Radio Trại hoa đỏ (Phần 21) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 15:44

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 21)

702
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Xuân Thành Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:26 Dung lượng: 17.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.

71 track
Giới thiệu: Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.

Trại hoa đỏ

- Sếp cho em lĩnh vụ này.

- Cậu không thể.
- Con người sắt đá lạnh lùng nhìn Bách.

- Tại sao? - Bách nghiến chặt hai hàm răng.

- Cậu chưa đủ tố chất.

Cái tố chất đó là cái chết tiệt gì vậy? Bách muốn gào lên và đập phá căn phòng cũng gọn ghẽ như chủ nhân của nó. Con người có đủ tố chất của ông đã bị giết mất rồi, vì một nhiệm vụ bí mật nào đó mà cậu ta ưu ái được nhận. Nhưng trước vẻ lạnh nhạt cố hữu của người đối diện, Bách hầu như đầu hàng.

Anh cố vớt vát một cách yếu ớt.

1152-trai-hoa-do-phan-21-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

- Em có thể biết trước khi chết Huy được nhận vụ gì không thưa sếp?

- Nếu cậu có quyết tâm và đủ tố chất, cậu có thể tự Tìm hiểu lấy.


Có tiếng chuông điện thoại và ông ta dụi điếu thuốc vừa mới châm để bốc máy trả lời. Bách lùi dần ra ngoài. Anh đóng cửa lại, nhưng nó cứ trượt ra khỏi ổ chốt. Bách cố lấy hết sức bình sinh để dồn toàn bộ cơn giận vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Nó rầm lên một tiếng khiến chính Bách cũng phải giật mình. Tức thì cái giọng đều đều quen thuộc vọng ra từ bên trong:

- Cứ để đấy, chốt bị hỏng rồi không đóng được đâu. Để sáng mai tôi gọi thợ khoá.

Và Bách, hết sức tình cờ, đã phát hiện ra một phần của Sự việc vào ngay chiều hôm sau. Lúc đó anh đã gần về đến nhà, song chợt nhớ ra một tập tài liệu quan trọng còn bỏ quên trên bàn làm việc. Bách quay xe lại. Hoan bảo vệ vội vàng ra đỡ xe cho Bách, không quên cố tình chạm vào cánh tay trần của anh. Bách mở khoá, lấy tập tài liệu xong khoá cửa phòng lại cẩn thận. Lúc chuẩn bị quay xuống, anh nhìn thấy vẫn còn ánh sáng ở tầng trên. Sau vài phút ngần ngừ, anh bước lên những bậc thang gỗ bằng động tác rất nhẹ nhàng để không gây tiếng động. Hành lang bên trên vắng tanh, nhưng từ phía căn phòng mà hôm qua anh trót dồn hết cơn cáu giận vào cánh cửa bị hỏng vẫn hắt ra ánh đèn. Bách tiến lại gần và tiếng người nói chuyện từ bên trong khiến anh theo phản xạ đứng nép vào mặt tường. Có tiếng cười khan.

- Anh cho rằng trong phòng có nội gián?

- Tôi khẳng định là như thế.
- Giọng quen thuộc vọng ra. Nó không còn vẻ lạnh lùng mà trầm hẳn xuống. - Nhiệm vụ của cậu Huy, không một ai được biết ngoài tôi.

- Ý anh là…

- Có thể do sơ hở của tôi hoặc của cậu Huy mà còn một người thứ ba nữa cũng biết vụ này.

- Anh phỏng đoán con sâu đó là ai?

- Tôi không thể khẳng định
. - Giọng nói quen thuộc hạ thấp đến nỗi Bách phải nhích sát tận bản lề cửa, tuy nhiên anh vẫn không thể nghe hết câu - Trong trường hợp… tôi buộc phải nghi ngờ tất cả…

- Anh ở trong tình trạng rối như canh hẹ rồi.


Lần nay Bách nghe rõ tiếng thở dài.

- Vụ trước lẽ ra tôi không nên can thiệp vào. Cứ để bên ấy họ làm. Còn về… vụ án mạng của thiếu tá Đỗ Quang Huy, lần này sẽ chỉ có tôi và “cô ấy” tham gia.

Bách nhớ lại đường đi của mặt trời ban nãy và anh đồ rằng mình đang quay trở lại phía Bắc. Cơn mưa ập xuống nhanh chóng và chiếc cần gạt gần như bất lực. Bách hầu như không nhìn thấy gì. Anh lái xe thật chậm, cố bám vào rìa núi để không bị rơi xuống vực thẳm. Bách bật radio, biết đâu anh sẽ tìm được một dự báo thời tiết về khu vực này. Bách hy vọng đây không phải cơn bão rừng mà chỉ là một cơn mưa rào giữa hè mà thôi. Nhưng radio chỉ ré lên những âm thanh chói tai. Bách văng tục. Vùng đất này hoang vu như thể tận cùng của thế giới. Vì lý do quái quỷ gì mà họ lại kéo nhau lên tận đây để xây trang trại?

Mưa vẫn bao phủ. Lúc này anh vô cùng biết ơn Huy đã gửi chiếc xe lên xưởng đại tu toàn bộ máy móc chỉ trước cái ngày khủng khiếp kia có một tuần. Trước đây, chiếc Vương miện hay bị ì lại giữa đường một cách rất tuỳ hứng như một chú lừa già lẩm cẩm. Và nếu bây giờ nó lại tiếp tục giở thói quen cũ giữa nơi núi cao rừng thẳm này, nơi không một bóng dáng con người, không một phương tiện liên lạc văn minh và trong màn mưa dày đặc, Bách rùng mình. Một ánh chớp kéo theo tiếng sấm dồn và chiếc cổ nghẹo sang một bên của Huy hiện rõ mồn một trong gương. Bách phanh khựng lại. Mồ hôi túa ra như tắm.

- Được rồi, được rồi Huy ạ. Cậu cứ ngủ ngon đi. - Bách lẩm bẩm như người mộng du. - Mình sẽ tìm ra hắn. Rồi mình sẽ có cách.

Bách hứa hẹn, nhưng quả thực anh chưa có cách nào. Kể từ hôm quay lại phòng lấy tập tài liệu bỏ quên, Bách hầu như phần nào lý giải được thái độ kín đáo của “con người lạnh lùng” và “cô ấy”, một đồng nghiệp mới của anh chuyển từ bên Viện kiểm sát về. Cô ta không bao giờ trao đổi với các đồng nghiệp một câu nào ngoài công việc.

Mai Thanh không đẹp, như hầu hết các nhân viên nữ trong ngành, song cô có một gương mặt thông minh và hơi kiêu kỳ. Tuy nhiên, mấy gã hình sự trong phòng cũng như bắt được vàng, bất cứ lúc nào nhìn thấy Mai Thanh bước qua bàn đều buông lời tán tỉnh. Và biệt hiệu “Băng Băng” là kết quả của một lần cô đỏ mặt lên và ánh mắt long lanh giận dữ khi tay Mạnh “vô tình” chạm vào cổ áo của cô.

- Con bé còn trẻ mà lạnh như băng, ế chồng đến nơi. Phụ nữ thường mắc bệnh huyễn tưởng, cho rằng mình là kỳ đại mỹ nhân. - Mạnh tỏ vẻ ngán ngẩm giả tạo rồi đưa mắt một vòng tìm sự hưởng ứng.

Còn Bách gần như chưa nói chuyện với Mai Thanh lần nào. Cô ta kín đáo với cả phòng, dễ hiểu thôi, giờ đối với cô ta, ngay cả Bách cũng bị đóng ngoặc thành một tên tội phạm giả định.

Bách vẫn dừng xe. Anh không thể nhìn thấy bất cứ vật gì quá hai bước chân. Bất ngờ, một ánh chớp nữa loà lên, soi rõ toàn bộ khung cảnh xung quanh. Lối ngoặt hiện ra chỉ cách mũi xe của anh chừng hơn chục mét và phía đằng xa, một vật đen sẫm nổi trên nền trời đang nhằng nhịt những tia chớp. Bức tượng hình người cụt đầu, hai tay đang đỡ lấy phần cổ một cách tuyệt vọng, chính là dấu hiệu tô đen trên tấm bản đồ. Chỉ trong khoảnh khắc, bức phù điêu thiên nhiên cô độc và ai oán giữa đại ngàn khiến Bách giật mình. Nếu như vừa rồi không có ánh chớp ấy, hẳn anh lại bỏ qua lối dẫn vào Trại Hoa Đỏ và sẽ lạc đường thêm lần nữa. Có khi đến sáng hôm sau vẫn loanh quanh giữa những dãy núi đá này.

Bách đánh tay lái vào lối mòn. Ánh đèn pha quét một vệt sáng dẫn đường. Chiếc cần gạt Nước vẫn hoạt động hết công suất, nhưng tấm kính đã trong dần. Không phải vì trời ngớt mưa mà do phía trên, những tán cây cổ thụ đan kín đặc khiến màn nước tai ác bị cản lại phần nào. Đồng hồ điện tử trên xe chỉ số 19. Bách thấy hối hận khi nhận lời mời của gã Sương. Anh nắm chặt vô lăng và giữ đều tốc độ.
Trên bản đồ, Trại Hoa Đỏ nằm ở tận cùng con đường nhưng lối mòn này như thể kéo dài vô tận. Tuy nhiên, Bách bắt đầu thấy lác đác những bụi hoa đỏ nhoè nhoẹt nước bên vệ đường. Anh chợt nhớ ra tên gọi của trang trại. Chắc sắp đến nơi rồi. Bách mừng thầm. Anh đang mơ đến một chỗ ngồi có thể duỗi thẳng hai chân. Bách tìm chiếc bật lửa trong túi quần và châm một điếu thuốc, anh thoải mái rít một hơi dài và lim dim mắt nhả khói. Khi Bách ngẩng lên, chỉ còn kịp phanh một cú kinh hồn. Tay lái của anh bị lạng mạnh, chúi ngang sang vệ đường và nghiến lên những hạt bụi hoa đỏ đang lả đi dưới cơn mưa nặng hạt.

Cái bóng ngay trước mũi xe đứng im bất động. Tấm kính mờ hơi nước khiến Bách thấy vật đối diện mờ mờ nhân ảnh. Nó tiến sát lại cửa xe bên phải và áp mặt vào tấm kính, đôi mắt dữ tợn nhưng hơi dài dại, mái tóc rối bết nước đầy hoa đỏ.

Sau vài giây sững sờ, Bách nhấn còi rồi rú mạnh ga. Chỉ hai phút sau, anh đã thấy mình ở trước một chiếc cổng lớn.

TRẠI HOA ĐỎ

Bách lao xe qua cổng và như lọt vào một thế giới khác. Khắp nơi chăng đèn rực rỡ với tiếng nhạc vọng văng vẳng. Chiếc cầu nhân tạo bắc trên hồ nước được viền hàng trăm bóng đèn vàng nhỏ xíu, lấp lánh như một đêm dạ vũ giữa nơi đô hội và phía đằng xa là khu vườn kính khổng lồ sáng choang với đủ loại hoa ngũ sắc. Quả thực, Bách chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh này, nhất là khi anh vừa phải trải qua một quãng đường hoang vu, lạnh lẽo thì Trại Hoa Đỏ thực sự như một giấc mơ.

Có hai bóng người cầm ô chạy ra sát cửa xe. Một người ra hiệu cho Bách đánh tay lái vào khu vực sân bên cạnh với hai dãy xe dài dằng dặc đã đậu sẵn ở đó. Anh nhìn chiếc Jeep xanh của Mạnh đỗ ở vị trí cuối cùng. Bách cũng lùi vào quãng kế tiếp và mang túi hành lý nhỏ ra ngoài. Giờ anh mới nhận ra người vừa rồi là Sương. Hắn cười toe toét rồi đứng thẳng người trước cửa xe ra dáng chào đón quan khách. Người kia ngay tức thì chìa chiếc ô to bản cho Bách khi anh bước ra ngoài, còn bản thân anh ta thì phơi mình dưới mưa. Bách bỗng luống cuống.

- Cậu cũng phải chui vào ô đi chứ.

- Kệ nó
- Sương gại đi - nhân viên phục vụ trang trại của bọn em đấy. A Cách mày phải che sát vào cho khách chứ. Anh làm em lo quá, cứ nghĩ anh bị lạc đường.

- Tao lạc thật đấy
- Bách vẫn không thể rời mắt khỏi người thanh niên mặc bộ đồ dân tộc đang lùa bàn tay trước mặt để vuốt nước. - đi quá lên kia đến sáu chục cây.

- Lỗi tại anh không chịu đi cùng xe thằng em đấy nhá. Thôi mời anh lên nhà dự tiệc. Anh là vị khách cuối cùng của ngày hôm nay đấy.


Cả ba bước qua chiếc cầu và đi lên nhà sàn. Lưu đã đứng sẵn ở cửa và chìa tay cho Bách.

- Chào mừng anh đã đến với Trại Hoa Đỏ. Hôm nay là một ngày ẩm ướt nhưng không vì thế mà anh Bách thấy phiền chứ.

- Trại Hoa Đỏ hiếu khách sẽ làm anh phấn chấn ngay bây giờ đây.
- Sương chen lên trước và vội vàng ra hiệu gì đó, tức thì có vài cô gái ùa ra cửa.

- Ôi, anh Bách. - Những cô gái nhao lên.

Một cô đỡ cho anh chiếc ô và không quên chạm nhẹ bộ ngực vào cánh tay anh. Nhận ra cô gái hôm nọ mồi shisha trong quán Đêm Ả Rập, Bách cười xã giao và quay sang nắm tay Lưu thật chặt.

- Cảm ơn anh vì lời mời. Trại Hoa Đỏ là một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời. Cách bài trí bên ngoài chứng tỏ chủ nhân rất có khiếu thẩm mỹ.

- Xin mời anh.
- Lưu đưa tay kiểu cách. Khi đi qua sát mặt Lưu, Bách thấy đôi mắt anh ta thâm quầng, và dáng điệu có vẻ mệt mỏi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:32
Giới thiệu: Vĩ cúi xuống buộc lại sợi dây giày đế mềm. Bất chợt tiếng sột soạt lại nổi lên. Lần này tiếng động di chuyển rõ hơn. Theo phản xạ, Vĩ quờ tay ra xung quanh để tìm một thứ vũ khí, nhưng khoảnh đất này trống trơn, chỉ rải rác vài mảnh đá răm và đám lá cây mục ải. Cô vội vàng tiến lại chân dốc.
12:13
Giới thiệu: Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.
15:21
Giới thiệu: Vĩ vội vã chạy xuống sân, băng qua khoảnh cây và bước vào những dãy hành lang hun hút. Tuy nhiên, giờ nhắm mắt cô cũng có thể đi lại trong này mà không bị mất phương hướng. Chỉ mất năm phút, Vĩ đã vào đến tâm ma trận. Ánh sáng ban nãy không còn nữa, nhưng rồi cô thấy nó quay trở lại, lần này ngay trước mặt cô. Vĩ còn nghe cả một vật nặng bằng kim loại đang bổ xuống đất sâu.
12:55
Giới thiệu: Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.
12:07
Giới thiệu: Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.
12:08
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.
12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
11:29
Giới thiệu: Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh. Anh Bách, anh có thư. Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - voyeurhit.com - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com - merdeka.com - sueddeutsche.de - mic.com - nexusmods.com - refinery29.com - seekingalpha.com