Radio Trại hoa đỏ (Phần 3) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 29/10/2013 02:53

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 3)

1516
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đặng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 20:19 Dung lượng: 27.92 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vĩ thấy chân tay mình trở nên tê dại và mặt đất bên dưới như chao đi. Bảo chưa bao giờ chạy đi đâu mà không xin phép. Mà thằng bé có thể đi đâu được ở khu vực hiểm trở này.

71 track
Giới thiệu: Vĩ thấy chân tay mình trở nên tê dại và mặt đất bên dưới như chao đi. Bảo chưa bao giờ chạy đi đâu mà không xin phép. Mà thằng bé có thể đi đâu được ở khu vực hiểm trở này.

Trại hoa đỏ

- Con tôi đâu rồi, chị…? – Vĩ nhìn người dẫn đường bằng cặp mắt nghi ngờ và hoảng sợ.

- Cứ gọi tôi là Ráy. Cô bình tĩnh, đây đâu phải siêu thị như dưới xuôi mà sợ lạc. Chắc thằng bé chạy đâu chơi quanh đây thôi.

- Tôi không bình tĩnh được. Nó đang bị ốm. Nó không phải như những đứa trẻ khác đâu.

Tác giả: DiLi – MC: Hoàng Hương – Kỹ thuật: Lực Đặng - Biên tập: Hoài Xuân.

- Bây giờ cô đi ngược trở lại, còn tôi đi lối này. – Ráy khoát tay về phía rìa núi.

- Không…

- Cô làm theo lời tôi. Đi cùng nhau chỉ mất thời gian. Tôi không làm gì con trai cô đâu mà sợ
. – Ráy
nhếch mép vẻ khó tả, không ra cười, cũng không ra khinh miệt.

16-trai-hoa-do-phan-3-1.jpg
Tiểu thuyết kinh dị: Trại hoa đỏ.

Không còn cách nào khác, Vĩ đành quay trở lại con dốc ban nãy. Cô cảm giác Ráy vẫn đang quan sát cô từ phía sau lưng, nhưng khi cô ngoảnh lại, chị ta đã biến mất khỏi khoảnh đất. Vĩ bắt đầu tuyệt vọng. Dường như một bàn tay vô hình đang tách dần cô khỏi những người xung quanh, và lúc này, bao quanh Vĩ chỉ có núi rừng và những bụi cây rậm rạp. Con dốc dựng đứng mà lúc xuống Vĩ đã phải rất vất vả mới có thể ngăn chân mình khỏi trượt ngã thì giờ đây khó khăn gấp nhiều lần để leo lên. Không có sự hiện diện của con người, nhưng Vĩ vẫn cảm thấy những ánh mắt mờ ám đang theo dõi cô.

- Bảo ơi… con ơi!

Tiếng gọi của cô dội vào âm u và luồn trở lại thành một tràng ngân dài rền rĩ. Cô bắt đầu dùng năm đầu ngón tay để bám vào những rễ cây, nhưng chúng cứ chuồi ra vì lớp bùn trơn nhẫy đã quánh lại trên thân lá. Tiếng gọi của Vĩ nhỏ dần. Màu đỏ ngợp phía trước bắt đầu làm mắt cô hoa lên.

- Bảo ơi.

Cô bật khóc. Cô không dám nghĩ đến những lý do gây ra sự mất tích của bé Bảo. Đúng lúc đó, cô thoáng nghe một âm thanh dài xào qua những tán lá.

- Vĩ ơi…

Tiếng gọi vẳng xa xa nhưng đúng là tên cô. Nó trở nên rõ dần.

- Vĩ ơ….i. Ráy ở đâ…y.

Vĩ vừa chạy, vừa lăn, vừa trượt trên con dốc đầy bùn đất. Cô đã quay trở lại đúng khoảnh đất ban nãy. Vẫn hoàn toàn vắng lặng.

- Mẹ ơi.

- Bảo.


Gió núi tạt vào hai gò má Vĩ ướt lạnh. Cô hướng về phía tiếng gọi. Nó nằm ở rìa núi bên tay mặt. Cô chạy ra sát mép núi. Lúc đứng giữa khoảnh đất, Vĩ vẫn nghĩ rằng đó là nơi tận cùng của sườn núi này và từ đây chỉ có thể trông xuống vực thẳm. Thì ra vẫn còn một con đường mòn nữa nằm khuất sau vách đá. Nó dốc thoai thoải và khá rộng rãi. Vĩ thấy trống ngực đập thình thịch. Cô băng mình trên con dốc. Nó viền theo sườn núi và bị chắn ngang bởi một mỏm đá khổng lồ nhô ra phía trước. Vĩ suýt kêu lên:

- Hình người cụt đầu.

Bức tượng thiên nhiên tự tạo cô nhìn thấy ngoài đường cái trước khi Lưu ngoặt vào lối rẽ hoá ra nằm ở đây. Giờ nó ở ngay trước mặt cô, đen sì và đồ sộ khiến cô gai người. Vĩ tiến lại gần. Cô ngẩng mặt lên, đôi tay đang đỡ lấy phần cổ lơ lửng trên cao một cách ai oán.

Ngay sau lưng bức tượng là một cửa hang đen ngòm nhưng khá rộng rãi. Vì lòng hang bị bức tượng đá phía trên che kín nên bên trong tối om.

- Mẹ ơi, con đây.

Tiếng của bé Bảo đã rất gần. Vĩ vội vã luồn người xuống cái ngách rất hẹp dưới chân bức tượng. Con đường trước mặt dốc về phía trên, và cô đã nhìn thấy cái bóng nhỏ bé của con trai mình trên đỉnh dốc, bên cạnh là Ráy với mái tóc dài phất phơ theo chiều gió. Không chờ Vĩ đến nơi, Bảo đã chạy ào về phía mẹ. Đôi Mắt Vĩ loáng nước, cô ôm chặt cái thân hình bé nhỏ quen thuộc.

- Con chạy ra tận đây mà không nói cho mẹ biết?

Bảo dụi đầu vào gò má ướt đẫm của mẹ, rồi không nói gì, cậu bé kéo mẹ về chỗ đang đứng ban nãy.

- Tôi nói rồi, trẻ con đến vùng này là thích lắm. – Ráy thản nhiên nhìn bộ quần áo đầy bùn đất của Vĩ.

- Mẹ nhìn kìa.

Vĩ quay về phía bé Bảo vừa chỉ. Cô dụi đôi mắt còn đang ẩm ướt để nhìn cho rõ. Trời đã về chiều, quang cảnh tím sẫm lại, nhưng Vĩ có thể thấy một khối đen sì đổ nát đằng xa, thấp thoáng sau những tầng cây lá trắng.

- Cái gì vậy?

- Lâu đài đấy mẹ ạ
. - Bảo reo lên thích thú.

- Về thôi, muộn rồi. – Ráy bắt đầu dợm bước xuống dốc.

- Để mẹ con cháu ở đây một lát.

- Cái gì vậy?
- Vĩ nhắc lại. Cô đã thấy khối đổ nát rõ dần, là một mái nhà bằng đá đồ sộ bị vẹt mất một bên.

- Ban nãy tôi đã bảo thằng bé quay lại nhưng nó nhất định đứng đây để chờ cô đến.

- Con muốn chỉ cho mẹ toà lâu đài kia.
- Bảo thanh minh.

- Đấy là ngôi nhà cổ của dòng họ Quách. Đã từ lâu không ai sống ở đó nữa. – Ráy vừa nói vừa buộc lại những món tóc đang xổ rã rượi trước cơn gió về chiều.

- Chắc họ là những người quý tộc. - Giọng bé Bảo có vẻ hết sức hồi hộp. Cậu dán mắt vào khối đen thẫm đằng xa, vẻ không muốn rời. - Từ đây đến đó không xa mẹ nhỉ.

- Nếu cô không bảo nó về thì tôi về trước đây. Ở đây trời tối rất nhanh, chắc cô không muốn bị trượt chân ngã trên đường chứ?

- Ừ, mình về đi con.


Bảo nhìn ngôi nhà đổ nát vẻ luyến tiếc. Tuy nhiên, là một đứa trẻ ngoan, Bảo nhất nhất làm theo những gì mẹ cậu muốn. Đi được một đoạn, Ráy dừng bước. Rồi chị ta xoay hẳn người đối mặt với hai mẹ con, giọng nghiêm khắc:

- Cô phải dặn dò thằng bé không nên đi lại lung tung. Ở đây địa hình hiểm trở, nếu không thông thạo sẽ rất dễ bị lạc. Cả cô cũng vậy. – Đôi mắt chị ta ánh lên vẻ hăm doạ. - Với lại… - chị ta có vẻ định nói thêm điều gì nữa song lại thôi. Ráy ngần ngừ nhìn Vĩ, nhìn bé Bảo rồi vội vã bước tiếp.

Khi họ quay về gần bức tượng, Vĩ cố gắng tránh không ngước mắt lên. Nhưng bé Bảo thì trái lại, sờ tay vào thân mỏm đá khô nhám vẻ tò mò, rồi sau khi lách người qua, đột ngột chạy tọt vào miệng hang và hét lên một âm thanh chói tai. Tiếng hét của Bảo dội vào những vách đá trong hang và rất lâu sau mới quay trở lại. Nó không vang vang như những lúc họ đứng trong rừng mà hét lên. Trái lại, nó thì thào và âm âm u ám.

- Mẹ Vĩ ơiiii.

Vĩ rùng mình. Bé Bảo sững người, kinh ngạc. Nó không ngờ giọng của mình lại biến đổi ghê rợn đến như vậy. Từ lúc đó, Bảo không nói câu nào nữa. Nó lặng lẽ đi theo mẹ và người dẫn đường. Bóng tối bắt đầu sập xuống nhanh chóng mặc dù Vĩ nhìn đồng hồ thấy mới chỉ 5 giờ. Ánh chạng vạng khiến những dãy núi thoắt trở thành viền đen khổng lồ trên nền trời hơi còn nhờ nhợ.

- Chị Ráy, sao chị nói tiếng Kinh giỏi thế? – Vĩ bắt chuyện.

- Ở làng này, tôi là người duy nhất xuống dưới xuôi để đổi hàng hoá. Còn những người khác, họ chưa bao giờ rời khỏi làng… Chúng tôi đổi thuốc nam lấy lương thực. – Ráy giải thích thêm.

- Những dễ cây phơi bên cạnh nhà?

- Đúng rồi. Đẳng sâm, khúc khắc, hoài sơn. Chúng tôi chỉ tồn tại bằng cách hàng ngày vào rừng hái dược liệu, phơi khô và đem đổi lấy những gì cần thiết.

- Tôi không thấy mọi người vào rừng.

- Không. Sáng nay chúng tôi đã làm lễ đóng cửa rừng. Theo tục lệ, mọi người phải ở lại trong làng. Nếu có bất kỳ người nào đi ra ngoài, ma rừng sẽ theo đuổi linh hồn của họ.

- Thế tại sao chị còn dẫn chúng tôi xuống đây?
- Vĩ thảng thốt. Càng ngày, cô càng cảm thấy chờn chợn con người này.

- Đến tôi còn không tin những chuyện vớ vẩn đó. – Ráy cười to. Chị ta dừng bước rồi xoay mặt lại. Nụ cười thoắt biến mất. – Có những thứ còn đáng sợ hơn ma rừng. Tin tôi đi. Tôi đã sống quá nửa cuộc đời, tôi biết.

Chị ta chộp lấy tay Vĩ và kéo nó lên sát mắt. Nhưng có vẻ như những tia sáng cuối cùng của rừng núi không giúp chị ta nhìn thấy những điều muốn thấy, Ráy thở dài và buông tay. Vĩ khó thở. Quãng đường từ thành phố đến đây, nếu đi trên xa lộ chỉ mất chừng nửa tiếng đồng hồ, nhưng Vĩ cảm thấy nơi này là một thế giới hoàn toàn khác hẳn, bị cô lập với thế giới văn minh bên ngoài, không hẳn vì địa hình hiểm trở, mà còn vì một điều gì khác. Những con người ở đây, họ sống cô độc, họ không thích rời khỏi làng từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi. Họ bấu víu dai dẳng vào một điều gì đó mà Vĩ chưa thể hiểu. Tay Sương hẳn phải là một thiên tài ngoại giao mới có thể thuyết phục họ chuyển đi nơi khác. Có thể họ cần thức ăn, và những rễ cây kia không nuôi sống họ mãi được. Khoản tiền mà Lưu cho họ đủ để xây một ngôi nhà mới và mua lương thực đủ dùng trong suốt ba năm liền. “Lưu đúng là người quyết đoán đến kỳ lạ. Thích cái gì là làm ngay bằng được”, Vĩ nhủ thầm và nhún vai vui vẻ. Cô muốn xoá tan bầu không khí nặng nề này.

- Chắc chồng tôi đã đàm phán xong xuôi rồi, giờ đang ngồi đói meo trong nhà của chị. Mà chị Ráy này, chủ ngôi nhà đó là ai mà khó tính thế?

- Có ba người.

- Chắc lại toàn người già. Người già không thích di chuyển, thường là thế.

- Không. Kẻ làm cô sợ ban nãy là một trong những chủ nhà.

- Thằng điên?

- Ừ, nó sống cùng người chị họ và một bà cô.
Vĩ cảm thấy có điều gì đó làm cô bất an. Cô không nói gì, nhưng trong lòng thôi thúc một sự tò mò về chủ nhân của ngôi nhà kia.

- Nghĩa là cô gái và bà cô kia sẽ là người quyết định. Sao họ lại không muốn chuyển đi nhỉ?

- Tôi không biết. Họ ít quan hệ với những người trong làng. Đến hạn thì họ ra nộp cây thuốc rồi nhận thực phẩm và ra về.

- Có vẻ như chị cũng không thích họ.

- Trong làng không ai thích.

- Tại sao thế?
- …

- Tại sao thế, chị Ráy?
– Cơn tò mò của Vĩ đã lên đến cực điểm.

- Người ta cho rằng, đó là những người sinh ra trong một dòng họ bị nguyền rủa.

Họ đã về đến khoảnh đất ban nãy, và trước khi leo lên con dốc hẹp dựng đứng, Vĩ biết chắc cô sẽ không còn cơ hội để trò chuyện cùng Ráy nữa, nên quyết định hỏi câu cuối cùng.

- Tại sao người trong làng lại cho rằng họ bị nguyền rủa?

Ráy dừng bước để thắt lại dây của đôi dép cao su đã được nện thêm một lớp đế nhám giúp dễ dàng đi lại trên địa hình khắc nghiệt. Chị ta không nói gì, và Vĩ tưởng rằng chị ta đã chấm dứt cuộc trò chuyện không đầu không cuối này, nhưng khi đứng thẳng lên, đôi mắt Ráy long lanh khác thường, vẻ của người biết giá trị của những điều mình sắp nói ra.

- Vì suốt từ mười đời nay, đời nào trong nhà ấy cũng có một người thắt cổ tự tử. Tất cả bọn họ đều là phụ nữ chưa chồng. Duy nhất, có một người tự tử không phải bằng cách thắt cổ. Là vì trước khi chết, bà ta đã sinh ra một đứa bé gái, và bà ta không đủ sức để trèo lên bất kỳ ngọn cây nào mà cột một sợi dây. Khi dân bản tìm thấy hai mẹ con thì đứa bé đã lả đi ở bên cạnh, bọc trong một mảnh vải màu trắng, còn người mẹ thì…

- Ráy nhắm nghiền đôi mắt như những hình ảnh khủng khiếp vẫn hiển hiện trước mặt. Chị ta thì thào – Bà ta nằm trong một vũng máu đang tuôn như suối. Máu tuôn ra từ mọi chỗ trên người bà ấy, vì bà ta đã dùng con dao mà trước đó tự cắt rốn cho đứa bé đâm hàng chục nhát lên khắp cơ thể mình. Tôi không biết bà ấy làm thế để làm gì. Vì người ta có thể tự tử bằng nhiều cách, nhưng không phải bằng cách đau đớn như thế. Chính mẹ tôi đã đón lấy đứa bé. Và khi người ta thay tã cho nó, mới phát hiện ra tấm vải trắng lấm lem với dòng chữ đã được bà ta viết lên bằng chính máu của mình:“Xin hãy giúp tôi bảo vệ đứa bé khỏi những con ác quỷ”. Tất cả người làng ngu dốt chúng tôi không hiểu bà ta muốn gì. Nhưng dù sao, chúng tôi đều cho rằng những người liên quan đến dòng họ ấy đều chẳng gặp được điều gì tốt lành, và dĩ nhiên người trong làng không một ai dám lấy họ. Để duy trì nòi giống, những người con trai đều phải đi tìm một cô gái ở bản nào quanh đây, là những người không biết gì về truyền thuyết ghê rợn kia. Khi bà ta chết, tôi vẫn còn nhỏ, nhưng không thể nào quên được khuôn mặt bà ta… đôi mắt trước kia rất đẹp lúc ấy không khép lại được nữa… nó mở trừng trừng như muốn canh giữ cho đứa bé, và… dưới ánh trăng hạ tuần mờ mịt, khuôn mặt trắng bệch bị những tia máu bắn lên vằn vện một cách khủng khiếp.

- Ngừng một chút, Ráy hạ giọng xuống – Đứa bé gái… chính là chủ nhân thứ hai của ngôi nhà đó.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Scary Sounds of Halloween 1, 2

2. Sounds from the haunted house

(...)


Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

19:14
Giới thiệu: Diên Vĩ được chồng tặng một trang trại nằm giữa vùng núi hẻo lánh. Ngay khi bước chân đến đây, cô đã có dự cảm chẳng lành. Một bộ tộc kỳ dị, những con người kỳ dị, những vụ sát hại bí ẩn và truyền thuyết về dòng họ Quách khiến chuỗi ngày ở Trại Hoa Đỏ trở thành một chuyến đi kinh hoàng…
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xvideos.com - imdb.com - espn.com - en.wikipedia.org - es.wikipedia.org - ja.wikipedia.org - de.wikipedia.org - ru.wikipedia.org - fr.wikipedia.org - it.wikipedia.org