Radio Trại hoa đỏ (Phần 15) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 13:56

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 15)

620
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Linh Leny Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:07 Dung lượng: 16.65 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.

71 track
Giới thiệu: Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.

Trại hoa đỏ

- Anh cho rằng nó sẽ là một đứa con gái cổ trắng ngần, tay chân đều mềm mại.

Lưu nắm lấy năm đầu ngón tay Vĩ.

- Trẻ con đứa nào cổ chẳng trắng ngần, tay chân chẳng mềm mại. - Vĩ cố nín cười. - Biết đâu lại là một thằng bé da rám nắng, mắt xếch, ngực cuồn cuộn.

- Làm gì có thằng bé mới đẻ nào trên đời có da rám nắng, ngực cuồn cuộn.

Ánh nắng sớm lùa qua khe cửa hắt những tia lốm đốm ấm áp lên cánh tay trần của Vĩ. Cô thấy dễ chịu và hình dung ra cảnh đứa bé nhỏ xíu huơ huơ những ngón tay vụng về ở bên cạnh. Hình ảnh thật đến nỗi cô có thể nhìn thấy những ngón tay quờ rất sát da thịt mình. Nhưng cô chỉ nhìn thấy, chứ không thể cảm thấy những ngón tay ấy. Vĩ chợt sợ hãi.

1146-trai-hoa-do-phan-15-1.jpg
Trại Hoa Đỏ...

- Anh… anh…

- Gì vậy em? - Lưu chừng như đang suy nghĩ một điều gì lung lắm.

- Em… sợ lắm. Em sợ…

- Anh hy vọng lần cuối cùng em nói ra điều này đấy nhé. Đừng có nghĩ lung tung. Nó sẽ là một đứa bé gái xinh đẹp. Anh muốn như thế.

Vĩ hơi hối hận vì cô chợt để buột những ý nghĩ vớ vẩn với Lưu. Cô vội chuyển sang chủ đề khác.

- Anh này, còn nhà cuối cùng, anh vẫn chưa đập đi?

- Kệ họ. Nếu họ không chịu chuyển đi thì cứ để cho họ ở đấy. Giữ lại một ngôi nhà nguyên bản để làm viện bảo tàng cũng hay.

- Khiếp, em chẳng thích cái nhà đấy tí nào. Trông nó u ám như địa ngục. Nếu anh muốn làm viện bảo tàng thì em còn biết một chỗ thú vị hơn.


Có cái gì đó vừa tót vào trong buồng.

- Ba bảo con rồi, trước khi vào phải gõ cửa.

- Con gõ rồi đấy thôi.
- Bé Bảo chui tít vào trong chăn. Nó rúc rúc mái tóc tơ vào cánh tay trần của Vĩ khiến cô hơi nhột.

- Anh quên cánh cửa của mình rồi à. Nó làm sao mà kêu được.

Lưu liếc nhìn cánh cửa bằng phên nhưng không cười. Anh vội vã mặc quần áo.

- Hai mẹ con cứ nằm đây nha. Hôm nay anh còn nhiều việc phải làm. Thợ nó đã rục rịch được cả tiếng rồi đấy.

Lưu không cần phải nhắc nhở điều ấy. Cánh thợ đã khua họ dậy từ lúc năm giờ sáng. Vĩ cũng ngồi dậy. Cảm giác những câu chuyện riêng tư bị bao bọc bởi đám thợ đang cưa xẻ dưới gầm sàn và xung quanh nhà làm Vĩ thấy không thoải mái.

- Đêm qua con ngủ ngon không?

- Có ạ. Mẹ ngủ có ngon không?
- Cậu bé chừng như muốn ở lại bên cạnh mẹ thêm một chút nữa.

- Mẹ nhắm mắt vào và mở mắt ra thì nhìn thấy con. - Cô mỉm cười rồi hôn lên trán Bảo để Tìm một mùi hơi quen thuộc. - Bảo này…

- Dạ?

- Mẹ có chuyện này muốn nói với con. Con…
sắp có thêm một đứa em nữa.

- Nó ở đâu hả mẹ? - Bảo kinh ngạc.

- Trong này. - Cô âu yếm đặt tay Bảo lên bụng mình.

Bảo nhìn cái bụng xẹp lép của mẹ đầy nghi ngờ. Cậu bé có vẻ hơi thất vọng.

- Thế thì nó còn bé tí. Bao giờ em mới chui ra hả mẹ?

- Khi nào con học hết học kỳ một, mẹ sẽ tặng cho con em bé này.

- Nó là con gái?

- Ừ,
mẹ đoán thế.

Bảo áp tai vào bụng mẹ.

- Em bé bảo con là nó đói lắm rồi, nó muốn ăn sáng. Nhưng mà nó chưa có răng mẹ ạ.
Vĩ không nín được cười. Cô dụi đầu vào lưng thằng bé khiến nó chui tọt vào trong chăn để trốn. Bất ngờ, cô kéo Bảo ra khỏi chăn.

- Ôi, con có nghe thấy tiếng gì không?

- Tiếng gì hả mẹ?

- Tiếng sáo ấy, tiếng nhạc.

- Có ạ.
- Bảo nghiêng tai chăm chú rồi tỏ vẻ không quan tâm lắm - Mẹ cho con ăn sáng.

- Từ từ đã, - Vĩ chừng như chưa tin lắm - Con thử hát lại đoạn nhạc kia xem nào.

Bảo im lặng, chừng vài giây sau, cậu bé xướng âm lại nguyên xi đoạn nhạc không sai một nốt. Vĩ cảm thấy yên tâm. Rõ ràng là Lưu chỉ mải mê với hàng tỷ việc trong đầu và có đàn hát bên cạnh có lẽ cũng chẳng làm anh nghe thấy gì. Cô nhớ lại vẻ mặt ngạc nhiên của Lưu trong ma trận khi hỏi rằng anh có nghe tháy tiếng sáo kia không, tiếng sáo mà cô cảm thấy rõ mồn một như đang thổi ngay bên tai mình.

- Ừ, mẹ con mình đi ăn sáng.

Bảo đang nối mẩu bánh mì vào một que tre rất dài và cẩu qua khe hàng rào mắt cáo cho hai con gấu. Một chị dân bản đi ngang qua ra hiệu với cậu bé rằng nguy hiểm lắm, đừng có lại gần. Ở sân sau nhà sàn, Lưu đang đứng giữa đám thợ để giải thích điều gì đó. Lũ thợ áng chừng chưa hiểu, và những khuôn mặt nghệt thộn của họ khiến Lưu có vẻ bực mình. Anh dùng cả điệu bộ để miêu tả, tay khua liên hồi vào những vỉ kèo và vách gỗ trên sàn nhà, khuôn mặt đỏ au vì nắng, ít ra là do Vĩ tưởng tượng thế. Từ khoảng cách trên nhà lầu, Vĩ không thể nhìn thấy rõ nhưng cô cũng đoán rằng mồ hôi đã rỏ tong tong xuống tận cổ Lưu và thấm ướt chiếc áo pull màu xanh da trời.

Đứng trên này, cô quan sát mọi người như đang xem một bộ phim câm. Trong đám thợ, có những người Sương tuyển mộ dưới đồng bằng nhưng số đông vẫn là dân bản. Bất thần, Vĩ thấy một người trong đám thợ quay lại nhìn cô. Vĩ chột dạ. Khoảng cách rất xa khiến cô không nhìn rõ mặt nhưng cô đoán là lão thầy mo qua chiếc mũ đặc biệt mà lão đang đội trên đầu. Sao lão có thể nhìn thấy cô? Lão có vẻ không quan tâm đến những gì Lưu nói mà khuôn mặt dán về phía nhà lầu.

Vĩ ngồi thụp xuống chiếc ghế gỗ. Trống ngực cô đập thình thịch. Khi cô trở lại lan can, đám thợ đã giải tán để làm công việc của mình và cô không nhìn thấy Lưu cũng như lão thầy mo đâu nữa. Vĩ đang định quay xuống cầu thang thì chợt nhìn thấy chiếc khăn vấn của Ráy thấp thoáng trong những đám lá cây gần ngôi nhà đá ong. Chị ta đang nói chuyện với ai đó khuất sau một thân cổ thụ. Vĩ tiến sang góc lầu bên phải và nhoài người qua lan can để nhìn cho rõ hơn. Là tay Sương. Cách nói chuyện của họ làm cho cô quan tâm. Điệu bộ của Sương có vẻ gay gắt và lo lắng, còn Ráy thì tuồng như đang sợ hãi. Chị ta cuống quýt thanh minh điều gì đó và tỏ một thái độ khó hiểu. Cái nhà lầu này khiến cô có cảm giác được nhìn từ trên cao, “Bí mật sẽ không còn là bí mật khi nó được nhìn từ trên cao”. Cô chợt cảm thấy bàn tay mình mướt mồ hôi. Vĩ lần xuống từng bậc cầu thang khi áng chừng những người cô vừa quan sát đã rời khỏi chỗ thân cây cổ thụ.

- Cô hóng gió ở trên ấy à?

Vĩ giật mình.

- Chị Ráy, chị ở đâu ra vậy?

- Cô đã vào ngôi nhà cổ phía bên kia ngọn núi?
- đôi mắt chị ta dò hỏi.

- Không. - Bất chợt Vĩ nói dối, nhưng giọng cô hoàn toàn thản nhiên - Có chuyện gì vậy?

- Không có gì. - Ráy vấn lại chỏm khăn trên đầu. - Cô lên nhà đi cho khỏi nắng, tôi nói rồi, ở đây khí hậu trong lành và mát mẻ, rất có lợi cho những phụ nữ đang mang thai, nhưng cô đừng nên đi ra ngoài trang trại. Sẽ chẳng có điều gì tốt lành cho cô cả.

Vĩ ngạc nhiên, cô không để ý đến lời cảnh báo của Ráy mà tập trung vào một chuyện khác.

- Sao chị biết tôi đang có thai?

- Tôi còn biết nhiều điều hơn chính cô nữa kia.


Vĩ vẫn chưa hết ngạc nhiên. Chuyện này mới chỉ có Lưu và bé Bảo biết, nhưng biết đâu Lưu đã chẳng nói cho Ráy để chị ta để ý chăm sóc cô.

- Tôi nhắc lại, cô không được vào ngôi nhà đó. - Ráy quay trở lại chủ đề cũ, chị ta có vẻ lo lắng. - Bất kỳ ai vào đó đều có một kết cục bi thảm.

- Tại sao?

- Người trong bản này không ai dám đi qua đó kể từ khi ngôi nhà bắt đầu bị bỏ hoang.


Điều này thì Vĩ biết, ngôi nhà không hề có bước chân người lui tới từ vài thế kỷ nay rồi, trừ một người. Vĩ muốn hỏi về người đàn bà cô gặp trong ngôi nhà cổ, nhưng đã trót nói với Ráy rằng cô chưa vào đó nên Vĩ kìm lại. Đúng lúc ấy, cô nhìn thấy bé Bảo đang nghịch một nắm đất cát dưới trời nắng gay gắt. Ngồi cạnh cậu bé là hai vợ chồng già mà cô có cảm giác quen thuộc như đã gặp ở đâu rồi. Vĩ vội vàng bước lại.

- Con đang chơi gì vậy?

- Ban nãy con chơi với bọn khỉ và gấu. Bọn nó buồn cười lắm.

- Mẹ hỏi con đang nghịch cái gì vậy?


Ông già vun đất lại thành đống cho bé Bảo “xây nhà” có Nước da đen bóng và nhăn nheo đến độ hầu như cô không nhìn thấy mắt ông ta đâu. Bà lão có phần còn già nua, khắc khổ hơn cả chồng, đang tiếp nước từ thùng tưới để Bảo nhỏ từng giọt lên đỉnh “lâu đài”. Nhìn thấy Vĩ, họ lúng túng và sợ hãi. Bà lão vội vàng đứng dậy và hơi lùi ra sau lưng chồng. Điệu bộ của họ làm cô thấy khó chịu.

- Tại sao con lại nghịch đất?

- Đất ở đây sạch lắm mẹ ạ. Con cũng đang lấy nước sạch để rửa đất.
- Cậu bé thanh minh.

- Con lên nhà ngay, mẹ không bao giờ cho phép con nghịch bẩn như thế.

Ông già hơi cúi đầu xuống, cặp mắt len lén liếc nhìn Vĩ. Cô vội vàng kéo tay thằng bé vòng ra khu vòi rửa. Khi cô đi được vài bước, thứ giác quan đặc biệt cứ thôi thúc cô ngoảnh lại đằng sau. Quả nhiên, hai vợ chồng già vẫn đang nhìn theo cô và nói với nhau điều gì đó mà cô vô cùng muốn nghe. Cô hiểu rằng thái độ sợ hãi và lúng túng ban nãy của vợ chồng người dân bản này không phải vì họ sợ cô mắng đã cho bé Bảo nghịch đất. Ngay cả khi cô có giải thích họ cũng không hiểu được rằng cho trẻ con bò lê bò càng nghịch đất là điều không nên. Thái độ bất thường của họ bắt nguồn từ một điều gì khác mà cô chưa tìm ra được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
11:29
Giới thiệu: Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh. Anh Bách, anh có thư. Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.
11:02
Giới thiệu: Dọc hành lang là những ô cửa dẫn vào các căn phòng. Vĩ nín thở. Trong đó vẫn còn nguyên những hòm xiểng, giường tủ, và cả bàn uống nước. Cô không đủ can đảm bước vào tận bên trong. Đây là một ngôi nhà chết, hiển nhiên thế, nhưng vẻ chết chóc của nó rất khác thường. Nó không ở trạng thái tĩnh. Trái lại, nó sống động như thể các linh hồn vẫn đang cố bám lấy từng món đồ vật quen thu
12:13
Giới thiệu: Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.
10:11
Giới thiệu: Khi họ quay về khu nhà sàn, tất cả tốp thợ đã nghỉ trưa. Họ ngồi tập trung cả ở dưới gầm sàn để ăn cơm. Ráy và một số phụ nữ khác đang tất tả phục vụ bữa trưa cho họ. Vĩ vòng ra mé cạnh nhà để rửa mặt.
12:27
Giới thiệu: Vĩ vội vàng len giữa đám lá khô mục ải. Cô thấy thấp thoáng một ngôi nhà đá ong cuối cùng còn sót lại giữa những thân cây xù xì. Cô đoán ra đó là lý do tại sao những người thợ chưa phạt hết khu vực cây cối này. Những chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín vẫn chưa chịu dọn đi. Ngôi nhà nằm im lìm giữa bụi cây tăm tối.
10:27
Giới thiệu: Khi họ cất đồ vào trong nhà, bé Bảo sung sướng chạy nhắng lên và nhảy chồm chồm trên chiếc salon bọc da mềm. Một ngôi nhà tuyệt vời. Vĩ ngẩn ngơ. Cô tha thẩn từng phòng trong lúc Lưu rượt đuổi theo bé Bảo trên triền cát. Tầng trên có cả thảy bốn phòng và phòng nào cũng có tới bốn cửa sổ.
12:48
Giới thiệu: Khi Vĩ lái xe đến gần chỗ ngoặt, bé Bảo đã tỉnh hẳn ngủ. Bên ngoài quang đãng sau trận mưa rào hồi đêm và bầu trời gợn lên những vân mây màu trắng. Lưu đã lên trang trại từ vài ngày trước cùng với Sương.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express