Radio Tấm vải đỏ (Phần 38) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 19:56

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 38)

831
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 15:05 Dung lượng: 20.73 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tần Cẩm sợ hãi hét lên, cô định chạy ra ngoài nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị ai khóa, trong lúc đó “Anh Kỳ” lại đang đứng dậy tiến về phía cô. Tần Cẩm vớ vội chiếc bình tắm ném vào đầu Anh Kỳ, cô ta chưa kịp kêu lên thì đã ngã vật xuống đất giống như một xác chết nằm ngửa thẳng đơ trên nền nhà tắm.

47 track
Giới thiệu: Tần Cẩm sợ hãi hét lên, cô định chạy ra ngoài nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị ai khóa, trong lúc đó “Anh Kỳ” lại đang đứng dậy tiến về phía cô. Tần Cẩm vớ vội chiếc bình tắm ném vào đầu Anh Kỳ, cô ta chưa kịp kêu lên thì đã ngã vật xuống đất giống như một xác chết nằm ngửa thẳng đơ trên nền nhà tắm.

Tần Cẩm điên cuồng đập cửa gọi: “Kha Lương ơi, mở cửa, mau mở cửa cho em!". Ánh đèn chớp chớp rồi hình người giống xác chết kia bỗng thay đổi, da của Anh Kỳ từ từ nứt ra, Lam Kỳ giống như từ trong chăn bước ra, hiện trước mặt Tần Cẩm. Tần cẩm chỉ thấy hai hố mắt đen sì, khuôn mặt đẫm máu và chiếc áo yếm đang dần hiện ra trên người Lam Kỳ. Tần Cẩm sợ đến quên cả đập cửa.

Lam Kỳ đã thay đổi gần giống với cái xác Tần Cẩm nhìn thấy trong nhà xác. Đầu của xác chết động đậy, hai hố mắt đen ngòm hướng về phía cô như muốn hỏi: Sao cậu chưa tới tầng 13?”.

1241-tam-vai-do-phan-38-1.jpg
Tấm vải đỏ.

Kha Lương đuổi theo Thi Thi, anh chạy theo tiếng bước chân trong hành lang tối om. Chạy mãi vẫn chưa ra khỏi hành lang, anh hốt hoảng nhớ ra: “Chết thật! Tần Cẩm vẫn ở trong phòng”. Anh bối rối không biết phải làm sao, tiếp tục đuổi theo Thi Thi hay quay lại cứu Tần Cẩm. Đột nhiên anh không nghe thấy tiếng bước chân nữa, anh cố lắng nghe, bốn bề im lặng như tờ.

Anh không để ý chiếc khuyên tai đã sáng đỏ, báo hiệu có nguy hiểm xung quanh anh. Dưới ánh sáng lờ mờ, một bộ mặt đang kê trên vai Kha Lương. Bộ mặt đó giống hệt bộ mặt dính trên người cô y tá. Tiếng bước chân đã ở rất xa nhưng anh vẫn không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được, nếu không có xích hoàn bảo vệ chắc anh đã gặp nạn rồi.

Anh tiếp tục đi trên hành lang dài hun hút đó. Anh nhớ lại lúc bị giam trong chính bệnh viện này lần trước, có phải tất cả chỉ là ảo giác? Đều do Đinh Đông tạo ra? Sao cô bé lại có sức mạnh như vậy? Điều đó là do Ca Băng tạo nên hay bản thân cô bé có năng lực siêu nhiên? Anh tĩnh tâm trở lại, hành lang đã có ánh sáng, màu đỏ trên khuyên tai cũng dịu đi, nhìn lại hành lang, vẫn không có gì thay đổi, không thể Tìm được đường lúc nãy.

Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất thì nghe thấy tiếng mèo kêu. Kha Lương vui mừng ra mặt, thì ra là Hắc Bảo. Hắc Bảo càng kêu càng vang, càng gấp gáp, Kha Lương chạy về hướng mèo kêu, anh nhìn thấy bóng mèo đen thấp thoáng giống như đang dẫn đường.

Kha Lương không suy nghĩ nhiều, anh cứ chạy theo Hắc Bảo. Anh nhủ thầm: “Tần Cẩm à, không được xảy ra chuyện gì đâu nhé!”.

Tần Cẩm nhìn thấy Lam Kỳ đang nhoài dần về phía mình, cô run rẩy nắm chắc vòi hoa sen trong tay. Lam Kỳ giơ mu bàn tay ra, chỉ thấy mười ngón tay nhọn hoắt, cô lên tiếng: “Móng tay của mình rất đẹp phải không?”.

Sau đó cô ta lật lòng bàn tay ra, trên đó dính một con mắt còn máu - nó cứ nhìn xoáy vào Tần Cẩm. Lam Kỳ lại nói tiếp: “Con mắt này rất đẹp phải không?”.

Trong lúc sợ hãi tột độ, Tần Cẩm chỉ còn biết trả lời: “Đúng là rất đẹp”.

Lam Kỳ ghé sát mặt vào Tần Cẩm dụ dỗ: “Cậu thử móc mắt ra xem thế nào?".

“Ừ!, Tần Cẩm đang dần mất hết ý thức, từ từ đưa tay lên định móc mắt mình ra. Đúng lúc này, cửa mở đánh “sầm một cái, Kha Lương xông vào trong. Tần Cẩm tỉnh táo trở lại. Cô không thấy ai trên sàn nữa, Kha Lương vội chạy tới bên cô hốt hoảng hỏi:

- Sao rồi? Em đã nhìn thấy ai mà sợ hãi đến mức này?

Tần Cẩm mím chặt môi, không trả lời. Hắc Bảo chạy vào nhà vệ sinh, không nhảy vào lòng cô mà xoay người nhảy vào lòng Kha Lương.

Đã nhiều ngày sống chung cùng Hắc Bảo nên Kha Lương cũng không quá sợ mèo nữa. Nhưng nếu đột ngột có tiếp xúc thân mật với mèo thì anh vẫn hốt hoảng hét tướng lên.

Tần Cẩm vội nói:

- Chúng mình mau đi cứu Thi Thi và Tử Minh đi!

Lúc này bệnh viện đã có điện trở lại. Trên lối đi trắng toát chẳng có ai, chỉ có một vài khuôn mặt ngây ngô của các bệnh nhânh tâm thần đang đứng sát vào cửa sổ tò mò nhìn hai người bọn họ.

Kha Lương ngửi thấy mùi máu rất tanh, anh liền kéo Tần Cẩm chạy như bay.

Họ rẽ ngoặt nhưng không thấy một cái xác nào liền thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn lên tường họ thất kinh, bởi bức tường đã bị vấy máu khắp nơi. Họ lần theo vết máu. Thấy máu tập trung nhiều nhất ở thang máy, hơn nữa thang máy lại đang chỉ ở tầng 13. Tần cẩm và Kha Lương đưa mắt nhìn nhau, họ chuyển sang đi cầu thang bộ nhằm hướng tầng 13 thẳng tiến.

Lục Tử Minh nhìn thấy thang máy cứ tiếp tục đi lên, đi mãi mà không thấy động tĩnh gì, lúc đến tầng 13 thì thang máy đột nhiên dừng lại. Anh nghĩ có gì không ổn liền liên tục ấn vào nút dừng, nhưng thang máy dường như đã mất điều khiển. Anh nghe thấy tiếng thở dài trên đầu, ngẩng đầu lên thì thấy có ai đó đang treo bên trên. Anh lùi về phía sau, bỗng thang máy tối sầm, đèn chập chờn một lúc rồi sáng hẳn. Anh lại ngẩng đầu lên xem thì chẳng thấy gì nữa. Anh nắm chặt súng, rồi ấn nút khẩn cấp, cảm thấy sợ hãi, người lạnh toát.

Đúng lúc này thì cửa thang máy mở ra, một phụ nữ mặc váy dạ hội thời trang nghiêng người bước vào. Lục Tử Minh thở phào nhẹ nhõm. Bà ta nhấn nút. Thang máy hoạt động trở lại. Anh cất súng, bởi sợ người phụ nữ kia nhìn thấy sẽ cho rằng anh bị thần kinh hoặc là cướp. Nhưng người phụ nữ kia không nhìn anh mà cứ chăm chú nhìn lỗ thông gió trong thang máy. Lục Tử Minh không nén nổi tò mò liền hỏi cô ta: "Cô à, cô nhìn gì thế". Cô ta không nhìn lên trên nữa mà nhìn thẳng vào anh rồi trả lời: "Tôi đang tìm dây thắt cổ".

Đúng lúc này Tử Minh nhìn thấy bóng mình và cô ta trong gương thang máy. Đúng là bóng của 2 người, nhưng bóng của anh vẫn thế còn bóng người phụ nữ kia lại là người phụ nữ tóc dài, mặc áo thêu màu đỏ. Mụ ta đang cúi đầu, đôi giày thêu hoa rất bắt mắt của mụ ta soi rõ trong gương.

Lục Tử Minh rút súng ra, chĩa vào mụ ta rồi đe doạ: "Đừng lại gần, nếu không tôi bắn đấy!". Mụ ta cười rồi lùi về phía sau. Mụ ta bị hút vào chiếc gương. Chiếc gương trong thang máy bỗng trở nên sống động khác thường, nó nuốt chửng người phụ nữ kia. Mụ ta biến mất.

Lục Tử Minh không tin nổi vào mọi thứ diễn ra trước mắt mình, nhưng không còn đủ thời gian để ngạc nhiên nữa. Anh thấy bóng của mụ ta không biến mất trong gương mà bây giờ đã hiện hình là người phụ nữ mặc áo đỏ, cứ di chuyển về phía anh, càng lúc càng gần.

Lục Tử Minh buộc phải nổ súng. Kha Lương và Tần Cẩm chạy tới giữa cầu thang thì nghe thấy tiếng súng, Tần Cẩm liền đứng lại rồi nói với Kha Lương: "Anh à, bệnh viện này làm gì có tầng 13".

Kha Lương vỗ đầu thừa nhận, bệnh viện này chỉ có 4 tầng, lấy đâu ra tầng 13 kia chứ! Hai người đã chạy rất lâu rồi, chẳng lẽ lại bị ảo giác ư?

Kha Lương đã có kinh nghiệm từ buổi sáng, anh bình tĩnh nhìn bốn phía, phát hiện tầng dưới có bóng người. Anh liền kéo Tần Cẩm chạy xuống, vừa chạy vừa nói: "Anh hiểu rồi, thang máy vẫn ở tầng 1, nó vẫn đứng yên đó, nhưng nó lại chạy vào một không gian tầng 13 khác. Chúng mình mau chạy xuống tầng 1 đi".

Lục Tử Minh đã không còn để ý tới cái gì nữa, anh nhắm mắt bắn bừa, lúc mở mắt ra chỉ thấy vỏ đạn tung tóe khắp nơi.

Anh vừa định thở thào nhẹ nhõm thì lại cảm thấy có gì đó đang lắc lư trên đầu. Ngẩng đầu lên, anh thấy người phụ nữ mặc áo đỏ đó đang treo lơ lửng trên cửa trời của thang máy. Bà ta thõng mặt xuống, đối mặt với anh, 2 con mắt đã bị móc, máu chảy tràn khắp nơi, rỏ cả vào mặt anh.

Người đàn bà với khuôn mặt vô hồn lại bắt đầu nhếch mép cười.

Kha Lương đã tới cửa thang máy, anh đập mạnh vào nó nhưng chẳng có tác dụng gì. Tần Cẩm sốt ruột, nhấn nút liên hồi. Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy vọt lên cào vào môi anh, Kha Lương lấy tay sờ thì phát hiện mình đã bị chảy máu, anh cũng chẳng có thời gian để trách Hắc Bảo nữa, cứ tiếp tục đạp cửa.

Đúng lúc này thì xuất hiện kỳ tích - bàn tay dính máu của Kha Lương vừa đập vào cửa, tất cả các vết máu đầm đìa trên thang máy đều biến mất.

Kha Lương ngạc nhiên nhìn tay mình rồi hét to:

- Đúng rồi! Sao anh lại không nhớ đến chiêu này trong Phương pháp tránh tà của ông anh nhỉ, chiêu Khứ ma huyết - dùng máu của mình để đuổi ma. Dòng họ Kha của anh truyền đời làm pháp sư, nên trên người ai cũng có máu tránh ma.

Anh vẫn đang hoan hỉ thì thấy mũi mình đau nhói, máu chảy ộc ra. Anh định mắng Tần Cẩm thì thấy cô đã nhanh chóng lấy tay quệt máu trên mũi anh rồi bôi vào nút nhấn thang máy. Vừa nhấn mạnh vào, thang máy bật mở. Một người đang bị treo lủng lẳng trong thang máy, đó chính là Lục Tử Minh. Kha Lương chạy vào trong ôm chân Tử Minh kéo xuống. Đáng thương cho anh chàng Lục Tử minh đã bị treo cổ trợn cả mắt, đã thế lại còn tiếp tục bị kéo xuống đau điếng người, nên chỉ còn biết giẫy đạp lung tung. Tần Cẩm nhìn thấy thế vội nói với Kha Lương: Đừng cố kéo anh ấy xuống, bế anh ấy lên đi”.

Kha Lương và Tần Cẩm luống cuống đặt Tử Minh xuống, may mà anh ấy không bị treo lâu, hơn nữa thể lực sung mãn nên chỉ nghỉ một lúc lại bình thường như không có việc gì. Vừa ngồi dậy, Tử Minh đã lớn tiếng mắng Kha Lương:

- Lúc nãy anh cứ cố kéo tôi xuống, anh có còn nhân tính không đấy? Hay là anh muốn giết tôi?

Kha Lương xoa mũi đáp lại:

- Đừng có già mồm! Nếu anh không treo cổ tự tử thì tôi đã không mất nhiều máu đến thế! Tôi vốn đã gầy yếu, suy dinh dưng, thiếu máu, đâu có được béo tốt như anh.

Tần Cẩm phải hét to can 2 người:

- Đến lúc này mà 2 anh còn tâm trạng cãi nhau à? Không mau đi cứu Thi Thi!

Họ liền đứng dậy chạy ra ngoài. Nhìn thấy Thi Thi đang chầm chậm bước tới, ba người thở phào nhẹ nhõm, đang định chạy đến chỗ Thi Thi thì họ đứng sững lại.

Có một bóng người bay sau Thi Thi. Tần Cẩm giơ nắm đấm định đánh Kha Lương. Kha Lương vội chạy tới núp sau lưng Tử Minh. Thi Thi đang dần tiến tới phía họ, cái bóng kia cũng rõ hơn. Ba người nhận ra đó là ông nội Kha Lương liền ngồi bệt xuống đất, thở phào rồi nói:

- Ông à, lần này ông xuất hiện quá bất ngờ đấy! Bn cháu sợ đến thót tim rồi đây này.

Ông nội Kha Lương - Kha Đạo cuối cùng cũng xuất hiện, Kha Lương vui mừng chạy về phía ông, nhưng thấy ông hững hờ, chán nản nhìn mình. Ông cụ trách móc:

- Lẽ nào cháu đã sử dụng chiêu thuật máu tránh tà đê tiện nhất, nhục nhã nhất, hèn hạ nhất của dòng họ Kha chúng ta?

Kha Lương buồn bã đáp lại:

- Nhục nhã hèn hạ cái gì chứ! Nếu không có chút máu của cháu thì Tử Minh sớm đã bị chết treo trong thang máy rồi.

Tần Cẩm chạy tới đỡ Thi Thi thì nhận thấy Thi Thi đang như người mộng du.

Ông trẻ giải thích:

- Thi Thi bị ông thôi miên rồi, ban nãy nó đã kinh hãi tột độ, ông thôi miên để nó ngủ, như thế sẽ bảo vệ được nguyên khí tốt hơn.

Ông trẻ quay ra nói với Kha Lương:

- Sao cháu không chịu học phép thuật trong sách của ông? Bao nhiêu phương pháp hay không dùng lại đi dùng cái phép nhục nhã thế hả cháu? Làm thế mà gọi là bắt ma ư? Thà cháu hiến máu cho bệnh viện để cứu người còn hơn là vung vãi lung tung, thật chẳng biết xấu hổ gì cả.

Kha Lương xấu hổ liền cãi lại ông:

- Thế ai bảo tập hợp các mảnh vải lại rồi đt đi là có thể phá được lời nguyền Ca Băng? Trong lúc thu thập vải, bn cháu xém chút nữa đã mất mạng rồi, vậy mà bây giờ ông lại tới trách cháu nữa à?

Ông trẻ chau mày rồi nói:

- Các cháu đã xem bản thảo của ông?

- Bản thảo nào cơ? Quyển sách đó là bản thảo của ông ư? - Bốn người ngạc nhiên nhìn ông.

- Đó đúng là bản thảo của ông. Lẽ nào trong bản thảo ông lại không có quyền giả thiết một chút? Việc phá lời nguyền Ca Băng là một trong nhng câu hỏi khó trả lời nhất của dòng họ Kha chúng ta, ông đã đề cập rất nhiều giả thiết để phá lời nguyền, chẳng nhẽ các cháu cứ lần lượt thử từng phương pháp hay sao?

Ba người đều kinh sợ toát mồ hôi.

- Các cháu thu thập mảnh vải đỏ, đem sức mạnh Ca Băng vốn đã được tách ra tập hợp lại, rồi lại mang mảnh vải đó tới nơi chí âm. Các cháu hãy mở to mắt ra mà nhìn, nơi này mấy chục năm trước vốn là nghĩa địa chôn xác hàng vạn người. Các cháu cho rằng những khuôn mặt sau tấm kính kia là mặt người đúng không, kỳ thực đó đều là những oan hồn trước kia, họ đang ngày đêm làm bạn với những bệnh nhân tâm thần.

Ông trẻ lại dõng dạc nói tiếp:

- Các cháu còn đứng đờ ở đây làm gì? Không mau lên sân thượng tìm Anh Kỳ và Đinh Đông đi! Đinh Đông hiện giờ đang bị một lực lượng đáng sợ thao túng, nếu các cháu đến muộn sẽ không kịp đâu!

Ông trẻ vừa vỗ vào người Thi Thi, cô liền tỉnh lại. Bốn người không kịp nói gì vội bước vào thang máy, ông trẻ không đi cùng họ, bởi thời gian hiện hình ba phút một ngày đã hết. Ông chỉ kịp nói với Kha Lương: Nếu thực Sự không có cách nào khác, cháu hãy tự cắt ngón tay để máu chảy ra nhé!”. Lời dặn của ông trẻ khiến Kha Lương lạnh hết cả người, anh đứng trong thang máy ôm miệng không nói năng gì.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:02
Giới thiệu: Đúng lúc này, có một đôi vợ chồng bế một bé gái vào, vừa đi họ vừa nói: - Bố mẹ nhặt được đứa bé này, chúng ta cùng trốn thôi! Cái làng này kỳ lạ lắm. Bác của con lại sắp lấy vợ, nhưng bố cứ cảm thấy ngày ông ta lấy vợ sẽ có chuyện chẳng lành. Đằng nào thì chúng ta cũng chẳng có đất ở làng này, chi bằng hôm nay trốn đi!
11:32
Giới thiệu: Anh Tiểu Thiên vừa ăn vừa nghe Kha Gia Khoan thuật lại những chuyện đã xảy ra với họ. Lúc này Kha Gia Khoan mới phát huy khả năng ăn nói của mình, ông lần lượt kể lại từng việc, cứ như thế ông đã tận mắt nhìn thấy vậy.
10:50
Giới thiệu: Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế, người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe, vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.
11:22
Giới thiệu: Kha Gia Khoan thở dài rồi nói tiếp: “Ông nội con nghỉ hưu, ta tiếp tục kế nghiệp, một lòng một dạ bắt ma. Để tránh lặp lại bi kịch như mẹ ta đã gặp phải, ta chọn vợ là một nhân tài trừ ma – mẹ con bây giờ.
10:17
Giới thiệu: Tiểu Ngư vẫn cười hì hì rất dễ thương. Nhìn thấy Tiểu Ngư, Tần Cẩm vui sướng reo lên: “Tiểu Ngư!”, rồi vội vàng chạy về phía thằng bé. Kha Lương nhanh tay kéo cô lại. Mọi người đều nhận thấy thằng bé đang tròn mắt nhìn họ thân thiện.
11:36
Giới thiệu: Tiểu thư nhà họ Dư bị trói gô vào ghế. Trần Văn không hề sàm sỡ với cô, trái lại anh nhìn cô trìu mến. Tiểu thư nhà họ Dư vốn ngang ngược, quen được cưng chiều, nay gặp phải đối thủ mạnh hơn mình mà lại không hề để ý đến cô, điều này khiến cô vừa tức giận vừa băn khoăn.
12:39
Giới thiệu: Bầu không khí ngột ngạt kết hợp với sự xuất hiện và biến mất của ông trẻ khiến mọi người chán nản vô cùng. Họ đều không thể tin nổi Tiểu Ngư đáng yêu kia lại không phải là người. Lục Tử Minh buồn bã thốt lên:
10:48
Giới thiệu: Đột nhiên mẹ Tiểu Ngư đi về phía cửa rồi kêu to lên. Bốn người nhận ra các đốm lân tinh trong làng bỗng chốc bay về hướng ngôi nhà này.
10:00
Giới thiệu: Lục Tử Minh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com - sports.ru