Radio Tấm vải đỏ (Phần 3) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 11:11

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 3)

1226
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 16:58 Dung lượng: 23.32 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đường Thi Thi trả tiền thù lao cao hơn nhưng ông Hồ vẫn từ chối. Họ lái xe về nhà, không ai nói năng gì, tự thấy thật xui xẻo. Tần Cẩm xuống xe trước cửa nhà. Đứng trên đường cái, cô lại chợt nhớ tới Hắc Bảo.

47 track
Giới thiệu: Đường Thi Thi trả tiền thù lao cao hơn nhưng ông Hồ vẫn từ chối. Họ lái xe về nhà, không ai nói năng gì, tự thấy thật xui xẻo. Tần Cẩm xuống xe trước cửa nhà. Đứng trên đường cái, cô lại chợt nhớ tới Hắc Bảo.

Cô nghĩ, nó chơi chán ở ngoài rồi cũng chạy về nhà thôi, có lẽ nó đang ở đâu xung quanh đây. Thế là cô xách cái lồng mèo màu xanh da trời lên, miệng kêu "meo, meo", lật các thùng rác bên đường để Tìm kiếm, dáng vẻ như kẻ thất tình vậy. Đúng lúc Tần Cẩm đang chăm chú tìm kiếm thì thấy xuất hiện một đôi giầy trắng sáng cứ lắc lư theo nhịp 2/2 trước mắt. Cô ngẩng đầu lên xem cái người đàn ông "nhịp 2/2" đó, gã đang nhìn đắm đuối.

- Tần mèo con, đúng không?

Tần Cẩm đờ người ra, cô như đang nhớ lại ác mộng thời thơ ấu của mình.

1206-tam-vai-do-phan-3-1.jpg
Tấm vải đỏ.

Đã rất lâu rồi không có ai gọi cô bằng cái tên này. Lúc nhỏ cô rất thích mèo, cả ngày nói chuyện với chúng. Từ đó tới khi trưởng thành cô bị người ta gắn cho biệt hiệu "Tần mèo con". Sau này, cô cảm thấy biệt hiệu đó thật nhục nhã. Mèo con, mèo con. Cô không muốn người khác động vào nỗi đâu của mình. Nó nhắc cô nhớ ra mình dậy thì chậm. Nghĩ tới đây, cô liền ưỡn ngực, hỏi sẵng:

- Anh là ai?

Cái gã “nhịp 2/2” vội vuốt tóc ra đằng sau đáp:

- Anh là ai ấy à? Em nhìn kĩ lại xem, đã nhớ ra chưa?

Tần Cẩm nhìn lại gã một lần nữa, trong đầu cô chỉ có đúng một suy nghĩ - gã thật lố bịch. Công bằng mà nói, nếu tách riêng từng phần trên khuôn mặt thì gã cũng khá đẹp trai, nhưng khi ghép các bộ phận này với nhau thì thật là khó coi. Quần áo của gã xem ra rất đẹp nhưng khi khoác lên người thì trông chẳng khác gì mớ giẻ lau. Vóc dáng to cao, nhưng Tần Cẩm cho rằng "ngu si tứ chi phát triển". Tại sao mình lại có ác cảm với gã? Loại đàn ông khiến cho cô ghét không nhiều lắm. Đột nhiên, cô nhớ ra:

- Kha Lương, có đúng không?

Kha Lương hớn hở, gã cười thật đáng ghét:

- Đúng vậy, đúng vậy! Anh chính là người trước kia hay cướp cặp sách của em, bỏ sâu róm vào hộp bút của em, lại còn hay lấy diêm đốt tóc em, hay mách cô em ăn quà vặt trong lớp, có lần khi đang thi, anh xì hơi rồi còn đổ điêu cho em nữa chứ...

Tần Cẩm chỉ muốn lấy chiếc chổi lông mèo nện vào mặt gã. Hồi tiểu học, hai người ngồi chung bàn, tưởng đã lâu như vậy thì gã sẽ quên đi chuyện cô hay bị gã bắt nạt, không ngờ gã lại nhớ chi li đến vậy, thật đáng ghét quá! Dù gì thì cũng là bạn học cũ, gã lại chủ động chào cô trước, nên cô cũng lịch sự gật đầu chào. Tần Cẩm đành phải nén giận. Không ngờ gã không biết điều, lại còn buông ra một câu:

- Tn Cẩm ơi, em đang nhặt rác đấy à?

Trời ạ, không hiểu gã có vấn đề về mắt không? Chiếc váy dài cô đang mặc, tuy có màu đen hơi lạ một chút nhưng là loại hàng hiệu, không hiểu sao gã có thể nhìn thành đồ đồng phục nhặt rác được? Rất nhiều người khen cô mặc chiếc váy này kiêu sa mà. Đôi sandal cô đang đi cũng là đồ hiệu, trị giá 1.800 tệ. Còn chiếc lồng mèo, trông có vẻ lập dị nhưng cũng là đồ đắt tiền, thế mà lại nghĩ đến cái sọt rác mới lạ chứ. Đúng là mù tịt về nghệ thuật. Ấy, lại còn mùi Nước hoa tao nhã cô đang xức trên người nữa. Có nói với gã là hàng hiệu thì cũng vô ích, chắc lại đánh đồng với loại nước hoa rẻ tiền thôi. Lẽ nào việc cô đi tim mèo bị hắn tưởng nhầm là nhặt rác? Chết thật, đột nhiên cô nhớ ra khi sang nhà Đường Thi Thi, cô chưa kịp trang điểm. Có lẽ lúc này trông cô xấu lắm. Kiểu tóc xù mì của cô chắc cũng không vừa mắt cái gã trình độ ""lùn"" này, cho nên hắn mới hiểu nhầm như vậy. Không được, chả nhẽ bao nhiêu năm mới gặp lại để gã nghĩ mình là bà nhặt rác sao? Cô đứng thẳng người nói với gã đàn ông ngốc nghếch kia:

- Em đang tìm mèo đấy mà, tối qua nó mới bỏ đi.

- Tìm mèo? Ha ha... Em vẫn thích mèo thế cơ à? Em có còn nhớ hồi lớp Ba, em mang đến lớp con mèo ốm không? Nó thích chạy sang cặp sách của anh rồi em cứ meo meo gọi nó, lại còn cố gắng gọi thật nhỏ, chính vì vậy anh mới đặt cho em biệt hiệu Tần mèo con. - Kha Lương không biết rằng mình sắp lâm nguy đến nơi, cứ bô bô nói tiếp, những cái răng trắng muốt như đang muốn nói cùng Tần Cẩm: "Hãy đánh rụng tôi xuống đất đi!".

"Tần mèo con" - cái biệt hiệu này làm cô khốn khổ suốt cả thời niên thiếu. Cứ nghe thấy cái tên này là các bạn học lại hỏi: "Ai vậy? Sao lại gọi là mèo con?", và lập tức sẽ có kẻ lắm chuyện trả lời: "Đó là công chúa thái bình, ngực phẳng lì như tấm gương. Cái tên mèo con thật hợp với nó".

Một cái tên làm cô đau khổ biết bao! Mà gã đàn ông thối tha kia lại chính là tác giả của nó. Trong đầu cô lởn vởn ý nghĩ "Đánh gã trước rồi giết hay giết rồi mới đánh đây?". Nghĩ mãi mà cô vẫn chưa có quyết định xong. Đúng lúc này, Kha Lương lại nói tiếp:

- Sau này, em học ở trường đại học nổi tiếng phải không? Có thể nói em là người thành đạt trong số bạn học của chúng ta. Cái trường tiểu học tồi tàn cuối cùng cũng đã đào tạo ra một nhân tài. Nhưng cô bạn học của tôi ơi, hình như em khinh thường bọn anh hay sao mà chưa lần nào em đi họp lớp cả?

Tần Cẩm nhớ lại thời tiểu học của mình. Lúc đầu cô được học trong một ngôi trường vừa to vừa đẹp như một vườn hoa, nhưng do năm đó bố cô bị tai nạn ô tô, mẹ lại bỏ rơi cô để đi Anh nên cô phải sống cùng bà ngoại và phải đi học ở ngôi trường tiểu học rách nát ấy. Chính vì vậy cô không muốn thăm lại nơi đây, nó khiến cô nhớ lại quãng thời gian vui vẻ trước kia của mình. Dường như mỗi khi cô gặp ác mộng thì lại xuất hiện chiếc cổng lớn của trường tiểu học đó, nó đồng nghĩa với sự cô đơn, bơ vơ không nơi nương tựa của cô. Chỉ nghĩ đến đây, Tần Cẩm cảm thấy nhẹ cả người, may mà những ngày tháng vất vả đã qua rồi, hiện giờ cô sống rất thoải mái, dễ chịu.

- Dạo này anh làm gì? - Cô khách sáo hỏi xỏ. Không ngờ Kha Lương rút danh thiếp ra đưa cho cô, lại còn kiêu ngạo nói:

- Anh kế thừa tổ nghiệp, làm pháp sư, biệt danh của anh là Thiên đạo Đại sư, chuyên xem phong thủy, trừ ma, xem tướng, bói bát tự.

Tần Cẩm ngẩng cao đầu, ngạc nhiên nhìn anh ta. Vô cùng đắc ý, anh ta nói với cô:

- Tổ tiên anh rất nổi tiếng về nghề này. Gia tộc anh được biết tiếng với những pháp sư nổi đình đám, thiêng lắm cơ. Mà em có biết ông Kha Đạo không?

- Em chỉ biết một ông Kha Nam rất nổi tiếng, ngoài ra không biết thêm một người họ Kha nổi danh nào khác nữa. - Cô châm chọc đáp lại.

- Kha Nam? Sao anh lại chưa nghe cái tên này bao giờ nhỉ? Chắc ông này cũng chẳng có tiếng tăm gì mấy. Ông nội Kha Đạo của anh là pháp sư có tiếng khắp vùng này. Ông là chuyên gia bắt ma đấy. Lúc nhỏ, anh còn thấy ông bắt ma, trông oách lắm, giống hệt hình tượng Lưu Đức Hoa trên phim ấy.

Tần Cẩm ngậm ngùi nghĩ thầm: "Giời ạ! Gã này chắc chưa xem tranh biếm họa bao giờ, thật hết thuốc chữa!".

- Dạo này anh bắt được nhiều ma lắm phải không? - Tần Cẩm hết kiên nhẫn hỏi.

- Đương nhiên rồi. Chỉ cần anh ra tay thì ma nào cũng bị trừ, nếu em có nhu cầu, anh bắt miễn phí cho. Anh nói thật đấy, miễn phí.

Tần Cẩm đã bước đi nhưng cái gã Kha Lương vẫn tru tréo tại chỗ:

- Nhớ danh thiếp của anh nhé! Thiên đại Đạo sư, miễn phí.

Tần Cẩm về đến nhà, chỉ chực òa khóc. Lúc đi cô mang theo Hắc Bảo vậy mà lại để nó chạy mất, đi tìm người cắt may thì bị người ta từ chối, đi tìm mèo lại gặp phải gã dở người. Chưa kể gã chính là kẻ thù đặt biệt hiệu cho cô mà lúc nào cô cũng nghĩ tới. Thật không thể chấp nhận được khi cô ăn mặc trang điểm thế này mà bị hắn coi là bà nhặt rác. Uể oải ăn cơm xong, cô uống một chút rượu vang. Tấm rửa xong xuôi, cô đứng trước cửa sổ gọi "meo, meo" tìm Hắc Bảo. Bao nhiêu năm sống độc thân, tưởng đã quen lắm rồi nào ngờ cô lại gắn bó với một con mèo, những tưởng người ta chỉ có thể gắn bó với một con người thôi, nhưng thực tế là với động vật cũng có sự gắn bó như vậy. Mọi vật đều tuân theo quy luật "lâu ngày thì sinh tình". Lúc đi ngủ, cô không đóng cửa, hy vọng Hắc Bảo về có thể chui vào. Đêm hôm đó, Tần Cẩm ngủ trong bầu không khí nặng nề. Cô thấy cuộc sống của mình có nhiều thay đổi quá. Tuy không biết tại sao nhưng cô nhận thấy có gì đó xáo trộn, còn tại sao lại xáo trộn thì cô không giải thích nổi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:44
Giới thiệu: Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Đường Thi Thi, một người trong nhóm bốn cô gái, sau chuyến du lịch đã mang về một tấm vải đỏ tuyệt đẹp. Họ quyết định dùng tấm vải đỏ này để may cho mỗi người một thứ trang phục - áo xường xám, áo yếm, khăn choàng đầu, khăn quàng.
13:19
Giới thiệu: Gió rừng thổi thốc lên khuôn mặt Vĩ đang ướt lạnh. Nước mắt khiến những hình ảnh trước mắt cô nhoè đi. Ở băng ghế sau, hai đứa trẻ vẫn ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trước khi rời khỏi trang trại, cô đã phải trao đổi và thuyết phục chúng một hồi về việc không thể mang theo con chó về thành phố.
14:16
Giới thiệu: Khuôn mặt Diên Vĩ thả vào vô định như không hề nghe thấy những diễn giải của Bách. Đầu óc cô còn mải đuổi theo những suy nghĩ gì, Bách chịu không đoán ra được, nhưng anh vẫn cất giọng đều đều.
13:54
Giới thiệu: Hãy quên chuyện này đi nhé. Rồi chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu. – Lưu lặp lại. Nếu cô lao vào vòng tay của hắn và gật đầu đồng ý, thì có thể lắm, cả hai sẽ tìm bé Bảo và trèo lên xe, phóng thẳng về thành phố.
13:42
Giới thiệu: Sương đêm đang tan dần, giờ cô có thể nhìn bàn tay mình lờ mờ trước mặt. Như vậy, nghĩa là trời sắp sáng. Ý nghĩ này làm tim cô thắt lại. Cô sợ trời sáng. Cô sợ phải đối mặt với con quái vật ngay giữa cái trang trại không người này. Đúng lúc đó, lớp lá cây dưới lưng cô chợt lay động. Gáy cô gai lạnh. Hắn. Đang ở hành lang phía bên kia.
12:25
Giới thiệu: Vĩ để đầu óc mình trống rỗng như một căn phòng được bao phủ bởi bốn bức tường, không một ý nghĩ nào có thể lọt được vào đó nữa. Cô đi thẳng đến chỗ bộ xương, trèo lên trên để lấy cái vật mà mình đang cần.
11:33
Giới thiệu: Gặp ánh sáng, hai chấm đỏ biến mất và một tràng cười man dại quen thuộc vang lên trong lòng hang, rồi tiếng đập cánh phành phạch. Chỉ có một con chim Chết, song vì hiệu ứng âm thanh của đá núi nên những tràng cười dồn đuổi nhau liên tiếp như thể một lũ người điên đang đứng lúc nhúc trong hang.
11:30
Giới thiệu: Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn rõ đến nỗi Bách không thể quay lại giấc ngủ được nữa. Anh úp chặt gối vào tai, song những nhịp đơn điệu kia cứ rót vào óc anh như trêu ngươi. Bách vừa trải qua một cơn ác mộng.
12:53
Giới thiệu: Hơi nóng từ mái tôn hấp xuống khiến mồ hôi trên người Bách vã ra như xông hơi. Anh đang ngồi cạnh những lùm những đống đồ cũ không biết là thứ gì. Tay anh quờ phải một vật phẳng có vẻ như là một khung kính. Mặt kính toả ra chút hơi mát nên Bách áp hẳn cánh tay trần vào đó cho hạ nhiệt.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - merriam-webster.com - dictionary.com - foodnetwork.com - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com