Radio Trại hoa đỏ (Phần 18) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 14:02

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 18)

584
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Linh Leny Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:13 Dung lượng: 16.78 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.

71 track
Giới thiệu: Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.

Trại hoa đỏ

Lão ngân nga những âm điệu kỳ dị. Ông trưởng bản già nua ngồi yên lặng trên một mô đá cảnh, đôi mắt không rõ đang nhắm hay đang mở. Ráy, chị phụ nữ tối qua phục vụ xiên bê và hai vợ chồng già đang xúm vào một vật gì đó nằm trong lòng thân cây. Những tiếng khóc ri rỉ trộn lẫn vào nhau. Một bà già nhỏ bé đang vật vã giữa sân.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy bà ta nhưng đoán ngay đó là chủ nhân thứ ba của ngôi nhà đá ong, người cô già của kẻ thắt cổ tự tử. Bà ta cũng mặc xà cạp đen nhưng không vấn khăn. Mái tọc bạc xổ tung toé trên lớp da trắng tái. Trông bà ta hệt những mụ phù thuỷ mà Vĩ vẫn hình dung. Tuy nhiên, cô không nhìn thấy người thanh niên kia. Cô nhớ ra cả sáng nay cũng không thấy anh ta.

1149-trai-hoa-do-phan-18-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Vĩ tiến lại gần hơn. Ráy đang rắc những hạt vụn màu đen vào trong thân cây. Cô gái đã được liệm bằng những tấm vải trắng và đặt vào trong thân cây khoét rỗng. Giờ cô mới nhìn ra cái dáng nhỏ thó của Bảo khuất sau những người phụ nữ. Nó đang đu cả người vào trong thân cây để xem cho rõ. Vĩ khiếp đảm. Cô vội vàng ra ngăn Bảo lại. Khi Vĩ nắm lấy cẳng tay gầy guộc của thằng bé, cô cố tránh nhìn vào thân hình đang nằm gọn giữa thân cây. Nhưng… đôi mắt đang mở trừng trừng dường như vừa chuyển động. Nó nhìn thẳng vào Vĩ, lộ rõ vẻ căm ghét và khó chịu. Cô lại thấy bụng dưới đau quặn lên.

Vĩ nằm trong phòng. Bà lão hôm trước cho bé Bảo nghịch đất đang ngồi cạnh cô và dùng một chiếc khăn ướt để lau mặt cho Vĩ. Khi thấy Vĩ mở mắt ra, bà lão có vẻ lúng túng và hơi sợ hãi. Cô nhắc đến tên Lưu. Bà ta áng chừng hiểu và đứng dậy ý nói sẽ đi Tìm Lưu cho cô. Bé Bảo nhìn cô lo lắng.

- Mẹ, con sợ lắm.

- Mẹ không sao, tại vì em bé trong bụng mẹ nghịch quá đấy mà.

- Mẹ ơi…
máu.

Vĩ nhìn theo ngón tay bé Bảo. Những vệt máu in trên tấm nệm cỏ vẫn còn tươi. Vĩ ngồi dậy, kinh hoàng. Máu ở dưới lưng cô, dưới người cô và thấm ướt chiếc pijama màu trắng. Nó đỏ tươi và loang lổ một cách độc ác. Vĩ cuống cuồng bấm số điện thoại. Máy chỉ hiện lên hai vạch sóng.

- Xin lỗi, cho tôi gặp bác sỹ Nga.

- Chị nói to lên, tôi không nghe thấy gì hết.

- Bác sỹ Nga.
- Vĩ hét lên.

- Chị chờ máy. Tôi nghe thấy rồi, chị không phải hét lên như thế.
- …

- Nga đang nghe.

- Chị Nga,
- Vĩ nức nở - em không giữ được nó.

- Xin lỗi, ai đang ở đầu dây?

- Diên Vĩ.

- Diên Vĩ,
cô đang ở đâu?

- Em ở trên trang trại.

- Sóng yếu quá, chị không nghe rõ.

- Trang trại. Em không giữ được nó.

- Cô bình tĩnh, cô cứ từ từ kể lại. Chị đang nghe đây
. - Bác sỹ Nga dịu dàng.

- Em ra nhiều máu, nhiều máu lắm.

Vĩ nhìn chiếc áo pyjama tiếp tục hằn những vệt màu đỏ. Tai cô lùng bùng. Đầu dây bên kia xào lên những âm thanh ầm ĩ rồi chuyển thành tiếng tút dài. Vĩ bấm lại số.

- Chị Nga, chị có nghe rõ không?

- Cô hết sức bình tĩnh, sẽ không sao đâu.
- Giọng bác sỹ Nga bập bõm hoà lẫn những tiếng lẹt xẹt . - Cô cần… gestan… duphas…

- Chị nói gì?

- Utrogestan và Duphaston sẽ giữ được thai cho cô.

- Em không có những thứ thuốc ấy ở đây.

- Cô…
tuyệt đối… không được… di chuyển.

Máy lại bị ngắt một lần nữa và Vĩ nhìn thấy màn hình trống trơn không một vạch sóng.

- Em… bị sao vậy? - Lưu đã đứng sau cô từ bao giờ, giọng anh kinh ngạc.

- Anh… - Vĩ oà khóc - em sắp mất nó rồi.

- Anh thấy em vừa gọi cho bác sỹ. Bà ấy bảo sao?

- Em cần một số loại thuốc và…
em không được di chuyển. Bác sỹ bảo em phải ở lại đây ít nhất đến tháng thứ sáu. - Vĩ thì thầm - Em không thể quay về thành phố vào lúc này. Chúng mình… sẽ ở lại Trại Hoa Đỏ.

Mặt trời đã gần khuất sang phía bên kia ngọn núi. Vĩ cẩn thận bám chặt vào từng rễ cây xoà ra trên mỗi bước đi. Những viên thuốc mà cô nhờ Sương lấy về từ phòng khám của bác sỹ Nga khiến cô khoẻ mạnh trở lại. Vĩ đã phải nằm lại trên nhà sàn suốt một tuần trời kể từ cái ngày u ám khi những người thợ xây rời đi và phát hiện ra xác cô gái đang treo lơ lửng trên xà nhà.

Trại Hoa Đỏ lúc này yên tĩnh hệt những cánh rừng đại ngàn ủ ê khi chiều muộn. Lưu và Sương đang đứng trên nhà lầu để bàn bạc về lễ khánh thành ngày mai. Cô nhận thấy Lưu không hứng thú lắm với những tiệc tùng do tay Sương đề ra, đặc biệt là lễ khánh thành này. Anh vốn dĩ không thích ồn ào, nên Vĩ đoán Sương có ý đồ đặc biệt với đám khách mời quan trọng của hắn. Sương không làm việc gì thừa bao giờ, cho dù nhiều hành động có vẻ như vô bổ.

Cả buổi chiều nay cô không nhìn thấy Bảo, nhưng đoán rằng thằng bé đang chơi trong nhà vợ chồng người dân bản già. Cô không cấm nổi con trai mình, vì chỉ lừa Vĩ vừa quay đi, nó đã biến mất trong cái trang trại rộng lớn này. Đôi vợ chồng già không sống cùng dãy nhà sàn với những người khác. Họ ở tách ra trong một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ giữa rừng cây nhân tạo. Sương đã cho thiết kế rất nhiều căn nhà nhỏ như vậy để tạo cảnh quan cho trang trại. Ngôi nhà của hai vợ chồng già nằm biệt lập cạnh khu nuôi dộng vật hoang dã. “Để họ tiện chăm sóc lũ gấu và cây cảnh”, Lưu giải thích thế. Nhưng chỉ sau một tuần, tất cả những cư dân còn lại của Trại Hoa Đỏ cũng đều xin ra những căn nhà gỗ còn lại. Trái với các tộc người thích sinh hoạt tập thể trong những căn nhà sàn rộng lớn, dân bản nơi này khá đặc biệt. Họ lặng lẽ và kín đáo, không thích chung đụng. Kiến trúc những ngôi nhà nguyên bản của họ cũng không hề giống nhà sàn của tộc Mường thuần chủng. Vĩ đoán rằng có thể tổ tiên họ đã di cư đến đây, nhưng cô không phải nhà sử học để nghiên cứu xem họ thuộc tộc người nào.

Ông trưởng bản chiếm ngôi nhà to nhất ngay chính giữa rừng cây nhân tạo. Ông ta vẫn có cung cách điềm tĩnh của một ông vua oai vệ với đám thần dân lác đác xung quanh. Người thanh niên tên A Cách cô gặp trong ma trận cũng ở cách đó không xa, và xung quanh ngôi nhà của anh ta là ba chuồng khỉ chứa hơn chục chú khỉ con. Chị phụ nữ trẻ phục vụ xiên bê tối hôm trước ở sát rìa khu rừng, cạnh vườn kính. Vừa chuyển sang nhà mới, chị ta đã dán đủ thứ giấy màu xanh đỏ tím vàng lên cửa ra vào, khiến ngôi nhà gỗ trông giống một thứ đồ chơi tý hon dành cho búp bê. Phía ngoài cùng tiếp giáp sân trang trại là nhà của Ráy và ngôi nhà của lão thầy mo, nằm ẩn sát những khoảnh cây tối tăm nơi con đường dẫn ra ma trận. Hai chủ nhân cuối cùng của ngôi nhà đá ong thứ chín vẫn sống ở đó và từ cái ngày kinh khủng ấy, Vĩ chưa hề gặp lại họ.

Bảo thường tha thẩn ở tất cả các căn nhà gỗ trừ nhà của lão thầy mo và A Cách. Cũng như Vĩ, cậu bé sợ ánh mắt của lão. Cứ lần nào lão xuất hiện ở trang trại là Bảo lại cụp mắt xuống và lỉnh đi đường khác. Lão không chỉ nhìn Vĩ bằng ánh mắt kỳ quặc, mà mỗi khi gặp Bảo, lão ta cũng thường chững lại và ngắm nghía cậu bé một cách chăm chú. Về phần A Cách, vì căn nhà của anh ta ở kế ngay chuồng khỉ nên Bảo hay lân la đến đó. Nhưng có một lần, Vĩ chứng kiến A Cách vung tay đuổi cậu bé một cách giận dữ và khi Vĩ vội vàng tới gần để can thiệp thì anh ta quay ngoắt vào nhà rồi đóng sầm cửa một cách thô bạo. Chẳng cần phải giác quan gì đặc biệt, cô cũng dễ dàng nhận thấy mình và bé Bảo luôn bị những cư dân ở đây theo dõi bằng ánh mắt khác thường. Cô và bé Bảo không hề quen biết họ. Vậy thì cớ gì mà họ lại tỏ thái độ kỳ cục với mẹ con cô, thay vì thái độ dửng dưng giữa những người xa lạ với nhau?

Mải suy nghĩ, Vĩ trượt phải một viên đá cuội trơn và suýt lăn xuống chân dốc. Cô túm vội vào một đám cỏ dại và ngăn được mình khỏi tình huống nguy hiểm. Bác sỹ Nga đã dặn Vĩ không được di chuyển mạnh, vậy mà cô lại liều mình đi xuống con dốc này. Vĩ chợt bừng tỉnh. Cô như bị một thầy phù thuỷ có thuật thôi miên dẫn dắt làm những việc không tưởng. Có khác gì lần cô nhìn thấy màn biểu diễn thôi miên của một bác sỹ tâm lý người Nga trên truyền hình. Ông ta khiến một vị học giả đạo mạo bật khóc tu tu như đứa trẻ và một quý bà sang trọng ngoẹo cổ ngủ gật ngay trên hàng ghế khán giả.

Cô hít thở sâu và chậm chạp quay trở lại. Đi lên khó khăn và mệt mỏi hơn đi xuống. Nhưng tiếng sáo lần này gấp gáp hơn, và bất ngờ, nó đã thay đổi giai điệu. Lần đầu tiên, người thổi sáo chuyển sang một bản nhạc khác. Nó không êm dịu, mượt mà như cũ mà ai oán như những tiếng rên xiết thoát thai từ vực sâu tăm tối. Tiếng sáo như nam châm khiến Vĩ tiếp tục bước tới. Người đàn bà vẫn thổi sáo trong ngôi nhà cổ? Chị ta là ai mà cô thấy như đã từng gặp? Cả người đàn bà mặc áo đen đã hiện ra hai lần trong giấc mơ của cô và hai vợ chồng già trong bản nữa? Họ có vẻ gì đó vô cùng quen thuộc mà tiềm thức của Vĩ chưa định hình được.

Vĩ đã xuống chân dốc. Bóng hoàng hôn khiến cả một ráng trời đỏ sẫm như máu. Tiếng sáo bất chợt im bặt. Hình như người thổi sáo không muốn Vĩ tiếp tục đi nữa. Cô thở dài. Cái trang trại này, thật quái đản. Vĩ ngồi xuống một mỏm đá. Cô vuốt tay lên chiếc bụng phẳng của mình. Cô muốn cảm nhận được NÓ. NÓ đang ở trong cô, đang thở hơi thở của cô và hoà cùng cô thành một bản thể. Vậy mà nó mờ ảo tựa hồ ảo ảnh chiếu qua một làn hơi nước. Thốt nhiên có tiếng sột soạt. Cô đứng phắt dậy. Làn da đầy mồ hôi ớn lạnh.

- Ai đấy?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:55
Giới thiệu: Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.
12:07
Giới thiệu: Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.
12:08
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.
12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
11:29
Giới thiệu: Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh. Anh Bách, anh có thư. Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.
11:02
Giới thiệu: Dọc hành lang là những ô cửa dẫn vào các căn phòng. Vĩ nín thở. Trong đó vẫn còn nguyên những hòm xiểng, giường tủ, và cả bàn uống nước. Cô không đủ can đảm bước vào tận bên trong. Đây là một ngôi nhà chết, hiển nhiên thế, nhưng vẻ chết chóc của nó rất khác thường. Nó không ở trạng thái tĩnh. Trái lại, nó sống động như thể các linh hồn vẫn đang cố bám lấy từng món đồ vật quen thu
12:13
Giới thiệu: Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.
10:11
Giới thiệu: Khi họ quay về khu nhà sàn, tất cả tốp thợ đã nghỉ trưa. Họ ngồi tập trung cả ở dưới gầm sàn để ăn cơm. Ráy và một số phụ nữ khác đang tất tả phục vụ bữa trưa cho họ. Vĩ vòng ra mé cạnh nhà để rửa mặt.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express