Radio Trại hoa đỏ (Phần 4) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 13:48

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 4)

1411
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đặng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 22:28 Dung lượng: 30.87 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chị ta lại dẫn hai mẹ con Vĩ vòng ra đằng sau nhà. Ở đó có cái chậu nhôm nhỏ hứng sẵn dưới một ống giang. Bản này không có giếng, và người ta đã tự tạo một đường ống nước bằng những ống giang ghép vào nhau. Đầu kia có thể là một con suối nào đó. Ráy kéo chiếc cần gạt, nước từ trong ống ùa ra, chảy đầy chiếc chậu nhôm.

71 track
Giới thiệu: Chị ta lại dẫn hai mẹ con Vĩ vòng ra đằng sau nhà. Ở đó có cái chậu nhôm nhỏ hứng sẵn dưới một ống giang. Bản này không có giếng, và người ta đã tự tạo một đường ống nước bằng những ống giang ghép vào nhau. Đầu kia có thể là một con suối nào đó. Ráy kéo chiếc cần gạt, nước từ trong ống ùa ra, chảy đầy chiếc chậu nhôm.

Trại hoa đỏ

Vĩ chưa kịp nói gì thì bé Bảo đã té Nước lên hai cẳng tay gầy gò và đôi bàn chân cáu bẩn đầy bùn đất. Vĩ nhúng tay xuống chậu nước. Làn nước lạnh toát làm cô rùng mình. Bóng đêm ùa xuống ngày một dày đặc khiến chậu nước đen sẫm lại.

Cô vã nước lên mặt, nhắm chặt mắt để tránh nước. Vĩ thấy mọi thứ tối sầm và hẫng vào một hố đen sâu thẳm. Người đàn bà với hàng chục vết dao đâm trên ngực đang nhìn cô bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy máu. Vĩ cuống cuồng mở choàng mắt. Nước lạnh tràn vào mắt cô cay xè. Cô vội vàng thấm nước bằng chiếc khăn bông có mùi ngai ngái mà Ráy vừa đưa cho rồi kéo bé Bảo đi. Cô gặp Lưu ở sân. Anh đang ngồi trước một đống lửa to, trên có con gà xiên đã bắt lửa sém vàng. Lưu có vẻ chăm chú và thú vị với công việc đang làm, còn Bảo thì nhảy nhót xung quanh đống lửa, cũng phấn chấn không kém.

1135-trai-hoa-do-phan-4-1.jpg
Trại hoa đỏ

Vĩ đứng đằng sau lưng chồng, không biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào. Những đốm lửa thi thoảng sém vào lá khô nổ kêu lách tách tươi vui và toả màu vàng cam rực rỡ lên khuôn mặt Lưu và bé Bảo.

- Anh Lưu…em…

- Ừ, em ngồi xuống đây. Gà chuẩn bị được rồi.

- Em định nói chuyện này.

- Có chuyện gì thế? Em thấy không, từ hồi mình lấy nhau đến giờ, chưa bao giờ được hưởng một không khí tuyệt vời như thế này.

- Em nghĩ mình không nên mua cái trang trại này.
- Vĩ hít một hơi thật sâu.

- Sao? - Lưu tròn mắt nhìn vợ, và bé Bảo nhân cơ hội đó xoay tròn xiên gà bắc trên hai que cời sắt. - Em bảo gì?

- Em nghĩ… cái trang trại này… xa xôi và thiếu tiện nghi.

Vĩ băn khoăn không biết nên giải thích với Lưu thế nào. Câu chuyện của Ráy, những lời nói mơ hồ của chị ta và một cảm giác bất an không rõ ràng sẽ chỉ khiến Lưu phì cười. Đúng là Lưu có vẻ như không hề để ý đến những lời vừa rồi của vợ thật. Anh mải đảo lại con gà vừa bị bé Bảo suýt làm sém đen.

- Cái nhà kia anh đàm phán đến đâu rồi? - Vĩ đột ngột đổi chủ đề.

- Vẫn thế, họ không đồng ý. Họ đã ăn sâu bén rễ nơi này và đang cho rằng nếu họ không chịu chuyển đi thì mình sẽ từ bỏ ý định.

- Vậy anh định thế nào?
- Mắt Vĩ ánh lên vẻ hy vọng.

- Chẳng thế nào. Nếu họ không chuyển đi, thì cứ để họ ở lại. Đằng nào anh cũng mời một vài người ở lại. Mình cần người làm và trông nom trang trại. Không dễ gì Tìm được người chịu lên cái nơi khỉ ho cò gáy này để làm việc đâu. Với lại, cái nhà đó ở khuất sau rẻo đất nên cũng không ảnh hưởng gì lắm đến cảnh quan. Cứ để cho nó tồn tại.

Vĩ im lặng. Cô không còn lý do gì để thuyết phục chồng nữa. Anh đã có nhã ý tặng cô một món quà mà bất kỳ người vợ nào cũng đều mơ ước, còn những lý lẽ của cô lại quá mơ hồ. Vĩ giúp chồng lật con gà. Bất chợt một cơn gió ùa qua khiến tạt sang phải, sang trái rồi bốc lên cao. Nó bắt đầu sém vào con gà. Vĩ cuống lên định nhấc chiếc que cời ra, và trong lúc vội vã, xiên gà đã hất ngược vào tay cô. Những giọt mỡ đang ứa ra để lại một vệt rát bỏng trên mu bàn tay. Cô kêu lên khe khẽ. Vết bỏng nhanh chóng thành hình một quầng đỏ rất to. Vĩ nhớ rằng mình có một tuýp thuốc mỡ trong túi thuốc trên xe. Cô ra mở cửa xe và nhanh chóng tìm thấy nó trong cốp nhỏ.

Lớp thuốc mỡ làm bàn tay cô dịu hẳn đi. Khi Vĩ quay trở lại đống lửa và định nói cho Lưu biết rằng vết bỏng của cô đã ổn, cô bỗng thấy ớn lạnh sống lưng. Có một thứ gì đó vẫn đang theo dõi họ từ trong những lùm cây mờ ám, là kẻ đeo đẳng cô suốt từ lúc cô xuất hiện ở đây. Vĩ bíu lấy khuỷu tay chồng.

- Anh… nhìn kìa.

Gã điên đang nấp sau một thân cây to gộc và giương mắt nhìn họ chòng chọc. Lần này thì Lưu tức giận thực sự. Anh cầm một cành củi đang bén cháy và ném mạnh về phía kẻ điên loạn. Vẻ như Lưu đã ném trúng một bộ phận nào đó trên cơ thể gã.

Vĩ thấy gã rên lên rồi biến mất trong bóng tối. Cô lo lắng.

- Nếu anh để lại ngôi nhà đó, nghĩa là… cả… nó cũng sẽ ở lại?

- Đành vậy thôi
. - Lưu thở dài - Nhưng em đừng lo. Ráy nói rằng không phải lúc nào nó cũng lên cơn. Bình thường nó cũng tỉnh táo như những người khác, với lại những lúc bệnh phát ra ngoài nó cũng không làm hại ai cả. Trông nó ghê vậy thôi, nhưng vô hại.

Lời giải thích của Lưu không làm Vĩ an tâm. Cảm giác bất an mơ hồ càng dâng lên làm ruột gan cô nóng như lửa đốt. Lưu đã xẻ xong con gà. Họ ăn tối nhanh chóng vì đã đói ngấu. Nồi cháo to mà Ráy vừa mang ra cũng cạn đáy trong phút chốc. Vĩ cảm thấy ngon miệng. Khí lạnh của núi rừng bắt đầu lan toả và thảng hoặc vài cơn gió buốt tràn qua át cả hơi ấm của đống lửa, tuy nhiên lại làm Vĩ thấy dễ chịu.

Cô lim dim mắt dựa vào vai Lưu. Trăng hạ tuần có hình lưỡi liềm mảnh và nhỏ xíu, được bao quanh bởi một đường viền mờ nhạt. Nó toả ánh nhờn nhợt trên bầu trời tối đen rồi hắt chút tàn sáng xuống những cánh rừng, song không đủ soi tỏ bất cứ vật gì. Phía bầu trời đằng xa, mà Vĩ chưa định được hướng Đông hay hướng Bắc, vẫn ngập một màu hồng quành quạch. Có thể ngày mai trời sẽ lại mưa. Màu hồng này báo hiệu thế. Cơn buồn ngủ đã kéo chùng mi mắt Vĩ, và cô bắt đầu nhìn mọi vật một cách không rõ ràng.

- Mấy giờ rồi anh?

- Tám giờ.

- Thế mà tưởng như nửa đêm ấy. Ở đây yên tĩnh thật.


Vĩ cố chống mắt nhìn sang Bảo. Thằng bé gần như ngủ gật bên cạnh đống lửa. Trong phút chốc, Vĩ tỉnh hẳn. Cô giục Lưu cho thằng bé đi ngủ. Lưu bế con trên tay định tiến về phía nhà Ráy. Giờ Vĩ mới chợt nhớ ra cái chuyện ban nãy. Cô đột ngột đề nghị.

- Em và con sẽ ngủ ngoài xe. Em ngại ngủ trong mấy cái nhà ấy lắm.

- Cũng được, nhưng hơi chật chội cho em. Còn anh thì chịu thôi. Anh to thế này
- Lưu cười lộ hàm
răng sáng bóng - Anh vào nhà trưởng bản ngủ vậy.

Lưu bế bé Bảo trở lại xe. Bảo đã ngủ ngay từ lúc Lưu vừa nhấc nó lên tay. Vĩ kê gối cho con trai nằm thoải mái trên băng sau còn mình lên ghế đằng trước. Lưu xoa tay.

- Em sáng kiến đấy. Thôi anh cũng đi ngủ đây, sau ngày hôm nay thì ai cũng đờ cả người ra rồi.

Lưu thò đầu vào xe hôn lên má vợ, “Chúc hai mẹ con ngủ ngon nhé”, rồi nhanh chóng khuất sau một ngôi nhà.

Dường như cả bản đã tắt đèn từ lúc họ còn ngồi ăn bên cạnh đống lửa. Phải rồi, ở đây không có gì để giải trí thì người ta đi ngủ từ chập tối là hợp lẽ. Nếu như không có ánh sáng toả ra từ trong xe, Vĩ dễ tưởng rằng mình đang rơi vào một quần thể sống thời tiền sử. Cô vặn chìa khoá, ánh đèn điện tắt ngấm, nhưng ngoài kia, đống lửa vẫn bốc lên cao ngút, toả màu vàng cam rực rỡ và thỉnh thoảng lại loé lên một tia lửa xanh tím trông rất vui mắt. Ngọn lửa nhảy nhót làm mắt Vĩ díu cả lại.

Những cơn gió mang hơi thở mát lạnh và mùi hương đặc trưng của rừng già lọt qua cửa kính xe đang mở hé khiến Vĩ chìm hẳn vào giấc ngủ không mộng mị.

Chừng rất lâu sau, Vĩ nghe thấy những âm thanh lao xao như tiếng cười nói. Khắp bản đèn điện sáng trưng đến chói mắt. Rất nhiều người đang tụ tập xung quanh. Họ đến từ những ngôi nhà trong bản, mặc các trang phục xủng xoẻng đầy vòng khuyên trên người. Họ hò reo và nói cười vui vẻ như thể đang chơi một trò gì đó. Vĩ nghe những âm thanh ồn ã nhưng lại loáng thoáng, không rõ ràng.

Rồng rắn lên mây
Có cây núc nắc
Có nhà khiển binh
Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không…

Cô rùng mình. Trò chơi đang vui vẻ, nhưng không rõ tại sao Vĩ thấy sống lưng mình gai lạnh. Thốt nhiên, cô nhìn thấy một người đàn bà tách ra khỏi đám đông. Cô ta đứng khá xa và đang nhìn Vĩ. Cô ta còn trẻ và đẹp, rất đẹp. Nhưng, cô ta có một vẻ quen thuộc mà Vĩ chưa định hình được. Vẻ quen thuộc của người đàn bà này khiến Vĩ thấy tò mò.

Cô tiến lại gần người đàn bà. Như chỉ chờ có thế, cô ta rảo bước nhanh về phía trước một chút rồi dừng lại vẻ đang chờ đợi. Vĩ vội vã bước theo để đuổi kịp người đàn bà. Ngay khi chỉ còn cách người kia chục sải chân thì cô ta lại đi tiếp. Người đàn bà có vóc dáng nhỏ bé nhưng tốc độ nhanh một cách đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, khi đã bỏ Vĩ một đoạn khá xa, cô ta lại dừng bước và nhìn Vĩ đầy giục giã. Song đến lần thứ ba Vĩ mừng thầm vì sắp đuổi kịp người đàn bà bí ẩn thì cô tiếp tục bị tụt lại đằng sau như thể một cuộc chơi ú tim.

Vĩ bắt đầu sốt ruột. Cô thấy mặt mình nóng bỏng, mạch đập trên thái dương rần rật hệt cảm giác khi Vĩ suýt đập tay lên vai đứa trẻ cuối cùng trong đoàn rồng rắn mà bị hụt mất. Cô bước nhanh hơn, gần như là chạy, nhưng bằng cách nào thì vẫn luôn bị kẻ đằng trước bỏ một đoạn khá xa. Song lần này, khoảng cách đã được thu hẹp lại, rất gần.

Người đàn bà chỉ còn cách Vĩ chừng ba bước chân nhưng cô ta không quay lại nhìn Vĩ nữa. Cô ta đứng xoay lưng lại, vì vậy không tài nào nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc bí ẩn kia. Vĩ tức điên người. Cô ta mặc bộ quần áo đen tuyền, và mái tóc đen thả chấm vai khiến cả thân hình lẫn vào bóng đêm. Trăng hạ tuần ánh lên những tia nhợt nhạt trên lớp áo đen kì quặc. Vĩ hít một hơi thật mạnh, chỉ còn hai bước chân nữa, Vĩ sẽ đập tay lên vai cô ta, bắt cô ta quay mặt lại, sẽ hỏi xem cô ta là ai, và tại sao lại bắt Vĩ đuổi theo một cách tức cười như thế.

Vĩ tiến thêm một bước. Cô thấy hơi lạnh từ đâu phả ra giá buốt. Cái thân hình nhỏ bé mặc áo đen vẫn quay lưng lại như trêu ngươi. Vĩ giơ tay lên, nhưng bàn tay cô chỉ lùa vào không khí. Người đàn bà đã biến mất như thể vừa tan lẫn vào màn đêm dày đặc. Vĩ bước tới bước lui, xung quanh cô chỉ toàn là những thân cây xù xì gớm ghiếc. Lúc này Vĩ mới nhận ra rằng mình đang ở giữa rừng già. Đám đông vui vẻ ban nãy cũng đã biến mất. Thì ra cô đã đi quá xa rồi. Người đàn bà kia đã lừa Vĩ. Và nếu cô ta lừa Vĩ, hẳn ý định của cô ta không tốt đẹp gì

Trăng hạ tuần vẫn hắt những tia lờ mờ mà khi xuyên qua tán lá rừng rậm rạp, chúng biến thành từng vệt vằn vện quái đản. Vĩ giẫm chân lên lớp lá mục ải đang toả mùi hăng hắc và ẩm mốc. Cô lần mò trong bóng tối, tay vịn vào những thân cây nhơm nhớp nhựa và sương đêm. Vẻ như một màn mây dày đặc đã bao phủ lấy mặt trăng và ngay cả những vệt vằn vện mờ nhạt cũng không còn nữa. Vĩ rơi vào bóng đêm đen đặc. Cô đã lạc đường hoàn toàn.

Cái ý nghĩ bị lạc đường giữa rừng già khiến Vĩ kinh hoảng. Cô cuống cuồng bước bừa lên phía trước. Thốt nhiên, Vĩ thấy quầng sáng xuyên qua những tán lá rừng đã quay trở lại. Một lối mòn hiện ra trước mặt cô. Vĩ vui mừng bước theo con đường ấy. Ánh sáng rõ dần dù trăng vẫn chỉ lờ mờ một hình lưỡi liềm nhỏ xíu. Cô nhìn thấy phía trước có một cái lán nhỏ, và kẻ vào người ra tấp nập. Cô định chào hỏi, nhưng vẻ vội vã, bận bịu của những người trong lán làm cô ngừng ngay lại. Dường như họ đang chuẩn bị đón ai đó.

Cô bước vào lán. Những người kia đang đứng thành một vòng tròn và chừa ra một khoảng trống ở giữa. Trong lán không có bất kỳ một loại đèn đuốc gì nhưng cô vẫn thấy đủ ánh sáng để quan sát hết mọi vật. Có lẽ bộ quần áo trắng tuyền của những người này đã toả ra một thứ ánh sáng đặc biệt. Trong đám đông có cả người già, người trẻ, đàn ông, đàn bà, nhưng không ai để ý gì đến cô, thậm chí như không nhìn thấy cô nữa thì phải.

Tiếng xôn xao bắt đầu rộ lên. Hình như cái người mà họ đang chờ đợi đã đến. Cô cũng ngó ra bên ngoài. Những người kia bê một vật gì đó được phủ tấm vải trắng. Họ để vào khoảng trống đã được định sẵn rồi xúm lại xung quanh. Vĩ cố lách vào giữa đám đông. Người ta từ từ lật tấm vải trắng. Một thân hình bất động phía bên dưới. Vĩ suýt kêu lên. Là người đàn bà ban nãy. Cô ta chết rồi sao? Khuôn mặt xinh đẹp lúc trước giờ xám ngoét lại, hai mắt nhắm nghiền. Tiếng ồn ã im bặt hẳn. Họ khoác cho cô ta một chiếc áo trắng. Bất thần cái thân hình kia đứng bật dậy. Cô ta tiến một bước về phía Vĩ, đôi mắt mở to đầy đe dọa.

- Cô hãy quay về đi… Về đi… Nguy hiểm đang đến rất gần. Hãy tỉnh táo. Cô đã làm một việc sai lầm. Hãy tỉnh táo. Về đi… về đi…

Người đàn bà thều thào, máu từ bên thái dương cô ta phút chốc tuôn chảy. Chúng chảy từng giọt xuống tấm áo trắng. Khuôn mặt người đàn bà thoắt biến đổi. Nó khô dần lại như xác ướp và trở nên ghê rợn. Những người trong lán giờ mới bắt đầu nhận ra Sự có mặt của cô. Họ quay lại và bao vây lấy cô. Vĩ lùi dần, lùi dần nhưng những cánh tay của họ đã bắt đầu vươn dài ra. Cô quay đầu ra cửa và lao đầu vào đêm đen.

Sương mù ẩm ướt đã bao phủ lên mọi cảnh vật và những tiếng rì rầm vẫn đuổi theo không dứt “Về đi… về đi… về đi”. Cô muốn hét lên mà cổ họng như bị ai ghìm giữ. Đôi chân nặng nề khiến cô chạy rất chậm. Bất ngờ trước mặt cô là vực thẳm. Vĩ bước hụt chân và lao thẳng xuống cái hố sâu khổng lồ. Mu bàn tay cô sượt phải một phiến đá ngọn rát bỏng.

Vĩ bừng tỉnh trống ngực đập thình thịch nhưng tri giác dần dần trở lại. Tay cô cảm nhận lớp da trơn nhẵn của đệm xe và vết rát bỏng trên mu bàn tay vẫn còn nguyên đó. Vết bỏng từ mỡ gà giờ trở nên nhức nhối. Cô thấy khuôn mặt mình lạnh toát. Có lẽ mồ hôi đã rịn ra từ cơn ác mộng vừa rồi và sau đó lại được những cơn gió rừng làm cho khô lại. Cô vẫn chưa mở mắt. Người đàn bà vận đồ đen, những người mặc áo trắng trong chiếc lán giữa rừng… Cô bíu chặt nệm xe và lấy hết sức bình sinh rướn hàng mi lên.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:04
Giới thiệu: Khi đó gió từ đâu bổng thổi tới ào ạt, liên tục, ầm ầm trên đầu tôi làm cho những chiếc lá nho nhỏ trên mấy cây còng già rơi rụng lã tã như mưa. Cành lá nghiêng ngả xì xào vặn mình rên xiết, kẽo kẹt như trong cơn bão táp, nhưng tất cả những thứ ấy vẫn không át được tiếng người con gái khóc thúc thít trong tai tôi.
09:58
Giới thiệu: Trước khi đến bệnh viện Hồng Bàng tôi đã nghe các đàn anh nói là bệnh viện này có nhiều ma lắm. Tôi cũng đã đọc nhiều truyện ma của các bác sĩ đi trước viết từ trong bệnh viện này.
09:50
Giới thiệu: Từ hồi còn nhỏ tôi đã vốn ghét các chuyện ma, vì tôi nghĩ rằng người ta chỉ bịa đặt các chuyện ma để hù những kẻ yếu bóng vía hoặc đàn bà con nít mà thôi. Với tôi thì làm gì có ma, nhất là hồi nhỏ, tôi vốn là một đứa trẻ rất ngỗ nghịch, hay phá làng phá xóm, cho nên tôi còn bày đặt ra nhiều cách nhát ma cho thiên hạ sợ mà lấy làm thích thú nữa kìa.
11:00
Giới thiệu: Sáng hôm sau,điều làm họ ngạc nhiên đến tột độ khi bước ra ngoài là cảnh vật không hề như họ nghĩ, mọi thứ đều bình thường, không hề có một nhánh cây nhỏ nào gãy đổ?!
11:23
Giới thiệu: Liên tiếp mấy ngày nay, cứ vào lúc nửa đêm đang ngủ ngon lành, Tâm bỗng giật cả tim khi nghe tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ. Mắt nhắm mắt mở Tâm bấm máy nghe thì bên kia đầu đây đã ngưng cuộc gọi.
09:26
Giới thiệu: Mùa Hè năm 1996, gia đình tôi dọn tới thành phố Durham, North Carolina. Gia đình tôi dọn về một căn nhà trệt (range) nằm trên đường “Broad,” gần trường Đại Học Dukẹ Tôi đã được giấy chấp nhận vào khoa Computer Science của trường này từ mùa Xuân. Đội bóng rổ “Blue Devils” của trường là đội mà tôi ái mộ từ lâu! Hai em trai tôi ghi danh học ở Senior High School của thành phố.
13:28
Giới thiệu: Anh Cường vừa đi vừa hát. 3 ngày nữa gia đình anh sang hỏi cưới chị Vân. Chưa bao giờ anh thấy yêu đời hơn lúc này. Anh vui đến phát rồ, cứ nhìn anh ngồi lẩm nhẩm chuyện vào Nam lập nghiệp, nuôi dạy con cái, lớn lên làm gì, rồi về hưu hai vợ chồng dắt nhau về quê dưỡng già, ai cũng cười. Đúng là yêu làm con người ta thay đổi...
10:12
Giới thiệu: Cái miếu. Truyện này tôi mới nhớ lại, mẹ hồi đó có kể cho em nghe chuyện ông ngoại thời trẻ. Cái này cũng ở quê tôi nhưng hồi lâu lắc rồi. Các bạn còn nhớ cái miếu thiêng lúc nhỏ ông Ba trốn nhà vào đó lấy đồ cúng ăn chứ? Hồi đó ông tôi mới hơn 20 tuổi. Chắc vào khoảng năm ba mươi bốn mươi...
12:42
Giới thiệu: Ông Ba Hinh. Chuyện của ông Ba Hinh thì có nhiều, nhưng chủ đề của bộ truyện này là những truyện xảy ra ở quê của tôi, vì thế nên ở đây chỉ nói về ông Ba Hinh sau 30 năm về lại Tam Quan.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express