Radio Đất độc (Phần 4) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 09/11/2013 04:06

Radio: Đất độc (Phần 4)

1187
Share Facebook
Tác giả: Sưu tầm Người đọc: Mạnh Cường
Tech mix: NTD Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 12:40 Dung lượng: 11.6 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trong tất cả những truyện trước, chi tiết tôi hay nhắc đến nhiều nhất là con sông và dải bãi bồi trải dài đoạn qua Ngọc Thụy. Sông Hồng dường như lúc nào cũng chứa đựng trong nó những điều kì lạ, và cả những thứ khó giải thích đến phi lý.

16 track
Giới thiệu: Trong tất cả những truyện trước, chi tiết tôi hay nhắc đến nhiều nhất là con sông và dải bãi bồi trải dài đoạn qua Ngọc Thụy. Sông Hồng dường như lúc nào cũng chứa đựng trong nó những điều kì lạ, và cả những thứ khó giải thích đến phi lý.

Ngày xưa mạn Gia Lâm còn một cái bãi bồi to lắm. Bãi này trải dài từ chân cầu Long Biên về phía học viện Hậu cần bây giờ.

Có những năm nước sông rút sâu đến mức cảm tưởng có thể bơi một chút là sang được bãi giữa. Trên bãi bồi rộng mênh mông đấy, người làng tôi trồng đủ thứ cây, ngô, khoai, rau rợ và cả khai thác cát. Cái bãi rộng và chắc đến mức mỗi mùa nước rút, dân cho máy xúc ra khoét sâu xuống, rồi đưa cả ô tô ben từng đoàn vào chở cát ra, để lại những cái hố sâu hoắm, rộng hoang hoác.

Sau một mùa nước lên và rút, nước tràn vào gần như tạo thành một cái “hồ” trên mặt bãi bồi. Cứ thế, năm này qua năm khác, cái “hồ” rộng dần ra, thành một dải sông thu nhỏ ngay sát bờ, như cái bể bơi của tự nhiên. Nhà tôi nằm cách cái hồ đấy gần trăm mét. Hồi nhỏ, ông ngoại hay đưa anh em bọn tôi ra chỗ đấy tập bơi. Chỗ nông chỗ sâu, bì bõm, y hệt một cái sông con con, nhưng không có sóng. Bọn trẻ con đứa nào cũng khoái chỗ đấy, vừa được tắm sông, vừa như được đi bể bơi.

81-dat-doc-phan-4-1.jpg
Đất độc (Phần 4).

Nhưng có một điều cấm kỵ, gần như luật bất thành văn ở làng tôi, đó là nghiêm cấm ra sông tầm giữa trưa và ban đêm. Nếu tầm đó còn có việc ngoài bãi thì không được mon men ra bờ sông hoặc cái hồ đấy. Bà tôi bảo, làng mình có Ma Nam.Ma Nam là linh hồn của những người chết đuối trên sông, chết bất đắc kỳ tử như bị sụp cát hoặc chìm tàu, và những người chết trôi dạt vào làng. Những người này không thể siêu thoát, họ tụ tập nhau trên triền sông vào mỗi buổi trưa và tối để tìm người. Họ chỉ có thể đầu thai nếu bắt được người hợp vía chết thay, gọi là “trả mạng cho Hà bá”. Người làng tôi vẫn thỉnh thoảng nghe tiếng ùm ùm nhảy xuống nước hay tiếng cười đùa ở bờ sông vào giữa khuya. Những người câu nhái đêm còn kể, có nhiều lần trên cái hồ vào nửa đêm, từng tốp bóng trắng toát cứ nhảy xuống, rồi lại cười khe khé với nhau. Làng tôi tuyệt nhiên không ai ra sông vào những giờ cấm kỵ cả trừ một vài tay cứng đầu cứng cổ tỏ ra coi thường đó có cậu cả nhà tôi, cậu D.

Ông bà ngoại có bốn người con, mẹ tôi là cả, thứ hai là cậu D, rồi đến cậu C và dì T là út. Cậu C là người thông minh, nhanh nhẹn, học một hiểu mười, con đường sự nghiệp sáng lạn; nhưng trái lại, cậu D lại rất nghịch. Cậu nghịch từ bé, lớn lên làm trùm du côn, hở ra là cà khịa, ngứa mắt là đánh nhau. Cả làng ngán ngẩm, gọi cậu là D bẹt. Đỉnh điểm của sự việc là khi cậu tôi tham gia đánh người gây thương tích, bị công an bắt đi tù mấy năm. Lúc Trở về cậu lại càng đâm lầm lì, khó tính. Trong các thứ trên đời,cậu tôi ghét nhất là mê tin dị đoan và những thứ thuộc về tâm linh như ma quỷ, thánh thần. Ai nhắc đến những chuyện đó trước mặt cậu, nếu là bề trên thì cậu tỏ ra coi thường, hoặc nói lại gay gắt; còn nếu là bề dưới thì cậu tát luôn. Cậu bảo, tao vào sinh ra tử bao lần rồi, cái đất Gia Lâm này làm gì có ma với chẳng quỷ; cậu coi tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Cho đến một ngày cách đây chín năm, hồi tôi mới vào lớp 10 cậu tôi bị dạ dày cấp. Đi bệnh viện 108 mổ, bác sĩ cắt đi 2/3 dạ dày. Kể từ đó, gã đàn ông lực lưỡng cứ suy sụp từng ngày. Đến năm tôi kết thúc kì I lớp 10, cậu tôi gầy nhẳng, cao 1mét 60, nặng tầm hơn 40kg, mỗi bữa ăn được lưng bát cơm là chịu. Thế nhưng tính hổ báo của cậu vẫn còn y nguyên, lại có phần nặng hơn trước. Cậu đâm ra bất mãn với đời, càng tỏ rõ thái độ với những chuyện tâm linh.

Trưa hôm đấy, hai ông cậu rủ nhau ra sông tắm. Phàm là dân sông nước, ai cũng thích bơi lội, đặc biệt là ở ngoài bãi. Đến gần giữa trưa, cậu C giục cậu D cùng về ăn cơm, nhưng cậu D gạt đi. Thuyết phục không được, cậu C về trước

12 rưỡi, chưa thấy cậu tôi về, cả nhà dáo dác đi tìm. Vừa chạy ra đầu bãi thì cậu lững thững đi vào. Mặt trắng bệch, cứ dấm dúi bước đi từng bước một như người say rượu. Nghĩ chồng bị trúng gió hoặc cảm nắng, mợ tôi hoảng quá, vội kéo cậu vào nhà bôi dầu. Cậu D cứ giãy dụa, mắt đảo như rang lạc. Vào đến sân, cậu giật ra, ngồi phịch xuống, mặt như người điên, ngửa mặt lên trời cười ha hả. Mợ và bà sợ quá, gọi điện cho bố mẹ tôi về xem cậu thế nào để đưa đi viện. Cả nhà tôi tất tả phóng về quê. Lúc nhà tôi đến nơi, nắng đã chếch quá đỉnh đầu, cậu đầu trần ngồi giữa sân, ai đem ô ra che là cậu cầm gạch ném, rồi lại quay ra chỗ cũ ngồi cười. Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy một người như thế. Đầu tóc cậu bù xù, lưỡi lè ra ngoài dài ngoằng, nâu xỉn; cái tròng mắt trắng ởn không còn thấy tròng đen. Cậu tôi cứ ngửa mặt lên trời cười ế ế, rồi lại giật cục. Cả họ nhà tôi, bao gồm sáu gia đình trong khu nhà tôi, gia đình tôi, và ba gia đình trong khu nhà bà chị bà ngoại đứng quanh sân, trố mắt nhìn cậu D.

Biết có chuyện chẳng lành đã xảy ra, bà tôi nhảy ra trước cậu D, trỏ thẳng tay vào mặt quát: “Mày là thằng nào? Mày ở đâu về đây”. Lúc này cậu mới nhìn liếc về phía bà, nói bằng cái thứ giọng mà vĩnh viễn trong đời không bao giờ tôi quên,nó phảng phất, nghe như cái loa rè, hoặc như khi cắm dây loa lỏng, chỉ nghe tiếng rào rào mà không rõ tiếng: “Quê tao ở Hải Dương.

Cả họ nhà tôi chết lặng. Rồi “” lại cười khé khé như một người điên. Chỉ thấy bà bảo vọng lại “Ma Nam” rồi đi ra phía cổng, chẳng ai biết bà đi đâu.

Lúc này “” hiện nguyên hình không phải là ông cậu tôi. “” bảo nó tên là Nguyên, quê ở Hải Dương, làm ăn buôn bán ở trên này, gặp mùa nước lũ bị chết đuối từ năm 96. “” lang thang quanh bãi mấy năm, rồi bỗng hôm nay gặp ngày, lại gặp được ông cậu tôi hợp vía nên nó nhập. “” nói cứ bằng cái giọng đấy, mặt vẫn ngửa lên trời, trời vẫn nắng chang chang.

Một lúc sau, “” đòi ăn cháo. Mợ tôi vào nấu cháo, bưng ra trước mặt "" cái xoong đang nghi ngút khói bỗng nhiên nguội hẳn rồi thiu luôn, chứ tuyệt nhiên không vơi đi một giọt. Ăn xong “” bảo vẫn chưa no. Lúc này bố tôi cáu quá nhảy ra chửi. “” chẳng nói chẳng rằng lết từng bước vào nhà bếp. Nhà tôi trồng ngô, thế nên hay tích ngô, lèn chặt trong những cái thùng phuy đặt trong bếp. Một thùng đầy nặng phải hơn tạ. “” lết vào đến bếp, lừng khừng đứng dậy rồi sốc cả cái phuy đầy ngô đặt lên vai tiến ra vườn. Cái phuy đấy hai người ôm còn vất vả, vậy mà ông cậu tôi gầy nhẳng, vác trên vai, đi nghiêng ngả ra vườn.

Đến bờ tường, “” bất ngờ hất tung cái thùng văng qua, rơi sang vườn nhà bà trẻ. Bố tôi với cậu C nhảy vào giữ, chỉ thấy lắc lắc mấy cái hai người bắn về hai hướng. Xong xuôi, “” lại về chỗ cũ ngồi.Cả họ nhà tôi vẫn không rời mắt nửa bước khỏi “”. con chó nhà cậu C nuôi hằng ngày hay sang vườn nhà cậu D chơi, hôm nay rúc hẳn trong chuồng rên ư ử. Mọi người dạt hẳn ra, nhưng vẫn cố quây thành vòng tròn kín để đề phòng “” dắt cậu ra sông. Bà trẻ tôi lần tràng hạt lẩm nhẩm kinh liên tục, nhưng đáp lại, “” chỉ cười phe phé. Trời càng lúc càng nắng gắt, “” bắt ông cậu tôi cứ cởi trần, mặc quần đùi ngồi giữa sân gạch, thế nhưng mặt vẫn trắng bệnh, và nhờ nhờ thiếu sinh khí.Đúng lúc này thì bà ngoại về!Bà cầm trên tay là cành dâu vặt ngoài nghĩa địa, rồi không biết kiếm đâu ra nước tiểu trẻ con tẩm vào. Bà nhìn thẳng vào “” gọi to tên cậu ba lần: “D ! D ! D !”, cứ mỗi từ “D” là một phát bà quật thẳng cái cành dâu đầy gai đấy vào người cậu tôi.Lúc này “” đã thôi cười, và quay sang nhìn bà tôi gườm gườm với ánh mắt sắc lẻm không có tròng đen nhưng tuyệt nhiên không làm gì cả. Bà tôi vẫn quật. Đến cái thứ sáu thì “nó” quỳ sụp xuống chắp tay lạy bà. “” bảo đã biết lỗi, chỉ xin ít tiền đi đường. Bà vẫn chẳng nói chẳng rằng vụt tiếp. Được chín cái thì người cậu giật tưng tưng, sùi bọt mép, rồi nằm yên không động cựa. Mợ tôiré lên lao vào ôm cậu khóc, gào ầm lên: “Mẹ giết chồng con rồi”. Bà tôi cũng khóc, nhưng bảo cậu D không sao đâu, cứ đưa vào nhà nằm là được, đã trục được con yêu ra ngoài, giờ bà sẽ lo phần còn lại. Rồi bà lại bỏ đi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. See dead people in boats

2. Ten Bitter Years - Michael Giacchino

3. Mozart - Requiem, Lacrimosa Dies Illa - (Various Artists)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:47
Giới thiệu: Tôi không nhớ rõ năm sinh của bà, chỉ biết giờ bà tôi tầm hơn 70 tuổi. Bố của bà là quan thư tịch cho chính quyền trước, nên có tranh thủ mua được ít đất đai, từ đó trở nên giàu có.
12:27
Giới thiệu: Gần đây có nhiều chuyện về ma quỷ, tuy nhiên đa phần chỉ là mọi người được nghe kể lại, hoặc chứng kiến nhưng mờ ảo hoặc ma mị. Tôi suy nghĩ nhiều lắm, cuối cùng cũng quyết định viết ra những chuyện tôi từng gặp.
10:51
Giới thiệu: Đã vào giữa thu, trong phòng thực nghiệm giải phẫu của tổ nghiên cứu giảng dạy giải phẫu trường Đại học Y số 2 Giang Kinh ngập tràn cảm giác lạnh lẽo dường như vĩnh viễn không thể xua tan.
12:01
Giới thiệu: Một nhóm thanh niên đi du lịch đến thắng cảnh Tân Thường Cốc, nơi có hang Thập Tịch đặt những cỗ quan tài treo huyền bí.
20:19
Giới thiệu: Vĩ thấy chân tay mình trở nên tê dại và mặt đất bên dưới như chao đi. Bảo chưa bao giờ chạy đi đâu mà không xin phép. Mà thằng bé có thể đi đâu được ở khu vực hiểm trở này.
20:11
Giới thiệu: Anh lao xe vào giữa bãi đất trống rồi dừng lại. Những ngôi nhà đá ong ở ngay trước mặt họ nhưng im lìm, vắng vẻ hệt một ngôi làng bị bỏ hoang. Các ngôi nhà đều không có cửa sổ, tường xây bít kín với một lối ra vào nhỏ bé giống kiểu kiến trúc của người Hà Nhì.
19:14
Giới thiệu: Diên Vĩ được chồng tặng một trang trại nằm giữa vùng núi hẻo lánh. Ngay khi bước chân đến đây, cô đã có dự cảm chẳng lành. Một bộ tộc kỳ dị, những con người kỳ dị, những vụ sát hại bí ẩn và truyền thuyết về dòng họ Quách khiến chuỗi ngày ở Trại Hoa Đỏ trở thành một chuyến đi kinh hoàng…
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com