Radio Đau thương đến chết (Phần 27) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 22/06/2014 15:56

Radio: Đau thương đến chết (Phần 27)

601
Share Facebook
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đặng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 07:47 Dung lượng: 10.69 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vì không phải ngày cuối tuần nên trong và ngoài nhà thờ đều hết sức yên tĩnh. Lần đầu tiên Tư Dao vào nhà thờ, bởi đang nặng trĩu tâm tư nên cô tự nhiên nghiêm trang hẳn lên.

41 track
Giới thiệu: Vì không phải ngày cuối tuần nên trong và ngoài nhà thờ đều hết sức yên tĩnh. Lần đầu tiên Tư Dao vào nhà thờ, bởi đang nặng trĩu tâm tư nên cô tự nhiên nghiêm trang hẳn lên.

Đau thương đến chết

Vừa bước vào cửa nhà thờ đã thấy một tấm bình phong, phía trước bình phong đặt một chậu nước. Tư Dao đứng ngẩn ra nhìn chậu Nước một lúc, vừa may có một người bước ra từ sau tấm bình phong nhúng tay vào chậu nước, đưa lên đầu làm dấu thánh rồi đi. Chắc đây là một nghi thức mà các tín đồ phải làm.

Vòng qua tấm bình phong, chỉ thấy lác đác vài người bên trong sảnh đường rộng lớn, hoặc ngồi quỳ, đều cúi đầu cầu nguyện. Tư Dao quỳ xuống chiếc ghế thấp sát đất, chắp hai tay trước ngực, mắt nhắm lại.

1310-dau-thuong-den-chet-phan-27-1.jpg
Đau thương đến chết.

Đức Chúa, nếu người có thể nghe thấy lời sám hối của con - một người không phải tín đồ Cơ đốc, thì xin Người hãy trả lại cho con một bộ óc sáng suốt và cuộc sống yên bình. Con không rõ mình có tội hay không, nhưng chắc là đã làm không ít chuyện sai lầm, đã vô tình làm tổn thương nhiều người, con chỉ mong bi kịch sẽ không xảy ra nữa.

Lòng cô dần dần lắng xuống.

Đúng là một cảm giác vô cùng tốt đẹp. Nếu như tối tối trước khi đi ngủ đều có thể yên tĩnh thế này thì cuộc sống sẽ vui biết bao!

Những tiếng chân bước nhè nhẹ… Tư Dao mở mắt, cô rất kinh ngạc, một hàng các thiếu nữ mặc áo dài trắng đi qua ngay bên cạnh cô, chậm chậm tiến về bệ thờ chính. Họ là ai thế? Là Thiên sứ chăng? Trong cái thành phố đầy sắc màu lòe loẹt, ô nhiễm nghiêm trọng này, chỉ có Thiên sứ mới mặc bộ đồ trắng tinh khiết không chút tì vết, mới có mái tóc dài mượt mà như dòng suối, mới có bước đi khoan thai như thế kia!

Tại sao mình lại trông thấy Thiên sứ? Liệu có phải mọi tội lỗi của mình: ích kỷ, đố kỵ, dục vọng nảy sinh bởi quá Yêu thích, những tổn hại gây ra vì sơ suất… đã được tha thứ, bởi thế mình mới được nhìn thấy cảnh thiên đường?

Bỗng Thiên sứ đi sau cùng bất chợt xoay người lại.

Mái tóc dài sũng, một lọn tóc rũ trên trán, khuôn mặt trắng bệch, chính là Kiều Kiều!

- Tại sao cậu không nắm chặt tay mình?

Tư Dao thầm nghĩ: đây không phải là thực, đây là ảo giác! Cô đứng dậy chạy như bay ra phía cửa, tiếng giày da nện trên sàn làm kinh động đến những tín đồ đang thành tâm cầu nguyện.

Đặt một bó hồng vàng trước mộ, Tư Dao khom người, tay khẽ rờ lên dòng chữ khắc tên Kiều Kiều trên bia đá, nước mắt lã chã rơi, chẳng mấy chốc đã ướt đầm một khoảng mặt đá ốp trên mộ.

- Kiều Kiều, cậu ở đâu? Có nghe thấy tiếng mình nói không?

Sau khi cậu ra đi, sự cắn rứt đã khiến mình suy sụp. Mình rất ân hận vì đã khăng khăng đòi đi hang quan tài. Mình hối hận vì đã không có đủ sức để kéo cậu lên, hối hận vì trong khoảnh khắc gặp Lâm Mang mình đã để cho tình xưa trỗi dậy, đã khao khát cái mà cậu đang có.

Giữa khao khát và đố kỵ, có ranh giới không?

Mình không nên tiếp nhận Lâm Mang khi anh ấy về Giang Kinh, không nên cùng đi ăn ở “Rừng Họa Mi”, không nên cùng anh ấy vào đại học Giang Kinh, không nên nảy ra ý nghĩ cùng anh ấy làm lại từ đầu mới phải. Anh ấy là một chàng trai tốt, anh ấy biết, làm thế sẽ không tôn trọng cậu.

Cậu có thể hiểu hết tất cả những chuyện này không? Cậu có thể hiểu, tuy lòng người là phức tạp, tình cảm khó bề gỡ rối, nhưng mình không bỉ ổi đến mức bỏ mặc cho tuổi hoa của cậu héo tàn. Cậu có thể trả lại cho mình và Lâm Mang sự yên bình không? Bọn mình sẽ mang theo cùng một nỗi nhớ về cậu để vĩnh viễn cách xa đôi ngả.

Gió thổi. Hai cây thông cao nửa thân người trông hai bên mộ khẽ lay động, như khóc như than.

Có thật là tiếng ai đang khóc không?

Tư Dao nghe rõ ràng có tiếng khóc thút thít vẳng tới.

Trời nhiều mây nhưng cũng mới chỉ 3 giờ chiều. Xung quanh còn sáng sủa, lẽ nào không cần phải có màn đêm mà linh hồn cũng hiện lên?

Vẫn là ảo giác? Lại là ảo giác chăng?

Nhưng tiếng khóc nghe rất rõ kia mà.

Có phải Kiều Kiều không?

Cô đứng dậy, nhìn khắp xung quanh. Vì không phải dịp cúng lễ nên khắp nghĩa trang vắng lặng. Cô muốn xác định nơi tiếng khóc đưa đến, nhưng dường như âm thanh ấy cứ quanh quẩn trên đỉnh đầu; đành phải đi Tìm mà không định hướng.

Kiều Kiều, cậu ở đâu, sao lại trốn tránh mình? Cậu muốn dẫn mình đi đâu?

Tiếng khóc mỗi lúc một rõ ràng hơn, mỗi lúc một thật hơn. Tư Dao đã đi vào Di Xuân Viên - một khu khác của nghĩa trang - từ lúc nào không biết.

Một cô gái đang phủ phục trước mộ khóc thất thanh. Tư Dao chưa bao giờ gặp cô ta.

Tư Dao khẽ thở dài, quay người định đi. Chắc cô ta nghe thấy tiếng bước chân nên ngoảnh đầu lại, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Cô ta trạc 18, 19 tuổi, mái tóc cắt ngắn trông rất ưa nhìn, đôi mắt phượng hơi xếch. Cô ta hỏi bằng tiếng Thượng Hải: “Chị cũng quen Tiểu Khiết à?”

Tư Dao nhìn tên người chết khắc trên bia mộ là Phó Sương Khiết, một cái tên thật đẹp.

- Không, tôi không biết cô ấy, chỉ đi qua thôi. Xin lỗi đã làm phiền. Em khóc lóc sao mà thảm thiết thế. Em hãy giữ gìn sức khỏe.

- Sương Khiết là chị họ của em. Từ nhỏ hai chị em đã rất thân nhau. Chị ấy học ở đại học Y - Giang Kinh, đã đi thực tập ở bệnh viện. Nào ngờ tháng trước chị ấy đột ngột qua đời, em đau buồn vô cùng. Sau khi chôn chị ấy ở đây, tuần nào em cũng đến thăm chị ấy hai lần.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:51
Giới thiệu: Tư Dao vừa đi một cách vô định, vừa vắt óc suy nghĩ. Dừng lại trước một quán Internet cạnh cổng trường, cô chợt nảy ra một ý, liền lập tức làm ngay.
09:55
Giới thiệu: Lâm Mang giơ tay xem đồng hồ. Liệu có phải anh đang bịn rịn không nỡ? “Giờ thì anh phải đi”. “Cảm ơn em đã đi với anh. Anh rất vui. Anh thấy chúng ta đã chín chắn hơn, và càng có lí trí hơn. Anh rất lấy làm mừng”.
11:14
Giới thiệu: Máy di động ở cổ tay đang đeo bỗng reo lên, Tư Dao nhận ngay ra số máy của Lâm Mang, vội hỏi luôn: “Sao? Lại có chuyện gì thế?”. Nói rồi mới nhớ ra Lâm Nhuận và Lịch Thu đang ở bên, cô liếc nhìn, quả nhiên thấy họ đang ngạc nhiên nhìn mình; cô đành nhịn đói và bước lên gác.
09:53
Giới thiệu: Tư Dao gọi vào máy di động của Lâm Mang: “Em đã nhìn thấy, nhìn thấy trên mạng, đúng là lần trước Kiều Kiều đã gửi tin cho em, đúng cô ấy, đúng là cô ấy!”
09:36
Giới thiệu: Khoé miệng Lâm Mang hơi nhích nhích, không rõ định cười hay khóc; anh gần như gục đầu xuống bàn, giấu mặt phía sau chai bia: “Anh rất cảm phục em vẫn có thể giữ được nét hài hước, rất cảm ơn em đang cố gắng giúp anh”.
11:21
Giới thiệu: Tiếng thở dài của Lâm Mang khiến bao ý nghĩ vẩn vơ ám ảnh Tư Dao lâu nay lại trỗi dậy. Ôi, mình làm sao thế này? Có phải mình là con người rất “chẳng lành” hay không? Tại sao cha mẹ và bạn thân thiết của mình cứ lần lượt bất hạnh ra đi?
09:20
Giới thiệu: Tiếng bước chân xa dần. Chỉ còn lại Tư Dao một mình đứng đó. Cô lúng túng, không biết nên đi về hay đứng đây chờ Lâm Nhuận trở lại?
10:39
Giới thiệu: Rầm rầm... những tiếng đập cửa rất mạnh. Tư Dao thầm kêu “Tạ ơn trời đất”, chạy vụt ra mở cửa. Chung Lâm Nhuận đang cau mày đứng đó, hỏi: “Tư Dao, có chuyện gì thế? Tôi nghe thấy cô đang khóc”.
09:07
Giới thiệu: Mưa vẫn rơi. Nước mưa và nước mắt đều mằn mặn, hoà vào nhau khiến Tư Dao không sao chịu nổi nữa. Bọn họ đi xuống núi, những tiếng khóc thút thít đã bị tiếng gió mưa lấn át; nhưng nếu im lặng thì lại càng buồn khổ hơn.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express