Radio Người đàn bà bị bán (Phần 3) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 18/06/2014 16:18

Radio: Người đàn bà bị bán (Phần 3)

1243
Share Facebook
Tác giả: sưu tầm Người đọc: Mạnh Cường
Tech mix: Tiểu Học Biên tập: Huyền Xu
Độ dài: 09:56 Dung lượng: 9.11 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mặc dù anh tôi không thích phô trương nhưng những người biết anh đều biết rằng anh là một người giàu có thực sự ở Kim Gia này. Mặc dù anh tôi bị thọt chân nhưng mấy năm trước, những người đến mai mối xếp thành hàng dài trước cửa. Bố mẹ đều muốn anh chóng lấy vợ để được ôm cháu nội nhưng anh tôi một mực trợn mắt đuổi hết đám mai mối ấy ra khỏi cửa.

9 track
Giới thiệu: Mặc dù anh tôi không thích phô trương nhưng những người biết anh đều biết rằng anh là một người giàu có thực sự ở Kim Gia này. Mặc dù anh tôi bị thọt chân nhưng mấy năm trước, những người đến mai mối xếp thành hàng dài trước cửa. Bố mẹ đều muốn anh chóng lấy vợ để được ôm cháu nội nhưng anh tôi một mực trợn mắt đuổi hết đám mai mối ấy ra khỏi cửa.

Dần dần chẳng còn ai dám đến nói chuyện mai mối với anh trai tôi nữa. Chuyện hôn sự của anh vì vậy mà bị gác lại.

Toàn bộ tâm trí của anh đều dành hết cho mỏ vàng, bởi vì hai bố còn đã có mâu thuẫn từ lâu nên anh rất ít khi về nhà, chỉ liên tục gửi tiền về nhà mà thôi. Bố tôi nhìn thấy anh cũng chẳng nói năng gì, những lời mẹ nói anh lại không để vào tai. Tiền trong nhà ngày càng nhiều lên, tuổi tác của anh cũng ngày một lớn. Đến năm tôi tốt nghiệp cấp ba thì anh tôi đã bốn mươi sáu tuổi rồi.

Đừng nói là ở nông thôn, mà ngay cả ở thành phố, đàn ông ngoài bốn ngươi tuổi mà chưa có vợ ngoài mấy gã nghèo kiết xác không lấy nổi vợ ra thì gần như chẳng còn ai rồi.

1016-nguoi-dan-ba-bi-ban-phan-3-1.jpg
Người đàn bà bị bán...

Anh tôi mặc dù tàn phế nhưng muốn lấy một người phụ nữ làm vợ chẳng phải là chuyện khó khăn, không biết đã có bao nhiêu cô gái thèm thuồng cái tài sản khổng lồ của anh tôi rồi! Nhưng đáng tiếc là anh tôi chẳng buồn để mắt đến họ.

Đàn ông có ai không nghĩ đến đàn bà đâu, ngay cả thần tiên trong truyền thuyết còn vì tình yêu mà phạm phải thiên quy, lẽ nào anh tôi không phải là người có thất tình lục dục hay sao? Trên đời này lại có một người đàn ông không biết đến thất tình lục dục là gì hay sao? Anh giống như một động vật máu lạnh. Anh đã trở thành một quái vật trong mắt những người trong thôn!

Anh hơn tôi hơn hai mươi tuổi, là bởi vì chúng tôi là anh em cùng cha khác mẹ. Mẹ đẻ của anh đã qua đời không lâu sau khi sinh hạ anh. Mẹ tôi được gả cho bố lúc anh tôi mới bắt đầu sự nghiệp khai thác mỏ vàng. Mẹ tôi kém bố tôi hơn mười tuổi.

Chẳng bao lâu sau khi lấy bố, mẹ đã sinh ra tôi. Bố đặt tên tôi là Kim An, ý nghĩa là hi vọng tôi được sống bình an suốt cả đời. Anh đối xử với mẹ tôi chẳng nóng cũng chẳng lạnh, cũng không mấy để ý đến đứa em trai như tôi, hoặc cũng có thể nói rằng, đối với anh, có hai mẹ con tôi trong nhà chẳng qua cũng chỉ là thêm hai cái bát với hai đôi đũa mà thôi.

Anh một lòng nghĩ đến mỏ vàng, thường ngày rất ít khi về nhà. Còn tôi lớn lên từng ngày trong sự che chở của bố mẹ. Tám tuổi tôi bắt đầu đi học, do nhà không thiếu tiền nên dần dần tôi đã thoát ra ngoài cái thôn Kim Gia hẻo lánh này. Được lên thành phố đi học là điều mà tôi không bao giờ ngờ tới. Mẹ nói với tôi rằng đó hoàn toàn là nhờ công lao của anh, là vì anh đã nhờ mối quan hệ, đi cửa sau, bỏ ra rất nhiều tiền để sắp xếp cho tôi được học một trường cấp ba ở trong thành phố.

Kể từ lúc đó tôi mới hiểu ra rằng, mặc dù bình thường anh cả chẳng nói gì với tôi nhưng trong lòng anh vẫn coi tôi là một thằng em trai. Cũng chính từ lúc đó trở đi, tôi luôn vui vẻ khoe khoang với bạn bè về người anh trai tài giỏi của mình. Mặc dù anh là người tàn tật nhưng trong mắt tôi anh vẫn rất đáng kính và vĩ đại.

Tôi biết, anh tôi sở dĩ có thể thành công phần lớn nhờ vào sự thông minh và tinh thần kiên trì, bền bỉ của mình. Còn tôi, xét về mặt bẩm sinh hay tính nhẫn nại đều không thể bì với anh được. Mặc dù mọi người trong nhà đều mong tôi làm nên sự nghiệp thông qua việc học hành, thế nhưng tôi đã học cả năm năm cấp ba, học lại lớp mười hai đến ba năm mà vẫn không thi đỗ vào đại học. Tôi thực sự cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào mà học tiếp nữa liền bất chấp sự phản đối của bố mẹ, bỏ học về nhà.

Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của tôi, anh cũng không nói năng gì. Tôi không biết bản thân mình đã làm anh thất vọng như vậy thì anh sẽ đối xử với tôi ra sao. Nhưng từ trong ánh mắt anh tôi không hề nhìn thấy có ý trách móc tôi. Cứ thế, tôi ở nhà, sống những ngày vô vị và tẻ nhạt.

Đúng vào lúc tôi thi trượt, đang ủ ê chẳng có việc gì làm thì anh lấy vợ. Mà điều làm tôi nghĩ mãi không ra đó là, anh nói có chết cũng không lấy người ở đây mà lại bỏ tiền mua cho tôi một bà chị dâu ở nơi khác về.

Chẳng mấy chốc, chuyện anh tôi bỏ tiền mua vợ đã trở thành tin tức nóng hổi trong thôn. Trong mắt của mọi người, chuyện mấy gã nhà nghèo bỏ tiền ra mua vợ là chuyện thường gặp, nhưng Kim Quý mà bỏ tiền ra mua vợ lại là một chuyện bất thường. Số tài sản mà Kim Quý sở hữu nhiều đến mức ngay cả bản thân cũng đếm không xuể, cho dù có là thằng thọt đi nữa thì đàn bà muốn được gả cho anh có mà nhiều như sao xa. Thế mà Kim Quý lại gạt hết những đám mai mối để bỏ tiền ra mua vợ mà không sợ thiên hạ chê cười. Đây chẳng phải là chuyện nực cười hay sao?

Bố mẹ tôi chẳng ý kiến gì với những lời bàn tán về anh. Anh tôi ngoài bốn mươi rồi mà chưa lấy được vợ, bố mẹ tôi đã sớm đứng ngồi không yên, giờ anh tôi đột nhiên hồi tâm chuyển ý, đòi lấy vợ, hai người họ chẳng buồn xem xét lai lịch của con dâu, chỉ cần anh lấy được vợ về thì ít nhất họ cũng có hi vọng được ôm cháu nội.

Chỉ có điều, bố mẹ tôi thường chẳng được yên lòng. Mâu thuẫn suốt hơn hai mươi năm giữa bố và anh trai tôi vẫn chưa được tháo gỡ. Hai bố con bình thường chẳng mấy khi nói chuyện. Chuyện hôn nhân đại sự của anh theo lí mà nói đáng nhẽ ra là do mẹ gánh vác, nhưng bởi vì mẹ tôi là mẹ kế nên kể từ khi mẹ bước chân vào nhà này, anh chưa từng gọi mẹ tôi là "mẹ", càng không bao giờ nói chuyện của mình trước mặt mẹ tôi. Mẹ tôi thường nghĩ rằng trong lòng anh hoàn toàn không có người mẹ này, bản thân mình ở trong nhà họ Kim chẳng khác gì người ngoài. Vì vậy, chuyện anh tôi bỏ tiền ra mua vợ mặc dù rất mất mặt nhưng mẹ tôi cũng chẳng dám nói gì.

Kể từ sau khi chị dâu đến nhà tôi, lông mày của bố tôi chưa từng giãn ra, cơm ăn ngày càng ít đi. Mẹ tôi nghĩ đủ cách để cải thiện bữa ăn nhưng bố tôi lúc nào cũng nói không muốn ăn. Nhìn bố tôi ngày một gầy đi, trong lòng mẹ rối bời lắm, nhất là mỗi đêm nghe thấy tiếng khóc lóc rấm rứt của chị dâu, mẹ lại sốt ruột như kiến bò chảo lửa, cả đêm không sao ngủ được.

- Bà nó à, khi nào rảnh rỗi qua nói chuyện với vợ thằng Kim Quý, xem nó có điều gì uất ức, tủi nhục. Nếu như người ta không chịu thằng Quý nhà mình thì thôi để cho người ta đi cho yên chuyện!- Nhẫn nhịn đã lâu cuối cùng bố tôi đành phải lên tiếng.

Nghe thấy bố nói vậy, mặt mẹ chợt biến sắc. Mẹ biết rõ là Lan Lan bị ép gả cho anh, chắc chắn trong lòng vô cùng bất mãn.Thế nhưng anh tôi lại để mắt đến Lan Lan rồi, gạt hết đám mai mối, sẵn sàng bỏ tiền mua Lan Lan về làm vợ, nếu ai mà thả Lan Lan đi thì chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa.

Thế nhưng dù gì bố cũng nói vậy rồi, mẹ cũng không tiện từ chối đành lặng lẽ gật đầu.

Kể từ sau khi "lấy" Lan Lan về làm vợ, ban ngày anh vẫn vào mỏ như thường lệ, đến chiều tối mới về nhà. Thường thì anh không ăn cơm với mọi người, đa phần đều ăn ở ngoài rồi mới về nhà. Về đến nhà là đi thẳng vào trong phòng với Lan Lan. Đàn ông lấy vợ rồi đều chết dúi ở trong phòng, huống hồ anh tôi đã hơn bốn mươi tuổi đầu mà vẫn chưa được động vào người đàn bà.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tuyển album beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:49
Giới thiệu: Anh trai tôi năm bốn sáu tuổi cuối cùng cũng chịu lấy vợ, hơn nữa lại là một cô gái thành phố trẻ tuổi và xinh đẹp. Nỗi phấp phỏng của bố mẹ tôi cuối cùng cũng được xua tan, họ khấp khởi mừng thầm, chờ đợi cô con dâu trẻ tuổi sẽ sinh cho họ những đứa cháu trắng trẻo, mũm mĩm.
08:10
Giới thiệu: Mạnh Cường gật gù: - Em nên lánh xa nơi này càng sớm càng tốt, ông giám đốc nầy rất háo sắc. Em nên cẩn thận. Yến Nhi đỏ mặt: - Người ông ta chọn toàn những người đẹp còn em có là gì đâu. Mạnh Cường chợt hỏi: - Em nói vào đây không phải là làm công nhân, mà là việc khác, việc khác là gì vậy em?
09:48
Giới thiệu: Mạnh Cường đập cửa phòng hắn thật mạnh, miệng gọi to: Giám đốc, giám đốc… Hắn vẫn nằm yên, Mạnh Cường vẫn gọi: Sĩ Tiến ông sao rồi? Dậy đi xe hàng đã đến rồi. Hắn giật bắn người:
13:20
Giới thiệu: Giám đốc Sĩ Tiến lừ lừ mắt nhìn Cường. Hắn vội vàng hỏi giọng gay gắt: Mày muốn nói gì? Không trả lời câu hỏi của chủ mà Mạnh Cường hỏi lại: Theo ông vấn đề này ra sao? Hắn vung tay: Sao trăng con mẹ gì? Tại nó muốn phá hoại tao? Mạnh Cường lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý:
14:38
Giới thiệu: Đang ngủ say Sĩ Tiến nghe tiếng gì đó văng vẳng bên tai, hắn mở choàng mắt nghe ngóng tiếng rên ấy ngày càng gần hơn: - Tôi lạnh quá! Trời ơi! Đói quá. Hắn lạnh toát cả mồ hôi, thoáng nghĩ qua đầu: “Lại mấy oan hồn về đây phá nữa”. Nằm vật xuống giường, hắn ta bịt tai. Nhưng tiếng rên xiết kia vẫn cứ văng vẳng bên tai: “Sĩ Tiến, hãy trả lại mạng cho tao”.
12:55
Giới thiệu: Dũng đen từ sau cửa sau bước ra. Hồng Hạnh nhận ra Dũng kêu lên: - Ối Dũng! Mấy hôm nay anh đâu mất tiêu vậy? Dũng đen cười đưa hàm răng vàng với khói thuốc bảo: - À! Mấy hôm nay tôi bận việc. Loan lắc đầu tỏ vẻ không tin: - Anh xạo ghê! Tôi mới gặp vợ anh ngoài chợ sáng nay.
09:51
Giới thiệu: Cứu... cứu... Mạnh Cường đập mạnh lên vai hắn. - Giám đốc.... Giám đốc. Hắn bừng tỉnh mở mắt ngơ ngác. - Đây là đâu? Mạnh Cường bật cười: - Thì phòng riêng của ông! Hắn nhíu mày: - Nhưng sao tao lại về đây được. Cường cười: - Ông có đi đâu mà về. Như vẫn còn hoang mang vì sợ, hắn bảo: - Mày là ai?
15:44
Giới thiệu: Mạnh Cường đến bên giường bệnh. Đứng nhìn Dũng đen rồi lắc đầu: Cậu khoẻ lại chưa? Dũng đen cố gượng ngồi dậy: - Cũng đỡ rồi anh ạ! Anh đến thăm em đó à. Đặt túi đồ xuống bàn, Mạnh Cường nói: - Ôi, mấy đêm nay, đêm nào ngủ cũng không yên.
11:50
Giới thiệu: Dũng đen nằm thở dốc, đám anh em công nhân xúm xung quanh hắn, người trề môi bảo: Đúng là anh hùng rơm. Vậy cho bỏ thói ba hoa. Có người lại nói: - Bây giờ tè ra phân vàng chứ không phải tè ra quần như tụi mình đâu. Cả đám công nhân cười hô hố.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com