanh quẩn trong khuôn viên ngôi nhà mà người bạn đã có nhã ý cho mượn để Thiện ở trong hai tháng nhằm hoàn thành luận án tiến sĩ mà anh sẽ trình trong tháng sau, có nghĩa là sau lễ cưới chưa đầy hai tuần.
06:04
Giới thiệu: Thoan tiếp tục đưa ra câu hỏi: “Có một chi tiết em thấy không logic lắm, đó là trước đây, chị Thu hầu như chỉ xuất hiện vào buổi tối, sau 6h, nhưng trong phần 3, thì dường như mọi chuyện đều diễn ra vào ban ngày?”
07:35
Giới thiệu: Sau đó, “Thu” vừa cởi trói cho Lai vừa nói: “Anh à, em xin lỗi. Sau khi chết, em cũng đã nhận ra chúng ta đã sai lầm khi cùng nhau đi tìm cái chết, nhưng sự cố chấp khiến em luôn muốn anh phải chết theo em. “
09:07
Giới thiệu: Góc Nhìn rùng mình: “Khoan đã nào, thời gian đó chính là thời gian mà tôi cảm thấy tính tình của mình có nhiều đổi thay. Tôi hay cáu giận, dễ nổi khùng và dễ có ác cảm với người khác.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express