Radio Trại hoa đỏ (Phần 30) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 17:19

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 30)

721
Share Facebook
Tác giả: Dili Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Quang VA Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:42 Dung lượng: 17.46 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bách nhìn dãy hành lang vắng ngắt rồi cẩn trọng đóng chặt cửa lại. Giờ này cả phòng đã về hết. Sau một ngày họp hành và làm những công việc trả nợ cho buổi chiều vắng mặt hôm qua, giờ Bách mới có thời gian kiểm tra lại những ghi chép tại Trại Hoa Đỏ. Cuốn sổ tay của anh kín đặc chữ.

71 track
Giới thiệu: Bách nhìn dãy hành lang vắng ngắt rồi cẩn trọng đóng chặt cửa lại. Giờ này cả phòng đã về hết. Sau một ngày họp hành và làm những công việc trả nợ cho buổi chiều vắng mặt hôm qua, giờ Bách mới có thời gian kiểm tra lại những ghi chép tại Trại Hoa Đỏ. Cuốn sổ tay của anh kín đặc chữ.

Trại hoa đỏ

Trung tá Phả đã lấy lời khai của bảy người cả thảy. Trừ Diên Vĩ và người phụ nữ tên Ráy, những người còn lại đều phải thông qua phiên dịch. Trái với dự đoán của anh, trung tá Phả làm việc rất nghiêm túc và nhiệt tình. Bách chỉ phải hỏi thêm vài câu và ghi lại nguyên xi cuộc thẩm vấn. Tuy nhiên, những cuộc nói chuyện này cho anh những cảm giác kỳ lạ, mà bây giờ, khi mở cuộn băng ghi âm ra nghe lại Bách vẫn chưa hết bàng hoàng.

Đoạn ghi âm thẩm vấn Ráy.

Trung tá Phả: Quan hệ giữa chị và người quá cố?

Ráy: Người cùng bản.

1161-trai-hoa-do-phan-30-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

Trung tá Phả: Chị thấy cô Di là người như thế nào?

Ráy: Hiền lành, tốt tính.

Trung tá Phả: Chị ta có thù oán với ai trong bản không? Hay có lý do nào khiến ai ghét chị ta không?
Ráy: Không ai có thể giết được Di. Chị ta tốt tính, lại sống một mình.

Trung tá Phả: Chị có thấy nguyên nhân nào khiến chị ta tự tử không, hoặc sáng nay chị ta có hành động bất thường nào khiến chị để ý thấy?

Ráy: Không. Tôi không thấy lý do gì để Di treo cổ tự tử. Cô ấy có một đứa con trai bị Mất tích cách đây vài năm, nhưng tôi không cho rằng vì thế mà tự nhiên cô ấy tự tử. Sáng nay Di vẫn cho gấu và khỉ ăn như bình thường.

Trung tá Phả: Từ lúc 11 giờ đến 13 giờ 30 chị ở đâu và làm những gì?

Ráy: Tôi chuẩn bị cơm trưa cho cả trang trại, sau đó ăn trưa, rửa bát. Mọi khi Di vẫn phụ tôi việc này nhưng đến quãng trưa, tôi không nhớ chính xác giờ, chỉ biết mặt trời đã làm nóng chỏm mũi tôi, thì không thấy cô ta đâu. Tôi hơi bực mình, cả giờ ăn trưa cô ta cũng biến mất.

Bách: Hình như sáng nay Di có phát hiện ra một điều gì đó đặc biệt?

Ráy: Tôi không biết. Cô ta không nói gì với tôi cả.

Bách: Chị nói rằng đến gần giữa trưa mới thấy cô ta biến mất nhưng có người nói với tôi rằng cô ta đã
vắng mặt cả buổi sáng. Lúc đó chị đang làm gì?


Ráy lộ rõ vẻ lúng túng xong lấy lại bình tĩnh ngay lập tức.

Ráy: Tôi… lúc đó tôi đi hái lá thuốc, có lẽ Di cũng đi hái thuốc. Chúng tôi vẫn giữ thói quen này vào buổi sáng. Trang trại giờ rộng lớn hơn bản trước kia, tôi không thể biết được mọi người đi đâu và làm những gì.

Bách: Sao vừa rồi chị nói rằng sáng nay vẫn thấy cô ta cho gấu và khỉ ăn?

Ráy: Có thể tôi nhầm với ngày hôm qua.

Bách: Chị hái thuốc ở đâu?

Ráy: Trong rừng, tất nhiên là trong rừng.

Bách: Sau đó chị để thuốc ở đâu?

Ráy: Hôm nay tôi không Tìm được loại thuốc mà dưới xuôi người ta đặt, nên không hái được gì.

Bách: Còn A Cách, thời gian đó anh ta ở đâu?

Ráy: Vì không có Di phụ bếp nên tôi phải nhờ A Cách một lúc, nhưng hôm nay cậu ấy cũng không ăn
cơm trưa. Cậu ấy nói rằng hơi mệt nên về lán nghỉ sớm.


Bách: Hình như, trước khi chết, Di có nói rằng cô ta rất sợ ma rừng ám hại.

Ráy: Đúng thế, chừng nào còn có mặt ở Trại Hoa Đỏ, anh không nên đi lại lung tung, cho dù anh là cảnh sát đi chăng nữa. Ma rừng sẽ bắt hồn của bất kỳ kẻ nào phạm thượng.
Giọng của Ráy bất thần đổi khác.
Ta cũng đã nhìn thấy bóng đen bao phủ quanh khuôn mặt anh. Thật may mắn, anh vừa thoát khỏi tử thần.

Bách: Sao chị biết?

Ráy: Ta nhìn thấy bóng đen đang đứng ngay sau lưng anh. Hãy cẩn thận. Xung quanh anh đầy rẫy những ám khí.

Nghe lại đến đây, Bách thấy lạnh toát người dù không khí đang oi nồng như sắp bão. Giọng điệu chị ta âm âm hệt tiếng người máy, mà không phải, như âm thanh đang phát ra từ một chiếc giếng rất sâu.

Đoạn ghi âm thẩm vấn bà già cổ quái.

Trung tá Phả: Bà cho biết tên?

Bà già: Tôi không nhớ.

Trung tá Phả: Bà có đoán ra lý do nào khiến Di treo cổ tự vẫn không?

Bà già cổ quái chợt rú lên rồi lăn lộn trên nền đất.

Bà già: Treo cổ, treo cổ. Các cháu của tôi. Đúng là nghiệp chướng, nghiệp chướng. Chúng nó chết rồi, các ông đừng tìm nữa. Một đứa treo cổ, một đứa tan nát da thịt. Các con tôi.

Bà già cười ré lên một cách điên loạn khiến cuộc thẩm vấn phải kết thúc.

Tiếng khóc trộn lẫn tiếng cười của bà ta khiến Bách thấy ghê tai. Anh phải ấn tạm dừng chiếc máy ghi âm để lấy lại bình tĩnh. Hai đứa cháu duy nhất của bà ta chết thảm trong vòng một tháng, khó người nào có thể tỉnh táo được. Tuy nhiên, dung mạo và cách thể hiện nỗi đau của bà ta thật khác thường. Nó khiến anh cảm thấy mình đang trộn vào không khí chết chóc của Trại Hoa Đỏ chứ không phải đang ngồi giữa phòng làm việc trong thành phố.

Đoạn ghi âm thẩm vấn người vợ.

Trung tá Phả: Bà Miến, bà sống ở đây lâu rồi, hãy kể lại những gì mà bà biết về cô Di.

Bà Miến thoáng chút rùng mình, môi bà ta run run như sắp khóc, rồi lại như sợ sệt một điều gì đó.

Bà Miến: Tôi… biết Di từ hồi nó mới đẻ.

Bà ta khóc thật. Khóc không ngừng được một cách kỳ lạ, như thể Di là con đẻ của bà ta vậy, nhưng rút cuộc không kể thêm được điều gì .

Trung tá Phả: Hai vợ chồng bà không có con?

Bà Miến vẻ hoảng hốt, mím môi lại.

Bà Miến: Có, nhưng… chết rồi.

Trung tá Phả: Bị ma rừng bắt?

Bà ta bật khóc.

Bà Miến: Xin ông đừng nhắc đến nó nữa.

Trung tá Phả: Thôi được rồi, đó là chuyện riêng. Còn sáng nay bà có nhìn thấy Di không?

Bà Miến: Không, tôi không gặp nó.

Bách: Còn Ráy?

Bà Miến: Có, sáng nay tôi có nhìn thấy Ráy.

Bách: Từ lúc mấy giờ đến mấy giờ?

Bà Miến: Từ 9 giờ đến trưa.

Bách: Không đúng, Ráy nói rằng sáng nay chị ta đi hái lá từ sáng sớm. Nghĩa là sáng nay bà đi đâu nên mới không biết điều đó.

Bà ta trở nên hoảng loạn đến độ cuộc thẩm vấn phải tạm dừng lại.

Trung tá Phả: Thôi được rồi. Vậy sáng nay bà đi đâu?

Bà Miến: Tôi cũng đi hái thuốc.

Trung tá Phả: Đi với ai?

Bà Miến: Tôi… đi một mình.

Trung tá Phả: Còn chồng bà?

Bà Miến: Ở nhà trồng cây.

Trung tá Phả: Bà đi hái thuốc từ mấy giờ đến mấy giờ? Hái được những lá thuốc gì?

Bà Miến lại tỏ ra sợ hãi một cách kỳ quặc.

Bà Miến: Tôi…không biết mấy giờ. Chỉ biết đi vào buổi sáng. Tôi mệt quá… tôi đi về có được không?

Bách: Chỉ trong vòng một tháng mà trong bản có những ba người chết, trong đó có hai người treo cổ tự tử, bà thấy điều đó có kỳ lạ không?

Bà Miến lại bật khóc.

Bà Miến: Tôi không biết. Cho tôi về đi, tôi đau đầu quá.

Bách lại ấn nút tạm dừng. Cuộc thẩm vấn vẫn còn tiếp tục một đoạn nữa, nhưng Bách cho tua lại đoạn băng vừa rồi. Anh trầm ngâm. Thái độ của bà già này quả là rất kỳ lạ, đúng như những lời kể của Diên Vĩ.

Đoạn ghi âm thẩm vấn người chồng.

Trung tá Phả: A Bằng, sáng nay ông ở đâu? Làm những gì?

A Bằng: Tôi trồng cây cả buổi sáng.

Trung tá Phả: Còn buổi trưa, quãng từ 11 giờ đến 13 giờ 30?

A Bằng: Buổi trưa tôi ăn rồi nghỉ trong nhà.

Trung tá Phả: Sáng nay, vợ ông có cùng trồng cây với ông không?

A Bằng: Không, bà ấy đi hái thuốc trong rừng.

Trung tá Phả: Từ mấy giờ đến mấy giờ?

A Bằng: Từ sáng đến lúc gần ăn cơm trưa.

Trung tá Phả: Sáng nay ông có thấy điều gì bất thường ở cô Di không?

A Bằng: Không… không.

Bách: Hình như Di đã phát hiện ra điều gì đó?

A Bằng: Tôi… không biết.

Người đàn ông già nua này trả lời hoàn toàn tỉnh táo và điềm đạm, nhưng giọng nói của ông ta pha chút giận dữ và bằng trực giác, Bách cảm thấy ông ta còn giấu giếm một điều gì đó, đặc biệt là khi nhắc đến cái chết của Di.

Đoạn ghi âm thẩm vấn A Cách.

Trung tá Phả: Tại sao trưa nay anh lại không ăn trưa như mọi người?

A Cách: Tôi bị mệt.

Trung tá Phả: Anh mệt thế nào? Lúc chiều vẫn thấy anh xách hai tay hai xô nước.

A Cách: Tôi bị nhức đầu thôi, sau đó khoẻ rồi.

Trung tá Phả: Di có vướng mắc gì về chuyện tình cảm không?

A Cách: Không. Chị ta sống một mình từ lâu rồi.

Bách: Cách đây ít lâu hình như có một cô gái cũng treo cổ tự tử chết.

Mắt A Cách đỏ lên, bàn tay anh ta run run.

A Cách: Đúng vậy.

Bách: Và sau đó em trai cô gái cũng bị rơi xuống vực. Nghe nói anh rất thân với gia đình cô ta. Anh có biết họ gặp phải chuyện gì không?

A Cách: Tôi không biết. Đừng nhắc đến chuyện đau buồn đó nữa.

Bách: Anh biết chuyện gì đó phải không?

A Cách: Tôi không biết gì hết. Người chết rồi là hết, còn gì để nói nữa.

Bách: Nếu anh biết chuyện gì đó…

A Cách: Các ông cút đi…

Anh ta trở nên nổi giận và tuôn ra một tràng nhanh đến nỗi người phiên dịch phải lắc đầu.

Đoạn ghi âm thẩm vấn trưởng bản.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:19
Giới thiệu: Bách dường như cũng đang bị Vĩ dẫn dụ vào những câu chuyện kỳ dị kia. Anh im lặng không nói gì. Bất thần, một tiếng cười ré man dại ngay trên đầu Bách. Anh rùng mình ớn lạnh. Vĩ cũng giật bắn mình.
11:58
Giới thiệu: Đúng 15 giờ 30, Bách đã nhìn thấy nhà hàng cơm phở hôm anh và các đồng nghiệp dừng lại để ăn trưa. Bách cho xe đi hết địa phận của cái thị trấn ảm đạm này và bắt đầu giảm tốc độ trên chặng đường đồi núi. Đúng lúc đó, điện thoại của Bách đổ chuông.
13:13
Giới thiệu: Quán bia Legend với tiếng ồn ào không thể thoát ra ngoài dễ khiến những người không quen phải ngợp tai. Quán thụt sâu xuống so với mặt đất chừng nửa mét cho ra vẻ giống cái hầm, và những thùng bia khổng lồ trắng bạc dựng trong góc hoàn tất một cảnh quan thi vị cho những con nghiện.
11:33
Giới thiệu: Vĩ mở to mắt chờ đợi, vốn tiếng Kinh của Di không nhiều nhưng cô đoán rằng “nó” ở đây là một vật gì đó rất đặc biệt, rất quan trọng và Di đang cố gắng giải thích. Tuy nhiên, Vĩ chưa biết “nó” thuộc phạm trù gì để có thể gợi ý cho Di.
11:14
Giới thiệu: Kể từ đêm khánh thành Trại Hoa Đỏ, Vĩ như người mất hồn. Tuy nhiên trạng thái suy sụp trong cô dần biến đổi. Chỉ vài ngày trước thôi, không khí thù địch vô hình ở cái trang trại này như muốn xua Vĩ về thành phố, nhưng giờ cũng lại chính nó níu kéo cô ở lại.
12:13
Giới thiệu: Đám thực khách lao xao và dạt lùi về một phía. Một hình nhân đen đúa nhảy vọt vào trong phòng và gào thét bằng những âm thanh khó hiểu. Chẳng khó khăn gì để nhận ra bóng người đã làm anh mất tay lái lúc gần vào đến cổng Trại Hoa Đỏ.
11:01
Giới thiệu: Bách bước vào nhà trong, vốn không quen với đám đông và những buổi tiệc tùng, anh hơi chững lại bởi những vị khách dáng vẻ sang trọng cầm trên tay những li sâm panh mà thứ cồn nhẹ trong đó đang ánh lên dưới ngọn đèn vàng rực rỡ.
12:26
Giới thiệu: Ngay sau hôm dự xong lễ tang u ám của Huy, Bách lên căn phòng mà thường ngày không bao giờ anh muốn có mặt ở đó.
10:59
Giới thiệu: Nhìn từ trên cao, con đường chạy ven núi mảnh như sợi chỉ. Duy nhất một chiếc Toyota Crown lấm bụi đường đơn độc như chú kiến lạc bầy. Trời đã về chiều, và những vách núi vàng sậm lại dưới ánh tà.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl