Radio Tấm vải đỏ (Phần 34) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 19:50

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 34)

831
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:50 Dung lượng: 14.89 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế, người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe, vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.

47 track
Giới thiệu: Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế, người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe, vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.

- Sư thái à, Tiểu Ngư làm sao rồi? - Thi Thi hỏi.

Ni cô nhẹ nhàng vuốt ve Hắc Bảo, nằm trong lòng bà ta, Hắc Bảo tỏ ra rất mãn nguyện, cứ kêu “meo, meo”.

- Đừng gọi ta là sư thái, pháp hiệu của ta là Viên Không, cháu gọi Viên Không là được rồi. Tiểu Ngư vốn là âm đồng, nên nó là người canh giữ nơi đó. Lời nguyền bao năm nay chưa truy sát Tần Cẩm chính là do Tiểu Ngư chưa thả nó ra, hơn nữa sức mạnh của lời nguyền vẫn chưa đủ mạnh để trốn khỏi nơi âm giới đó. Chính vì thế, nó mượn cháu để trốn ra ngoài báo thù, nguồn cơn của sự việc là như vậy.

1237-tam-vai-do-phan-34-1.jpg
Tấm vải đỏ.

Kha Lương thắc mắc:

- Viên Không sư thái, sao sư thái lại quen với bố mẹ cháu thế?

- Chuyện này nói ra thì dài lắm. Năm đó, bởi ta vốn là khắc tinh nên mẹ con tưởng lầm là yêu quái định trừ khử ta, may mà bố con - Kha đại ca phát hiện ra thân phân thực sự của ta nên đã cứu ta thoát chết. Đúng như các cụ thường nói “đánh nhau vỡ đầu mới nhận họ”, từ đó ta trở thành bạn của bố mẹ con.

Nạp Lan Tĩnh cười ngượng. Thời trẻ, bà nổi tiếng nóng tính, chỉ cần một lời nói khó nghe là bà đã rút ngay chiếc gậy trừ ma ra. Khi đó, bà phát hiện ra mẹ Tần Cẩm có một luồng khí không bình thường liền cho rằng mẹ Tần Cẩm là Yêu quái, may mà chồng bà ta kịp thời ngăn chặn nếu không đã giết nhầm người tốt. Tần Cẩm vẫn đang ngây người ra, Lục Tử Minh thương cảm, vừa lái xe vừa nắm chặt tay cô an ủi.

Trời đã tang tảng sáng. Lục Tử Minh lái xe về hướng thành phố. Thực ra anh cũng không biết phải làm gì lúc này nữa, nhưng trực giác mách bảo anh chỗ đông người sẽ an toàn nhất. Viên Không sư thái cũng không phản đối. Mấy người lớn dường như đang quyết định việc gì đó, họ nhíu mày suy nghĩ.

Kha Lương cảm thấy kỳ lạ liền hỏi:

- Bố mẹ quyết định thế nào? Bố mẹ đang nghĩ gì thế?

Không ai trả lời Kha Lương. Khi đi qua một ngôi chùa, Viên Không sư thái yêu cầu dừng xe. Sư thái quay lại hỏi bố mẹ Kha Lương:

- Ông bà quyết định làm thế à?

Họ gật đầu, vị sư thái thở dài rồi nói tiếp:

- Thế cũng được, tôi cũng đi.

Trong một lúc, sự xuất hiện của toàn những người lạ mặt đã làm chú tiểu đang quét sân chùa sợ hãi, đánh rơi cả chổi.

Kha Gia Khoan lên tiếng:

- Giá lúc này đưa được ông nội Kha Lương tới đây thì tốt, hai ông bạn già lâu ngày gặp lại chắc có nhiều chuyện để nói lắm đấy.

Nhóm người trẻ tuổi không còn kiên nhẫn lâu hơn được nữa, họ tranh nhau hỏi người lớn rốt cuộc có việc gì mà lại tới đây. Kha Gia Khoan đành phải trả lời bọn trẻ:

- Bây giờ chúng ta đi thăm một người bạn già. Ông ấy là trụ trì chùa này. Các cháu phải nhớ rằng cho dù có nhìn thấy gì đi chăng nữa cũng phải bình tĩnh đấy, tuyệt đối không được phép hét toáng, không được ngẩn tò te, không được trốn, không được làm mất mặt bọn ta biết không?

Nạp Lan Tĩnh dường như không yên tâm lắm về chồng mình, bà lên tiếng:

- Ông thì cứ mạnh mồm, lẽ nào chính ông lại không bỏ trốn?

- Cũng chẳng có cách nào hơn, đúng là trái đất tròn, xem ra nhóm ta lại tề tựu đông đủ rồi.

Viên Không sư thái thở dài nói:

- Âu cũng là duyên phận. Phật từng dạy duyên đến rồi duyên đi, hoa nở hoa lại tàn mà. Thôi chúng ta mau vào đi.

Mấy người trẻ tuổi đi đằng sau, vừa đi họ vừa ngắm ngôi chùa. Đó là một ngôi chùa cũ kỹ, bụi bẩn khắp nơi, xem ra việc hương hỏa ở đây không được tốt cho lắm.

Đi sâu vào trong, Kha Gia Khoan liền bảo bọn trẻ dừng lại, chỉ có vợ chồng ông và sư thái bước vào. Tần Cẩm nhìn theo bóng mẹ, lúc này cô đã bình tĩnh trở lại và đã chấp nhận mẹ đẻ của mình, nhưng cô nhận ra mẹ cô đã khác hẳn năm xưa, lạnh lùng, quyết đoán và sống lí trí hơn, bà như không còn vướng bận bụi trần nữa. Điều này thực sự khiến cô đau lòng, chỉ muốn khóc cho vơi bớt nỗi buồn.

Ngôi chùa tuy cũ kỹ nhưng vẫn có vẻ tĩnh lặng vốn có của chốn chùa chiền. Phía sân sau có mấy cây hoa mai đang nở rộ. Kha Lương chạy ra ngoài xem rồi quay lại ngay, anh thắc mắc tại sao mùa hè lại có hoa mai, mà các bông hoa lại nở ở đầu cành. Không nén được tò mò, anh quyết trèo lên xem mấy bông hoa lạ đó.

Thi Thi, Lục Tử Minh, Tần Cẩm nhìn theo anh ta, mọi người đều tin rằng trong chùa ắt hẳn có cao nhân, nếu không làm sao có thể khiến cho hoa mai nở vào mùa hè. Vừa chạm vào mấy bông hoa, Kha Lương nhận ra đó là hoa giả. Tiếc công mình khó nhọc mới trèo lên được, anh tức tối hét toáng lên: Không hiểu đứa nào vô công ri nghề lại gắn hoa giả lừa ông mày đấy?. Vừa dứt lời, anh nhìn thấy một mảnh giấy gắn trên cây, trên đó viết: “Đứng im, trên đầu bạn có một tổ ong vò vẽ, động đậy là chết đấy.

Kha Lương hỏi to:

- Tần Cẩm, Tử Minh, mau nhìn phía trên đầu tôi có phải có tổ ong vò vẽ không?

Anh ta sợ hãi không nhúc nhích. Mọi người quan sát hồi lâu rồi nói:

- Chẳng có gì cả, anh bị lừa rồi.

Bị lừa hai cú đau, Kha Lương tức tối đứng bật dậy rồi chửi: Bà nó chứ, đứa nào hại ông, ông quyết tính sổ. Đúng lúc này anh nhìn thấy một dòng chữ trên vỏ cây rơi xuống dưới. Dòng chữ đó là: Yên tâm đi, ở dưới không có dao nhọn, chỉ có gai nhọn thôi”.

Kha Lương sợ hãi rơi xuống đất, anh nghĩ mình chết chắc rồi. Mọi người hốt hoảng chạy tới xem tình hình Kha Lương thế nào. Một lát sau anh mở to mắt, bên dưới đã được phủ một lớp cam thảo dày, chả trách không làm anh bị thương.

Nhìn thấy Kha Lương bình an vô sự, mọi người đều an tâm. Lúc này trông anh thật lếch thếch, không ai nhịn cười được. Kha Lương đứng bật dây, tức tối hỏi: “Đứa nào đã bày trò thế?. Đúng lúc này, nhóm người lớn bước ra, bên cạnh họ là một người đàn ông trung niên, trọc đầu, ăn mặc sành điệu, áo jacket, đeo một chiếc vòng tay rất to, và mang kính râm. Già rồi mà còn đua đòi, đã vậy ông ta lại còn đục khuyên trên miệng nữa. Ông ta cười sằng sặc, cười ra cả Nước mắt. Kha Lương khó chịu hỏi:

- Ông thấy có gì đáng cười lắm hả?

- Đương nhiên đáng cười rồi, cháu là người thứ 27 đã bị lừa, trò này hay thật đấy!

Kha Lương nghe thấy ông ta đã hại tổng cộng 27 người thì tức tối đánh một chưởng vào bộ mặt nhăn nhở kia, nhưng anh bị ông ta đánh bay vào đống cam thảo.

- Cháu đã lên đai gì rồi? Cháu giỏi loại quyền gì? Bây giờ ta đang luyện thái cực quyền, nào, cùng đi vài đường nhé!

Đến lúc này, Kha Gia Khoan trách con trai:

- Kha Lương, không được vô lễ, mau tới chào bác đi con.

Bốn người trẻ tuổi ngơ ngác không hiểu. Thi Thi chạy về phía trước, chỉ vào người đàn ông có khuyên môi rồi lắp bắp hỏi:

- Ý của bác là ông ấy chính là vị trụ trì chúng ta cần Tìm phải không?

Kha Lương quên cả đau ngồi bật dậy, anh nói đúng một câu:

- Bác à, dù gì bác cũng là hòa thượng, phải chú ý đến phong thái của mình chứ?

Vị hòa thượng cười hì hì rồi nói:

- Ta tên Tiểu Thiên, cứ gọi anh Tiểu Thiên được rồi.

- Anh Tiểu Thiên? -Bốn người đồng thanh hét to.

Mọi người ngồi trong thiền phòng, trong đó đã bày sẵn một vài món ăn. Chú tiểu làm rau không sạch, xào xong rồi mà vẫn còn sâu trong đó, thế nhưng vị trụ trì chẳng thèm quan tâm. Thi Thi không nhịn nổi nữa, liền nhắc ông ta:

- Đại sư, đại sư, ngài sát sinh rồi.

Anh Tiểu Thiên tiếp tục nhai nhồm nhoàm rồi nuốt chửng con sâu vào miệng: “Bằng chứng đâu? Bằng chứng đâu? Em lấy ra đi! Nếu không có chứng cớ thì đừng nói mò, ta sẽ kiện em tội phỉ bang đấy. Nể tình cô em trẻ đẹp, chúng ta sẽ nói chuyện riêng nhé!”.

Mấy người trẻ tuổi bây giờ mới thực sự thấm thía tại sao Kha Gia Khoan lại dặn họ không được hét to, chạy trốn, ngẩn tò te…

Viên Không sư thái cười nói:

- Đã bao nhiêu năm rồi mà sư huynh vẫn không sửa được tính của mình. Các cháu đừng bận tâm nhé! Tiểu Thiên sư huynh vừa sinh ra đã ở trong chùa, vì sư huynh có duyên với cửa Phật. Sư huynh đã từng học ở Đại học Harvard, nhưng học xong sư huynh vẫn quay về đây làm trụ trì. Trước đây, cả bốn người bọn ta hay chơi với nhau, bổn mạng sư huynh là Phật tinh, ta là Cô tinh, cùng với đạo sĩ bắt ma Kha Gia Khoan và Nạp Lan Tĩnh - người đuổi ma họp thành nhóm Tứ tướng. Nói ra chỉ sợ các con chê cười, bốn người bọn ta lần lượt đại diện cho bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc để trấn áp tà khí. Nếu không phải vì lời nguyền Ca Băng xuất hiện làm loạn thì chúng ta rất ít có cơ hội tập hợp để phá lời nguyền. Sức mạnh của Ca Băng đã rất lớn mạnh rồi, nhưng ta tin tưởng chỉ cần Tứ tướng liên thủ thì các con sẽ bình an vô sự.

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, nhưng nếu nghiền ngẫm một chút lời nói kì quặc của các vị tiền bối này thì nhóm trẻ chỉ có 2 lựa chọn, một là, đưa hết bốn người lên xe rồi chở tới bệnh viện tâm thần, hai là, tin họ và để mặc họ sắp đặt. Vào lúc này thì lựa chọn thứ hai vẫn sáng suốt hơn.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:17
Giới thiệu: Tiểu Ngư vẫn cười hì hì rất dễ thương. Nhìn thấy Tiểu Ngư, Tần Cẩm vui sướng reo lên: “Tiểu Ngư!”, rồi vội vàng chạy về phía thằng bé. Kha Lương nhanh tay kéo cô lại. Mọi người đều nhận thấy thằng bé đang tròn mắt nhìn họ thân thiện.
11:36
Giới thiệu: Tiểu thư nhà họ Dư bị trói gô vào ghế. Trần Văn không hề sàm sỡ với cô, trái lại anh nhìn cô trìu mến. Tiểu thư nhà họ Dư vốn ngang ngược, quen được cưng chiều, nay gặp phải đối thủ mạnh hơn mình mà lại không hề để ý đến cô, điều này khiến cô vừa tức giận vừa băn khoăn.
12:39
Giới thiệu: Bầu không khí ngột ngạt kết hợp với sự xuất hiện và biến mất của ông trẻ khiến mọi người chán nản vô cùng. Họ đều không thể tin nổi Tiểu Ngư đáng yêu kia lại không phải là người. Lục Tử Minh buồn bã thốt lên:
10:48
Giới thiệu: Đột nhiên mẹ Tiểu Ngư đi về phía cửa rồi kêu to lên. Bốn người nhận ra các đốm lân tinh trong làng bỗng chốc bay về hướng ngôi nhà này.
10:00
Giới thiệu: Lục Tử Minh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài.
10:04
Giới thiệu: Đột nhiên bóng người đó cất tiếng lảnh lót: - Mèo con à, em đang ở đâu đấy? Lục Tử Minh bật đèn pin, Thi Thi nhìn chằm chằm vào bóng người đó rồi kêu lên: - Đây chính là đứa trẻ đã bán cho em tấm vải đó.
13:37
Giới thiệu: Trời đã tờ mờ sáng, mọi người lại tiếp tục lên đường. Một đêm không ngủ nhưng ai cũng tỉnh táo, mắt long lanh. Kha Lương lại lái xe theo con đường Thi Thi đã chỉ.
09:04
Giới thiệu: Rời khỏi thành phố, chiếc xe bon bon trên đường quốc lộ. Phong cảnh hai bên đường giống như một bức tranh sơn dầu khổng lồ cứ lướt qua cửa xe. Trong xe chỉ nghe thấy tiếng đấu khẩu của Kha Lương và Tử Minh.
12:59
Giới thiệu: Thi Thi nhìn thấy mắt của Tử Minh lờ đờ. Tất cả những gì Tử Minh nhìn thấy lúc này chỉ là những xác chết đang nhảy múa. Chỉ còn duy nhất một viên đạn, anh không muốn tùy tiện bắn bởi anh muốn giữ nó lại để bảo vệ Tần Cẩm.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao