Radio Trại hoa đỏ (Phần 14) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 13:55

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 14)

620
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Linh Leny Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:08 Dung lượng: 16.68 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.

71 track
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.

Trại hoa đỏ

- Đấy, nhà tớ hôm nay mới được quét sơn cửa.

Nhưng Bách thì không thích con phố này một tẹo nào, cho dù nó rất đẹp, rất vắng vẻ với những ngôi biệt thự Pháp cổ sang trọng lất phất tàn hoa giấy đủ màu sắc. Mỗi lần rẽ vào phố là y như rằng Bách cảm thấy nhiệt độ ở đây khác hẳn bình thường. Có lần Huy cười phá lên khi Bách buột miệng nói ra nhận xét ấy.

- Cậu hấp thật. Khu phố này ở cạnh hồ, có mát lạnh lên là phải. Nói cho cậu biết, nhà ở đây đắt gấp năm lần ở nơi khác. Đố cậu Tìm được vị trí giữa trung tâm nào mà yên tĩnh như cái phố này.
Bách thì cho rằng, nếu không phải Huy sống ở đây thì có các vàng anh cũng chẳng thèm chui vào con phố khó chịu ấy.

1145-trai-hoa-do-phan-14-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Chất cồn đậm đặc trong cơ thể và những cơn gió lạnh làm Bách ngây ngất. Con đường này ít đèn, nhưng hôm nay ngày giữa tháng, trăng đã lên đến đỉnh. Ánh sáng lành lạnh soi rõ từng vết ố trên mặt đường nhựa. Giờ anh không những cảm nhận mà còn nghe rõ cả tiếng sần sật của bánh xe đang được chạy bằng vành.

Nhà Huy và mọi ngôi nhà khác trong khu phố đều đã chìm trong bóng tối, ngoại trừ căn hộ đối diện duy nhất còn một ánh sáng vàng kiểu đèn ngủ trên tầng hai. Bách dựng xe ngay ngắn cạnh cổng sắt rồi bấm chuông. Tiếng chuông điện vang lên khe khẽ sau cánh cửa dày. Bách hơi ngại. Rõ là bạn anh đang ngủ say, biết đâu lại có cả cô gái tóc quăn nâu ở trong đó nữa. Tự nhiên, anh cảm thấy ý tưởng tự cho là khôn ngoan ban nãy thật dớ dẩn. Bách nhìn chiếc lốp bẹp dí của mình và nhấn thêm một hồi chuông.

Anh rút điện thoại và bấm số cố định của Huy. Máy đổ chuông từng hồi dài. Bách thấy khắp cơ thể đau nhức. Anh bị cảm mất rồi. Bách tựa người vào cánh cổng sắt mát lạnh nhưng bất ngờ bị lao thẳng vào sân trong do hụt đà. Cánh cổng rít lên một tiếng chói tai. Bách chới với suýt đâm sầm vào chậu cây cảnh. Anh chửi thề. “Rõ là con mụ điên đã ám quẻ mình từ sáng đến giờ”. Thì ra cánh cổng không khoá. Cú mất đà này giống hệt buổi sáng và Bách dường như tức điên lên. “Ngày hôm nay kỳ quặc thật”.

Anh cho xe vào sân và đóng cổng sắt lại cẩn thận, không quên cài then cửa. “Thằng Huy ẩu quá, nó cứ làm như tất cả lũ trộm đêm đều được thông báo đây là nhà của cảnh sát hình Sự Đỗ Quang Huy”. Ánh trăng đêm đổ sáng chan hoà khắp khoảng sân, nhưng ở vị trí mà anh dựng xe, những tán lá xà cừ hơi rung rinh tạo nên những mảng lốm đốm đen ngòm.

Kim đồng hồ của Bách đã nhích đến con số 12. Thốt nhiên, anh lạnh run người. Bách rủa thầm. Anh không thích sự “mát mẻ” này một tí nào. Cậu bạn quý hoá của anh chẳng lẽ không linh cảm thấy có khách quý đang đến. Bách tự pha trò và bước lên bậc thềm. Anh lấy chìa khoá xe gõ gõ vào cánh cửa gỗ và tranh thủ kéo cái cầu nối bằng sắt kê vào bậu cửa để dắt xe lên. Huy thường cho xe vào tận phòng khách, như thế an toàn hơn, tất nhiên rồi. Anh đã kê xong chiếc cầu nối và chỉnh đầu xe sẵn sàng, chỉ cần Huy mở cửa là sẽ để số 1 lao thẳng lên phòng khách.

Bách gọi khe khẽ. Réo tên người khác giữa đêm hôm khuyu khoắt thế này thật chẳng phải ý kiến hay. Anh bắt đầu đếm, anh đã đếm được đến gần 100. Bách sốt ruột, vặn vẹo quả đấm. Anh rùng mình. Dường như quả đấm cửa tự xoay chuyển. Huy không khoá cả cửa gỗ hay sao? Hay cô bạn gái tóc nâu vừa mới lên trên ấy? Khi cánh cửa được nhích tới, gió từ một cửa sổ nào đó trong nhà lọt ra thông với cửa trước tạo thành một cơn gió lùa khiến Bách chóng mặt.

Anh mở toang cửa. Phòng khách nhà Huy tối om. Chiếc xe Piagio màu đen quen thuộc dựng vội vàng giữa nhà. Bách ẩy xe của Huy vào sát bàn uống Nước rồi cho chiếc xe thảm hại của mình sang bên cạnh. Xong xuôi, Bách đóng cửa, chốt lại cẩn thận rồi lần mò trong bóng tối. Anh không muốn bật đèn. Nếu Huy còn đang ngủ thì anh không nỡ đánh thức bạn dậy, còn Huy đang mải mê làm gì đó mà không biết có khách đến nhà, anh sẽ hù cho cậu ta một trận, thử xem còn muốn ca ngợi căn nhà mát lạnh ven hồ nữa hay không. Phần nhiều, Bách đoán là Huy đang ngủ say.

Cả lớp đại học ngày xưa đều biết tật ngủ của Huy. Nếu cậu ta đã nhắm tịt mắt vào rồi thì có bắn đại bác cũng không dậy. Có lần thằng Kha lớp trưởng còn đầu trò khiêng nguyên chiếc võng của Huy sang phòng ký túc xá nữ. Anh chàng Huy tội nghiệp sau giấc nồng buổi trưa mắt nhắm mắt mở với quần xà lỏn ngơ ngác nhìn đám con gái rúc rích xung quanh. Thậm chí họ còn trang điểm môi son má phấn cho Huy lộng lẫy như thể vũ công nhà hát Alcazar (nhà hát của những vũ công chuyển đổi giới tính ở Thái Lan), mà cậu ta vẫn không hay biết gì. Nên nếu bây giờ Bách có rủ cả phòng đến đây bù khú tiếp một cuộc bia thì Huy vẫn cứ ngon giấc như thường, và sáng dậy sẽ nhìn đám vỏ chai ngổn ngang mà lẩm bẩm: “Dạo này mình hay quên quá, tối qua uống bia với ai ở đây mà giờ không nhớ ra được”. Nghĩ đến đó, Bách tủm tỉm cười một mình.

Anh đã lên đến tầng hai, phòng ngủ của Huy đóng kín mít. Sau cánh cửa vọng ra tiếng nhạc khe khẽ. Huy thường bật nhạc trước khi đi ngủ nhưng hiếm khi cậu ta nghe hết được bản đầu tiên. Nhạc vẫn còn bật nghĩa là cậu ta chỉ mới ngủ trong vòng một tiếng trở lại. Trong tiếng đầu tiên con người ta thường ngủ ngon nhất, cậu ta thậm chí không nghe thấy cả chuông cửa lẫn chuông điện thoại là phải.
Một cơn gió ở đâu xói vào đỉnh đầu Bách. Bách định mở cửa phòng nhưng rút cuộc lại leo tiếp lên tầng ba. “Biết đâu, Huy đi về mệt quá quên cả đóng cửa ban công trên ấy. Mình nhân tiện lên kiểm tra xem sao”. Bách làm việc này theo thói quen. Bất kể đi công tác đâu mà phải ở chung một phòng, Bách lúc nào cũng kiểm tra mọi thứ kỹ càng trước khi đi ngủ, trong khi Huy cứ phi vào phòng, trao đổi được vài ba câu đã nghe thấy tiếng ngáy.

Gió cứ luồn xuống hun hút, và khi Bách rẽ từ chiếu nghỉ lên trên khúc cầu thang trên, anh lại thấy gió thốc ở dưới lên. Quái lạ, ban nãy Bách đã đóng chặt cửa phòng khách. Có còn kẽ hở nào nữa đâu. Trên tầng ba cũng tối om. Bách bật công tắc. Thì ra trên này chỉ còn một cửa sổ không đóng. Bách châm một điếu thuốc nhưng mới chỉ rít vài hơi anh đã bị những cơn gió lùa từ ngoài cửa sổ làm cho váng vất. Tự nhiên Bách thấy sợ gió trời như sản phụ đang kỳ kiêng cữ.

Toà nhà này được xây theo kiến trúc kiểu Pháp nên cửa sổ cũng to gần bằng cửa ra vào. Anh với tay đóng chặt hai cánh cửa kính và kéo rèm lại cẩn thận. Nếu không, ngày mai ánh mặt trời chói chang sẽ theo cái cửa sổ này mà ùa xuống tận phòng khách. Bách ngắt hết công tắc và chỉ để lại ngọn đèn cầu thang. Lần này, anh vẫn thấy gió lùa ngược trở lại. Bách chầm chậm xuống từng bậc cầu thang bằng gỗ. Tiếng nhạc lúc này đã rõ mồn một như thể Bách ngồi ngay cạnh chiếc máy hát.

“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi. Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt. Rọi suốt trăm năm một cõi đi về…”.

Giọng Khánh Ly não nề.

- Huy à?

Cửa phòng Huy đang mở. Nghĩa là cậu ta đã dậy và biết rằng trong nhà đang có khách.

- Huy ơi. Tôi vừa làm vú em đóng hết các cửa cho cậu rồi đấy nhé.

Gió từ phòng Huy thốc ra lồng lộng. Cánh cửa đung đưa nhè nhẹ và phòng cậu ta vẫn tối om. Không lẽ Huy vừa thức giấc, nhìn thấy xe của Bách và cũng có ý định giống Bách ban nãy là muốn hù bạn một mẻ. “Toàn dân hình sự mà vẫn còn chơi trò con nít”, Bách muốn mỉm cười mà không sao nhích nổi khoé miệng.

Ngọn đèn trên vách tường hẳn đã ngự ở đấy từ thời Pháp thuộc. Nó đồng thời là một phù điêu bằng đồng đen hình đôi mắt kiểu Ấn Độ. Đôi mắt lúc nào cũng mở to và đang nhìn chằm chằm vào Bách. Sao bây giờ anh mới để ý ở đây có cái phù điêu này. Dù sao trông nó cũng chẳng có vẻ gì là mỹ thuật, trái lại nom còn rờn rợn như một thứ bùa chú của thổ dân châu Phi.

- Huy à, có gì mời mình ăn không? - Bách mở toang cửa phòng Huy và ấn mạnh cánh cửa vào cục nam châm bên dưới.

- Cậu đâu rồi? Thôi đừng đùa nữa. Có gì dọn ra cho tớ chén để tớ còn đi ngủ.

Bách nhấn bừa một công tắc cạnh cửa ra vào. Ngọn đèn ngủ bật sáng. Nó toả ánh sáng lờ mờ lên cái khối đen sì mà Bách thoáng thấy lúc bước vào. Chăn gối vẫn lùng nhùng một đống trên giường nhưng không có Huy. “Cậu ta không bao giờ gấp chăn gối”, Bách thoáng nghĩ. Anh đã thuộc lòng từng thói quen của Huy. Chiếc gạt tàn trên táp đờ luy đầu giường chỉ có vài đầu mẩu. Chắc hẳn sáng nay cô nàng của cậu ta đã qua đây nên nó mới sạch sẽ thế.

“Trong khi ta về lại nhớ ta đi. Đi lên non cao đi về biển rộng. Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng. Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì”.

Chiếc máy hát kiểu cổ quay những vòng cuối cùng cho hết đoạn nhạc đệm rồi dừng hẳn. Căn phòng trở lại tĩnh mịch, đến nỗi Bách có thể nghe rõ tiếng phần phật của chiếc rèm cửa bị gió thốc tung lên. Cửa sổ trông ra sân sau một toà nhà khác. Có lẽ đây là ngôi nhà duy nhất còn để nguyên bản kiểu cửa sổ không chấn song từ thời Pháp. Tất cả các chủ nhân khác trong thành phố sau khi tiếp quản những ngôi nhà kiến trúc kiều này đều đã lắp hết song sắt để đề phòng đạo tặc. Bách hét lớn.

- Huy, cậu ra đây đi!

Tiếng gọi của Bách tắc lại. Trong ngôi nhà hoang vắng này, anh thấy sợ chính giọng nói của mình. Anh bước ra cửa, có thể cậu ta ở dưới nhà và đang ngồi vắt vẻo trên salon hút thuốc lá, thậm chí còn tủm tỉm cười khi nghe thấy tiếng Bách gọi. Bất thần, Bách thấy đôi chân mình ướt sũng. Nước ở đâu ứa ra ngày càng nhiều. Nó tràn ra khắp mặt sàn. Lúc mới vào phòng, Bách không hề nhìn thấy có nước. Vũng nước này, màu của nó, mùi của nó, có điều gì đó không bình thường. Bách gí mắt xuống sàn. Nó đang tràn ra từ buồng tắm. Bách lắng tai nghe, quả nhiên có tiếng nước xối nhè nhẹ. Một chút ánh sáng hắt ra từ khe cửa đóng chặt.

Bách giật mạnh quả đấm.

Tiếng rú của Bách vang khắp ngôi biệt thự Pháp cổ.

Đỗ Quang Huy, người bạn thân thiết nhất đời anh, đang ngâm mình trong bồn tắm. Đôi mắt to nâu giờ chỉ còn toàn tròng trắng. Bồn nước đã biến thành màu đỏ sậm, và người nằm trong đó, trần truồng với một vết cứa sâu trên cổ.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
11:29
Giới thiệu: Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh. Anh Bách, anh có thư. Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.
11:02
Giới thiệu: Dọc hành lang là những ô cửa dẫn vào các căn phòng. Vĩ nín thở. Trong đó vẫn còn nguyên những hòm xiểng, giường tủ, và cả bàn uống nước. Cô không đủ can đảm bước vào tận bên trong. Đây là một ngôi nhà chết, hiển nhiên thế, nhưng vẻ chết chóc của nó rất khác thường. Nó không ở trạng thái tĩnh. Trái lại, nó sống động như thể các linh hồn vẫn đang cố bám lấy từng món đồ vật quen thu
12:13
Giới thiệu: Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.
10:11
Giới thiệu: Khi họ quay về khu nhà sàn, tất cả tốp thợ đã nghỉ trưa. Họ ngồi tập trung cả ở dưới gầm sàn để ăn cơm. Ráy và một số phụ nữ khác đang tất tả phục vụ bữa trưa cho họ. Vĩ vòng ra mé cạnh nhà để rửa mặt.
12:27
Giới thiệu: Vĩ vội vàng len giữa đám lá khô mục ải. Cô thấy thấp thoáng một ngôi nhà đá ong cuối cùng còn sót lại giữa những thân cây xù xì. Cô đoán ra đó là lý do tại sao những người thợ chưa phạt hết khu vực cây cối này. Những chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín vẫn chưa chịu dọn đi. Ngôi nhà nằm im lìm giữa bụi cây tăm tối.
10:27
Giới thiệu: Khi họ cất đồ vào trong nhà, bé Bảo sung sướng chạy nhắng lên và nhảy chồm chồm trên chiếc salon bọc da mềm. Một ngôi nhà tuyệt vời. Vĩ ngẩn ngơ. Cô tha thẩn từng phòng trong lúc Lưu rượt đuổi theo bé Bảo trên triền cát. Tầng trên có cả thảy bốn phòng và phòng nào cũng có tới bốn cửa sổ.
12:48
Giới thiệu: Khi Vĩ lái xe đến gần chỗ ngoặt, bé Bảo đã tỉnh hẳn ngủ. Bên ngoài quang đãng sau trận mưa rào hồi đêm và bầu trời gợn lên những vân mây màu trắng. Lưu đã lên trang trại từ vài ngày trước cùng với Sương.
22:28
Giới thiệu: Chị ta lại dẫn hai mẹ con Vĩ vòng ra đằng sau nhà. Ở đó có cái chậu nhôm nhỏ hứng sẵn dưới một ống giang. Bản này không có giếng, và người ta đã tự tạo một đường ống nước bằng những ống giang ghép vào nhau. Đầu kia có thể là một con suối nào đó. Ráy kéo chiếc cần gạt, nước từ trong ống ùa ra, chảy đầy chiếc chậu nhôm.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express