Radio Đau thương đến chết (Phần 8) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 22/06/2014 15:44

Radio: Đau thương đến chết (Phần 8)

552
Share Facebook
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đăng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:09 Dung lượng: 13.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Thường Uyển trách móc: “Sao vậy, trông cậu còn có vẻ đau khổ hơn cả mình nữa? Nàng Dao Dao luôn tươi như hoa biến đâu mất rồi? Mình đang đợi cậu đến an ủi đấy!”.

41 track
Giới thiệu: Thường Uyển trách móc: “Sao vậy, trông cậu còn có vẻ đau khổ hơn cả mình nữa? Nàng Dao Dao luôn tươi như hoa biến đâu mất rồi? Mình đang đợi cậu đến an ủi đấy!”.

Đau thương đến chết

Tư Dao vội nói: "Không có gì, chỉ vì áp lực ở công ty căng quá".

"Cậu đừng nói dối, lẽ nào...", Thường Uyển thật Sự đã trở thành người bạn tâm tình của Tư Dao, đón nhận mọi nỗi buồn vui hờn giận của cô.

Tư Dao không giấu nữa: "Đúng, cậu ấy lại đến Tìm mình. Mình vốn đã nghĩ, chuyển nhà để thoát khỏi những cơn ác mộng ấy chỉ là hạ sách trong lúc tuyệt vọng; chuyện tối qua khiến mọi hy vọng của mình hoàn toàn tiêu tan. Viên Thuyên thông minh là thế, sao cũng lại ủng hộ và xui mình chuyển nhà? Chuyển nhà làm sao có thể giải quyết được vấn đề?".

1291-dau-thuong-den-chet-phan-8-1.jpg
Đau thương đến chết.

"Vậy cậu định thế nào?". Thường Uyển tuy là bạn tri kỷ, nhưng lại là một người không có chút chính kiến nào, đây cũng là lý do tại sao cô luôn thất tình.

"Còn có thể làm gì được nữa? Không thể lại chuyển nhà. Mình đành phải liều chịu đựng, mong sao thời gian có thể chữa lành tất cả".

Thường Uyển cúi đầu nghĩ ngợi: "Điều quan trọng nhất là phải nói lặp đi lặp lại với bản thân rằng tất cả không phải lỗi của cậu, cậu thật sự là người vô tội, những chuyện đó chỉ là sự trùng hợp của một số điều không may".

Tư Dao cảm động gật đầu: "Được rồi, nói chuyện của cậu đi".

"Đừng nhắc đến nữa, những anh chàng như thế vẫn rất bát nháo. Đến khi mình điên tiết lên, anh ta mới chịu khai ra... Cậu đoán xem, hắn nói y hệt như gã lần trước, nói rằng "Em là một cô gái dễ thương, ăn mặc rất mốt, nhưng về chất người thì chưa đủ... chưa đủ gợi cảm, chưa đa dạng". Có phải đầu bọn họ chập IC không?". Thường Uyển tức trào Nước mắt.

Nhân viên phục vụ đi đến hỏi Tư Dao muốn uống gì, Tư Dao không có tâm trí nào để say sưa, nên chỉ gọi một cốc bia Yến Kinh. Sau đó lặng yên nghe Thường Uyển kể mãi về chuyện thất tình.

Không biết cốc bia đã đặt bên tay cô từ lúc nào. An ủi Thường Uyển một hồi, cô thấy khát thật sự, cầm lên uống một ngụm, bỗng cảm thấy rất khác thường.

Sao bia lại sặc mùi máu tanh nồng?

Cô cúi nhìn, bia trong cốc lẽ ra màu vàng óng thì lại thành màu đỏ sẫm!

Cô hãi hùng kêu lên, cốc bia tuột khỏi tay, đổ nghiêng trên mặt bàn. Tấm khăn trải bàn trắng tinh cũng loang máu đỏ từ từ hoá thành bốn chữ: Đau thương đến chết.

Cổ Tư Dao như bị đôi tay ai đó bóp nghẹt, muốn kêu nhưng không ra tiếng, ngay thở cũng rất khó khăn.

"Dao Dao, cậu sao thế?", Thường Uyển sợ đờ người hồi lâu mới hỏi được câu này.

"Cậu thấy chưa? Máu...", Tư Dao cố hết sức nói thành lời.

"Máu gì?"

Tư Dao gọi "Anh ơi" rồi ngoảnh đầu tìm người phục vụ vừa mang bia đến, nhưng cô lại đờ ra kinh hãi.

Ở một bàn ăn gần đó, phục vụ viên đang cầm một chiếc ấm có cái vòi dài rót trà cho khách. Nước trà từ cái vòi dài ấy rót vào chiếc chén nhỏ rất chính xác.

Điều làm cho Tư Dao không dám tin ở mắt mình là màu của nước trà cũng đỏ tươi như máu!

Nước "trà" ấy bắt đầu tràn ra ngoài miệng chén, lại bắn toé trên khăn trải bàn trắng tinh còn phục vụ viên giống như một nhà thư pháp đang biểu diễn, thoải mái khua bút, trên mặt bàn hiện lên bốn chữ: Đau thương đến chết.

Nhìn từ phía sau, người ấy nhỏ nhắn mảnh khảnh, càng nhìn càng thấy quen quen. Tư Dao như ngồi phải bàn chông, lập tức đứng bật dậy, đi ra phía ấy như bản năng xui khiến. Đột nhiên, người ấy ngoái lại, một khuôn mặt trắng bệch, một đám tóc đen ướt xoã trên trán.

Chính là Kiều Kiều!

Tư Dao kêu lên một tiếng kinh hoàng, quay ngoắt tất tả chạy xuống tầng dưới, tai vẫn nghe thấy Thường Uyển gọi: "Dao Dao, đợi đã, cậu làm sao vậy?".

Suốt quãng đường, tim Tư Dao đập dồn dập, trong đầu cứ hiện ra cảnh tượng khủng khiếp vừa nhìn thấy, và bốn chữ khiến cô hồn xiêu phách lạc: Đau thương đến chết.

Ảo giác, nhất định chỉ là ảo giác. Thường Uyển gọi di động khẳng định mọi chuyện xảy ra trước mắt Tư Dao đều chỉ là những tưởng tượng vô căn cứ. Tại sao lại thế này? Hình như mỗi lần lại càng nghiêm trọng hơn. Chắc là cái chết của Viên Thuyên, bức ảnh phong cảnh gửi kèm theo quả cầu pha lê, Tiểu Mạn đùng đùng "hỏi tội"... đã tác động khiến cô rụng rời hồn vía.

"Ở đây à?". Người lái taxi dừng xe, ngoảnh lại hỏi.

Lúc này Tư Dao mới bừng tỉnh, nói "Xin lỗi anh", nhanh chóng trả tiền rồi xuống xe.

Taxi vừa chạy đi, Tư Dao liền cảm thấy hình như trong bụi cây phía dưới gốc cây to bên kia đường có một đôi mắt đang chăm chú nhìn mình.

Cô vẫn luôn cho rằng "giác quan thứ sáu" của mình rất khá, tin rằng đúng là có người đang theo dõi. Cô từ từ đi tới phía đôi mắt thoắt ẩn thoắt hiện kia, mới biết là không có gì cả. Lại là ảo giác ư? Bụi cây bỗng phát ra một tiếng "soạt" khe khẽ.

Tư Dao vội quay người chạy về phía cổng nhà, tay run run mở khoá, chui tọt vào trong, đóng kín cổng. Đèn hành lang không bật, cô tựa lưng vào cửa, đứng thở gấp trong bóng tối.

Lúc này Tư Dao cảm thấy hình như không chỉ có mình cô ở trong bóng đêm đặc quánh.

Cô đứng chôn chân tại chỗ, không dám động đậy, cũng không biết nên làm gì.

Mắt cô rất nhanh quen với bóng tối, cô trông thấy lờ mờ ở chỗ tiếp giáp giữa phòng ăn và phòng khách một bóng đen! Ngoài kia một chiếc xe taxi quay đầu, ánh đèn pha loáng qua cửa sổ, cô thấy ánh lên một vệt sáng mờ bên cạnh bóng đen.

Hình như là một con dao!

Tư Dao thấy giận mình vì tâm trạng rối bời nên khả năng tuỳ cơ ứng biến cũng mất theo. Sau khi hít một hơi thật sâu, cô liền bật công tắc đèn lên.

Trong bếp, Lịch Thu mặc chiếc váy đen đang đứng đó. Tay phải cô ta cầm một con dao nhỏ, tay trái cầm quả táo đã gọt được một nửa.

"Là cô à? Tôi sợ chết khiếp". Tư Dao mềm nhũn người ngồi vật xuống chiếc ghế sa lông phòng khách.

"Sao cô vào nhà mà không bật đèn?". Lịch Thu hỏi lại, ánh mắt cô ta hơi khác thường, như nhìn ra được điều gì đó.

Mối ngờ vực bỗng trỗi dậy trong đầu Tư Dao: "Tôi còn đang thấy lạ, sao cô lại gọt táo trong bóng tối âm thầm như thế?".

Lịch Thu lạnh nhạt: "Mắt tôi quá nhạy cảm với ánh sáng, đối với tôi, đèn bếp và phòng khách đều quá sáng. Tôi quen làm mọi việc trong bóng tối rồi, gọt táo chỉ là một động tác quen tay, tôi không cần nhìn cũng làm được".

Tư Dao vẫn thấy đáng ngờ, nhưng không tiện hỏi thêm, đành gượng cười: "Thật vậy à? Thảo nào cô chỉ toàn mặc váy đen".

"Còn kính râm của tôi nữa, chắc chắn nhiều hơn số giày dép của cô". Lịch Thu tiếp tục gọt táo, quả nhiên, cô ta không cần nhìn tay mà chỉ nhìn vào Tư Dao, vỏ táo cứ từng vòng thõng xuống.

Con mèo Linda của Tư Dao nghe thấy tiếng chủ nhân vào nhà, không biết từ đâu chui ra, nhảy vào lòng cô nằm nũng nịu. Lúc này Tư Dao mới thấy yên tâm hơn.

Lịch Thu từ từ đi về phía trước, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tư Dao: "Này, tôi thấy sắc mặt của Tư Dao không ổn, có phải là muộn thế này vẫn chưa ăn không? Hay là cứ ăn tạm quả táo này đi".

Từ lúc ở hiệu ăn ra, Tư Dao chưa có hạt cơm nào vào bụng. Cô do dự một chút, thấy Lịch Thu rất chân thành, bèn cười nói: "Vâng, rất cảm ơn, tôi bận bịu đến tận bây giờ chưa ăn cơm. Nói thật, tôi về đây đã lâu, bốn người thuê phòng chúng ta ai cũng quá bận, cũng chưa trò chuyện nhiều được. Hay là một hôm nào đó, tôi mời mọi người đi ăn cơm, nhân tiện có thể giao lưu một chút; đều là những người cùng trang lứa, chắc chắn sẽ có tiếng nói chung". Trong thâm tâm cô hiểu rõ mình đang muốn nhanh chóng thoát khỏi những buồn phiền và hỗn loạn lâu nay, cách tốt nhất là hướng ngoại để lấp đầy những khoảng trống còn lại của cuộc sống.

Lịch Thu cười bình thản: "Ý hay đấy, nhưng cô là người mới đến, nên để những người cũ chúng tôi chào mừng cô mới phải. Hay thế này vậy: ngày mai tôi làm vài món ăn, bảo hai anh chàng kia đi mua bia, chúng ta cùng ăn ở nhà, chẳng phải là càng thoải mái và thực tế hơn à?".

Tư Dao mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, không ổn ở đâu nhỉ? Cô cố nghĩ mãi mới nhận ra: "Sao? Cô... biết nấu ăn à?". Điều này đã phá vỡ ấn tượng "không ăn thức ăn của nhân gian" của mình đối với Lịch Thu thì phải?

"Sao gọi là "biết nấu" gì được? Tôi có nói là tôi biết nấu cho ngon đâu!". Lịch Thu vừa nói vừa quay vào bếp, cầm ra một quả táo khác, chỉ vài đường dao đã gọt xong vỏ táo.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:16
Giới thiệu: Hộp quà đang ở trên bàn, bên cạnh là khung ảnh có tấm hình cô chụp chung với Viên Thuyên hồi mùa xuân năm nay - hai nụ cười rạng rỡ, vẻ đẹp tuổi thanh xuân bừng bừng như tràn cả ra ngoài khung ảnh.
08:06
Giới thiệu: Tiểu Mạn chỉ ở lại Giang Kinh một ngày cuối tuần, rồi vội vã bay về Vũ Hán. Thường Uyển lái xe cùng Tư Dao đưa Tiểu Mạn ra sân bay, ba người bịn rịn hồi lâu. Sau đó Thường Uyển đưa Tư Dao về căn nhà bên hồ Chiêu Dương.
08:01
Giới thiệu: Gió chợt thổi mạnh, mưa quất vào mặt, tái tê. Tư Dao ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên nét mặt hết sức rầu rĩ đứng cạnh bố mẹ Viên Thuyên.
08:10
Giới thiệu: Tư Dao lướt nhìn trang thư với những chữ viết rõ ràng. Đột nhiên cô lảo đảo, nếu không có Thường Uyển bên cạnh đỡ thì chắc đã ngã lăn ra đất.
14:48
Giới thiệu: Kết bè kết phái đấu đá bêu nhọ nhau là việc như cơm bữa ở bất kỳ công ty, cơ quan nào. Toà báo chúng tôi cũng không ngoại lệ.
15:41
Giới thiệu: Vương Hâm ở trong ngôi nhà ngói khá tươm tất, vào cổng là nhà chính, bốn góc chia làm bốn phòng. Đây là bố cục truyền thống của làng này, tuy nhìn kỹ thì rất cũ kỹ nhưng so với các nhà tôi thấy trước đây trong làng này thì nó đẹp gấp cả trăm lần.
14:06
Giới thiệu: Tôi và Quân Mỹ đi bộ đến phía cọc gỗ có ghi “Đỗ thôn”. “Có phải là người trong làng đều mang họ Đỗ nên mới đặt tên là Đỗ thôn?”. Quân Mỹ hỏi. “Nếu thế thật thì nên gọi là “Đỗ gia thôn” mới đúng”.
14:32
Giới thiệu: Ông Trịnh Dung Tân, trưởng phòng lập trình game của tập đoàn phần mềm máy tính họ Trần đột ngột chết ở văn phòng, đã gây xôn xao dư luận. Sau khi khám nghiệm viện pháp y đã đưa ra kết luận ban đầu là ông Tân chết do xơ cứng động mạch tim, đột quỵ!
12:59
Giới thiệu: Tôi đưa tay sờ vào chiếc quan tài, sung sướng trước cái viễn cảnh mà cô gái vẽ ra: “Đúng vậy, em nói chẳng sai chút nào. Kỳ thực tất cả giờ đây đều ổn cả rồi, tất cả bây giờ đều là của chúng ta”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - it.wikipedia.org - zh.wikipedia.org - pt.wikipedia.org - commons.wikimedia.org - wikidata.org - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am - news.com.au - big.az