Radio Trại hoa đỏ (Phần 32) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 17:25

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 32)

632
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Quang VA Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 15:09 Dung lượng: 20.82 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bách đến cơ quan từ rất sớm, anh vào phòng họp ngồi chờ sẵn. Sáng nay cả phòng được thông báo sẽ có cuộc họp khẩn. Các đồng nghiệp của anh lục tục bước vào. Mai Thanh hôm nay mặc một chiếc áo thun ôm sát màu hồng đất và chiếc váy lụa chấm nhỏ xíu.

71 track
Giới thiệu: Bách đến cơ quan từ rất sớm, anh vào phòng họp ngồi chờ sẵn. Sáng nay cả phòng được thông báo sẽ có cuộc họp khẩn. Các đồng nghiệp của anh lục tục bước vào. Mai Thanh hôm nay mặc một chiếc áo thun ôm sát màu hồng đất và chiếc váy lụa chấm nhỏ xíu.

Trại hoa đỏ

Có thể sau cơn mưa rào đêm qua, tiết trời mát mẻ hơn một chút nên cô thả buông tóc ra sau. Lần đầu tiên nhìn thấy Mai Thanh xoã tóc, Bách thấy là lạ. Bắt gặp ánh mắt Bách đang quan sát mình, Mai Thanh quay ngoắt lên vẻ dằn dỗi. Bách chợt thấy buồn cười, cô ta cứ làm như bạn cùng lớp giận nhau vì không cho mượn vở chép bài không bằng.

Bất thần, trong đầu Bách loé lên một ý nghĩ. Khuôn mặt anh nóng hầm hập vì ý định này. Tại sao anh không nghĩ ra điều đó sớm hơn? Nhưng liệu có điên rồ không? Nhỡ thất bại thì sao? Phòng họp đông dần. “Khuôn mặt khắc nghiệt” là người cuối cùng anh nhìn thấy bước chân vào phòng.

1163-trai-hoa-do-phan-32-1.jpg
Trại Hoa Đỏ.

- Thưa các đồng chí, - Ông ta vào đề ngay. - Đây là một vụ án rất nghiêm trọng mà tôi muốn cả phòng chúng ta đều được thông qua. Tối ngày hôm kia, tức ngày 7/7, có một vụ đột nhập vào căn hộ của nhà sưu tập đồ cổ, Lý Minh Văn. Sau khi khám nghiệm hiện trường, hồ sơ ghi lại rằng toàn bộ gia sản đắt giá gồm những đồ cổ giá trị của ông ta vẫn còn nguyên, chỉ riêng một hộp kính nhỏ đặt chính giữa phòng bị đập vỡ. Tất cả người quen của chủ nhân nói rằng đó là vật quý nhất của Lý Minh Văn, một bức tượng Phật bằng vàng vô giá được chế tác từ thời nhà Tống. Kẻ trộm đã đột nhập qua bốn lần cửa bảo vệ, vô hiệu hoá toàn bộ hệ thống báo động và camera theo dõi, hai con chó ngao đã được huấn luyện đặc biệt cũng bị phun thuốc mê halothane.

Tất cả đều đã nghe qua về vụ này, và trong hai ngày vừa rồi, vụ Lý Minh Văn cũng được đăng tải tùm lum trên báo rồi đem ra bàn bạc cùng các chủ đề khác ở những quán cà phê vỉa hè. Dẫu sao, cũng chỉ vài ngày là dân chúng đã lãng quên nó cùng với hàng ngàn vụ án mạng khác trong cả năm, và rồi vụ Lý Minh Văn sẽ chỉ được đội trọng án quan tâm mà thôi.

- … đã phỏng đoán kẻ phạm tội không chủ định giết người, có lẽ Lý Minh Văn đang ngủ nghe thấy tiếng động lạ trong phòng trưng bày nên mới xuống xem sao. Tên trộm sợ lộ mặt nên đành phải ra tay thủ tiêu ông ta. Có điều… đây là những bức ảnh chụp nạn nhân sau khi chết gửi kèm theo hồ sơ từ dưới quận.

Những tấm ảnh màu khổ A4 được rút ra khỏi bao đựng. Đầu nhà sưu tầm ngửa ra đằng sau, mắt còn toàn tròng trắng, và trên cổ, là một vết cứa rất sâu. Cả phòng họp im lặng. Bách choáng váng. Vết cứa trên cổ Lý Minh Văn, giống hệt hình ảnh anh nhìn thấy trong chiếc bồn tắm ngập máu.

- … tôi giao nhiệm vụ khó khăn và nặng nề này cho đồng chí Mai Thanh.

Tên sát thủ trong vụ Lý Minh Văn và vụ cảnh sát hình Sự Đỗ Quang Huy là một, tuy động cơ gây án khác nhau. Ông ta giao trọng trách cho Mai Thanh, vậy thì lý do gì lại công khai thông tin cho toàn bộ cả phòng. Phải chăng ông ta cố tình muốn rút dây động rừng, không khác nào người thợ săn muốn con hổ độc phải lộ mặt. Điều này là cực kỳ nguy hiểm, đồng nghĩa với việc “được ăn cả ngã về không”. Người duy nhất đối diện với loài thú dữ, chỉ còn một con đường duy nhất mà thôi. Bách thở mạnh. Ý định được coi là điên rồ vừa nãy của anh quay trở lại. Những tấm ảnh khiến mắt Bách hoa lên. Màu đỏ, vốn là màu rất đẹp, sao giờ đây trông nó lại gớm ghiếc đến thế.

Bách bấm số điện thoại. Đầu dây bên kia có vẻ ngạc nhiên.

- Anh Bách? Có chuyện gì vậy?

- Tôi…
- Bách ngập ngừng. - Tôi muốn gặp Mai Thanh một chút.

- Có chuyện gì vậy?

- Chút việc thôi…

- Vậy thì hẹn anh 8 giờ ở quán cà phê Passion.


Thái độ sốt sắng của Mai Thanh khiến Bách kinh ngạc. Anh không nghĩ cô đồng ý lời mời của anh nhanh đến vậy. Anh ngắc ngứ.

- Bye, hẹn… gặp lại… em.

Đúng 8 giờ, Bách có mặt ở quán cà phê Passion. Mai Thanh đã ngồi sẵn ở một ghế ngoài ban công tầng hai, khuôn mặt bất động hướng xuống dòng người nườm nượp dưới đường cái. Lần thứ hai trong ngày, Bách sững sờ. Cô đồng nghiệp lạnh băng của anh mặc chiếc quần bó màu đỏ rực ngắn đến mắt cá chân và chiếc áo thụng đen xẻ dọc cánh tay có những bông hướng dương màu đỏ rất to. Trên đầu cô buộc một chiếc khăn có cùng hoa văn để chặn mái tóc dày đang xoã xuống ngang lưng. Bất thần Mai Anh quay lại như thể đôi mắt của cô được đặt sau lưng và sự trầm ngâm vừa rồi chỉ là để làm dáng. Khuôn mặt cô cũng được trang điểm hết sức cầu kỳ.

- Sao anh không ngồi xuống, anh đến từ lúc nào vậy? - Mai Thanh ngạc nhiên.

- Tôi sợ mình nhìn nhầm, biết đâu lại ngồi nhầm với một người mẫu của nhóm Elite. - Bách lúng túng giấu hai tay sau lưng.

- Trông anh cũng đâu có khác gì vừa bước ra trong phim Tốc độ, áo body, quần túi hộp, kính móc sau gáy.

Bách cười ngượng nghịu, chân tay anh thừa hết ra. Anh cảm thấy kế hoạch của mình chưa kịp bắt đầu đã sắp đổ bể đến nơi. Bách đặt bó hoa hồng vàng đang giấu sau lưng lên bàn.

- Gì vậy? - Mai Thanh nhướng mắt ngạc nhiên.

- Cho em.

- Nhân dịp gì? Hôm sinh nhật em đã được tặng rồi mà.

- Anh xin lỗi vì hôm đó đã quá lời. Thời gian vừa rồi xảy ra nhiều chuyện khiến anh bị mất cân bằng.
Mai Thanh có vẻ cảm động, điều đó chỉ thoáng qua hoặc do Bách tưởng tượng ra thế, cô đỡ lấy bó hoa và cười lich sự.

- Em đâu có giận. Em sợ anh giận là nhiều.

Họ bắt đầu nói chuyện vu vơ về một bộ phim hành động đang chiếu ở rạp mà cả hai đều biết chắc sẽ không bao giờ xem, về loại giấy bạc mới mà người ta đồn đại chuẩn bị lưu hành, và về cơn bão số 3 sắp tràn vào Vịnh Bắc Bộ, chỉ nội ngày mai sẽ quét qua thành phố.

- Tại sao em làm nghề này, làm một top model chẳng tốt hơn không? - Bách chuyển chủ đề, giọng khen nịnh.

- Trước đây chị gái em học luật hình sự. Chị hơn em hai tuổi, hai chị em thân nhau như bạn. Học gần hết năm thứ nhất thì chị mất.

Bách bắt đầu hình dung ra một kịch bản. Cô chị gái trong một lần đạp xe từ trường về nhà bị một nhóm thanh niên lạng lách tông phải. Cô ta chấn thương sọ não rồi chết trong lúc tuổi thanh xuân phơi phới, còn thủ phạm thì trốn mất. Pháp luật tắc trách. Cô em gái thương tiếc nên mới đăng ký học ngành an ninh với ước mơ sau này sẽ lấy công bằng cho xã hội.

- Chị gái em mất như thế nào? Tai nạn giao thông? - Bách phỏng đoán.

- Không. - Mai Thanh cụp đôi mắt có hàng lông mi cong vút.

Bách ngạc nhiên trên đời này lại những người con gái được người khác công nhận là đẹp chỉ sau hàng chục lần tiếp xúc. Mai Thanh miệng rộng, mặt hơi xương, một vẻ đẹp đầy cá tính khiến người khác phải bối rối.

- Không phải… - Cô thì thầm. - Chết đuối. Chị ấy bị Nước cuốn đi.

- …

- Hôm ấy hai chị em đi chơi sông Đà. Chị ấy mặc áo dài tay nên vô tình đến tận lúc đó em mới để ý chị có chiếc vòng màu xanh lam rất đẹp. Hai chị em ăn cùng, ngủ cùng, chơi cùng, chỉ không gặp nhau lúc đi học mà thôi, chị ấy mới có một sợi tóc ngứa em cũng biết, cớ sao chiếc vòng đẹp như vậy mà em lại không nhìn thấy. Mua ở đâu? Ai cho? Em đã hỏi riết như vậy nhưng chị ấy nhất định không nói. Sau đó em mới hỏi xin chị chiếc vòng ấy. Chị lúng túng, hơi tái mặt đi và từ chối. Em đã vô cùng tức giận. Hồi bé em là một đứa trẻ ốm yếu nên bố mẹ cưng chiều hết mực. Bố mẹ em luôn dặn chị cố gắng chiều theo mọi sở thích của em, đừng làm em giận, nhưng chẳng cần dặn thì chị ấy cũng làm thế. Chị ấy Yêu quý em tuyệt đối, vậy mà lại từ chối một chiếc vòng.

Em quay đi chỗ khác không thèm nói chuyện. Chị ấy mới đành phải thú nhận chiếc vòng là do bạn trai tặng. Em mới cười nhạt nói rằng đó là chiếc vòng hết sức rẻ tiền, đẹp thì có đẹp nhưng món quà tỏ tình thì không thể đơn giản như thế. Chị sốt sắng giải thích đấy là một thứ đồ trang sức cổ, anh ấy đã Tìm thấy nó ở một cửa hàng cũ trong đợt đi thực tập ở Tây Tạng. Em xem này, nó làm bằng loại đá đặc biệt, không vỡ được đâu, búa đập cũng không vỡ. Làm gì có chuyện ấy, chỉ rơi cái là vỡ. Em giằng lấy chiếc vòng và quẳng xuống bờ sông. Lúc ấy bọn em đang đứng trên cao, chiếc vòng rơi xuống những mỏm đá ven bờ. Đấy quả là một chiếc vòng quý, dưới ánh mặt trời nó phát ra những tia sáng xanh mà tít từ trên cao cũng có thể nhìn thấy. Em cười vang lên: Không vỡ, nhưng có thể bị mẻ rồi. Chị xuống mà xem, vòng quý đã bị mẻ rồi.

Chị ấy hốt hoảng vòng xuống bên dưới. Em khoái trá nhìn chị ấy mồ hôi mồ kê nhễ nhại mò mẫm trên những tảng đá. Lúc chị ấy ra đến mỏm đá ngoài cùng và chuẩn bị chạm tay được vào chiếc vòng, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng mà đến bây giờ em vẫn còn cảm thấy nó. Tất cả diễn ra rất nhanh. Chân chị ấy trượt vào một đám rêu ướt, cả thân hình… bị đám bọt đục ngầu nuốt chửng… xung quanh không có một ai. Ba ngày sau mới tìm thấy xác chị ấy dạt vào bờ…

Mai Thanh mở to mắt nhìn Bách hãi hùng như thể khuôn mặt anh chính là hình ảnh người chị vừa bị sóng đánh dạt vào bờ cát.

- Lỗi là tại em. Tại em. Tại em mà chị ấy mới…

- Không.
- Bách thở mạnh. - Em không có lỗi gì. Đôi khi con người ta cũng hay sơ sảy và gặp đáng tiếc vì một chuyện rất nhỏ. Biết đâu không phải vì chiếc vòng mà sau đó hai chị em xuống sát bờ chụp ảnh và vì thiếu cẩn thận, chị em sẽ lại bị trượt chân.

- Không… anh không biết. - Giọng Mai Thanh run run. Bách chưa từng nghe người nào dồn hết cảm xúc vào giọng nói một cách tương tự. - Em đã ghen tị với chiếc vòng. Em đã ghen tị vì người ấy không thuộc về em. Em đã muốn vứt chiếc vòng xuống vực nước xoáy nhưng không ngờ nó lại mắc trên mỏm đá. Định mệnh muốn hành hạ em. Cái chết thật đáng sợ. Chị ấy vừa ngồi cạnh em, mồ hôi lấm tấm thành từng giọt to trên trán, vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, chị ấy biến mất vào những xoáy nước đục ngầu. 11 năm qua rồi em vẫn không thể quên được hình ảnh ấy.

Bách lặng người. Cái chết thật đáng sợ, lần đầu tiên anh cảm thấy điều đó khi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Huy. Anh cố tình không nghĩ đến mọt thứ cảm giác vô hình làm anh luôn cảm thấy tội lỗi, nhưng nó cứ luẩn quẩn như những mảnh vụn màu đen gai góc đâm vào từng tế bào đau nhói. Anh chẳng từng ghen tị với người bạn duy nhất của anh đấy sao, và đã chẳng hề nhận ra những ý nghĩ không lành mạnh cho đến tận ngày Huy im lặng vĩnh viễn. Bách nói một câu vô nghĩa.

- Chuyện cũng đã qua lâu rồi.

- Anh biết không,
- Mai Thanh như không hề để ý đến Bách, mà thực ra cô cũng chỉ cần một thực thể để giãi bày, có thể là một người biết nói năng, cử động là được, những điều mà chính cô muốn chôn vùi trong lớp tro tàn của quá khứ. - Không một ai ngoài em biết được những điều này. Em đến phát điên vì nó. Bố mẹ em chỉ nghĩ đơn giản là một sự không may đau đớn theo lời kể của em. Chiếc vòng bị rơi và chị ấy đuổi theo để nhặt. Cả người kia cũng nghĩ thế.
- …
- Trước đây, em vẫn chế giễu chị ấy chọn ngành học khô khan. Rồi sau này chị sẽ toàn bắt tay bắt chân với đám đầu trộm đuôi cướp. Em trêu thế. Chị ấy cũng đùa rằng em nên đăng ký vào trường an ninh để sau này hai chị em có hội, tha hồ tả xung hữu đột. Em bảo không đời nào. Em vẫn mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang. Thế giới sau này của em sẽ là sàn catwalk, các tạp chí hàng đầu và những cô người mẫu xinh đẹp. Nhưng sau đó… em đã quay ngoắt sang một ngành học mà em căm ghét, với những môn học em hoàn toàn mù tịt. Đã gần đến kỳ thi, vậy mà em vẫn thay đổi môn học hoàn toàn, ngồi trong căn gác xép nóng nực từ sáng chí tối, đạp xe đi học thêm dưới trời rét cắt da cắt thịt như một sự hành xác. Em cam tâm làm những điều mà em căm ghét nhất trong suốt quãng đời còn lại. Em làm mọi việc với những thành tích xuất sắc nhất, để hành hạ mình. Ngoài việc đó ra, thì em không biết làm điều gì để tự trừng phạt.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:42
Giới thiệu: Bách nhìn dãy hành lang vắng ngắt rồi cẩn trọng đóng chặt cửa lại. Giờ này cả phòng đã về hết. Sau một ngày họp hành và làm những công việc trả nợ cho buổi chiều vắng mặt hôm qua, giờ Bách mới có thời gian kiểm tra lại những ghi chép tại Trại Hoa Đỏ. Cuốn sổ tay của anh kín đặc chữ.
10:45
Giới thiệu: Người kia thôi cười, anh ta tiến lại gần Bách, miệng phả ra mùi thuốc lào nồng nặc. - Sao? Ông tưởng ông là cái gì mà đến đây dạy bảo chúng tôi. Tôi nói cho mà biết nhá. Phép vua thua lệ làng nhá. Ông có nguyên tắc của ông, chúng tôi có nguyên tắc của chúng tôi. Chúng tôi đã đến đây lập biên bản, xem xét thi thể nạn nhân thấy không có điều gì khả nghi, thế thì chôn thôi. Cứ đúng nguyên tắc
10:19
Giới thiệu: Bách dường như cũng đang bị Vĩ dẫn dụ vào những câu chuyện kỳ dị kia. Anh im lặng không nói gì. Bất thần, một tiếng cười ré man dại ngay trên đầu Bách. Anh rùng mình ớn lạnh. Vĩ cũng giật bắn mình.
11:58
Giới thiệu: Đúng 15 giờ 30, Bách đã nhìn thấy nhà hàng cơm phở hôm anh và các đồng nghiệp dừng lại để ăn trưa. Bách cho xe đi hết địa phận của cái thị trấn ảm đạm này và bắt đầu giảm tốc độ trên chặng đường đồi núi. Đúng lúc đó, điện thoại của Bách đổ chuông.
13:13
Giới thiệu: Quán bia Legend với tiếng ồn ào không thể thoát ra ngoài dễ khiến những người không quen phải ngợp tai. Quán thụt sâu xuống so với mặt đất chừng nửa mét cho ra vẻ giống cái hầm, và những thùng bia khổng lồ trắng bạc dựng trong góc hoàn tất một cảnh quan thi vị cho những con nghiện.
11:33
Giới thiệu: Vĩ mở to mắt chờ đợi, vốn tiếng Kinh của Di không nhiều nhưng cô đoán rằng “nó” ở đây là một vật gì đó rất đặc biệt, rất quan trọng và Di đang cố gắng giải thích. Tuy nhiên, Vĩ chưa biết “nó” thuộc phạm trù gì để có thể gợi ý cho Di.
11:14
Giới thiệu: Kể từ đêm khánh thành Trại Hoa Đỏ, Vĩ như người mất hồn. Tuy nhiên trạng thái suy sụp trong cô dần biến đổi. Chỉ vài ngày trước thôi, không khí thù địch vô hình ở cái trang trại này như muốn xua Vĩ về thành phố, nhưng giờ cũng lại chính nó níu kéo cô ở lại.
12:13
Giới thiệu: Đám thực khách lao xao và dạt lùi về một phía. Một hình nhân đen đúa nhảy vọt vào trong phòng và gào thét bằng những âm thanh khó hiểu. Chẳng khó khăn gì để nhận ra bóng người đã làm anh mất tay lái lúc gần vào đến cổng Trại Hoa Đỏ.
11:01
Giới thiệu: Bách bước vào nhà trong, vốn không quen với đám đông và những buổi tiệc tùng, anh hơi chững lại bởi những vị khách dáng vẻ sang trọng cầm trên tay những li sâm panh mà thứ cồn nhẹ trong đó đang ánh lên dưới ngọn đèn vàng rực rỡ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - howtogeek.com - biobiochile.cl - cbc.ca - lolwot.com - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au