Radio Tấm vải đỏ (Phần 37) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 19:53

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 37)

801
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:57 Dung lượng: 17.79 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tần Cẩm nặng nề rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra, cô thấy bé gái đang chắp tay, trên tay cô bé là sợi dây đỏ được buộc thành vòng tròn để giữ cánh cửa thời gian. Từ cánh cửa thời gian lại rơi xuống một người nữa, đó là Kha Lương.

47 track
Giới thiệu: Tần Cẩm nặng nề rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra, cô thấy bé gái đang chắp tay, trên tay cô bé là sợi dây đỏ được buộc thành vòng tròn để giữ cánh cửa thời gian. Từ cánh cửa thời gian lại rơi xuống một người nữa, đó là Kha Lương.

Vừa đứng dậy, anh liền hướng về phía cánh cổng gọi to: “Bố mẹ ơi, mau ra đi!”.

Tần Cẩm đứng bật dậy, định nhảy vào cánh cổng thời gian kia nhưng đệ tử của trụ trì Tiểu Thiên đã giữ cô lại. Kha Lương ôm lấy cô, hai người nhìn nhau, mãi không nói nên lời. Đột nhiên họ nhớ ra Thi Thi và Tử Minh vẫn còn ở trong cánh cổng thời gian, họ đau đớn không thể giúp gì cho Thi Thi và Tử Minh lúc này.

Bé gái mở to mắt rồi nói:

- Em không chống đỡ được lâu nữa, nếu anh chị ấy còn chưa ra được thì cánh cng thời gian sẽ đóng đấy.

1240-tam-vai-do-phan-37-1.jpg
Tấm vải đỏ.

Tần Cẩm và Kha Lương đứng bên cửa, lòng như lửa đốt, họ nhìn thấy cánh cổng thời gian chỉ còn một chút nữa là đóng lại rồi. Họ đau đớn nghĩ thầm, chả lẽ Sự hy sinh của nhóm Tứ tướng lại vô ích hay sao?

Cánh cổng thời gian giống như một vầng sáng, vầng sáng ấy đang dần thu hẹp lại, mồ hôi chảy đầm đìa trên khuôn mặt bé gái. Kha Lương ôm lấy Tần Cẩm rồi khuyên nhủ:

- Em đừng đi vào nữa, nếu bị hút trở lại sẽ phiền lắm đấy!

Vầng sáng chuẩn bị khép lại thì xuất hiện một cánh tay đặt trên người bé gái. Một luồng sức mạnh mới làm cánh cổng thời gian hé ra một chút. Đó chính là đồ đệ của trụ trì Tiểu Thiên. Hai đứa trẻ cố gắng giữ cánh cổng thời gian, lúc này cánh cổng chỉ còn phát ra một tia sáng cuối cùng.

Cuối cùng thì từ cánh cổng thời gian cũng rơi ra hai người, đó là Thi Thi và Lục Tử Minh. Bốn người ôm nhau khóc. Họ chạy tới bên xác của Tứ tướng. Tứ tướng đã chết thật rồi. Bỗng họ nghe thấy một tiếng kêu thất thanh ở đằng sau, bé gái ngã xuống đất. Cánh cổng thời gian đã hoàn toàn khép lại. Vòng tròn màu đỏ đứt thành từng đoạn nhỏ. Tiểu hòa thượng ngồi xếp bằng trên đất để hồi phục nguyên khí. Kha Lương bế bé gái lên an ủi.

- Không sao rồi, em mệt lắm hả? Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.

Bé gái mở mắt rồi nói:

- Viên Không sư thái chết rồi hả anh? Sư thái không trở về nữa?

Tần Cẩm xúc động khóc nấc lên, cô nhớ lại ánh mắt mẹ nhìn mình lần cuối.

Tiểu hòa thượng không nói năng gì, đưa mắt nhìn cả bốn người rồi chậm rãi lên tiếng:

- Mọi thứ đều do trời định. Bốn vị thí chủ có dự định gì không?

- Chúng tôi về thành phố trước rồi tính sau. - Lục Tử Minh đáp.

- Thế cũng tốt. Ta và tiểu muội vì giúp các thí chủ kéo dài thời gian mở cửa nên đã dùng hết pháp lực của mình, bây giờ cũng không giúp được gì nữa. Bọn ta phải tu ở chùa này, hồi phục nguyên khí xong còn phải giúp sư phụ siêu độ.

- Hai vị ở đây liệu có an toàn không? - Tần Cẩm lo lắng hỏi.

- Xin các thí chủ yên tâm. Tuy ta và sư huynh đã mất hết pháp lực nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng lắm tới chúng ta. Chúng ta sẽ chuyên tâm tu hành. - Bé gái dõng dạc trả lời.

Bốn người lưu luyến không muốn rời ngôi chùa, họ đau đớn nhìn di thể của Tứ tướng. Không từ ngữ nào có thể nói hết nỗi đau lòng của họ. Gánh nặng trên vai thật nặng nề. Hiện tại họ vẫn không hiểu gì về Ca Băng và bà mo kỳ bí kia. Xem ra lúc này chỉ còn mỗi cách cầu cứu ông nội Kha Lương mà thôi.

Mọi người lên xe. Khi đi nhiều người như thế, vậy mà khi về, chỉ còn lại bốn người. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo, cô và Thi Thi dựa vào nhau khóc. Lục Tử Minh và Kha Lương cứng rắn hơn. Họ bình tĩnh nhìn về phía trước để Tìm đường ra.

Dự định đầu tiên khi đến thành phố là tới hầm mộ nhà Thi Thi đón Đinh Đông. Họ không muốn để đứa bé ở trong hầm mộ quá lâu.

Họ lái xe tới hầm mộ. Hầm mộ có vẻ âm u, không giống lúc trước. Không hiểu đã xảy ra chuyện gì? Mọi người vội vàng chạy lại xem, chỉ thấy bác Lý đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ. Vừa nhìn thấy họ, ông Lý thở dài rồi nói:

- Nếu các cháu không đến thì e rằng tôi cũng chẳng chờ được nữa, Anh Kỳ đã bế đứa bé đi rồi.

- Sao Anh Kỳ có thể ra ngoài được?

Ông Lý thở dài rồi nói tiếp:

- Tôi bị trúng tà khí mạnh nên bị thương, tôi cũng không biết tại sao nó lại có sức mạnh đáng sợ như thế?

Thi Thi chạy về phía trước hét to:

- Bác Lý à, bác đừng đi!

- Tôi già rồi, đã đến lúc phải đi rồi. Các cháu nhớ phải đón được Đinh Đông về đấy nhé! Đinh Đông và mẹ nó đang ở trong bệnh viện tâm thần.

- Bác à, bọn cháu phải làm gì đây? - Lục Tử Minh băn khoăn.

- Các cháu vẫn còn sống, nhất định sẽ tìm ra cách đối phó. Bây giờ tôi không thể trả lời các cháu được. Nguyên khí của tôi đã cạn, chỉ cố chờ các cháu về để nói cho các cháu biết tung tích của con bé.

Nói xong, ông hiền từ đưa mắt nhìn bọn trẻ. Ông dặn dò Thi Thi:

- Bác đã trông nom cho dòng họ nhà cháu bao năm rồi, giờ thì không thể gắng gượng được nữa, cháu tự bảo trọng nhé!

Họ chỉ nhìn thấy thân xác ông lão biến thành một làn khói xanh, rồi biến mất dần. Thi Thi và Tần Cẩm chạy về phía ông Lý đã ngồi. Tần Cẩm xúc động nhớ lại lúc ông Lý cứu mình trong thư viện.

Thế thì cô y tá trẻ trong bệnh viện chắc cũng gặp chuyện chẳng lành rồi! Bốn người đau đớn nghĩ thầm. Không dám chậm trễ một phút, họ phóng như bay tới bệnh viện tâm thần.

Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có điều không thấy cô y tá đâu. Mọi người chạy vội vào phòng Anh Kỳ, họ thở phào khi thấy hai mẹ con đang ngồi chơi vỗ tay với nhau.

Anh Kỳ không nhận ra bốn người, nhưng lại tỏ ra rất thân thiết với Đinh Đông. Họ không muốn làm phiền phút giây vui vẻ hiếm hoi của hai mẹ con, do vậy cứ đứng im tại chỗ ngắm hai người.

Không thể ở lâu trong bệnh viện tâm thần được nữa, họ đã ở đây gần một ngày rồi. Màn đêm vừa buông xuống, chỗ này sẽ trở nên rất đáng sợ. Lục Tử Minh tiến về phía trước ôm Đinh Đông đi, Anh Kỳ thẫn thờ đứng dậy rồi nhìn theo, không biết những người này định làm gì con mình. Tiếng Đinh Đông khóc thét lên: “Mẹ, mẹ ơi, con muốn mẹ bế con cơ!”.

Mọi người ngạc nhiên dừng lại, họ thắc mắc không hiểu tại sao Đinh Đông lại biết Anh Kỳ là mẹ của nó? Lục Tử Minh thả đứa bé xuống, nó liền chạy lại về phía Anh Kỳ, lắc tay cô rồi nói: “Mẹ, mẹ ơi!”.

Lúc này Anh Kỳ lại giống như một khúc gỗ, chẳng có phản ứng gì nữa. Đinh Đông gọi mệt quá liền hét toáng lên: “Mẹ không cần con, con chết đây!.

Phòng bệnh bỗng tối om, mất điện rồi. Trong bóng tối, Tần Cẩm thấy Hắc Bảo cong người lên như muốn đối phó với sự tấn công của kẻ địch. Lục Tử Minh bật đèn khẩn cấp, Anh Kỳ và Đinh Đông không biết đã chạy đi đâu mất.

Bốn người sợ toát mồ hôi. Lục Tử Minh là người đầu tiên trấn tĩnh lại, anh chạy bổ vào nhà vệ sinh nhưng không thấy gì lạ. Anh thắc mắc cửa sổ cao như thế, cũng khó có thể thoát ra từ chỗ này, mà nếu đi qua bốn người thì tại sao lại không nghe thấy tiếng động gì? Đột nhiên từ bên ngoài vọng lại một giọng nói trầm lạnh:

- Các vị định làm gì thế?

Quay lại nhìn, thì ra là cô y tá mặc áo trắng đang đứng ở cửa. Cô ta cúi thấp đầu, mái tóc dài che cả mắt.

Kha Lương định đáp lại: “Bệnh nhân mất tích rồi”, bỗng anh khựng lại không nói nên lời, bởi từ chỗ anh đứng có thể nhìn thấy một người đang nằm bò trên cô y tá, giống như một tờ giấy dán trên lưng cô ta. Nếu nhìn từ đằng trước thì chẳng trông thấy gì, thế nhưng đứng ở góc của anh lại thấy rất rõ. Thi Thi không biết, cứ tiến về phía trước, cô muốn ra ngoài tìm Anh Kỳ và Đinh Đông. Kha Lương không thốt nên lời, điện lại mất, bốn bề lặng như tờ khiến người ta sợ run bần bật.

Lục Tử Minh cứ sờ soạng trên tường để tìm công tắc, trong đêm tối tiếng tim đập rõ mồn một! Anh cảm thấy tường ướt át, không hiểu sao tường trong bệnh viện lại ẩm thế? Anh cứ lần mãi, cảm thấy bức tường rộng vô cùng. Cuối cùng anh cũng lần được công tắc, vội vã nhấn nút thì nhận ra mình đang đứng trước thang máy. Thang máy trống rỗng không có ai. Anh thắc mắc sao mình lại có thể đi xa đến vậy.

Không kịp suy nghĩ nữa, anh nghe thấy một tiếng trẻ con kêu thảm thiết. Có lẽ nào là tiếng của Đinh Đông? Anh vội vã rút súng rồi bước vào thang máy. Thang máy từ từ đóng lại. Từ ngoài nhìn vào, trong thang máy chỉ có mỗi mình Lục Tử Minh, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy một phụ nữ đi giày hoa đang treo mình bên trên. Chiếc giày thêu hoa đó chỉ cách đầu Tử Minh mấy phân. Đầu của mụ ta thõng xuống dưới, khuôn mặt đầm đìa máu và lại không có mắt.

Lúc Thi Thi chạy ra ngoài, Kha Lương nhìn thấy bóng ma dính trên người cô y tá hướng về phía Thi Thi làm động tác bóp cổ. Thi Thi bị bóng tối che phủ. Kha Lương đuổi theo cô, bởi anh nhìn thấy rõ con ma trên người cô y tá đã móc mắt cô ta rồi, nếu giờ anh không mau đi cứu Thi Thi, có lẽ cô ấy cũng có kết cục giống cô y tá mất.

Tần Cẩm vẫn ở phía cuối của căn phòng, cô nghe thấy tiếng kêu của Thi Thi và tiếng bước chân xa dần của Kha Lương. Không dám mò mẫm khắp nơi giống Tử Minh, cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo rồi áp mặt vào người nó, chỉ có bộ lông ấm áp của nó mới mang lại cho cô một chút hơi ấm. Cô thầm gọi: “Kha Lương, Kha Lương ơi, Tử Minh ơi, Thi Thi ơi, mọi người đang ở đâu thế?". Vừa gọi cô vừa bước về phía có ánh sáng le lói ở đằng xa.

Nơi có ánh sáng là nhà vệ sinh. Trong đó có chiếc đèn khẩn cấp, ánh sáng le lói như người bệnh đang hấp hối bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở vậy. Cô chậm rãi tiến về phía có ánh sáng, cẩn thận ghé đầu vào trong xem, chỉ thấy một người phụ nữ đang thẫn thờ ngồi trên bồn cầu. Cô chợt vui vì phát hiện ra người đang ngồi đó là Anh Kỳ.

Cô muốn tới kéo Anh Kỳ đi nhưng Hắc Bảo lại kêu to, chắc có gì không ổn. Kinh nghiệm buộc cô phải quan sát kỹ người đàn bà kia, đúng là giống hệt Anh Kỳ, cô thấy lạ là lúc chưa mất điện họ đã kiểm tra kỹ nhà vệ sinh nhưng không thấy ai trong đó mà.

Tần Cẩm chầm chậm bước về phía Anh Kỳ, vừa quan sát cô vừa hỏi:

- Sao cậu lại chạy tới đây? Chúng mình cùng ra nhé!

Anh Kỳ dường như không nghe thấy cô hỏi, cứ ngây ngô đùa với ngón tay của mình. Tần Cẩm tiến tới chỗ Anh Kỳ kéo tay cô ta, tay Anh Kỳ lạnh ngắt, nhìn thấy mười ngón tay búp măng của Anh Kỳ, cô thương vô cùng. Bàn tay trắng nõn nà, trông thật đẹp. Anh Kỳ không nhúc nhích. Tần Cẩm ngồi xuống nắm lấy tay Anh Kỳ, mỉm cười rồi nói:

- Cậu đừng sợ! Chúng mình đi ra đi!

Đúng lúc đó, Tần Cẩm sợ rúm người lại, ánh mắt cô tập trung vào tay Anh Kỳ. Cô sợ hãi lùi về phía sau, vừa lùi cô vừa hỏi:

- Ai đã giúp cậu sửa móng đấy?

Cô chợt nhận ra chỉ có thể là Lam Kỳ mới có kiểu sửa móng vừa kỳ quái khác người lại vừa đẹp như thế. Anh Kỳ từ từ ngẩng đầu, cô ta cười rất lạ rồi trả lời Tần Cẩm, rõ ràng từng chữ một.

- Mình tự sửa đấy.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:32
Giới thiệu: Anh Tiểu Thiên vừa ăn vừa nghe Kha Gia Khoan thuật lại những chuyện đã xảy ra với họ. Lúc này Kha Gia Khoan mới phát huy khả năng ăn nói của mình, ông lần lượt kể lại từng việc, cứ như thế ông đã tận mắt nhìn thấy vậy.
10:50
Giới thiệu: Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế, người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe, vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.
11:22
Giới thiệu: Kha Gia Khoan thở dài rồi nói tiếp: “Ông nội con nghỉ hưu, ta tiếp tục kế nghiệp, một lòng một dạ bắt ma. Để tránh lặp lại bi kịch như mẹ ta đã gặp phải, ta chọn vợ là một nhân tài trừ ma – mẹ con bây giờ.
10:17
Giới thiệu: Tiểu Ngư vẫn cười hì hì rất dễ thương. Nhìn thấy Tiểu Ngư, Tần Cẩm vui sướng reo lên: “Tiểu Ngư!”, rồi vội vàng chạy về phía thằng bé. Kha Lương nhanh tay kéo cô lại. Mọi người đều nhận thấy thằng bé đang tròn mắt nhìn họ thân thiện.
11:36
Giới thiệu: Tiểu thư nhà họ Dư bị trói gô vào ghế. Trần Văn không hề sàm sỡ với cô, trái lại anh nhìn cô trìu mến. Tiểu thư nhà họ Dư vốn ngang ngược, quen được cưng chiều, nay gặp phải đối thủ mạnh hơn mình mà lại không hề để ý đến cô, điều này khiến cô vừa tức giận vừa băn khoăn.
12:39
Giới thiệu: Bầu không khí ngột ngạt kết hợp với sự xuất hiện và biến mất của ông trẻ khiến mọi người chán nản vô cùng. Họ đều không thể tin nổi Tiểu Ngư đáng yêu kia lại không phải là người. Lục Tử Minh buồn bã thốt lên:
10:48
Giới thiệu: Đột nhiên mẹ Tiểu Ngư đi về phía cửa rồi kêu to lên. Bốn người nhận ra các đốm lân tinh trong làng bỗng chốc bay về hướng ngôi nhà này.
10:00
Giới thiệu: Lục Tử Minh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài.
10:04
Giới thiệu: Đột nhiên bóng người đó cất tiếng lảnh lót: - Mèo con à, em đang ở đâu đấy? Lục Tử Minh bật đèn pin, Thi Thi nhìn chằm chằm vào bóng người đó rồi kêu lên: - Đây chính là đứa trẻ đã bán cho em tấm vải đó.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - wikidata.org - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com