Radio Trại hoa đỏ (Phần 36) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 17:34

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 36)

588
Share Facebook
Tác giả: Dili Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: QuangVA Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:07 Dung lượng: 13.9 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Cửa ra vào ngôi nhà đóng im ỉm. Vĩ giật mình. Bữa trước khi đến đây cô đã mở nó ra. Vậy thì ai đã đóng nó lại? Có thể người đàn bà thổi sáo vẫn qua lại nơi này và muốn giữ nguyên sự bình yên cho những linh hồn xưa cũ, hoặc biết đâu chính là nơi trú ẩn của lão thầy mo.

71 track
Giới thiệu: Cửa ra vào ngôi nhà đóng im ỉm. Vĩ giật mình. Bữa trước khi đến đây cô đã mở nó ra. Vậy thì ai đã đóng nó lại? Có thể người đàn bà thổi sáo vẫn qua lại nơi này và muốn giữ nguyên sự bình yên cho những linh hồn xưa cũ, hoặc biết đâu chính là nơi trú ẩn của lão thầy mo.

Trại hoa đỏ

Nghĩ đến đó, trán cô rịn mồ hôi. Vĩ thì thầm với Bảo.

- Con đứng ngoài này đợi mẹ.

- Không, con đi với mẹ
. - Bé Bảo sợ hãi càng túm chặt lấy Vĩ.

- Mẹ chỉ vào trong nhà kia thôi. Trong đó bẩn thỉu và tối tăm, con đứng ngoài sân này canh gác cho mẹ. Nghe thấy từ “canh gác”, mặt mũi cậu bé trở nên tươi tỉnh. Nó đứng thẳng người và ngay lập tức buông tay mẹ.

1167-trai-hoa-do-phan-36-1.jpg
Trại hoa đỏ.

- Mẹ vào đi, con sẽ đứng đây bảo vệ.

- Nếu có người đến,
con kêu to lên cho mẹ biết. - Vĩ nhìn bao quát khắp mặt sân và cảm thấy yên tâm. - Nếu con nghe thấy tiếng chim giống ban nãy, cũng đừng sợ nhé.

- Vâng, con chẳng sợ gì hết. - Bảo nói to để át đi Sự căng thẳng.

Vĩ đẩy nhẹ cánh cửa. Nó vẫn rít lên một tiếng ghê rợn hệt lần trước. Từ trong nhà phả ra hơi lạnh và mùi ẩm mốc lưu cữu. Hôm nay trời nắng, nhưng ánh sáng hắt vào chỉ đủ để Vĩ nhìn thấy đường đi. Cô tiến thẳng vào lối hành lang trước mặt để mở cửa thông ra sân giữa, quen thuộc như thể chính cô đã từng ở nơi này. Khi Vĩ mở cánh cửa thứ hai, cô thấy trời đất tối sầm và gió rít ào ào trên những cành cây lá trắng đang xoà tán lên mái nhà. Bầu trời vần vũ mây đen báo hiệu một cơn giông khủng khiếp sắp càn qua vùng. Cô thấy mình như đang ở trong một bộ phim khoa học viễn tưởng. Cánh cửa bên này là một cánh đồng ngập nắng, nhưng chỉ mở sang phía bên kia là đại ngàn heo hút và vực thẳm hư vô. Ở cửa trước, bé Bảo khum bàn tay bé nhỏ để che cơn lốc bụi đang tạt vào mắt, tay kia vẫy vẫy ý nói Mẹ cứ yên tâm.

Vĩ ngần ngừ nhìn những cánh cửa đóng kín của dãy nhà sau. Cô mới chỉ khám phá vài căn phòng trước mặt đã đủ thấy ớn lạnh rồi, phần còn lại ẩn chứa những gì bên trong, cô không lường trước được, nhưng trực giác chỉ dẫn những sự chẳng lành. Tốt hơn hết, Vĩ nên cùng bé Bảo quay về trang trại may ra thoát kịp cơn giông. Nghĩ đến đó, cô vội vàng trở lại. Lúc đi ngang qua một căn phòng, cô giật bắn mình vì một bóng đen bất động trên chiếc giường đá còn sót lại trong phòng. Màu trắng nhờ ở phần trên giúp cô nhận biết đó là một khuôn mặt người. Bóng đen cất giọng lơ lớ quen thuộc.

- Cơn giông to như vậy nhưng còn rất lâu mới mưa được.

Vĩ kinh ngạc nhìn hình nhân tiến dần ra khung cửa. Người đàn bà thổi sáo hôm trước, lưng vẫn đeo một gùi lá.

- Lần nào chị cũng làm tôi sợ. Sao chị biết?

- Dễ thôi mà, chúng tôi chẳng còn cách nào dự báo thời tiết ngoài kinh nghiệm. Sau cơn giông này, trời sẽ còn yên lặng rất lâu mới đổ mưa.

- Tôi có điều này muốn hỏi chị, tôi không cho rằng tình cờ chút nào. Tháng vừa rồi trong trang trại của tôi đã có ba người chết, và hễ lần nào điều đó sắp xảy ra, tôi đều nghe thấy tiếng sáo của chị. Có phải là điềm báo không? Chị đã nhìn thấy trước điều đó, đúng không?


Người đàn bà thở dài. Khuôn mặt trắng bệch của chị ta thoắt nhăn nhúm như một bà già sáu mươi.

- Phải, tôi đã nhìn thấy.

- Tại sao chị không nói trước với tôi?

- Tôi đã nói trước với cô rồi.
- Người đàn bà mân mê cây sáo trên tay. - Lần trước, tôi đã Yêu cầu cô quay về.

- Chị nói đúng. - Vĩ bật khóc, cô nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng trôi vùn vụt trong óc như một thước phim tua nhanh, những hình ảnh đảo đi đảo lại tra tấn cô không khác nào khi cô đang đối diện với nó. - Lẽ ra tôi nên quay trở về, tôi nên kiên quyết quay trở về.

- Con người ta lẽ ra có nhiều điều không nên làm. Có nhiều điều lẽ ra cô không nên làm, nó đẩy cô song hành cùng tội lỗi.

- Chị nói gì, tôi không hiểu?

- Rồi cô sẽ tự hiểu.
- Khuôn mặt người phụ nữ đối diện cô bình thản trở lại, đẹp lạnh lẽo như được tạc từ một phiến thạch cao.

- Chị nói đúng, tôi nên quay về. Ngày mai tôi sẽ về thành phố, về nhà.

- Nơi nào an toàn nhất sẽ là nhà của cô, nhưng cô không thể về được.

- Tại sao, chị vẫn khuyên tôi nên về kia mà?

- Cô cần phải biết sự thật.

- Sự thật nào? Cái trang trại này có liên quan gì đến tôi ngoài tư cách là một thứ tài sản.


- Mọi thứ đều liên quan đến cô, đó chính là định mệnh.

Vĩ hít một hơi dài.

- Chị biết một điều gì đó?

Người đàn bà không nói gì, chị ta đưa cây sáo lên môi và thổi bản nhạc não nùng quen thuộc. Chị ta thổi sáo ngay trước mặt Vĩ, nhưng âm thanh của nó vẫn xa xôi hệt như khi Vĩ lắng tai nghe từ trang trại.

- Chị nói đi nào. - Vĩ gắt lên. - Nếu chị biết điều gì đó mà không nói thì thật là độc ác. Cái điều liên quan đến tôi ấy, tôi không thích trò chuyện kiểu nửa vời thế này.

- Con người vốn độc ác. Cô hãy tự nhìn bằng đôi mắt của mình. Điều đó tốt hơn cho cô.

Vĩ thì thào.

- Cái chết vẫn còn đang tiếp diễn?

Người đàn bà không nói gì. Nhưng khuôn mặt của chị ta biểu lộ thái độ không phải đối. Vĩ gào lên.

- Chị thật là quái đản. Hoặc là chị đang doạ tôi, hoặc chị biết một sự thật nào đó mà làm ngơ. Cả hai trường hợp đều xấu xa như nhau.

- Tôi nói ra sẽ chẳng thay đổi được gì, mà còn khiến sự thể tồi tệ hơn.

- Nghĩa là thế nào, chị càng nói càng khiến tôi khó chịu. Thật chẳng đáng vượt cả quãng đường rừng để nghe úp úp mở mở thế này.


Những giọt Nước mắt ứa ra trên hai tròng mắt đen của người đàn bà, chúng trong suốt như vô thực.

- Nếu có thể ngăn cản được điều gì, tôi đã làm việc ấy từ lâu rồi. Tôi đã cố gắng mà không thể. Chẳng thay đổi được điều gì. Tôi đã chứng kiến mà bất lực, tôi đã nhìn thấy trước mà bất lực.

- Vậy chị muốn tôi ở lại. Chị đã chẳng thay đổi được điều gì, còn tôi có thể làm được việc ấy hay sao?

- Cô có thế làm được
. - Người đàn bà nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt đen sầu thảm. Vĩ không bao giờ quên được đôi mắt ấy và cô cũng không biết rằng đó chính là lần cuối cùng cô được đối diện với người đàn bà kỳ lạ. - Bởi vì con người ta không thể thay đổi được số mệnh của người khác nhưng có thể làm chủ được định mệnh của mình.

- Chị nói rằng tôi cũng sẽ phải chết… ngay tại nơi này.

- Tôi không biết, điều đó tự cô có thể quyết định.

- Nếu nguy hiểm đến vậy thì tôi sẽ quay trở về thành phố.
- Vĩ khôn khéo đưa đẩy câu chuyện. Nhưng chị ta dường như đọc hết ý nghĩ trong đầu cô, chị ta nhét cây sáo vào gùi rồi đi vào sân giữa. Vĩ kiên quyết đi theo. - Ngay sáng ngày mai tôi sẽ quay về nhà, thế là hết chuyện.

Người đàn bà đang lúi húi hái những lá cây mọc chen giữa đám cỏ dại, đầu vẫn không ngẩng lên.

- Cô không thể, và cũng không nên quay về. Hãy ở lại và chứng kiến.

Vĩ biết rằng câu chuyện đưa đi đẩy lại cũng sẽ chỉ có thế. Cô nhún vai và quay đi.

- Vậy thì chào chị, hy vọng không còn phải nghe thấy những tiếng sáo xúi quẩy của chị nữa.

Người đàn bà nói vọng ra.

- Cô sẽ không phải nghe thấy nữa đâu, tôi hứa đấy.

Lúc đi ra phòng chính, cô đâm bổ vào bé Bảo.

- Mẹ đã dặn con đứng đợi mà. Lính gác bỏ vị trí nhé.

- Con nghe thấy tiếng mẹ nói chuyện, mẹ vừa nói với ai đấy.

- À, một người quen. Bác ấy vẫn thổi sáo cho mẹ con mình nghe, nhưng mẹ ớn nghe sáo lắm rồi, con vào chào bác ấy một câu rồi mình về không trời mưa to mất.

- Vâng ạ.
- Bé Bảo chạy vụt vào nhà trong vẻ hớn hở hệt một chú lính gác hết giờ làm việc, nay đã được tự do co duỗi chân cẳng.

Vĩ ra sân trước chăm chú quan sát màu sắc của bầu trời. “Chị ta nói đúng”, cô nghĩ bụng, “Trời thế này còn lâu mới mưa được, nhưng đã mưa chắc trôi nhà trôi cửa”. Cô cúi xuống buộc lại dây giày và ngay tức thì thấy bóng bé Bảo vọt qua cánh cửa. Khuôn mặt nó tái xanh như máu ở trong cơ thể đã bị rút hết ra ngoài. Cô ôm chặt lấy đứa con trai yêu quý. Người nó mềm oặt rũ xuống tay cô.

- Trời ơi, sao thế con? - Vĩ cũng run rẩy không kém bé Bảo. Cô cảm nhận được trống ngực thằng bé đang đập vội vã và nỗi sợ hãi từ bé Bảo đã lan toả sang cô. Cổ họng Vĩ nghẹn lại. - Mẹ đang ở bên cạnh con. Nói đi, điều gì làm con sợ?

Đôi mắt Bảo nhắm nghiền như muốn xua hết nỗi kinh hoàng. Giọng nó thổn thức.

- Ở trong ấy…

- Sao?

- Người trong ấy…

- Người nào?

- Người có cây sáo…
Bà ấy có hàng chục lỗ thủng trên người… Máu tuôn ra… Vĩ bế thốc bé Bảo chạy băng xuống con đường rừng. Máu trong người cô đông cứng, nhưng cô chạy mà không ngoái đầu lại, như đang trong một cơn ác mộng vẫn ám ảnh hằng đêm.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:09
Giới thiệu: Vĩ choàng mở mắt. Cô đang ngủ rất say, nhưng có một thứ gì đó thúc bách cô thức dậy. Vĩ thấy nặng đầu. Những giấc ngủ trưa hè oi ả thế này thật là lợi bất cập hại, nhưng ngày trên vùng cao dài dằng dặc, ngủ là một cách giết thời gian và định thần tâm trí sau những gì đã xảy ra.
14:09
Giới thiệu: Sau câu đó, họ im lặng nhìn nhau, uống cà phê và vô thức nghe tiếng Flamenco dập dồn phát ra từ chiếc loa thùng. Họ chia tay nhau và ra về. Bách hoàn toàn quên mất kế hoạch “vĩ đại” của mình.
15:09
Giới thiệu: Bách đến cơ quan từ rất sớm, anh vào phòng họp ngồi chờ sẵn. Sáng nay cả phòng được thông báo sẽ có cuộc họp khẩn. Các đồng nghiệp của anh lục tục bước vào. Mai Thanh hôm nay mặc một chiếc áo thun ôm sát màu hồng đất và chiếc váy lụa chấm nhỏ xíu.
13:06
Giới thiệu: Người phiên dịch sau vài giây lặng người mới cất lời dịch lại. Ma rừng có mặt trong tất cả đầu óc con người. Trung tá Phả: Thế là thế nào?
12:42
Giới thiệu: Bách nhìn dãy hành lang vắng ngắt rồi cẩn trọng đóng chặt cửa lại. Giờ này cả phòng đã về hết. Sau một ngày họp hành và làm những công việc trả nợ cho buổi chiều vắng mặt hôm qua, giờ Bách mới có thời gian kiểm tra lại những ghi chép tại Trại Hoa Đỏ. Cuốn sổ tay của anh kín đặc chữ.
10:45
Giới thiệu: Người kia thôi cười, anh ta tiến lại gần Bách, miệng phả ra mùi thuốc lào nồng nặc. - Sao? Ông tưởng ông là cái gì mà đến đây dạy bảo chúng tôi. Tôi nói cho mà biết nhá. Phép vua thua lệ làng nhá. Ông có nguyên tắc của ông, chúng tôi có nguyên tắc của chúng tôi. Chúng tôi đã đến đây lập biên bản, xem xét thi thể nạn nhân thấy không có điều gì khả nghi, thế thì chôn thôi. Cứ đúng nguyên tắc
10:19
Giới thiệu: Bách dường như cũng đang bị Vĩ dẫn dụ vào những câu chuyện kỳ dị kia. Anh im lặng không nói gì. Bất thần, một tiếng cười ré man dại ngay trên đầu Bách. Anh rùng mình ớn lạnh. Vĩ cũng giật bắn mình.
11:58
Giới thiệu: Đúng 15 giờ 30, Bách đã nhìn thấy nhà hàng cơm phở hôm anh và các đồng nghiệp dừng lại để ăn trưa. Bách cho xe đi hết địa phận của cái thị trấn ảm đạm này và bắt đầu giảm tốc độ trên chặng đường đồi núi. Đúng lúc đó, điện thoại của Bách đổ chuông.
13:13
Giới thiệu: Quán bia Legend với tiếng ồn ào không thể thoát ra ngoài dễ khiến những người không quen phải ngợp tai. Quán thụt sâu xuống so với mặt đất chừng nửa mét cho ra vẻ giống cái hầm, và những thùng bia khổng lồ trắng bạc dựng trong góc hoàn tất một cảnh quan thi vị cho những con nghiện.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express