Radio Trại hoa đỏ (Phần 22) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 15:46

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 22)

541
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 11:01 Dung lượng: 15.14 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bách bước vào nhà trong, vốn không quen với đám đông và những buổi tiệc tùng, anh hơi chững lại bởi những vị khách dáng vẻ sang trọng cầm trên tay những li sâm panh mà thứ cồn nhẹ trong đó đang ánh lên dưới ngọn đèn vàng rực rỡ.

71 track
Giới thiệu: Bách bước vào nhà trong, vốn không quen với đám đông và những buổi tiệc tùng, anh hơi chững lại bởi những vị khách dáng vẻ sang trọng cầm trên tay những li sâm panh mà thứ cồn nhẹ trong đó đang ánh lên dưới ngọn đèn vàng rực rỡ.

Trại hoa đỏ

- Xin giới thiệu đây là anh Phan Đăng Bách, một cảnh sát hình Sự có hạng và hôm nay anh Bách phải dứt bỏ những công việc lút đầu để đến tham dự lễ khánh thành Trại Hoa Đỏ. Điều này thật vô cùng vinh dự cho chúng tôi.

Toàn bộ khách mời quay ra nhìn Bách và gian nhà sàn rộng lớn im phăng phắc. Bách muốn hoặc là độn thổ hoặc vả vào cái mặt đang tươi tỉnh của thằng Sương.

- À, người hùng đây rồi. Bọn này cứ tưởng cậu lạc vào bản nào đó tắm tiên với các thiếu nữ xinh đẹp rồi chứ. - Mạnh bước ra từ giữa đám đông, cười ha hả và chìa cho Bách một ly sâm panh, không quên ghé sát tai Bách thì thầm. - Cậu trông vậy mà hoành tráng, toàn giao du với những người đẹp và đại gia.

1153-trai-hoa-do-phan-22-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Mặc dù rất lộn ruột với những câu đùa vô duyên của Mạnh nhưng lúc này Bách thấy mừng vì sự có mặt của gã khiến anh cảm thấy đỡ sượng người trước đám đông. Bách túm lấy Mạnh hỏi những câu không đầu không cuối.

- Ban nãy các ông bị lạc đường à? Sao không gọi điện cho tôi? Đến đây lâu chưa? Bọn Bình, Giang, Quyết đâu rồi?

- Các ông không lạc đường mà chính người hùng mới bị lạc đường. Điện thoại đếch có sóng mà gọi. Đến được hai tiếng rồi. Bọn nó đang tán gái đằng kia. - Trả lời xong một mạch bốn câu hỏi của Bách, Mạnh bỏ ra chỗ mấy cô gái đang chuẩn bị khay rượu và đùa một câu gì đó khiến họ cười ré lên.

Bách nhìn thấy các bạn đồng hành cũng đang đứng gần đây. Bình đang làm điệu bằng cách chỉnh lại chùm tóc cứu tinh còn Giang, Quyết thì nở nụ cười kỳ quặc mà Bách chưa nhìn thấy bao giờ.

- Đây là Thu Minh, bà xã tương lai của em. Em Thu Minh sẽ tiếp chuyện anh đến sáng mai. Có gì cần anh cứ bảo Thu Minh nhé. - Sương nháy mắt rồi bỏ ra chúc rượu đám khách đang túm tụm.

Bách tò mò nhìn cô gái tóc quăn tít, đôi mắt to đen và cái mũi hơi hếch lên. Cô ta xẻ sâm panh của Bách vào ly của mình với vẻ cố làm cho thân mật.

- Công việc của anh chắc cũng ly kỳ lắm đấy nhỉ?

- Cũng bình thường thôi, không có gì giống như phim hành động của Mỹ đâu.

- Cụ thể công việc của anh là gì? - Thu Minh mở to đôi mắt.

Bách bỗng muốn trêu cô gái này đôi chút. Anh thản nhiên.

- Nghiên cứu các xác chết, truy Tìm những kẻ giết người hàng loạt và đôi khi để đạt được mục đích, phải ngủ chung phòng khách sạn với những tên sát nhân.

- Thế… những lúc như thế anh có sợ không? - Thu Minh nắm chặt ly sâm panh.

- Không, tôi thích thú với những công việc ấy, cũng như thợ may hứng thú với kim chỉ và ca sỹ thì thăng hoa dưới ánh đèn sân khấu ấy mà.

- Cũng phải có vụ án nào khiến anh thấy sợ hãi nhất chứ, ý em là… vụ ấn tượng nhất ấy.

- Có chứ, có vài vụ, tỷ dụ như cái gã thợ xây hồi năm ngoái đã chặt vụn cô bạn gái mới quen rồi bỏ từng phần vào ngăn tủ lạnh. Hôm đó tôi là một trong những người đầu tiên có mặt tại hiện trường.

- Thế rồi anh làm gì?

- Chẳng phải làm gì, chỉ việc nhặt những mẩu vụn đó cho vào túi, niêm phong lại và mang lên phòng giám định pháp y.

- Cho vào túi bằng gì?

- Bằng tay.

- Tay anh á?

- Tất nhiên. Cô có muốn uống nốt ly sâm panh này của tôi không. - Bách đưa mắt nhìn chiếc ly không của Thu Minh.

- Không… à… ý em là… em hơi đói nên sẽ ăn một chút gì đó, uống nhiều chất cồn một lúc rất dễ bị say. - Cô ta ngần ngại nhìn những ngón tay Bách đang đỡ lấy chân ly rồi cố gượng cười. - Em phải đi lấy chút đồ ăn, có gì cần anh cứ gọi em nhé.

Bách tủm tỉm cười nhìn theo cái dáng tròn lẳn của Thu Minh đang đi về cuối nhà sàn. “Một cô gái dễ thương”, Bách nghĩ thầm “tại sao lại quan hệ với một kẻ thô thiển như thằng Sương nhỉ?”.

- Anh Bách, xin giới thiệu với anh đây là vợ tôi, Diên Vĩ.

Mải quan sát Thu Minh, Bách không để ý Lưu đã đứng cạnh anh từ lúc nào. Anh vội vàng quay lại. Đối diện với anh là một phụ nữ trẻ đặc biệt xinh đẹp, mái tóc búi cao khoe toàn phần khuôn mặt lịch lãm và thanh tú.

- Diên Vĩ. - Lưu nhắc lại. - Đây là anh Bách, phòng hình sự của thành phố.

- Rất hân hạnh được biết anh. - Diên Vĩ chủ động lên tiếng, miệng mỉm cười, nhưng giờ Bách mới nhận thấy cô ta xanh xao đến nỗi lớp phấn hồng trên mặt cũng không che giấu được điều đó.

- Tôi mới gặp Lưu một lần nhưng vô cùng kính trọng. Chị là một người vợ may mắn, và… Trại Hoa Đỏ cũng rất tuyệt vời. - Bách muốn nhấn mạnh hai lần ý nghĩa của từ “may mắn” khi chìa tay về phía Diên Vĩ. Anh hơi giật mình vì bàn tay lạnh toát và hờ hững trái ngược với nụ cười thân thiện vừa rồi.

- Còn đây là cậu nhóc nhà tôi. - Lưu xoa đầu một thằng bé đang đứng cạnh.
Bách suýt nữa thì buột miệng “Thằng nhóc nhà anh chẳng giống bố mẹ tẹo nào”, nhưng vội kìm lại được.

- Cháu tên là gì?

- Trần Hoàng Bảo ạ. - Thằng bé khoanh tay cúi chào Bách rồi ngước đôi mắt một mí tròn xoe. - Chú là cảnh sát hình sự ạ?

- Ừ, chú là cảnh sát.

- Lát nữa chú cho cháu số điện thoại được không?

- Cháu cần làm gì thế cậu bé?

- Biết đâu có ngày cháu bắt được kẻ trộm sẽ gọi điện cho chú. - Bảo nhìn Bách bằng đôi mắt tò mò và thán phục. - Chú bắt được nhiều cướp không?

- Thỉnh thoảng thôi. Cháu biết ông tướng cướp nào à?

- Hiện giờ thì cháu chưa biết, nhưng nếu cháu phát hiện ra sẽ gọi điện ngay cho chú. Chú có biết bắn súng và cưỡi ngựa không?

- Thôi nào, con trai, để cho chú nghỉ ngơi. - Lưu mỉm cười. - Anh là thần tượng của nhiều người lắm đấy.

Biết là Lưu không có ý gì đặc biệt nhưng Bách vẫn thấy mặt hơi nóng lên. Hơn nữa, chợt nhận ra vẻ lơ đãng của Diên Vĩ, Bách chìa tay:

- Rất vui được quen biết gia đình. Anh chị còn phải tiếp khách, cứ tự nhiên, tôi sẽ đi chọn đồ ăn bây giờ.

- Vâng, nhiều khẩu vị lắm, anh cứ thoải mái nhé. Vợ tôi mấy hôm nay hơi mệt nên chỉ ra chào khách rồi phải về phòng nghỉ.

Diên Vĩ mỉm cười với Bách rồi quay đi. Lúc Vĩ xoay người, Bách thấy nụ cười của cô tắt ngay lập tức và khuôn mặt lộ vẻ sầu muộn. Nhưng cái dạ dày đang sôi réo không cho phép anh suy luận nhiều hơn, Bách nhập vào hàng người đang đi dọc quầy buffet để chọn đồ ăn.

- Kính thưa quý vị, tôi hy vọng những món ăn vừa rồi hợp với khẩu vị của các ngài. Quý vị sẽ chuẩn bị trải qua một đêm trắng tuyệt vời ở Trại Hoa Đỏ với những tiết mục biểu diễn đặc sắc, và nếu quý vị nào thấy cần một chỗ ngả lưng, nhân viên của Trại Hoa Đỏ sẽ đưa quý vị lên từng khu nhà sàn riêng biệt dành cho khách. Ngay sáng ngày mai, chúng tôi sẽ đưa quý vị tham quan toàn cảnh Trại Hoa Đỏ và thưởng thức bữa tiệc thú rừng ngoài trời. Quý vị có thể lưu lại đây đến chừng nào chán ngấy Trại Hoa Đỏ, còn bây giờ… mời quý vị hãy tận hưởng không gian hoang dã và nguyên sơ của vùng đất này. - Sương kết thúc bài diễn văn bằng việc chìa tay kiểu cách ra giữa khu vực trung tâm.

Tức thì có năm thanh niên tiến ra từ các góc nhà sàn. Họ đều cởi trần, chỉ quấn một manh xà cạp có tua ở phần hông, cơ thể lực lưỡng bôi dầu bóng khiến Nước da nâu loáng lên. Một người vung cánh tay khoẻ mạnh lên mặt trống và những thổ dân đóng giả còn lại châm lửa vào một chiếc nùi. Họ múa may những động tác hoang dại và lần lượt đưa những nùi lửa vào miệng.

Màn nuốt lửa khiến khu nhà sàn ngập một mùi dầu tây khét lẹt. Tiếng trống âm âm giữa đêm khuya thanh vắng, những tiếng hú dài và ánh lửa loang loáng quả nhiên có hiệu ứng ngay lập tức. Những vị khách sững sờ quên cả việc nhấc ly rượu mạnh trên khay mà những cô lễ tân xinh đẹp vừa mang đến. Ngay cả Bách cũng bị thôi miên vì tiết mục múa lửa. Mãi đến khi có một nắm tay bé nhỏ cứ kéo mạnh vạt áo anh, Bách mới sực tỉnh.

- Gì vậy cháu?

- Chú ghi cho cháu số điện thoại! - Cậu con trai của Lưu vẫn không quên việc mà Bách hứa hẹn hồi nãy, đang kiên nhẫn chìa ra một tờ giấy.

Bách vội vàng ghi số điện thoại rồi tiếp tục theo dõi màn trình diễn, trước khi bị mất tập trung bởi một ý nghĩ vừa thoảng qua. “Mắt một mí là dấu hiệu di truyền đậm nét nhất. Thằng nhóc này thật kỳ lạ, có đôi mắt một mí trong khi bố mẹ đều có mí rõ ràng”.

- Cậu đừng quấy rầy khách của bố cậu. Những đứa trẻ hư sẽ bị ma rừng quấy quả, có biết không nào.
Bách giật mình vì giọng nói lơ lớ mang vẻ doạ dẫm. Người phụ nữ mặc bộ đồ dân tộc đang bưng lên bàn một xô đá vừa quay ra cằn nhằn bé Bảo, nhưng cậu bé nháy mắt rồi chạy vọt đi. Rõ ràng nó đang rất hài lòng với tờ giấy ghi số điện thoại của Bách. Anh ngạc nhiên.

- Sao chị lại doạ thằng bé thế, nó có làm gì đâu nào?

- Bọn trẻ con là chúa phá quấy. Có khi cả bữa tiệc quan trọng bị hỏng chỉ vì một thằng nhóc. - Chị ta làu bàu.

Bách càng ngạc nhiên. Người phụ nữ này có vẻ trung thành hơn mức bình thường. Chị ta thực sự quan tâm đến hiệu quả của bữa tiệc chứ không chỉ phục vụ cho xong như hầu hết những người làm thuê ít học khác.

- Chị Ráy, cho tôi vài viên đá nào. - Lưu đứng cách đó một khoảng khoát khoát tay ra hiệu.

Người phụ nữ vội vàng gắp đá thả vào ly rượu mạnh của Lưu. Chợt nhận ra Bách cũng đứng gần đấy, Lưu mỉm cười và khẽ giơ cao chiếc ly. Bách cũng giơ lên đáp lễ và uống cạn ly rượu. Hơi men của rượt cognac làm Bách hơi la đà. Anh loáng thoáng thấy những cô gái ban nãy tiến ra giữa nhà với màn múa bụng quen thuộc. Từng phần cơ thể họ chuyển động đầy khiêu khích trong tiếng nhạc gấp gáp. Đám thực khách vỗ tay ầm ĩ. Khách mời phần lớn là nam giới, chỉ có một số ít quý bà thì có lẽ vì chặng đường dài nên đã về khu nhà sàn để nghỉ trước.

Bách thấy Sương lắc lư phần hông một cách kỳ cục và đôi mắt nheo nheo vẻ hài lòng. Cái đầu Sương đột ngột tách ra rồi nhập vào cùng những đầu người lố nhố khác. Bách lắc mạnh. Anh say mất rồi. Bách lùi lại rồi dựa lưng vào cửa sổ. Cửa sổ nhà sàn thấp tận đầu gối. Bên ngoài mưa đã tạnh từ lúc nào và ánh đèn vẫn lấp lánh như sao sa, tạo nên một cảnh tượng huy hoàng nhưng hoang vu và lạnh lẽo. Bất chợt Bách nghe thấy tiếng một cô gái rú lên.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:59
Giới thiệu: Nhìn từ trên cao, con đường chạy ven núi mảnh như sợi chỉ. Duy nhất một chiếc Toyota Crown lấm bụi đường đơn độc như chú kiến lạc bầy. Trời đã về chiều, và những vách núi vàng sậm lại dưới ánh tà.
14:32
Giới thiệu: Vĩ cúi xuống buộc lại sợi dây giày đế mềm. Bất chợt tiếng sột soạt lại nổi lên. Lần này tiếng động di chuyển rõ hơn. Theo phản xạ, Vĩ quờ tay ra xung quanh để tìm một thứ vũ khí, nhưng khoảnh đất này trống trơn, chỉ rải rác vài mảnh đá răm và đám lá cây mục ải. Cô vội vàng tiến lại chân dốc.
12:13
Giới thiệu: Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.
15:21
Giới thiệu: Vĩ vội vã chạy xuống sân, băng qua khoảnh cây và bước vào những dãy hành lang hun hút. Tuy nhiên, giờ nhắm mắt cô cũng có thể đi lại trong này mà không bị mất phương hướng. Chỉ mất năm phút, Vĩ đã vào đến tâm ma trận. Ánh sáng ban nãy không còn nữa, nhưng rồi cô thấy nó quay trở lại, lần này ngay trước mặt cô. Vĩ còn nghe cả một vật nặng bằng kim loại đang bổ xuống đất sâu.
12:55
Giới thiệu: Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.
12:07
Giới thiệu: Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.
12:08
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.
12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
12:23
Giới thiệu: Căn hộ của Bách có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngợm xả kim tiêm.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express