Radio Trại hoa đỏ (Phần 27) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 17:17

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 27)

598
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 11:58 Dung lượng: 16.45 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đúng 15 giờ 30, Bách đã nhìn thấy nhà hàng cơm phở hôm anh và các đồng nghiệp dừng lại để ăn trưa. Bách cho xe đi hết địa phận của cái thị trấn ảm đạm này và bắt đầu giảm tốc độ trên chặng đường đồi núi. Đúng lúc đó, điện thoại của Bách đổ chuông.

71 track
Giới thiệu: Đúng 15 giờ 30, Bách đã nhìn thấy nhà hàng cơm phở hôm anh và các đồng nghiệp dừng lại để ăn trưa. Bách cho xe đi hết địa phận của cái thị trấn ảm đạm này và bắt đầu giảm tốc độ trên chặng đường đồi núi. Đúng lúc đó, điện thoại của Bách đổ chuông.

Trại hoa đỏ

- Sao giờ này vẫn chưa về hả con. Mọi người chuẩn bị ăn hết rồi.

- Mẹ và các bác cứ ăn trước đi, con còn đang bận họp, sẽ về ngay bây giờ.

- Các bác đang trách con đây này…

- Con sẽ…

Bách không kịp nói hết câu, một bóng đen đã lao thẳng vào xe của anh. Bách chỉ kịp vừa phanh vừa đánh tay lái sang bên phải là vực sâu hun hút. Khi anh kịp định thần lại những gì đã xảy ra, mồ hôi trên trán, trên ngực, trên tay Bách túa ra như tắm. Anh thận trọng mở cửa xe, đúng như dự đoán, một nửa bánh trước bên phải đã ngấp nghé ngoài vực thẳm. Bách rùng mình, cảm giác như vừa ngoi lên từ miệng âm phủ. Thằng lái xe kia có lẽ tưởng con đường hoang vu độc đạo này chỉ có một mình hắn một đường nên mới lái kiểu ấy. Nhưng rõ ràng chặng này thẳng tăm tắp không ngoắt ngoéo, nghĩa là lái xe đôi bên đều có thể nhìn thấy nhau từ đằng xa, vậy mà nó cứ lao như bò tót nhìn thấy tấm vải đỏ.

1158-trai-hoa-do-phan-27-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Bách ngoái lại sau, con đường vắng lặng không một bóng người. Chiếc xe màu đen đã biến mất dưới ánh mặt trời như bị phù phép. Đúng là chiếc xe ma, hoặc gọi là một chiếc xe điên cũng được. Bây giờ thiếu gì kẻ điên húc cả xe lên vỉa hè để hoá ra ma cả chục người vô tội. Bách chui trở lại vào xe, từ tốn cài số lùi, bánh xe bị gợn đà quay tít. Nó tự ủi chiếc xe nhích thêm một chút nữa ra miệng vực. Giờ mũi xe kênh hẳn về phía trước. Người Bách ướt đẫm, anh lẩm bẩm.

- Huy ơi, cậu ngồi đằng sau nhớ thắt dây an toàn vào nhé, lần này mình sẽ cẩu nó lên.

Bất thần, chiếc xe rệu rã rú lên một tiếng kinh hồn rồi bật lại đằng sau. Bách phanh khựng lại, anh nhìn thấy mình đã ở chính giữa mặt đường.

- Cảm ơn cậu, giờ thì cậu ngủ tiếp đi nhé.

Bách quệt mồ hôi trán, anh cúi nhặt chiếc điện thoại đã văng tận dưới gầm ghế bên kia và nhét vào túi. Anh vào số một, chiếc xe như nấc lên rồi bon bon lao đi trên con đường gồ ghề sỏi đá.
17 giờ 15, Bách đã có mặt ở cổng Trại Hoa Đỏ. Anh nhìn thấy Diên Vĩ đi đi lại lại vẻ sốt ruột ở sân trước. Bách mở cửa xe.

- Tôi cũng vừa hụt chết đấy chị ạ. Xác chết ở đâu?

17 giờ 35, Bách và Diên Vĩ đứng dưới chân bức tượng hình người cụt đầu.

- Sao chị bảo ở đây? - Bách băn khoăn.

- Không, phía trên này.

Anh làm theo Diên Vĩ, cúi mình luồn xuống chân bức tượng, và thoắt cái hai người đã sang đến mặt bên kia. Mặc dù đã được báo trước, Bách không khỏi giật mình khi nhìn thấy một thân người thõng thượt phía trên.

Trông nó thật kinh khủng, đôi bàn chân thòi ra tím tái dưới bộ váy dân tộc và dưới ánh chiều tà, mái tóc xổ tung phất phơ tô điểm thêm phần kinh dị cho hình ảnh chết chóc này. Xác người phụ nữ bị buộc bởi chính chiếc khăn vấn đầu của chị ta, đầu kia treo trên một mỏm đá nhọn xù xì. Rất lâu sau, Bách mới cất lời.

- Chị giúp tôi hạ cái xác này xuống.

- Trời ơi, tôi không làm được.
- Vĩ quay mặt đi.

- Một mình tôi không hạ nó xuống được. - Bách nhìn lên cái xác, nếu anh trèo lên để tháo chiếc thòng lọng, hẳn nó sẽ lăn lông lốc xuống dưới. - Hoặc chị trèo lên tháo dây buộc và tôi giữ cái xác ở dưới, hoặc ta sẽ làm ngược lại.

Vẻ hãi hùng hiện lên trên khuôn mặt Vĩ.

- Không, tôi sẽ lên tháo dây buộc.

- Chờ chút đã.
- Bách vội trèo lên phần nút buộc phía trên xem xét rồi vòng trở xuống - Chị có thể leo lên được rồi.

Vĩ nhìn lên như để ước lượng độ cao rồi nhanh nhẹn tháo đôi giày đế mềm. Phía mé bức tượng hình người cụt đầu có những mỏm đá nhô ra đủ cho hai người ngồi, và chúng tự xếp thành hình bậc thang như để dành sẵn cho những người có ý định treo cổ tự tử. Phía trên cùng là một mỏm đá rất dài, cũng là vị trí buộc chiếc dây thòng lọng. Tuy vậy, để leo lên được đó cũng không dễ dàng gì, ít ra nó cũng không phải bậc thang gỗ nhà sàn. Trái với hình dung của Bách, Vĩ leo lên thoăn thoắt một cách đáng ngạc nhiên. Khác với thân hình mảnh mai tựa hồ chỉ có thể đi dạo quanh công viên hay bồn nước, cô đặt đôi chân trần vững chãi trên từng bậc đá rồi thoáng cái đã lên đến bậc trên cùng.

- Bây giờ thế nào? - Vĩ cúi xuống, bàn chân cô đã ngang mặt cái xác, nhưng rõ ràng là cô tránh không nhìn vào nó.

- Chị tháo mối buộc ra rồi tôi giữ ở dưới.

- Anh giữ luôn đi nhé.

- Được rồi.


Bách hít một hơi dài rồi túm lấy đôi chân còn đang lủng lẳng phía trên. Cái xác vẫn còn chút hơi ấm nhưng đã có phần cứng lại. Anh giục.

- Tháo nhanh lên, tôi giữ lâu không nổi đâu.

Nhưng Bách chưa nói hết câu thì tay anh đã nặng trĩu. Cái xác đổ ập lên vai Bách. Anh vội vàng đặt nó xuống đất.

- Tài thật, làm thế nào mà chị tháo được nút buộc nhanh thế, tôi thấy nó thắt rất rắc rối.

Vĩ nhún vai.

- Tôi cũng không biết.

Anh bắt đầu cúi xuống cái xác. Người chết không nhắm mắt, theo như Vĩ nói thì từ hôm cô chứng kiến những cái chết ở Trại Hoa Đỏ, chưa một cái xác nào nhắm được mắt cả. Vĩ đã lùi ra một mô đá cách đó khá xa và ngồi quay lưng lại. Cô cứ ngồi bất động như vậy cho đến khi nghe thấy Bách gọi.

- Có chuyện gì vậy?

- Chị có thể quay về trang trại để đón các cán bộ được rồi.

- Cán bộ nào
? - Vĩ ngơ ngác.

- Tôi đã báo cho công an địa phương. Tôi cần Sự trợ giúp, hơn nữa, về danh chính ngôn thuận, đây cũng không phải việc của tôi. Tôi tiến hành điều tra là sai quy cách. - Bách nhìn đồng hồ. - Trên đường đến đây tôi đã báo cho họ rồi, bây giờ có thể họ cũng đã tới nơi.

- Vậy sự có mặt của anh ở đây chẳng giúp gì được sao? - Vĩ thất vọng. - Nếu phải nhờ đến mấy tay cảnh sát vườn thì tôi cũng chẳng gọi cho anh làm gì?

- Ấy chết, chị không được loạn ngôn. Đã là cảnh sát thì ai cũng cao quý như ai. Là để cho chính tắc thôi, còn thông tin tôi đã nắm được sơ sơ rồi.

- Như thế nào?
- Mắt Vĩ vụt sáng lên.

- Nạn nhân tắt thở lúc 13 giờ, chết là do bị chèn ép đường thở.

- Ý tôi là… chị ta chết vì lý do gì?
- Vĩ liếc nhanh cái xác. - Ý là… có phải do tự chị ta…

- Tôi đã nói rằng, nạn nhân chết do bị chèn ép đường thở, không phải chết do bị chèn ép động mạch hay tĩnh mạch cổ, da mặt cũng không tím tái hay bị phù. Dưới vết treo hơi chếch lên trên còn có một vệt nằm ngang rất mờ. Điều này rất có thể không phải do nạn nhân tự treo cổ mà chết do bị siết cổ.

- Nghĩa là… chị ta bị giết?

- Tôi phỏng đoán thế. Vết rất mờ kia có thể do một sợi dây khác gây ra, rồi sau khi nạn nhân tắt thở mới bị treo lên lần hai. Nhưng tôi không chắn chắn lắm, nếu thời gian nạn nhân siết cổ và sau đó bị treo lên không cách xa nhau thì những dấu vết này là rất khó xác định. Hơn nữa, có nhiều trường hợp nạn nhân tự treo cổ sẽ chết do phản xạ ức chế thần kinh, các dấu hiệu cũng tương tự như thế này.

- Anh phải cho một đáp số chính xác đi chứ. Chị ta bị giết hay tự tử?
- Vĩ hơi gắt lên.

- Tôi không thể. Chỉ trong một phút mà tôi có thể giải được mọi ẩn số về những cái chết thì… - Bách nghĩ đến hình ảnh khủng khiếp trong ngôi biệt thự Pháp cổ. - đặc biệt khi hung thủ lại là nhưng tên tội phạm chuyên nghiệp.

- Tội phạm chuyên nghiệp ư? Tội phạm chuyên nghiệp ở Trại Hoa Đỏ ư? - Vĩ mở to mắt hãi hùng.

- Tôi không có ý thế, nếu giả thuyết của tôi đúng, chí ít kẻ này cũng phải là một tên sát nhân máu lạnh, tính toán đến từng đường đi Nước bước một cách cực kỳ khôn ngoan.

- Nghĩa là anh nghiêng về giả thuyết chị ta bị giết?
- Dường như Vĩ đang cố hết sức để dồn ép Bách một câu trả lời.

- Tôi dựa vào… trực giác của tôi.

Bách chợt giật mình đánh thót. Anh chợt nhớ ra cái từ mình vừa thốt thành lời là hết sức quen thuộc. Con người khắc nghiệt luôn nhắc đi nhắc lại từ này làm anh phát điên. Trực giác, trực giác là cái gì vậy? Ông ta đã mỉm cười.

- Một bác sỹ Tìm ra tác nhân đang hoành hành trong cơ thể con bệnh, một tay thợ khoá dò ra viên bi bị hỏng một cách oái oăm trong ổ khoá, tất cả, không phải do học hành, do thực hành nhiều mà được. Đó không phải là cảm tính, mà là thiên bẩm, là khả năng mà ông Trời trao tặng cho mỗi con người.

Ông ta lại còn nhắc đến ông Trời, lúc ấy Bách hơi nhếch mép. Cái nhếch mép chua chát hàm ý coi thường của Bách dễ nhận thấy đến nỗi ông ta nhún vai, và quay đi để tiếp tục… trả lời điện thoại. Nói như vậy, nghĩa là trực giác của anh giờ mới “phát tác”. Không phải bất kỳ trường hợp nào cũng có thể căn cứ vào các dấu hiệu. Vậy thì, nếu trực giác lần này của anh đúng, nghĩa là những gì Vĩ nói là đúng, những cái chết trong Trại Hoa Đỏ đều là bất thường.

- Vậy… kẻ đó… giết chị Di nhằm mục đích gì? - Vĩ tiếp tục.

- Câu này tôi phải hỏi chị mới đúng, chẳng phải lúc gọi điện chị có nói người này hẹn chị ra đây để muốn nói một điều gì đó. Hình như chị ta vừa phát hiện được thứ gì?

- Tôi cũng không biết đó là cái gì, chị ta có nhắc đến từ “chết” nhưng tôi cho rằng đấy không phải là một xác chết. Nếu anh phát hiện ra một xác chết thì liệu anh có đủ bình tĩnh hẹn một người nào đó ra để chứng kiến không?


Bách gật đầu.

- Chị nói rất chính xác. Vậy theo chị “thứ đó” là cái gì?

- Tôi không biết. Chỉ có điều chị ta rất hay nhắc đến ma rừng, chị ta sợ ngoài tôi ra, nếu có người thứ hai nghe được sẽ kể cho ma rừng biết và ma rừng sẽ bắt mất hồn chị ta. Ma rừng đã bắt mất con trai chị ta rồi.

- Bắt ai?
- Bách nhíu mày.

- Con trai chị ta, bị ma rừng bắt mất hồi nó mới trạc tuổi thằng Bảo con tôi.

Bách đưa mắt nhìn Vĩ nghi ngờ. Anh bắt đầu thấy người phụ nữ này kỳ quặc. Dường như cô ta tuyệt đối tin tưởng vào những câu chuyện hoang đường đó. Bầu trời đỏ bầm máu về phía đằng tây, những ánh vàng suộm như muốn níu kéo nốt vài tia huy hoàng còn sót lại trước khi ngày tàn khiến khuôn mặt người chết cũng vàng ệch đi một cách quái đản. Vài tiếng kêu kỳ dị của một loài chim rừng nào đó thỉnh thoảng nổi lên giữa thinh không bổ sung thêm phần u tịch.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:33
Giới thiệu: Vĩ mở to mắt chờ đợi, vốn tiếng Kinh của Di không nhiều nhưng cô đoán rằng “nó” ở đây là một vật gì đó rất đặc biệt, rất quan trọng và Di đang cố gắng giải thích. Tuy nhiên, Vĩ chưa biết “nó” thuộc phạm trù gì để có thể gợi ý cho Di.
11:14
Giới thiệu: Kể từ đêm khánh thành Trại Hoa Đỏ, Vĩ như người mất hồn. Tuy nhiên trạng thái suy sụp trong cô dần biến đổi. Chỉ vài ngày trước thôi, không khí thù địch vô hình ở cái trang trại này như muốn xua Vĩ về thành phố, nhưng giờ cũng lại chính nó níu kéo cô ở lại.
12:13
Giới thiệu: Đám thực khách lao xao và dạt lùi về một phía. Một hình nhân đen đúa nhảy vọt vào trong phòng và gào thét bằng những âm thanh khó hiểu. Chẳng khó khăn gì để nhận ra bóng người đã làm anh mất tay lái lúc gần vào đến cổng Trại Hoa Đỏ.
11:01
Giới thiệu: Bách bước vào nhà trong, vốn không quen với đám đông và những buổi tiệc tùng, anh hơi chững lại bởi những vị khách dáng vẻ sang trọng cầm trên tay những li sâm panh mà thứ cồn nhẹ trong đó đang ánh lên dưới ngọn đèn vàng rực rỡ.
12:26
Giới thiệu: Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.
10:59
Giới thiệu: Nhìn từ trên cao, con đường chạy ven núi mảnh như sợi chỉ. Duy nhất một chiếc Toyota Crown lấm bụi đường đơn độc như chú kiến lạc bầy. Trời đã về chiều, và những vách núi vàng sậm lại dưới ánh tà.
14:32
Giới thiệu: Vĩ cúi xuống buộc lại sợi dây giày đế mềm. Bất chợt tiếng sột soạt lại nổi lên. Lần này tiếng động di chuyển rõ hơn. Theo phản xạ, Vĩ quờ tay ra xung quanh để tìm một thứ vũ khí, nhưng khoảnh đất này trống trơn, chỉ rải rác vài mảnh đá răm và đám lá cây mục ải. Cô vội vàng tiến lại chân dốc.
12:13
Giới thiệu: Trang trại vắng tanh. Toàn bộ tốp thợ xây đồng bằng và những người tối qua tuyên bố sẽ rời khỏi trang trại chắc hẳn đã đi từ lúc cô đang bị ngất trong phòng. Họ không muốn chứng kiến cảnh tượng ảm đạm này thêm một phút nào nữa. Vĩ đi về phía nhà lầu. Cô nhìn thấy lão thầy mo đang nhảy múa quanh một thân cây đẵn nằm dưới mặt đất.
15:21
Giới thiệu: Vĩ vội vã chạy xuống sân, băng qua khoảnh cây và bước vào những dãy hành lang hun hút. Tuy nhiên, giờ nhắm mắt cô cũng có thể đi lại trong này mà không bị mất phương hướng. Chỉ mất năm phút, Vĩ đã vào đến tâm ma trận. Ánh sáng ban nãy không còn nữa, nhưng rồi cô thấy nó quay trở lại, lần này ngay trước mặt cô. Vĩ còn nghe cả một vật nặng bằng kim loại đang bổ xuống đất sâu.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express