Radio Trại hoa đỏ (Phần 16) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 13:57

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 16)

702
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Linh Leny Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:55 Dung lượng: 17.75 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.

71 track
Giới thiệu: Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.

Trại hoa đỏ

Vĩ bước qua cổng vào và rẽ tay phải. Cô rẽ liên tục, chỉ đôi lúc dừng lại và nhắm mắt để định hình quy luật. Trong vòng năm phút, Vĩ đã vào đến những bức tường xanh có đường lượn cong cong mà cô biết rằng nếu nhìn từ trên cao, nó sẽ xếp thành chữ Diên Vĩ cực kỳ duyên dáng.

Lúc này mặt trời đã gần như thẳng đứng và Vĩ thấy ngột ngạt đến độ màu xanh mướt cũng trở nên gay gắt. Cô thoả mãn nhìn Sự thành công của mình và quay trở ra. Nhưng ngay lập tức Vĩ nghe thấy có tiếng loạt xoạt như thể vật gì vừa đập mạnh vào lá cây. Cô nhớ tới gã điên hôm nọ và trở nên cảnh giác. Gã luôn lần mò theo cô từng bước nhưng lần này thì hãy thử xem, Vĩ mỉm cười, cô sẽ cho gã ngộp thở vì nắng trong một ma trận thực sự. Vĩ nhắm mắt vài giây để mường tượng lối ra và chuẩn bị lừa kẻ gàn dở vào những đường dích dắc, nhưng bất chợt cô nghe thấy có tiếng nói, và là tiếng nói chuyện của ít nhất hai người.

1147-trai-hoa-do-phan-16-1.jpg
Trại Hoa Đỏ...

Vĩ dò theo bức tường xanh. Âm thanh phát ra từ đúng góc nhọn của chữ V, nơi mà lần trước cô đã nấp ở đó để chờ đợi trong cơn sợ hãi, là tiếng của một người đàn ông và một người phụ nữ trong bản. Vĩ không hiểu gì cả song qua cao độ của giọng nói, cô đoán được họ đang tranh luận điều gì đó khá gay gắt và sau cùng là những tiếng giằng co kèm theo âm thanh nấc nghẹn của người đàn bà. Cơn tò mò của Vĩ lên đến cực điểm. Cô vội vòng lên đằng trước và nhìn thẳng vào góc nhọn.

Một thanh niên trong bản mà đôi lúc cô vẫn nhìn thấy, còn người kia, Vĩ nheo mắt lại vì nắng, cô ngạc nhiên, chính là cô gái Vĩ gặp đêm đầu tiên hai mẹ con ngủ trong ô tô ở sân trang trại, chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín. Chiếc áo đen bằng vải thô của cô ta bị kéo tụt xuống dưới để lộ khuôn ngực tròn trịa trắng loá dưới nắng. Nhìn thấy Vĩ, cả hai đều bị bất ngờ. Người thanh niên có vẻ lo lắng và sợ hãi nhưng trái lại, cô gái nhìn Vĩ bằng ánh mắt khó hiểu. Qua làn Nước mắt lóng lánh nhoè nhoẹt trên gương mặt cô ta, Vĩ nhận thấy một sự khó chịu pha lẫn căm ghét.

Cô nhún vai vẻ xin lỗi đã làm phiền rồi vội vàng quay trở ra. Sao họ không chọn một nơi nào đó dễ chịu hơn với bóng râm mát mẻ? Chắc họ nghĩ ma trận là nơi sẽ chẳng ai Tìm thấy họ. Tại sao cô ta lại khóc? Có thể cô ta đang giận anh chàng kia. Đó là chuyện bình thường. Tại sao cô ta lại nhìn Vĩ bằng ánh mắt khác thường thế? Đây là lần thứ hai rồi. Ánh mắt cô ta rất kỳ lạ. Chắc lại do Vĩ tưởng tượng. Cô ta bị người khác nhìn thấy trong tình thế chẳng đẹp mắt gì. Khó chịu là điều hiển nhiên. Vĩ cứ tự hỏi rồi tự trả lời lúc đi dọc những bức tường xanh.

Không phải, tất cả những người ở đây đều nhìn cô bằng ánh mắt khác thường, đôi vợ chồng già ban sáng, lão thầy mo, Ráy, và cả cô ta nữa, như thể không phải chỉ cô là một người khách lạ, như thể tất cả đều đã BIẾT cô, tại sao vậy? Vĩ chưa trả lời được câu hỏi này. Cô cảm thấy đầu nhức âm ỉ dưới ánh nắng trưa gắt bỏng.

Vĩ lại nghe thấy tiếng sáo réo rắt. Âm thanh quen thuộc làm tâm trí cô nhẹ bỗng.

Vẫn là bản nhạc ấy, giai điệu ấy lặp đi lặp lại, nhưng Vĩ cảm thấy trong đó có một sự khắc khoải vừa như tuyệt vọng lại vừa như giục giã. Đúng lúc đó, dáng người cao lớn của Lưu hiện ra ở cuối hành lang. Cô ngạc nhiên.

- Sao anh biết em ở đây?

- Không thấy em đâu nên anh đoán em đang mê mẩn trong cái mê cung này. - Lưu nói, giọng không hài lòng. - Em nên giữ gìn, đừng đi lang thang giữa trưa nắng như trẻ con thế.

- Em chỉ định đi tìm cái lắc hôm trước đánh rơi trong này. - Cô nói dối - Anh… đợi đã, anh có nghe thấy tiếng sáo không?

- Không.

- Anh nghe này, nghe thử lại xem.
- Cô nhắc lại đoạn nhạc.

Lưu chăm chú, rồi quả quyết lắc đầu.

- Sáo ở đâu? Anh chịu, chẳng nghe thấy gì.

Vĩ kinh ngạc.

- Nó rõ đến như vậy. Bảo sáng nay cũng nghe thấy.

- Không, anh không nghe thấy gì hết. Mình về ăn trưa thôi. Hôm nay là ngày cuối cùng để hoàn thành trang trại. Tối nay tổ chức cho họ một bữa liên hoan nho nhỏ và quyết định xem những người nào sẽ ở lại để giúp việc cho Trại Hoa Đỏ.

- Khi nào thì thợ về hả anh?

- Sáng sớm ngày mai.

- Những ai sẽ ở lại?

- Phải hỏi ý kiến họ đã. Chiều nay sẽ biết. Em cũng là chủ trang trại, em sẽ lựa chọn họ.
Đống lửa to giữa sân hắt ánh màu vàng cam lên từng khuôn mặt đen đúa. Lưu đã tiến lên một bước, tay nâng cao cốc rượu.

- Tôi và vợ tôi, Diên Vĩ, cảm ơn tất cả những người đã có công xây dựng nên Trại Hoa Đỏ.

- Một công trình tuyệt vời
. - Sương đế thêm. - Chúng ta sẽ tổ chức lễ khánh thành vào tuần sau, nhưng lúc đó nhiều người ở đây sẽ không có mặt, nên hôm nay coi như mời tất cả ăn khánh thành sớm.

Vài tiếng vỗ tay đì đẹt từ những tay thợ đồng bằng. Ráy đứng ra giữa phiên dịch lại cho những người trong bản. Khi Ráy nói xong, họ thộn mặt ra. Phần lớn quan tâm nhiều hơn đến chú bê da vàng đang nhỏ từng giọt mỡ trên đống lửa. Chị phụ nữ lúc chiều nhắc nhở Bảo tránh xa khỏi chuồng gấu đang tập trung điều khiển một đầu xiên bê. Chị ta tỏ vẻ dửng dưng trước mọi chuyện đang diễn ra xung quanh. Thực ra, không khí khá tẻ nhạt, không hề giống một đám lửa trại mừng khánh thành như lẽ ra phải thế.

- Còn một điều nữa - Lưu tiếp tục - kể từ bây giờ, Trại Hoa Đỏ sẽ cần đến một số nhân công phục vụ trong trang trại. Tôi rất muốn biết những ai có thể ở lại đây?

- Càng nhiều càng tốt - Sương lại phụ hoạ - các anh chị sẽ không phải làm việc vất vả, từ nay trở đi được sống sung sướng như ở trên thiên đường. Trại Hoa Đỏ thực sự là một thiên đường.

Vĩ nhìn Sương đang khoát tay bằng một điệu bộ lố lăng. Gã luôn có thói quen phóng đại mọi chuyện lên như thế.

- Những người ở lại sẽ được thu xếp ở trong dãy nhà kia. - Sương chỉ tay về phía dãy nhà sàn nhỏ hơn nằm khuất sâu sau rừng cây nhân tạo. Tuy nhiên không ai buồn nhìn theo tay gã vì tất thảy đều biết chỗ ấy rồi. - Những cái lều tạm ngày mai sẽ phá đi và mọi người chuyển đồ đạc lên đấy.

Ráy tiếp tục dịch lại bằng thổ ngữ. Những người dân bản nhìn nhau không tỏ thái độ gì. Vĩ chưa bao giờ thấy những con người này thể hiện cảm xúc ngoài ánh mắt khó hiểu mà vài lần cô bắt gặp. Cả bản có mặt đầy đủ, ngoại trừ ba người chủ của ngôi nhà đá ong thứ chín.

Sương hét to:

- Nào, các anh chị mạnh dạn lên. Ai muốn ở lại, hãy giơ cao tay! Ráy lại nói vài câu. Tức thì có vài cánh tay giơ lên quá đầu. Lưu và Sương nhìn một lượt rồi gật gù. Tất cả những người ở lại gồm có Ráy, ông trưởng bản già đến độ mỗi lần phiên dịch Ráy phải hét vào tai ông ta thêm một lần nữa, hai vợ chồng già sáng nay cho bé Bảo nghịch đất, lão thầy mo, người thanh niên Vĩ bắt gặp trong ma trận và chị phụ nữ đang phục vụ xiên bê. Không khó khăn gì để nhận ra những người không muốn rời trang trại đều già cả và chậm chạp. Những người trẻ hơn phần lớn phấn khởi với món hời đang cầm trong tay và mải toan tính những dự định cỏn con của họ.

Người thanh niên, Vĩ dễ dàng giải thích được lý do của anh ta khi nhớ lại cảnh tượng lúc sáng. Ráy là người nơi nào cũng thích nghi được và chị ta có vẻ tham tiền, trong khi tay Sương hào phóng lại đang rất cần một người địa phương thông thổ ngôn ngữ. Còn chị phụ nữ kia, Vĩ chưa tìm được lý do khiến chị ta ở lại. Cô ghé sát tai Lưu nói khẽ.

- Còn một số người nữa?

- Ai?

- Ba người trong…

- À, kệ họ. Mấy người đó không bao giờ tham gia những việc chung của dân bản, nhưng họ sẽ ở lại. Họ nhất định muốn sống trong ngôi nhà tối tăm ấy. Anh nghĩ cũng chẳng ảnh hưởng gì.

- Không phải vì ngôi nhà đâu, anh không biết lý do đấy thôi
. - Vĩ cười tinh quái.
- …

- Cô gái ấy ở lại là vì anh chàng kia, anh ta cũng thế. Anh đang biến Trại Hoa Đỏ thành thiên đường cho họ.

- Vậy hả? Sao em biết?
- Lưu tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Em nhìn thấy.

Lưu búng tai Vĩ.

- Đúng là phụ nữ, chỉ giỏi rình mò. Kệ họ, càng có lý do để họ ở lại và phục vụ trung thành cho trang trại.

- Cô gái thì được, còn…

- Thằng điên chứ gì, mọi người đều nói không phải lúc nào nó cũng lên cơn, chắc em làm cho ai nhìn thấy em cũng đều phát điên lên như thế.

- Còn đùa được.


Lưu không nói thêm nữa vì đang mải rạch nhát đầu tiên vào lườn con bê giờ đã thành màu nâu bóng. Những câu bông đùa của Lưu làm Vĩ yên tâm. Vả lại, cũng đã ngót một tuần nay, cô không nhìn thấy gã điên quanh quẩn trong sân trại. Có lẽ gã thấy đông người nên sợ.

Toàn bộ tốp thợ và dân bản xúm xít quanh con bê. Họ chen chúc và bám xung quanh đông đến nỗi che hết ánh sáng của đống lửa. Vĩ đứng lùi lại một chút. Sân trại trở nên tối om. Bé Bảo đã bị đám đông đẩy bật ra khỏi con bê nên có vẻ rất tức giận. Cậu nhảy loi choi xung quanh để may ra tìm được một kẽ hở nào đó lách vào.

Bất ngờ, Vĩ thấy có người đang nhìn mình chăm chú. Lão thầy mo. Lão ta không chen vào đám người kia mà đứng tách ra một góc. Đôi mắt lão ánh lên một tia quái đản. Khi cô bắt gặp ánh mắt kỳ quặc của lão, đôi môi mỏng dính nhếch lên một nụ cười khiến Vĩ rợn tóc gáy. Lão thầy mo chưa già, vẫn còn nhanh nhẹn, cơn cớ gì khiến lão ở lại trong khi những người dân bản rời đi đang rất cần lão. Vĩ cần trao đổi với Lưu chuyện này. Tất cả sẽ đi khỏi đây trước khi mặt trời mọc và rất có thể Lưu sẽ kiếm được một lý do hợp lý buộc lão cũng phải đi cùng mọi người.

Cô đưa mắt tìm Lưu nhưng không thấy anh đâu. Lão thầy mo cũng đã biến mất. Cô lấy một miếng thịt bê cho mình. Thịt bê chứa rất nhiều axit folic, sẽ tốt cho đứa trẻ trong bụng cô. Bác sỹ riêng của Vĩ đã dặn dò cô kỹ lưỡng về mọi dưỡng chất cần thiết cho bào thai cũng như những điều cô cần tránh.

Bữa tiệc đã gần tàn và Vĩ cảm thấy một cơn buồn ngủ trĩu nặng trên mi mắt.

- Chuẩn bị đi ngủ đi con. - Cô quay sang bé Bảo.

- Con vẫn chưa ăn xong mà. - Bảo cố nghĩ ra một lý do chính đáng để không phải đi ngủ sớm.

- Hôm nay con đã ăn rất nhiều rồi. Con phải đi ngủ đúng giờ. Thức khuya không tốt cho mắt của con.
Vĩ nhìn quanh. Một số đã tản mát về lều của mình để soạn hành lý cho sáng mai. Cô vẫn không nhìn thấy Lưu đâu.

- Con lên nhà thay quần áo ngủ trước đi nhé. Mẹ đi tìm ba Lưu.

Vĩ vội vã vòng ra sau và trèo lên nhà lầu để dễ quan sát. Biết đâu Lưu đang xem lại một vài chi tiết nào đó để nhờ tốp thợ sửa chữa trước khi họ rời đi mất. Nhưng từ trên lan can nhà lầu, cô không thể nhìn thấy gì hơn ngoài khu vực có ánh sáng duy nhất là đống lửa nướng bê giờ chỉ còn leo lét. Đêm nay trăng thượng tuần. Cái đường cong nhỏ xíu trên nền trời đen sẫm không đủ để Vĩ nhận ra bất cứ vật gì từ khoảng cách năm mét.

Khi cô thất vọng định bước xuống thì chợt nhìn thấy có ánh sáng loé lên từ phía những bụi cây rậm rạp. Chính xác là nó xuất phát từ sau đó. Ánh sáng nhỏ và yếu, bình thường sẽ rất khó nhận ra, nhưng trong đêm không trăng này, nó khiến Vĩ chú ý. Cô nheo mắt quan sát lại lần nữa. Nó tắt ngúm rồi lại loé lên. Lần này, nó chuyển động. Ma trận. Dứt khoát trong ma trận có người.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:08
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.
12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
11:29
Giới thiệu: Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh. Anh Bách, anh có thư. Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.
11:02
Giới thiệu: Dọc hành lang là những ô cửa dẫn vào các căn phòng. Vĩ nín thở. Trong đó vẫn còn nguyên những hòm xiểng, giường tủ, và cả bàn uống nước. Cô không đủ can đảm bước vào tận bên trong. Đây là một ngôi nhà chết, hiển nhiên thế, nhưng vẻ chết chóc của nó rất khác thường. Nó không ở trạng thái tĩnh. Trái lại, nó sống động như thể các linh hồn vẫn đang cố bám lấy từng món đồ vật quen thu
12:13
Giới thiệu: Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.
10:11
Giới thiệu: Khi họ quay về khu nhà sàn, tất cả tốp thợ đã nghỉ trưa. Họ ngồi tập trung cả ở dưới gầm sàn để ăn cơm. Ráy và một số phụ nữ khác đang tất tả phục vụ bữa trưa cho họ. Vĩ vòng ra mé cạnh nhà để rửa mặt.
12:27
Giới thiệu: Vĩ vội vàng len giữa đám lá khô mục ải. Cô thấy thấp thoáng một ngôi nhà đá ong cuối cùng còn sót lại giữa những thân cây xù xì. Cô đoán ra đó là lý do tại sao những người thợ chưa phạt hết khu vực cây cối này. Những chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín vẫn chưa chịu dọn đi. Ngôi nhà nằm im lìm giữa bụi cây tăm tối.
10:27
Giới thiệu: Khi họ cất đồ vào trong nhà, bé Bảo sung sướng chạy nhắng lên và nhảy chồm chồm trên chiếc salon bọc da mềm. Một ngôi nhà tuyệt vời. Vĩ ngẩn ngơ. Cô tha thẩn từng phòng trong lúc Lưu rượt đuổi theo bé Bảo trên triền cát. Tầng trên có cả thảy bốn phòng và phòng nào cũng có tới bốn cửa sổ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Expressnhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - php.net - ehow.com - dpreview.com - github.com - lyrics.com - howtogeek.com - answers.com - superuser.com