Radio Đau thương đến chết (Phần 28) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 22/06/2014 15:56

Radio: Đau thương đến chết (Phần 28)

592
Share Facebook
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đặng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 08:41 Dung lượng: 11.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lúc nhấn chuông gọi cửa, Tư Dao vẫn chưa nghĩ ra được, nên nói với cha mẹ Kiều Kiều như thế nào về mục đích của lần ghé thăm này.

41 track
Giới thiệu: Lúc nhấn chuông gọi cửa, Tư Dao vẫn chưa nghĩ ra được, nên nói với cha mẹ Kiều Kiều như thế nào về mục đích của lần ghé thăm này.

Đau thương đến chết

Để tưởng niệm Kiều Kiều, muốn nói chuyện với linh hồn của Kiều Kiều ư? Đây cũng là nguyên nhân cô không gọi điện trước, vì sợ cha mẹ Kiều Kiều sẽ từ chối. Đúng thế, người già không muốn gợi lại nỗi đau về người con gái độc nhất đã ra đi.

Cha kiều Kiều ra mở cửa, thấy khuôn mặt cô gái rất quen, Tư Dao vừa định nói thì ông đã nhớ ra: “Cháu là bạn của Kiều Kiều, đúng không? Hồi mùa hè các cháu đã cùng đến đây đưa tiễn Kiều Kiều”. Mắt ông bắt đầu đỏ hoe.

1311-dau-thuong-den-chet-phan-28-1.jpg
Đau thương đến chết.

Tư Dao nhanh trí nói luôn: “Chú ạ, cháu là Mạnh Tư Dao, cháu đi Thượng Hải công tác, tiện thể đến thăm hai cô chú. Dịp đó chúng cháu đã dặn nhau, hễ có dịp về Thượng Hải thì phải đến thăm cô chú”.

Tư Dao đã mua một lô thuốc bổ, cô gượng cười và cầm lên.

Mẹ Kiều Kiều xuất hiện, nhận ra Tư Dao: “Kìa Dao Dao! Đến chơi sao không gọi điện báo trước để cô chú chuẩn bị mâm cơm?”

“Thôi ạ, cháu chỉ có thể ngồi một lúc.”

Ngồi chuyện trò một lát, rồi Tư Dao hỏi: “Xin cô chú đừng trách cháu gợi chuyện không vui, cháu muốn thăm căn phòng Kiều Kiều ở ngày trước, cháu muốn được tưởng niệm…”

Cha mẹ Kiều Kiều cũng đã chuẩn bị tư tưởng, biết khó tránh nhắc đến chuyện này, và càng cảm động vì tình nghĩa của Tư Dao, liền mở cửa phòng kiều Kiều.

“Không vấn đề gì, các cháu đều là bạn thân, Tiểu Mạn và Viên Thuyên cũng đã vào đây”. Nói xong, mẹ Kiều Kiều lặng lẽ đi ra.

Ảnh Kiều Kiều đặt trên mặt bàn trang điểm, khuôn mặt trái xoan rạng rỡ thanh tú với nụ cười ngọt ngào trong sáng. Đây là Kiều Kiều quen thuộc của Tư Dao, so với ảo giác gần đây thường gặp, thật một trời, một vực.

“Kiều Kiều, mình đến rồi, đến thăm căn phòng xinh xắn của cậu”.

Cô bật khóc. Lúc sắp đi ra, Tư Dao chú ý nhìn vào máy vi tính. Máy không cắm điện đã đành, mà ngay màn hình và CPU cũng chẳng nối dây. Có trời mới biết Kiều Kiều lên mạng ở nơi nào.

Thấy Tư Dao khóc, mẹ Kiều Kiều lại khuyên nhủ: “Dao Dao à, cháu đừng quá buồn phiền, cũng chỉ tại Kiều Kiều chẳng ra sao, nó hay kêu không được khỏe, vậy mà lại còn đi du lịch leo núi Vũ Di; Bạn trai nó muốn đi một mình, khuyên nó nên ở nhà nhưng nó cứ không nghe”.

Tư Dao nghĩ bụng: chắc cậu ấy sợ mình và Lâm Mang có thể có chuyện gì, nên mới đi cùng. Cô bèn hỏi: “Bạn ấy ốm đau ra sao ạ?”

Bà mẹ nói: “Cô chú cũng không rõ lắm, phần lớn thời gian nó đều ở căn nhà thuê chung với bạn ở Phố Đông, lại vì đang có người Yêu nên vài tuần lễ nó mới về nhà. Con gái lớn rồi, thích tự do”.

Tư Dao “À” một tiếng, nghĩ bụng: mình vẫn chưa biết chuyện Kiều Kiều lại thuê nhà ở bên ngoài, cứ tưởng là vẫn ở cùng cha mẹ.

Cô chợt muốn làm rõ trước đây trước đây Kiều Kiều đã mắc bệnh gì, có lẽ điều này sẽ làm vợi bớt nỗi cắn rứt của cô chăng?

Người bạn cũng phòng trọ của Kiều Kiều hơi bực mình về người khách không mời mà đến, lại đến vào lúc muộn thế này, không muốn mở cửa; Khi nghe Tư Dao nói tỉ mỉ rằng muốn tưởng niệm Kiều Kiều, cô mới dịu giọng: “Cô đến cũng chưa gọi là quá muộn đâu, vì phòng Kiều Kiều ở trước đây còn đang bỏ trống. Ngày nay người ta mê tín quá, nghe nói người từng thuê ở đây đã chết, thì không dám đến nữa. Họ thật vớ vẩn, cô ấy có chết trong phòng này đâu? Thế là tôi phải trả tiền thuê cả nhà.

Căn phòng Kiều Kiều đã từng ở trống trơn chỉ có bốn bức tường.

- Tôi là bạn thân của cô ấy, nhưng chưa từng ở cùng phòng ký túc xá. Cô ấy đã đi xa, chắc cô phải lâu lâu mới quen được… -Tư Dao biết cô bạn này làm cùng công ty với Kiều Kiều, liền nghĩ phải Tìm cách để cô ta nói ra hết những điều mình biết.

Cô gái nhếch mép: “Mới đầu tôi cũng cảm thấy quái lạ, cũng rất sợ, một thời gian sau lại bình thường. Nói thực, trưuớc khi Kiều Kiều ra đi, tôi đã nghĩ đến việc chuyển nhà. Tôi biết nói thế này cũng không có hậu cho lắm… Kiều Kiều chẳng có điều gì đặc biệt tốt.

Tư Dao gật đầu nói: “Tôi quen cô ấy nhiều năm, biết cô ấy quen được nuông chiều, không thích làm việc, nhưng điều này cũng chẳng đáng trách. Cô ấy luôn được cưng chiều, từ bé chưa từng phải rửa bát bao giờ. Và, cũng hay chấp nhặt, nhưng thực ra bản chất của cô ấy rất tốt…”.

“Không chỉ là những chuyện này…. Cô bạn cùng nhà định nói nhưng lại kìm ngay.

“Thế mà tôi cứ tưởng mình đã rất hiểu Kiều Kiều”.

“Chỉ là quan niệm riêng của tôi thôi, chẳng nên nói làm gì. Không có chuyện gì to tát đâu.

Tư Dao cảm thấy đã đến lúc có thể hỏi trực tiếp: “Nghe nói khi sống, có một thời gian cô ấy không được khỏe, cô có biết cô ấy mắc bệnh gì không?

“Tôi không rõ lắm, chỉ thấy cô ấy có lần nôn ọe, hoặc ngất xỉu, phòng y tế của công ty nói là cô ấy huyết áp thấp”.

Tư Dao nghe nói “nôn ọe, ngất xỉu”, lại thấy vẻ mặt cô bạn hơi khác thường, bèn hỏi: “Bạn trai của cô ấy… Lâm Mang, chúng tôi đều quen nhau cả, không biết quan hệ của hai người gần gũi đến mức nào? Xin lỗi, câu hỏi này hơi kỳ cục, nhưng chỉ vì tò mò thôi, cô không nói cũng không sao”.

“Cô đã hỏi thế thì tôi cho cô biết vậy. Như cô vừa nói, hai người bọn họ đã… gần gũi đến mức không thể gần hơn được nữa”.

“Vậy thì về chuyện cô ấy không khỏe, chắc cô cũng có Sự suy đoán.

Rốt cuộc cô bạn này không kìm nén nữa: “Được, chẳng giấu cô nữa. Có một buổi tối tôi về nhà, lúc vào cửa nghe tiếng ti vi bật rất to, Kiều Kiều đang xem một tờ Phiếu khám nên không chú ý đến tôi. Khi vừa thấy tôi, cô ấy lập tức nắm tờ giấy lại. Tôi chỉ nói thế thôi, tin rằng cô cũng sẽ suy đoán như tôi”.

“Cô nói cô ấy… và anh ta…. Tư Dao thấy đầu hơi ong ong.

“Tôi không nói thế… có thể thấy cô cũng không hiểu nhiều về Kiều Kiều. Theo quan sát của tôi, thì Kiều Kiều thích “câu rùa đen”.

“Câu rùa đen? Tôi không hiểu”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:44
Giới thiệu: Ăn cơm xong, Tư Dao lại vào mạng Thiên Nhai, thấy có thêm vài dòng hồi đáp bên dưới tin nhắn xin trợ giúp của mình, trong đó, đoạn do một người ký tên là “Con cóc lõi đời” viết : “Đến nhà thờ Thiên chúa giáo, vào phòng sám hối, nói ra những điều đang ức chế trong lòng, dù bạn không có gì sai, cứ xin Chúa tha thứ cho lỗi lầm là được.
10:51
Giới thiệu: Tư Dao vừa đi một cách vô định, vừa vắt óc suy nghĩ. Dừng lại trước một quán Internet cạnh cổng trường, cô chợt nảy ra một ý, liền lập tức làm ngay.
09:55
Giới thiệu: Lâm Mang giơ tay xem đồng hồ. Liệu có phải anh đang bịn rịn không nỡ? “Giờ thì anh phải đi”. “Cảm ơn em đã đi với anh. Anh rất vui. Anh thấy chúng ta đã chín chắn hơn, và càng có lí trí hơn. Anh rất lấy làm mừng”.
11:14
Giới thiệu: Máy di động ở cổ tay đang đeo bỗng reo lên, Tư Dao nhận ngay ra số máy của Lâm Mang, vội hỏi luôn: “Sao? Lại có chuyện gì thế?”. Nói rồi mới nhớ ra Lâm Nhuận và Lịch Thu đang ở bên, cô liếc nhìn, quả nhiên thấy họ đang ngạc nhiên nhìn mình; cô đành nhịn đói và bước lên gác.
09:53
Giới thiệu: Tư Dao gọi vào máy di động của Lâm Mang: “Em đã nhìn thấy, nhìn thấy trên mạng, đúng là lần trước Kiều Kiều đã gửi tin cho em, đúng cô ấy, đúng là cô ấy!”
09:36
Giới thiệu: Khoé miệng Lâm Mang hơi nhích nhích, không rõ định cười hay khóc; anh gần như gục đầu xuống bàn, giấu mặt phía sau chai bia: “Anh rất cảm phục em vẫn có thể giữ được nét hài hước, rất cảm ơn em đang cố gắng giúp anh”.
11:21
Giới thiệu: Tiếng thở dài của Lâm Mang khiến bao ý nghĩ vẩn vơ ám ảnh Tư Dao lâu nay lại trỗi dậy. Ôi, mình làm sao thế này? Có phải mình là con người rất “chẳng lành” hay không? Tại sao cha mẹ và bạn thân thiết của mình cứ lần lượt bất hạnh ra đi?
09:20
Giới thiệu: Tiếng bước chân xa dần. Chỉ còn lại Tư Dao một mình đứng đó. Cô lúng túng, không biết nên đi về hay đứng đây chờ Lâm Nhuận trở lại?
10:39
Giới thiệu: Rầm rầm... những tiếng đập cửa rất mạnh. Tư Dao thầm kêu “Tạ ơn trời đất”, chạy vụt ra mở cửa. Chung Lâm Nhuận đang cau mày đứng đó, hỏi: “Tư Dao, có chuyện gì thế? Tôi nghe thấy cô đang khóc”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com - subscene.com - taringa.net - npr.org - hespress.com