Radio Tấm vải đỏ (Phần 4) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 21/06/2014 11:12

Radio: Tấm vải đỏ (Phần 4)

1304
Share Facebook
Tác giả: Hồng Nương Tử Người đọc: Hằng Bon
Tech mix: Hoài Xuân Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:53 Dung lượng: 14.95 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vụ giết người tàn bạo. Tần Cẩm không thích buổi sáng sớm nơi thành thị bởi cô thuộc nhóm làm việc đêm. Đường Thi Thi luôn nói cô tuổi cú mèo, sáng ngủ tối làm việc. Công việc của cô là viết bản thảo cho một tạp chí định kỳ. Với công việc này, cô không kiếm được nhiều tiền.

47 track
Giới thiệu: Vụ giết người tàn bạo. Tần Cẩm không thích buổi sáng sớm nơi thành thị bởi cô thuộc nhóm làm việc đêm. Đường Thi Thi luôn nói cô tuổi cú mèo, sáng ngủ tối làm việc. Công việc của cô là viết bản thảo cho một tạp chí định kỳ. Với công việc này, cô không kiếm được nhiều tiền.

Trước đây, khi còn làm chủ nhiệm cho công ty quảng cáo lớn nhất thành phố, thu nhập của cô khá cao. Có lẽ một lúc nào đó, khi vào ngân hàng rút tiền bằng thẻ, cô sẽ ngỡ ngàng nhận ra bây giờ mình có thể nghỉ ngơi được rồi, không cần phải bôn ba kiếm tiền nữa, bởi số tiền cô đang có quá đủ để cô dưỡng già, trừ phi cô có ý định nuôi bồ nhí.

Sau khi bỏ công việc ở công ty quảng cáo đó, cô bắt đầu viết tiểu thuyết, không phải để trông mong vào số tiền thù lao ít ỏi hoặc sự hư danh khi có nhiều người hâm mộ. Điều quan trọng là cô muốn nghỉ ngơi một chút. Từ nhỏ đến lớn, cô đã quá quen với việc phải cố gắng một mình giống như dây cót đã được lên dây, lúc nào cũng phải quay về phía trước, giờ đây nó có thể tạm ngừng quay rồi.

1207-tam-vai-do-phan-4-1.jpg
Tấm vải đỏ... mang lại bất hạnh

Chuyện ban tối làm cô ngủ rất muộn. Lúc tỉnh lại thấy một loạt những cuộc điện thoại nhỡ do để chế độ rung. Cô vội vàng gọi lại cho Đường Thi Thi, chỉ nghe thấy đầu máy bên kia là tiếng reo vui của một đám người. Nghe ngóng một lát, cô nhận ra giọng của Lục Anh Kỳ và Lam Kỳ. Đường Thi Thi háo hức khoe: "Mình đã may xong rồi, mau đến xem đi!".

May đã xong rồi ư? Sao mà nhanh thế, chưa tới nửa ngày mà đã may xong rồi. Đúng là "có tiền mua tiên cũng được". May nhanh như vậy, đủ thấy ba cô nàng sốt ruột tới mức nào.

Cô vội vàng đi. Nhìn con mèo đáng Yêu đang nằm trong lồng, cô nhẹ nhàng đóng cửa, không dám mang Hắc Bảo theo bởi nhỡ nó lại chạy đi thì gay to.

Vừa đến nhà Đường Thi Thi, cô vội vàng chạy vào trong. Cô chợt cảm thấy có một sức mạnh vô hình đang sai khiến mình, bắt cô phải dành hết tâm trí cho bộ y phục đó. Cô hồi hộp đến mức nghe thấy tim mình đập thình thịch không ngừng, cảm giác giống như lần đầu hò hẹn với một ai đó vậy.

Vào phòng khách không thấy ai, đám người giúp việc mặc đồng phục trắng đưa mắt ra hiệu cho cô, mọi người đang tập trung trong phòng thay đồ. Cô vụt chạy, quên cả gõ cửa. Cô xông vào giá treo quần áo ở giữa căn phòng. Trên đó, đang treo một chiếc xường xám đỏ, sáng lấp lánh, rất hợp thời trang. Quay đầu lại, phía bên ngoài đang treo một chiếc áo yếm cũng rất thời thượng, một chiếc khăn đội đầu và chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.

Đường Thi Thi háo hức gọi to:

- Tn Cẩm, cậu đã từng nhìn thấy bộ y phục nào đẹp như thế này chưa?

- Mau thay đồ đi để bọn mình ngắm với! - Lục Anh Kỳ sốt ruột nhắc.

Lam Kỳ cười nói:

- Thi Thi cứ nhất quyết chờ cậu tới mới chịu thay đồ đấy, bi cậu ấy muốn cậu là người đầu tiên được ngắm bộ xường xám này, giờ Tần Cẩm đã đến, Thi Thi, mau thay đồ đi! Thay xong, mình có thể đi dự lễ khai trương quán rượu Jimmy, chúng mình tới đó cho thiên hạ lác mắt đi.

Tần Cẩm thấy hơi lo lắng bởi mọi việc diễn ra quá suôn sẻ, suôn sẻ tới mức không thể tin nổi. Cô cầm chiếc khăn quàng cổ. Do vải không đủ nên cô và Lục Anh Kỳ tận dụng vải thừa thiết kế khăn đội đầu và khăn quàng cổ. Áo yếm là của Lam Kỳ. Vải thừa không nhiều, nên như thế này là tận dụng tối đa rồi.

Mọi người ai lấy đồ của người nấy, trong lòng tự thấy hãnh diện lắm. Lúc Tần Cẩm cầm chiếc khăn quàng, cô cảm thấy xúc động khác thường, chỉ muốn quàng ngay chiếc khăn lên cổ. Cô có cảm giác như đang nắm vào một đôi tay mềm mại, chỉ muốn áp nó lên mặt, chất vải mượt láng làm người ta rất dễ chịu.

Đường Thi Thi là người đầu tiên bước ra từ phòng thay đồ. Đẹp tuyệt trần! Là bạn học bao nhiêu năm, kiểu trang điểm gì của Thi Thi, Tần Cẩm cũng thấy rồi. Nói không ngoa thì trên người Thi Thi có bao nhiêu chiếc lông, cô cũng là người biết rõ nhất. Nhưng hôm nay trông Thi Thi khác hẳn, không giống như người phàm trần nữa.

Bộ xường xám tuy ôm khít vào người, làm lộ các đường cong nhưng lại rất lịch sự. Dưới ánh đèn, cái màu đỏ đẹp mê hồn đó cứ tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu, do đó Thi Thi đi đến đâu thì chỗ đó lại sáng bừng lên, cứ như thể cô đem lại sắc màu cho căn phòng vậy. Khuôn mặt đa tình, chiếc áo sát nách làm lộ ra cánh tay ngọc ngà khiến cho ai nhìn thấy cũng muốn chạm vào.

Chưa kịp khen Thi Thi thì Lam Kỳ xuất hiện với chiếc áo yếm. Hai người bọn họ đi cùng nhau, toát lên vẻ đẹp Trung Quốc điển hình. Họ có nét đa tình giống như người đẹp thời xưa nằm trên giường, vừa nũng nịu vừa dịu dàng, một vẻ đẹp không diêm dúa lòe loẹt.

Tần Cẩm đùa:

- Nào các nàng tiên, các nàng định giáng trần ở đâu vậy?

- Đi đâu cũng được, diện đồ đẹp cốt để cho người ta ngắm mà. - Đường Thi Thi sốt ruột đến mức quên cả đi giày, vội vàng chạy ra ngoài cho thiên hạ ngắm.

Lam Kỳ ngắm mình trong gương rồi tự nhủ: "Không ngờ mình lại đẹp thế!".

Lục Anh Kỳ bất mãn nói:

- Tần Cẩm à, cậu giúp mình buộc chiếc khăn nhé!

Dưới sự phản chiếu của chiếc khăn, khuôn mặt cô sinh động hẳn lên. Chỉ còn Tần Cẩm hơi buồn một chút vì quàng cổ thường chỉ dùng khi tiết trời se lạnh, lẽ nào đang mùa hè nóng bức thế này lại quàng khăn chứ!

Ba cô bạn biết được nỗi bức xúc của cô liền vây lấy giúp cô quàng chiếc khăn lên. Lúc đó, cô có cảm giác khác lạ, tự nhiên không muốn chống lại sự trêu đùa của các bạn. Đúng lúc này, bên tai cô văng vẳng tới một tiếng mèo kêu khe khẽ, cô nhanh nhẹn giơ tay ngăn không cho các bạn quàng khăn cho mình. Cô vội nói với họ: "Hắc Bảo đến đây Tìm mình đấy". Nói xong cô chạy ra ngoài tìm, nhưng chẳng thấy bóng con mèo đâu.

- Các cậu không nghe thấy tiếng mèo à?

- Chẳng nghe thấy gì, có lẽ cậu nhớ Hắc Bảo đến phát điên lên rồi phải không? Thi Thi đáp.

- Đâu có, tối qua Hắc Bảo đã về nhà rồi.

- Về rồi, nó về thật rồi ư? Sao cậu không mang nó đi theo? - Lục Anh Kỳ hỏi.

- Tớ chẳng dại mang nó theo bởi nếu nó lại bỏ đi thì tớ tìm đến đứt hơi mất. Lúc đang đổ thùng rác để tìm Hắc Bảo, tớ gặp lại người quen, chính vì vậy mà gã tưởng mình là bà nhặt rác. Bọn cậu thấy có tức không chứ?

Cứ nghĩ tới gã pháp sư bắt ma này, Tần Cẩm lại tức tối.

Bà người họ sững ra một lúc rồi phá lên cười:

- Lại có nhân vật siêu đẳng nào dám nhìn Tần Cẩm của chúng ta thành bà nhặt rác kia chứ? Cậu nhớ phải dẫn bọn mình đi gặp hắn đấy nhá!

Tần Cẩm vẫn chưa hết tức:

- Gặp cái gì mà gặp, cái loại người vô học chỉ biết mỗi việc lừa lọc dối trá, giả thần giả thánh, bắt ma bắt quỷ, tốt nhất là tránh xa hắn ra.

- Tức đến mức ấy cơ à? Chắc là cậu có cảm tình với gã rồi, bằng không sẽ không tức đến mức ấy đâu. Gã có phải là người thương thầm nhớ trộm của cậu không đấy? - Đường Thi Thi đùa.

- Người thương thầm nhớ trộm? Mình có mù thì cũng không chọn gã. Thi Thi, cậu biết không, cái người đặt biệt hiệu cho tớ chính là gã đấy.

Nghe xong, Đường Thi Thi lăn đùng ra sàn nhà cười sặc sụa. Cô trêu Tần Cẩm:

- Hóa ra là kẻ thù từ kiếp trước của cậu, lại còn dám nói cậu nhặt rác, xem ra hai người đúng là có duyên với nhau đấy.

Tần Cẩm đá cô một cái rồi nói:

- Dậy đi, trời đã tối om rồi mà còn nằm ở đây cười người ta. Đi thôi, bây giờ là lúc cậu thể hiện rồi đó.

Lục Anh Kỳ vừa cười vừa xách túi đi. Lúc đi ngang qua Lam Kỳ, cô chợt nghe thấy Lam Kỳ nói nhỏ với mình:

- Không hiểu sao mà mình thấy lạnh hết cả người.

- Ăn mặc phong phanh thế không lạnh mới lạ chứ? - Anh Kỳ nói đùa.

Bốn người họ cùng đi về phía quán bar. Họ trang điểm kỹ lưỡng cứ như các dũng sĩ chuẩn bị ra trận vậy. Bầu không khí trong xe nặng nề và đầy sát khí. Họ thề sẽ "bắt, giết" bất cứ gã đàn ông háo sắc nào. Tần Cẩm không có vải đỏ làm nền cũng cảm thấy hơi tủi thân. Nhìn thấy ba người bạn cứ vô tư trang điểm rồi tán thưởng lẫn nhau, cô càng chán nản. Cô có cảm giác mình có mặt ở đây như làm nền cho họ vậy. Tuy nhiên, có bất mãn đến đâu thì cũng chẳng làm gì được, chi bằng cứ ngồi im vậy.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp beat và hiệu ứng kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:01
Giới thiệu: Phụ nữ bây giờ không thấy mấy khi đi may đo, bởi quần áo trong các shop đã quá đủ để họ thoải mái lựa chọn. Có những loại y phục có thể làm cho chủ nhân của chúng đẹp mê hồn; ai cũng cần có một bộ “tủ” như vậy.
13:44
Giới thiệu: Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi Đường Thi Thi, một người trong nhóm bốn cô gái, sau chuyến du lịch đã mang về một tấm vải đỏ tuyệt đẹp. Họ quyết định dùng tấm vải đỏ này để may cho mỗi người một thứ trang phục - áo xường xám, áo yếm, khăn choàng đầu, khăn quàng.
13:19
Giới thiệu: Gió rừng thổi thốc lên khuôn mặt Vĩ đang ướt lạnh. Nước mắt khiến những hình ảnh trước mắt cô nhoè đi. Ở băng ghế sau, hai đứa trẻ vẫn ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trước khi rời khỏi trang trại, cô đã phải trao đổi và thuyết phục chúng một hồi về việc không thể mang theo con chó về thành phố.
14:16
Giới thiệu: Khuôn mặt Diên Vĩ thả vào vô định như không hề nghe thấy những diễn giải của Bách. Đầu óc cô còn mải đuổi theo những suy nghĩ gì, Bách chịu không đoán ra được, nhưng anh vẫn cất giọng đều đều.
13:54
Giới thiệu: Hãy quên chuyện này đi nhé. Rồi chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu. – Lưu lặp lại. Nếu cô lao vào vòng tay của hắn và gật đầu đồng ý, thì có thể lắm, cả hai sẽ tìm bé Bảo và trèo lên xe, phóng thẳng về thành phố.
13:42
Giới thiệu: Sương đêm đang tan dần, giờ cô có thể nhìn bàn tay mình lờ mờ trước mặt. Như vậy, nghĩa là trời sắp sáng. Ý nghĩ này làm tim cô thắt lại. Cô sợ trời sáng. Cô sợ phải đối mặt với con quái vật ngay giữa cái trang trại không người này. Đúng lúc đó, lớp lá cây dưới lưng cô chợt lay động. Gáy cô gai lạnh. Hắn. Đang ở hành lang phía bên kia.
12:25
Giới thiệu: Vĩ để đầu óc mình trống rỗng như một căn phòng được bao phủ bởi bốn bức tường, không một ý nghĩ nào có thể lọt được vào đó nữa. Cô đi thẳng đến chỗ bộ xương, trèo lên trên để lấy cái vật mà mình đang cần.
11:33
Giới thiệu: Gặp ánh sáng, hai chấm đỏ biến mất và một tràng cười man dại quen thuộc vang lên trong lòng hang, rồi tiếng đập cánh phành phạch. Chỉ có một con chim Chết, song vì hiệu ứng âm thanh của đá núi nên những tràng cười dồn đuổi nhau liên tiếp như thể một lũ người điên đang đứng lúc nhúc trong hang.
11:30
Giới thiệu: Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ để bàn rõ đến nỗi Bách không thể quay lại giấc ngủ được nữa. Anh úp chặt gối vào tai, song những nhịp đơn điệu kia cứ rót vào óc anh như trêu ngươi. Bách vừa trải qua một cơn ác mộng.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - kinopoisk.ru - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com