Radio Đất độc (Phần 12) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 09/11/2013 06:20

Radio: Đất độc (Phần 12)

1455
Share Facebook
Tác giả: Sưu tầm Người đọc: Mạnh Cường
Tech mix: NTD Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 10:45 Dung lượng: 9.85 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Người ta bảo, sống trên đời có những món nợ đòi rất dễ, nhưng có những món nợ chẳng thể nào dứt khoát được, và đặc biệt là những món nợ không phải giữa người sống với người sống.

16 track
Giới thiệu: Người ta bảo, sống trên đời có những món nợ đòi rất dễ, nhưng có những món nợ chẳng thể nào dứt khoát được, và đặc biệt là những món nợ không phải giữa người sống với người sống.

Sau cái ngày có người tập tễnh đi vào phòng, bà tôi trở nên lầm lì, chẳng nói, chẳng rằng với con cháu. Hỏi thì đáp, không bà cũng ở nguyên trong phòng khóa kín cửa, tự nấu ăn riêng, có khi hai, ba ngày không bước chân ra ngoài.

Nhà tôi đâm ra lo lắng. Mọi người lo bà bị ốm, hoặc suy nghĩ kiểu người già nhiều đâm ra lẩn thẩn. Thế nhưng bà tôi vẫn khỏe mạnh, chỉ có điều hơi xanh xao và ít giao tiếp hơn trước. Thời gian này bà hay ra mộ thắp hương cho ông. Có lúc cậu D đèo bà ra, nhưng bà bắt đứng đợi ở ngoài, tuyệt nhiên không cho vào. Ông tôi nằm ở nghĩa trang Ngọc Thụy. Từ bờ đê, rẽ phải xuống cái dốc, đi qua trường cấp hai Ngọc Thụy, đến gốc cây đa là nghĩa trang.

Tuần dăm ba hôm, nắng mưa thế nào bà cũng ra chỗ ông nằm. Cậu D bảo, thấy bà đi vào, đứng trước mộ ông khóc nhiều lắm, rồi bần thần lẩm bẩm một mình. Lần nào trở ra cũng mệt mỏi, nhưng tinh thần có vẻ đỡ đăm chiêu hơn trước. Cứ thế hơn hai tuần thì bà tôi bình thường lại. Có điều con chó đá không nằm ở góc vườn cậu D nữa, mà lại chuyển sang vườn khế của bà. Nó đứng giữa vườn, lạnh lẽo, cái chỗ phải có hốc mắt thấy tàn hương bắn vào đen đen nhờ nhờ.

101-dat-doc-phan-12-1.jpg
Đất độc (Phần 12).

Cậu C làm lái xe riêng cho giám đốc một công ty nước ngoài, đi sớm về hôm, tùy theo lịch của sếp. Giống với cậu D, cậu C không tin vào ma mãnh, cũng như chẳng sợ sệt cái gì cả. Cậu vốn là người cẩn thận và cực kỹ tính, hơn chục năm lái xe chẳng xảy ra cơ sự gì, cũng chẳng va quệt với ai. Thế mà cậu tôi lại bị tai nạn. Gãy một chân, bốn cái xương sườn và chệch đốt sống. Cậu bị lúc giữa trưa, trên bờ đê, chỗ rẽ vào làng tôi cách đường dốc ra mộ hơn trăm mét. Xe ô tô cậu mất lái lao vào cạnh đường. Lúc mọi người nhà tôi chạy ra, cậu C nằm cạnh vũng máu bê bết bên ngoài cửa xe, đầu hướng ra tim đê.

Vào viện, đến tối thì cậu C tỉnh. Mặt cậu trắng bệch. Cậu đột nhiên khóc, bảo cả nhà gọi bà vào cho cậu gặp, rồi đuổi hết mọi người ra ngoài. Cả nhà tôi lo lắm, nên đứng ngoài rình nghe trộm. Bà vừa vào, cậu nấc lên một tiếng: “Nhà mình có nợ nần gì ai không mẹ”. Bà tôi đứng chết trân, lặng người đi. Bà hỏi, tại sao đi ô tô bao năm, đi mòn cả cái đê đấy rồi mà giữa trưa lại đâm vào lề? Tại sao lái ô tô mà lại bị gãy chân, nằm lăn ra giữa đường như thế trong khi xung quanh không có vết phanh nào cả? Cậu tôi sợ lắm. Giọng cậu chùng xuống, bảo, lúc cậu lái xe trên đê, bỗng giữa đường có một người đánh xe ngựa chạy ngược lại, lao thẳng vào phía cậu. Cậu hoảng quá đánh lái đâm vào bờ đê. Lúc này vẫn tỉnh táo, nhưng không thấy đau chỗ nào cả. Tự nhiên người ấy thò tay vào lôi cậu ra giữa đường, chân tập tễnh, há ngoác mồm lè lưỡi đỏ lòm, bảo: “Tao lấy lại của thằng con mày một chân”. Cậu thấy cái xe ngựa nghiến qua người, rồi ngất đi không biết gì cả. Bà tôi khóc, chạy ra ngoài bảo các mợ chăm sóc cho cậu, rồi bắt xe ôm từ 108 đi thẳng về Gia Lâm. Mọi người đưa cậu đi mổ, lúc này cậu lại mê man.

Trở lại chuyện năm xưa ông tôi cứu cô N trên sông. Cứu người là làm phúc, nhưng những chuyện xảy ra sau này khiến ông hiểu đã mắc nợ với ba người, bà ăn xin, cô N và Hà bá! Hà bá không cho phép bắt người trên sông, cướp người thì phải đền mạng, đấy là quy tắc bất di bất dịch cho bất cứ sinh linh nào sống trên khúc sông của Hà bá. Ông tôi biết điều ấy, nhưng một phần vì là trai trẻ, sông nước quanh năm, một phần vì cái bản năng phải cứu người, ông cũng chẳng màng.

Năm mẹ tôi 12 tuổi, lũ lên cao, xác người chết dạt vào làng nhiều, dân cũng đem chôn cho bằng hết. Đêm đấy đi làm về, ông tôi gặp một xác người trôi dọc triền đê.Hô hoán to rồi ông nhảy xuống kéo cái xác vào bờ. Xác một người đàn ông chết đã lâu, trương phềnh, hôi thối, kẹt theo cái cây trôi lập lờ. Chật vật mãi ông cũng kéo được vào bờ. Vừa vào đến nơi, cái chân xác chết kẹt vào thân cây, đứt rời, rơi lại sông bặt tích. Lúc này dân cũng kéo ra. Ông nhìn theo chỗ cái chân người vừa rớt xuống, định nhảy xuống mò nhưng đột nhiên linh tính thế nào, vác áo lên vai Trở về nhà. Đấy cũng là đêm năm mẹ con bà tôi gặp ông tướng người Tàu, và cũng là đêm ông tôi vác dao đuổi ra sông.

Người ta thường nói con gái 13 tuổi là tuổi trăng non, là thời điểm bắt đầu trở nên xinh đẹp và dậy thì thành thiếu nữ. Ở cái vùng đất này, con gái cả thường gánh vác nặng nề hơn con trai, chẳng hiểu vì lí do gì. Có một chuyện mà sau này người làng kể lại ông tôi mới biết. Khi ông bỏ đi, cái xác người đột nhiên rục rịch chuyển động rồi trôi thẳng ra sông, không sao níu lại. Có người khẳng định, thề sống thề chết rằng nó mở mắt nhìn theo hướng ông tôi đang trèo lên đê. Nhưng ông coi thế là vớ vẩn, chẳng tin.

Năm mẹ tôi tròn 13 tuổi, trong làng có điều quái dị. Đường ra sông đột nhiên mở rộng, sáng nào người làng đi qua cũng thấy có vết chân ngựa. Hàng đêm ngoài bãi có tiếng rậm rịch, ý ới, cả tiếng gầm gừ, nhưng tuyệt nhiên không ai dám bén mảng ra ngó nghiêng. Đây là đất độc. Cái chỗ mọi năm chôn người chết trôi, các ụ đất tự nhiên cứ phẳng dần rất nhanh, qua mấy đêm mà trở nên bằng phẳng, chẳng phân biệt được mộ ai với ai cả. Dân làng coi đó là điềm gở, ngày đêm lên chùa cầu khấn. Lại lập cái đàn ở bờ sông cúng bái trong suốt năm hôm. Người ta bảo, có điềm Hà bá đòi người. Cái tiếng gầm gừ và rậm rịch ngoài bãi cứ diễn ra liên tiếp đến tháng 8 năm đấy.

Trăng tròn, mẹ tôi cũng chớm 13 tuổi, và trung thu cũng là lúc âm khí trở nên nặng nền nhất. Đêm trung thu, ông tôi đi làm ca ba, vừa lúc đó có người gõ cửa. Bà tôi chạy ra mở, ngoài sân vắng tanh, chỉ thấy một cơn gió thổi vào tắt hết đèn nến. Mẹ chạy lại ôm ba đứa em, còn bà thì loay hoay chốt cừa và đi tìm lửa. Bỗng từ góc nhà có cái bóng to lù, mắt đỏ quạnh phát sáng, giọng ồm ồm bảo: “Chúng mày có thần yểm mãi được thì đời hai thằng này sẽ bị tuyệt tự”. Ông nói xong chỉ vào hai ông cậu tôi rồi biến mất. Bà sợ quá chạy lên ban thờ, thì chỗ thờ ông tướng Tàu hương đã lụi từ lúc nào. Ngoài trời mây kéo che mất ánh trăng.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. See dead people in boats

2. Cellar Eye - Marco Beltrami

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:11
Giới thiệu: Từ hồi ông mất, bà cất một căn phòng nhỏ lợp ngói ở cái sân đằng sau nhà cậu C. Từ cổng đi vào khu nhà tôi thì nhà cậu C là nhà đầu tiên bên tay trái.
09:16
Giới thiệu: Bẵng đi một thời gian kể từ dạo ấy con Linh không còn bị ma hành nữa. Nó được cái không để ý chuyện gì lâu, thế nên dần lấy lại cân bằng.
08:13
Giới thiệu: Con Linh là em họ tôi, con gái cả của cậu D, dưới nó là con Liên. Con Linh sinh năm 86, tuổi Hổ, sinh giờ Dần. Mẹ tôi bảo con gái sinh giờ Dần là sướng và gặp may mắn nhưng cũng có nhiều truân chuyên.
09:57
Giới thiệu: Theo lẽ thường tình, con người sống tại nơi nào thì cũng mang trong mình nỗi sợ về một điều mơ hồ ở nơi đấy. Đối với dân sông nước và vạn chài, nỗi sợ hãi lớn nhất chính là “Hà bá”.
05:13
Giới thiệu: Chuyện cậu D chưa qua được ít lâu, thì vài tháng sau đến lượt bác Ng. Bác Ng là con dâu bà trẻ - tức chị gái bà ngoại tôi; nhà bác sát vách nhà tôi, cách mỗi bức tường phân ranh giới mảnh vườn. Bác Ng còn trẻ lắm, cách đây chín năm bác vừa lấy bác H - con bà trẻ tôi, và dọn về khu này sống.
12:40
Giới thiệu: Trong tất cả những truyện trước, chi tiết tôi hay nhắc đến nhiều nhất là con sông và dải bãi bồi trải dài đoạn qua Ngọc Thụy. Sông Hồng dường như lúc nào cũng chứa đựng trong nó những điều kì lạ, và cả những thứ khó giải thích đến phi lý.
12:11
Giới thiệu: Ông ngoại tôi là người làng Bắc Biên gốc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cũng như nhiều trai làng khác, ông tôi không học cao, mà ở nhà làm ruộng.
09:47
Giới thiệu: Tôi không nhớ rõ năm sinh của bà, chỉ biết giờ bà tôi tầm hơn 70 tuổi. Bố của bà là quan thư tịch cho chính quyền trước, nên có tranh thủ mua được ít đất đai, từ đó trở nên giàu có.
12:27
Giới thiệu: Gần đây có nhiều chuyện về ma quỷ, tuy nhiên đa phần chỉ là mọi người được nghe kể lại, hoặc chứng kiến nhưng mờ ảo hoặc ma mị. Tôi suy nghĩ nhiều lắm, cuối cùng cũng quyết định viết ra những chuyện tôi từng gặp.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - rg.ru - kompasiana.com - bhg.com - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com