Radio Trại hoa đỏ (Phần 23) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 15:47

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 23)

596
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:13 Dung lượng: 16.79 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đám thực khách lao xao và dạt lùi về một phía. Một hình nhân đen đúa nhảy vọt vào trong phòng và gào thét bằng những âm thanh khó hiểu. Chẳng khó khăn gì để nhận ra bóng người đã làm anh mất tay lái lúc gần vào đến cổng Trại Hoa Đỏ.

71 track
Giới thiệu: Đám thực khách lao xao và dạt lùi về một phía. Một hình nhân đen đúa nhảy vọt vào trong phòng và gào thét bằng những âm thanh khó hiểu. Chẳng khó khăn gì để nhận ra bóng người đã làm anh mất tay lái lúc gần vào đến cổng Trại Hoa Đỏ.

Trại hoa đỏ

Gã điên gào lên bằng thổ ngữ, đôi mắt hằn những tia hoang dại. Ngay lập tức, có vài người nhao ra giữ chặt lấy gã. Họ đều là dân bản: hai ông lão già nua, một bà cụ, một chị phụ nữ còn trẻ và người thanh niên ban nãy che ô cho Bách. Nhưng gã điên khoẻ kinh người, hắn vùng ra và tiếp tục lao vào đám đông. Bách thì thào.

- Hắn nói gì thế?

- Hắn bảo hắn biết ai là kẻ giết chị hắn.
- Người phụ nữ tên Ráy phiên dịch lại. Chị ta thản nhiên như đứng xem một màn kịch đã quá quen thuộc.

- Ai giết? Chị hắn là ai?

1154-trai-hoa-do-phan-23-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Tay Sương đã đặt ly rượu lên bàn và tiến lại gần gã điên, đôi môi bậm lại. Hắn xoắn chặt mớ tóc bết Nước mưa vào lòng bàn tay khiến cần cổ của gã bị ật ra đằng sau. Kẻ phá hoại vùng vẫy một cách điên cuồng nhưng vô ích, đầu của gã đã bị túm chặt và lôi xềnh xệch ra phía cột nhà. Và Sương, như đang biểu diễn mọt cảnh quay man rợ thời trung cổ, kéo lùi những sợi tóc ấy ra để lấy đà rồi đập mạnh cả mớ bùng nhùng đó vào cây cột gỗ lim. Tức thì hình nhân lả xuống. Bách lại nghe thấy một tiếng kêu nữa và có bóng người nhào ra.

- Không được làm như thế! Người ta điên mà, đâu có biết gì.

- Đúng rồi
- Đám đông ồ lên - Thằng điên ấy mà, việc gì phải làm như thế. Trán nó chảy máu rồi kia kìa.

Người lao ra vừa rồi là Diên Vĩ. Cô vội vàng tháo chiếc khăn lụa trên cổ để thắt ga rô ngăn dòng máu đang chảy ra từ vết thương trên trán gã điên. Bách vội tiến lại gần để giúp một tay.

- Chắc nó chỉ bị choáng thôi. Đưa nó về nhà nằm nghỉ. - Bách gợi ý, không quên liếc mắt nhìn Diên Vĩ đầy ngạc nhiên. Sự sốt sắng của cô đã vượt quá lòng trắc ẩn bình thường của một phụ nữ.

- Kệ nó, không phải đưa. Vứt xuống sân kia là được rồi, rồi tự mà bò về nhà. - Tay Sương dường như vẫn chưa hết cơn tức, tu ừng ực ly rượu mạnh để giải khát và tuôn ra một tràng chửi rủa.

- Mày im đi. Hành hạ một người điên là dã man. Để lường trước điều này, đáng lẽ mày phải cử người trông nom nó. - Bách chợt nhớ ra cách đây vài tiếng đồng hồ anh đã suýt cán phải gã.

- Tại anh Lưu thôi. - Sương cười khẩy - Con người nhân hậu hiếm thấy. Em thì đã tống cái đồ bẩn thỉu này ra khỏi trang trại từ lâu rồi.

Liền lúc đó, Bách thấy người thanh niên tên A Cách cúi xuống thì thào vài câu gì đó bằng thổ ngữ vào tai gã điên và xốc gã dậy. A Cách ra hiệu cho Bách đỡ gã điên lên lưng mình rồi vội vã cõng xuống dưới nhà. Nhạc lại bật lên và đám đông trở lại bình thường với các tiết mục trình diễn. Bách để ý thấy Diên Vĩ vội vàng đi theo A Cách và gã điên. Cùng lúc đó, Lưu cũng chậm rãi uống cạn ly rượu và nhìn theo Diên Vĩ. Bất ngờ chạm ánh mắt của Bách, Lưu khẽ mỉm cười và nhín vai như muốn nói: “Phụ nữ quả là một thực thể khó hiểu”.

Bách tỉnh giấc bởi ánh mặt trời lọt qua khe cửa rọi thẳng vào mi mắt anh nóng rực. Anh thấy đầu mình nặng chình chịch. Bách mang máng nhớ ra rằng Thu Minh đã đưa anh về căn nhà gỗ này vào lúc một giờ sáng khi mà bữa tiệc mới chỉ vừa bắt đầu. Mặt sàn gỗ mát lạnh khiến anh ngủ ngay lập tức. Giấc ngủ sâu không mộng mị lẽ ra phải làm cho Bách thấy nhẹ nhõm, tuy nhiên mắt anh cay xè. Bách liếc nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười giờ. Cùng lúc đó tiếng chân người chạy lên bậc cầu thang và kề theo là tiếng đập cửa gấp gáp.

- Bách, Bách ơi.

Anh nhận ra cái giọng khàn khàn như phụ nữ của Giang.

- Gì vậy? Tôi còn chưa dậy.

- Mở cửa mau lên.

- Chờ tí.


Bách xỏ vội vào chiếc quần dài và kéo then cài cửa. Cái đầu bù xù và đôi mắt thâm quầng thiếu ngủ của Giang đã kề sát vào cửa.

- Mau lên, vừa phát hiện ra một xác chết.

- Ở đâu?

- Tôi cũng không biết, trang trại đang nháo nhác cả lên.


Cả hai chạy theo hướng đi của những đám đông người. Phần lớn đều chỉ chợp mắt được vài tiếng sau bữa tiệc thâu đêm vừa rồi. Những quý bà sang trọng ngày hôm qua để nguyên bộ mặt không trang điểm và xống áo ngủ nhàu nát đi xuống con dốc phía sau nhà kính. Con dốc hẹp, khá dài và dẫn đến một khoảng đất rộng. Đám đông đang xúm vào nhau để chờ đợi một điều gì đó. Giang quát to.

- Giãn ra cho chúng tôi đi nào.

Tức thì vài người miễn cưỡng nhích ra, để lộ miệng vực sâu hoắm với lổn nhổn dương xỉ và cây dại. A Cách đang đu đưa ở dưới bằng sợi chão dày và cạnh anh ta là một thân thể đang được ròng lên bởi một sợi chão khác.

- Hắn chết rồi à? - Bách buột miệng.

Cái xác được kéo dần lên cao, một thân hình dập nát đầy máu với mớ tóc đen dài bết bùn đất.

- Đặt nó lên đây nào. Bây giờ mời mọi người dãn ra. - Mạnh kêu to.

Thân thể bầm dập của gã điên được để giữa khoảnh đất. Những tiếng kêu sợ hãi vừa phát ra từ một vài phụ nữ đã bị Mạnh chặn ngay lại.

- Tốt nhất là phụ nữ và trẻ con không nên nhìn cảnh này. Không có gì đâu, mời mọi người quay về trang trại.

Tuy nhiên không ai tỏ thái độ muốn quay về, cho dù hình ảnh gớm ghiếc của xác chết vừa được ròng lên từ dưới vực sâu dễ khiến những kẻ yếu tim gặp ác mộng đến cả tháng sau. Đôi mắt của người đã chết vẫn mở trừng trừng và khuôn mặt hầu như nát bấy. Một bà già cổ quái với mớ tóc trắng xổ tung lao vào cái xác và rên rỉ những tiếng âm ư trong cổ họng.

- Kéo bà ấy ra. - Mạnh quát lên, rút từ trong xắc tay ra một chiếc nhiệt kế.

Nhìn thấy Bình và Quyết đang loay hoay rà soát khắp mặt đất, Giang nhún vai.

- Vô ích thôi, nước mưa xoá sạch mọi dấu vết rồi, chân người thì dày xéo khắp nơi. Với lại, thằng này ngã xuống vực thôi mà. Nó bị điên, đi đứng không cẩn thạn, hoặc nửa đêm bị mộng du nhảy tót xuống vực cũng nên, biết đâu nó cứ đinh ninh rằng ở dưới ấy có điều gì thú vị. Ý kiến của ông thế nào?
Bách quay đi chỗ khác.

- Tôi cũng nghĩ thế.

- Không phải thế, anh ta bị giết.


Cả Bách và Giang đều giật mình. Câu nói vừa rồi là của Diên Vĩ. Giờ họ mới để ý thấy cô đứng cách ra một khoảng, mắt không rời cái xác. Vĩ vẫn bận nguyên bộ đồ dạ hội từ hôm qua. Khuôn mặt xanh xao hốc hác nói lên rằng cả đêm qua không hề chợp mắt.

- Chị nói gì? - Giang ngạc nhiên.

- Không có gì. - Vĩ lắc đầu - Ý tôi là không phải anh ta bị ngã xuống vực. Anh ta luôn ý thức được rằng chỗ đó rất nguy hiểm và đã nhắc nhở tôi điều đó.

Bách lắc đầu khó hiểu. Anh đánh lái sang một câu hỏi khác.

- Ai phát hiện ra việc này đầu tiên thế?

- Thu Minh, sáng nay cô ấy dẫn một số khách nữ di dạo.

- Cô ấy đâu rồi?

- Về phòng nghỉ rồi. Con bé sợ quá.


Bình và Quyết đã hoàn tất công việc của mình, họ tiến về phía Bách.

- Có gì không? - Giang hỏi.

- Không Tìm được gì. - Bình lắc đầu - Chỉ là về mặt nguyên tắc thôi. Chắc thằng cha này nửa đêm nổi hứng mò đi chơi rồi ngã xuống vực.

- Ban nãy đã nhờ người dịch để lấy lời khai từ bà cô, bà ta bảo sau khi A Cách đưa hắn vào giường, hắn đã ngủ yên, nhưng sau đó bà ta thấy thằng cháu đi ra khỏi nhà. Tất cả người dân ở đây đều khẳng định rằng thỉnh thoảng nó vẫn nổi hứng đi lại trong bản vào ban đêm như thế. - Quyết tháo chiếc găng tay nilon đầy bùn vứt toẹt vào bụi rậm.

- Xong rồi. - Mạnh vung vẩy nhiệt kế. - Nhiệt độ trên thi thể còn 28ºC, nạn nhân ngừng thở quãng từ hai rưỡi đến ba giờ sáng, trên cơ thể ngoài những vết rách do đập vào đá, tuyệt nhiên không có thương tích có chủ ý nào. Phỏng đoán là nạn nhân do sơ ý nên sảy chân rơi xuống vực. Đấy, chuyển biên chế cho Mạnh sang phòng giám định pháp y được chưa? May mà còn có một gờ đá nhô ra giữa chừng nên mới bị mắc lại đấy, không thì nó đã rơi thẳng xuống đáy vực mất xác rồi.

Mạnh gọi Sương, lúc này đang đứng cạnh vài người dân bản để chỉ huy việc mai táng người chết.

- Sương, chuyện không may thôi, việc này cứ để đấy cho anh em phục vụ làm. Cậu chỉ đạo nhóm lễ tân chuẩn bị đồ ăn sáng cho chúng tôi còn về sớm.

Sương hớt hải chạy lại, khuôn mặt tái mét.

- Phiền các anh quá, có ngờ đâu lại ra như thế, thật là xui xẻo. Nó chết lúc nào không chết, lại nhè đúng vào ngày khánh thành.

- Không sao
! - Mạnh vỗ vai Sương an ủi. - đêm hôm qua thế là thành công rồi. Một tiếng nữa là chúng tôi sẽ rời khỏi đây.

Tất cả đã lục tục trở về trang trại. Nhìn thấy Vĩ vẫn đứng bất động cạnh mô đá, Bách định tiến lại gần an ủi cô vài câu, phụ nữ vốn hay hoảng sợ trước những cảnh này, Bách biết thế. Nhưng chợt nhận ra Lưu cũng đang đi về phía vợ, Bách liền bước thẳng ra chân dốc. Khi đi qua chỗ họ đứng, anh nhìn thấy Lưu choàng tay qua người Vĩ, giọng anh ta thầm thì.

- Mọi chuyện kết thúc rồi. Ngay chiều hôm nay, anh sẽ đưa em và Bảo về thành phố. Nơi này quả là đáng sợ. Anh xin lỗi, Trại Hoa Đỏ không phải là chỗ dành cho chúng ta.

- Không. Em sẽ không về thành phố. Em ở lại đây, ở lại Trại Hoa Đỏ.

- Em nên suy nghĩ cho kỹ.

- Em suy nghĩ kỹ rồi. Em ở lại đây cùng Bảo cho đến hết hè. Khi nào con quay trở lại trường học, em sẽ đưa con về. - Giọng Vĩ uể oải song kiên quyết.

- Anh còn nhiều việc ở nhà, không thể cứ ở đây mãi được.

- Em đang nói rằng em ở lại đây cùng bé Bảo. Anh có thể về lo công việc.

- Còn anh nói rằng anh không thể để hai mẹ con em ở cái vùng đất hoang vu này, sau bao chuyện xảy ra, không khí chết chóc đã bao trùm khắp Trại Hoa Đỏ. Lỗi là ở anh, đừng giận anh vì việc đó.

- Em sẽ không sao, kẻ hay đe dọa em đã chết rồi. Ở đây không khí trong lành, em sẽ rất ổn. Anh chẳng vẫn nói thế là gì.

- Còn người đã hại em. Giờ này lão đang lẩn khuất ở một xó xỉnh nào đó có Thánh mới biết được, và sẵn sàng nhảy xổ ra bất cứ lúc nào. Anh không thể để em ở lại đây mà không có người bảo vệ.

- Trại Hoa Đỏ rất đông người.
- Vĩ mỉm cười. - Em biết cách tự bảo vệ mình, không phải lo cho em.

- Em điên rồi. - Lưu dường như đã mất hết kiên nhẫn. - Tuỳ em quyết định. Anh phải quay về thành phố ngay chiều nay. Ở công ty đang rất nhiều việc, Sương nhắn tin cho anh liên tục vì điện thoại không gọi được.

- Vâng. Để em chuẩn bị quần áo cho anh. - Vĩ vội vàng đứng dậy để tránh bị Lưu thuyết phục thêm lần nữa.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:26
Giới thiệu: Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.
10:59
Giới thiệu: Nhìn từ trên cao, con đường chạy ven núi mảnh như sợi chỉ. Duy nhất một chiếc Toyota Crown lấm bụi đường đơn độc như chú kiến lạc bầy. Trời đã về chiều, và những vách núi vàng sậm lại dưới ánh tà.
14:32
Giới thiệu: Vĩ cúi xuống buộc lại sợi dây giày đế mềm. Bất chợt tiếng sột soạt lại nổi lên. Lần này tiếng động di chuyển rõ hơn. Theo phản xạ, Vĩ quờ tay ra xung quanh để tìm một thứ vũ khí, nhưng khoảnh đất này trống trơn, chỉ rải rác vài mảnh đá răm và đám lá cây mục ải. Cô vội vàng tiến lại chân dốc.
12:13
Giới thiệu: Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.
15:21
Giới thiệu: Vĩ vội vã chạy xuống sân, băng qua khoảnh cây và bước vào những dãy hành lang hun hút. Tuy nhiên, giờ nhắm mắt cô cũng có thể đi lại trong này mà không bị mất phương hướng. Chỉ mất năm phút, Vĩ đã vào đến tâm ma trận. Ánh sáng ban nãy không còn nữa, nhưng rồi cô thấy nó quay trở lại, lần này ngay trước mặt cô. Vĩ còn nghe cả một vật nặng bằng kim loại đang bổ xuống đất sâu.
12:55
Giới thiệu: Mặt trời đang rải nắng xuống trang trại khiến nền sân gạch hấp hơi nóng tựa một chiếc chảo rang, nhưng trong những lùm cây tối tăm này, Vĩ thấy da buốt lạnh. Miền núi là như vậy, vừa nóng rãy người lại vừa ẩm ướt như thể trêu ngươi. Vĩ đứng trước màu xanh mướt, hít một hơi thật dài. Cô nhớ lại bản đồ ma trận mà cô được chiêm ngưỡng từ trên cao khi đứng cạnh ngôi nhà cổ.
12:07
Giới thiệu: Lưu vuốt nhẹ lên ngực Vĩ rồi từ từ xuống bụng. Vĩ nhắm mắt lại. Nó là con của chúng mình. Không lẽ không phải thế? Vĩ huých khuỷu tay vào ngực Lưu. Cô bật cười. Cô nói với ý khác, nhưng Lưu cố tình trêu Vĩ.
12:08
Giới thiệu: Huy thì ngay hôm sau đã quên ngay chuyện đó và bất cứ lúc nào có dịp đi qua phố vẫn lại chỉ tay về phía ngôi biệt thự màu trắng đầy tự hào.
12:43
Giới thiệu: Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express