Radio Tấm vải đỏ (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 11:09

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 1)

4915
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 13:44 Dung lượng: 18.86 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Đường Thi Thi, một người trong nhóm bốn cô gái, sau chuyến du lịch đã mang về một tấm vải đỏ tuyệt đẹp. Họ quyết định dùng tấm vải đỏ này để may cho mỗi người một thứ trang phục - áo xường xám, áo yếm, khăn choàng đầu, khăn quàng.

47 track
Giới thiệu: Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Đường Thi Thi, một người trong nhóm bốn cô gái, sau chuyến du lịch đã mang về một tấm vải đỏ tuyệt đẹp. Họ quyết định dùng tấm vải đỏ này để may cho mỗi người một thứ trang phục - áo xường xám, áo yếm, khăn choàng đầu, khăn quàng.

Ngày họ mặc những trang phục được may từ tấm vải đỏ ấy cũng là ngày bắt đầu xảy ra một chuỗi sự việc kinh hoàng: Một người trong nhóm cùng người tình của mình bị móc mắt, chết một cách ghê rợn và đầy bí ẩn. Một người nữa phát điên. Và tiếp theo là những vụ án mạng, những tình tiết kỳ lạ, ghê sợ dồn dập xảy ra.

Những người còn lại đã lao mình vào cuộc chiến đầy cam go, khổ đau đã xảy ra nhằm xóa bỏ lời nguyền độc ác mà tấm vải đỏ mang đến. Làm cách nào để chế ngự được nó? Liệu nó có bị xóa bỏ?...

Mời các bạn cùng lắng nghe Tấm vải đỏ của tác giả Hồng Nương Tử, một tiểu thuyết ma đậm chất phương Đông.

1204-tam-vai-do-phan-1-1.jpg
Tiểu thuyết kinh dị - Tấm vải đỏ.

Chương mở đầu

- ...Con à, mẹ con mình ra phiến đá nghỉ ngơi, uống Nước đi!

Người phụ nữ trung niên lên tiếng. Giọng bà ta trầm ấm, bà mặc bộ quần áo đen, đầu đội khăn trắng. Bà nhìn cô con gái đang nhẹ nhàng đặt bó thuốc xuống, mắt chan chứa Yêu thương rồi khẽ khàng nhặt lá cây trên tóc con. Bà lấy ra một chiếc lược gỗ rồi nói với con gái:

- Hái thuốc mới có nửa ngày mà tóc tai đã rối bời thế này rồi, ngồi xuống để mẹ chải đầu cho.

Cô bé ngoan ngoãn ngồi xuống. Bà mẹ chải đầu cho con bằng chiếc lược đen. Mái tóc đen mượt của cô bé tung bay trong gió. Bà mẹ trầm ngâm không nói gì. Cô con gái chăm chú ngắm con kiến đang bò trên chiếc lá dưới thân mình. Mọi thứ chìm trong yên tĩnh. Con đường núi này được phát hiện khi hai mẹ con cô đi tìm thuốc, ngày thường rất ít người qua lại. Núi rừng yên tĩnh, chốc chốc lại vẳng lên tiếng chim kêu, đằng sau họ là một cây hoè rất to, rễ của nó đan chéo, bò lan trên một khoảng đất rộng. Khi cô bé đang ríu rít nói về chuyện hái thuốc thì đột nhiên cảm thấy có luồng khí lạnh ngắt sau lưng, định ngoảnh lại xem có chuyện gì thì bộp một cái, cô bé bị giáng mạnh vào đầu, ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

Một luồng gió lạnh thổi tới làm cô tỉnh lại, lúc này trời đã chập choạng tối. Cô cựa quậy và phát hiện ra mình đang bị trói rất chặt bằng cành cây dưới gốc hòe. Cô cẩn thận quan sát xung quanh rồi sợ hãi kêu to:

- Mẹ, mẹ ơi, mẹ ở đâu?

Cô bé nghe văng vẳng bên cạnh mình có tiếng mài dao, định quay đầu sang xem nhưng đầu đau nhức quá; lúc này cô mới nhận ra mình không chỉ bị trói trên cây mà tóc còn bị chia ra làm hai phần buộc vào cây hoè, chả trách mà đầu cô không cử động được. Sợ hãi tột độ, cô thét lên:

- Mẹ ơi, mẹ, mẹ đang ở đâu, mau cứu con với!

Cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ:

- Ngoan nào, đừng hét lên thế, một lát nữa là hết đau ngay thôi.

Nghe thấy tiếng mẹ, cô quên hết sợ hãi, càng gọi to hơn:

- Mẹ, mẹ ơi, mau tới cởi trói cho con, con đau quá.

Tiếng mài dao vẫn rõ mồn một, từng nhát, từng nhát. Trong rừng vọng lại tiếng mẹ cô rất mạnh mẽ:

- Ngoan nào, chịu khó một chút nữa thôi, mẹ sắp xong rồi.

- Mẹ, mẹ muốn làm gì vậy? Sao mẹ lại trói con?

Cô bé khóc không ra tiếng. Lúc này, trong màn lệ nhoà, cô đã nhìn thấy mẹ mình; trong tay bà là chiếc xẻng nhọn đào thuốc đã được mài sáng choang, bà cười lạnh, tay mân mê cái xẻng sắc nhọn.

- Ta đã mài rất lâu rồi, cũng muốn mài nhanh lắm chứ, bởi ta biết, dao sắc, đâm người sẽ chóng chết lại không đau.

Cô bé nhìn mẹ mà không thể tin được.

- Mẹ, mẹ muốn giết con?

- Con gái à, lẽ ra con không nên có mặt trên đời này, do con có mắt như mù mà đầu thai nhầm; sự việc đã đến nước này rồi thì nói nhiều cũng vô ích, con cứ yên tâm mà đi thôi.

Người đàn bà giơ cao cái xẻng nhọn, khoét mắt đứa con gái tội nghiệp. Khoét xong, bà hét lên:

- Do mày có mắt không tròng nên đừng trách tao, đừng trách!

Mặt trăng trốn vào tầng mây, dường như nó cũng không muốn chứng kiến cảnh tượng hãi hùng này. Tiếng kêu cứu thảm thiết, tuyệt vọng của cô bé làm bầy chim hoảng loạn, rừng rậm xộc lên mùi máu tanh kỳ dị; cô bé lúc này với khuôn mặt đầm đìa máu chỉ còn thoi thóp thở, đôi mắt cô giờ đã biến thành hai hốc máu, máu tươi cứ trào ra đầm đìa. Người đàn bà dùng chiếc khăn trên đầu cẩn thận gói con mắt lại, nhẹ nhàng đặt vào lòng, chầm chậm thu dọn tay nải rồi quay người xuống núi, sau lưng bà còn vọng lại tiếng nói yếu ớt của cô gái:

- Tôi sẽ trả thù, sẽ trả thù, trả thù...

Một ngày đẹp trời, trên chiếc giường đơn của khu dân cư, Tần Cẩm đang mơ màng thưởng thức hương vị ngọt ngào của giấc mộng đẹp.

Đột nhiên, tiếng điện thoại reo, cô vớ lấy di động, hai mắt vẫn nhắm nghiền, cô mắng: "Ai vậy, đã quá nửa đêm rồi không để cho người ta sống nữa hay sao?".

Đầu máy bên kia vọng lại một giọng nữ the thé: "Quá nửa đêm? Mặt trời đã lên sau ngọn tre rồi, thưa bà bạn yêu quý. Dậy mau! Sang nhà mình chơi đi! Mình về rồi".

Tần Cẩm đã tỉnh ngủ. Hóa ra là Đường Thi Thi, cô bạn thân của mình.

Cô liền mắng lại: "Đồ chết tiệt, bà đi vắng thì thiên hạ thái bình. Hễ cứ về là như ôn dịch xuất hin, náo loạn tất cả! Mà bà về thì về chứ, chằng lẽ bắt tôi phải sang tiếp đón hay sao?".

Máy điện thoại đã tắt ngấm, Tần Cẩm ngồi đờ ra nghĩ, Đường Thi Thi là loại người ghê gớm, không dễ dây vào, nếu mà chơi nó thì sau này cũng khó sống lắm đây.

Một con mèo đen nhảy phắt lên giường, mắt nhìn cô đau đáu, lại vòi ăn sáng!

Cô vuốt ve con mèo, nhẹ nhàng nói: "Hắc Bảo, Hắc Bảo, chào mày, hôm nay chúng mình phải đi gặp bà chằn Thi Thi rồi".

Hắc Bảo là cục cưng của Tần Cẩm, nó vốn là mèo hoang được Tần Cẩm nhặt về bên thùng rác, trong một đêm đông. Bây giờ nó đã sướng lắm rồi, thức ăn, ổ nằm, đồ chơi các loại, toàn là hàng hiệu.

Sau khi tắm rửa, trang điểm xong xuôi, trong gương xuất hiện một người đẹp, vóc dáng cao ráo, quần áo vừa vặn, cổ cao ba ngấn, phong cách quý phái. Tần Cẩm thở dài luyến tiếc, một người có đầy đủ điều kiện như vậy mà giờ vẫn chưa tìm được bạn trai, không biết do cô yêu cầu cao quá hay đàn ông tử tế đã không còn trên thế gian này nữa?

Đường Thi Thi là tiểu thư con nhà giàu, sản nghiệp đủ lớn để cho cô hoang phí, bao trai, chu du khắp nơi, không làm việc, vào các câu lạc bộ cao cấp, vừa rồi chẳng phải cô đã đi một chuyến du lịch dài ngày đấy thôi. Cứ chán đời là cô lại lái xe rong chơi, lái đến đâu thì chơi đến đấy, chẳng có kế hoạch gì cả, mỗi lần về lại lôi về một đống quà, cô thích tất cả các thứ của ngon vật lạ trên đời.

Tần Cẩm phải đi qua một vườn hoa đẹp, mới tới được phòng khách của nhà Thi Thi. Lúc này, trong phòng khách rộng rãi đã có ba người ngồi. Tần Cẩm lấy Hắc Bảo từ trong làn ra đưa cho Đường Thi Thi, cô nàng luôn mồm gọi cục cưng.

Lam Kỳ đứng dậy, đưa cốc nước cho Tần Cẩm. Lam Kỳ có phong cách độc đáo, hợp thời trang; nhìn cách ăn mặc và trang điểm của cô là biết được bây giờ đang sốt loại mốt nào. Lục Anh Kỳ đang chơi món đồ bằng bạc trong góc phòng, nhìn thấy Tần Cẩm, cô cười tươi, tuy chỉ là em họ của Đường Thi Thi nhưng ở cô lại toát lên phong thái của con nhà quyền quý, lúc nào cũng nhẹ nhàng đúng mực, thanh nhã, đúng là thục nữ.

Đường Thi Thi vừa về là mọi người lại tụ tập với nhau. Tần Cẩm vừa nhấm nháp dâu tây trong phòng ăn rộng rãi vừa nghe Thi Thi kể những chuyện mắt thấy tai nghe trên đường. Mọi người đều bị cuốn hút bởi cách kể chuyện lôi cuốn hấp dẫn và rất truyền cảm của cô.

- Đợt này mình đi Tương Tây, ngoài đường xá đi lại vất vả ra, mọi thứ ở đó đều tuyệt vời. Một nơi đẹp và yên tĩnh vô cùng. Buổi tối, khi gió thổi tới, tưởng như giơ tay ra có thể chạm tới các vì sao. Lúc hoàng hôn, có thể nhìn thấy các cột khói bốc lên từ các ngôi nhà trong xóm. Lần sau các bạn phải đi cùng mình một chuyến mới được, nơi đó đúng là thiên đường.

Kể được một lát thì mọi người đòi quà. Thi Thi thích nhất thời điểm này. Cô đem hết những đồ mình mới mua ra khoe với mọi người.

Ba người ngồi quanh sofa, thấy Thi Thi háo hức lôi ra một cái hộp lớn rồi từ từ rút sợi dây lụa buộc hộp ra. Mọi người đều chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của cô, trông cô thật nghiêm túc. Mọi cặp mắt đổ dồn vào chiếc hộp. Sau khi hộp được mở, chỉ thấy một bao giấy, cô tiếp tục bóc dần từng lớp giấy ra, đến lớp cuối cùng, Thi Thi dùng dao rạch, giống như rạch ra một trời mây đỏ, cả căn phòng bỗng chốc lung linh, rực rỡ, đến Lam Kỳ là người quen với các sự kiện lớn cũng mở to mắt để nhìn.

Tần Cẩm trấn tĩnh nhìn lại, hóa ra là một mảnh vải đỏ. Vải đỏ thì không hiếm, điều kì lạ ở chính cái màu đỏ ấy, đẹp không tả xiết. Bốn người sững sờ nhìn tấm vải.

Sự im lặng bị phá vỡ khi Hắc Bảo đột nhiên nhảy khỏi lòng Tần Cẩm, kêu lên một tiếng làm cả bọn giật mình; thoáng chốc, nó đã nhảy tót ra ngoài cửa sổ.

Tần Cẩm phản ứng nhanh nhất, cô nhào ra cửa sổ nhưng chỉ nhìn thấy Hắc Bảo đang ở phía cuối con đường, lông của nó dựng đứng cả lên. Cô gọi to: "Hắc Bảo à, đừng chạy nữa! Chị tới bế em đây". Khi cô chạy ra đường thì Hắc Bảo đã biến mất.

Tần Cẩm suýt khóc, nhưng cô cố kìm nén.

Mảnh vải đỏ đã được mở ra, nằm im lìm trên sofa, màu sắc ấm áp, giống như ánh sao trên trời, khiến người ta không thể không chú ý.

Lục Anh Kỳ thốt lên:

- Không thể tin nổi lại có màu đẹp đến thế!

- Thi Thi, cậu kiếm được bảo bối này ở đâu thế?

Đường Thi Thi tự đắc nói:

- Mình nhìn thấy nó ở một thị trn nhỏ, chỉ có một mảnh này, lúc đó đang mắc trên nhà của người ta, thấy quá đẹp, mình quyết lấy cho bằng được.

Họ cùng ngồi xuống vuốt ve tấm vải, nhẹ nhàng, cẩn thận cứ như vuốt ve con của mình vậy; chất vải mát, lại rất mịn.

- Là vải lụa à? Mịn như thế này, không biết người ta dệt kiểu gì mà khít thế, sờ vào thật sướng tay!

- Đặt tay lên rồi thì không muốn rời ra nữa, sao mà dễ chịu thế!

Đường Thi Thi không ngờ là mảnh vải này lại được các bạn khen đến vậy. Khi ba cô bạn vốn chưa bao giờ thống nhất được ý kiến còn đang mải mê tranh luận thì cô lạnh lùng tuyên bố:

- Mình định dùng mảnh vải này để may một chiếc xường xám thật mốt, nếu còn thừa thì mấy cậu chia nhau nhé. Tấm vải to thế này chắc sẽ thừa nhiều lắm đấy.

Thế là tấm vải đỏ đã xen vào cuộc sống của họ, giống như nhát cắt nhẹ nhàng của một cây dao vậy.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:16
Giới thiệu: Khuôn mặt Diên Vĩ thả vào vô định như không hề nghe thấy những diễn giải của Bách. Đầu óc cô còn mải đuổi theo những suy nghĩ gì, Bách chịu không đoán ra được, nhưng anh vẫn cất giọng đều đều.
13:54
Giới thiệu: Hãy quên chuyện này đi nhé. Rồi chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu. – Lưu lặp lại. Nếu cô lao vào vòng tay của hắn và gật đầu đồng ý, thì có thể lắm, cả hai sẽ tìm bé Bảo và trèo lên xe, phóng thẳng về thành phố.
13:42
Giới thiệu: Sương đêm đang tan dần, giờ cô có thể nhìn bàn tay mình lờ mờ trước mặt. Như vậy, nghĩa là trời sắp sáng. Ý nghĩ này làm tim cô thắt lại. Cô sợ trời sáng. Cô sợ phải đối mặt với con quái vật ngay giữa cái trang trại không người này. Đúng lúc đó, lớp lá cây dưới lưng cô chợt lay động. Gáy cô gai lạnh. Hắn. Đang ở hành lang phía bên kia.
12:25
Giới thiệu: Vĩ để đầu óc mình trống rỗng như một căn phòng được bao phủ bởi bốn bức tường, không một ý nghĩ nào có thể lọt được vào đó nữa. Cô đi thẳng đến chỗ bộ xương, trèo lên trên để lấy cái vật mà mình đang cần.
11:33
Giới thiệu: Gặp ánh sáng, hai chấm đỏ biến mất và một tràng cười man dại quen thuộc vang lên trong lòng hang, rồi tiếng đập cánh phành phạch. Chỉ có một con chim Chết, song vì hiệu ứng âm thanh của đá núi nên những tràng cười dồn đuổi nhau liên tiếp như thể một lũ người điên đang đứng lúc nhúc trong hang.
11:30
Giới thiệu: Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn rõ đến nỗi Bách không thể quay lại giấc ngủ được nữa. Anh úp chặt gối vào tai, song những nhịp đơn điệu kia cứ rót vào óc anh như trêu ngươi. Bách vừa trải qua một cơn ác mộng.
12:53
Giới thiệu: Hơi nóng từ mái tôn hấp xuống khiến mồ hôi trên người Bách vã ra như xông hơi. Anh đang ngồi cạnh những lùm những đống đồ cũ không biết là thứ gì. Tay anh quờ phải một vật phẳng có vẻ như là một khung kính. Mặt kính toả ra chút hơi mát nên Bách áp hẳn cánh tay trần vào đó cho hạ nhiệt.
11:56
Giới thiệu: Bách thấy sống lưng mình lạnh toát. Trong khoảnh khắc, anh nhận ra ngay đó là bé Bảo, con chủ trại Trần Hoàng Lưu và Mai Diên Vĩ, đứa trẻ duy nhất anh được tiếp xúc trong suốt mười năm trở lại đây.
13:52
Giới thiệu: Đến lúc này, dường như Lưu mới nhận ra rằng một cảnh sát hình sự đến gặp anh đương nhiên không phải để bàn chuyện hợp đồng. Anh ta đã nhận ra ngụ ý trong câu hỏi đó. Lưu đứng bật dậy, bàn tay bám chặt lấy thành bàn.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - wikihow.com - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com