Radio Trại hoa đỏ (Phần 43) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 20:48

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 43)

535
Share Facebook
Tác giả: Dili Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Lực Đặng Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:00 Dung lượng: 9.17 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tất cả đồng loạt nhìn vào bát cơm của lão. A Cách đã chuẩn bị cho lão thầy mo một bát cơm ngay từ lúc Bách và những người khác trong nhóm hình sự rời khỏi lán gỗ.

71 track
Giới thiệu: Tất cả đồng loạt nhìn vào bát cơm của lão. A Cách đã chuẩn bị cho lão thầy mo một bát cơm ngay từ lúc Bách và những người khác trong nhóm hình sự rời khỏi lán gỗ.

Trại hoa đỏ

- Con chó ban nãy đâu rồi? - Lãm cuống quýt.

- Ban nãy đã có người mang về trang trại và hình như nó đang được người ta băng bó. - Một người lên tiếng, dù chưa ai hiểu Lãm nhắc đến con chó vào giờ phút Nước sôi lửa bỏng thế này là nhằm mục đích gì.

Tác giả:Dili - MC: Hoàng Hương - Kĩ thuật: Lực Đặng - Biên tập: Hoài Xuân

- Mang con chó lại đây cho tôi. - Lãm khoát tay.

Bách chợt hiểu. Con chó lập tức được khiêng vào. Nó vẫn chưa đứng dậy được vì vết thương quá nặng, song đôi mắt hoàn toàn tỉnh táo. Bách gạt chút cơm và thịt vụn còn lại trong bát ra nền nhà.

1174-trai-hoa-do-phan-43-1.jpg
Trại hoa đỏ.

Dường như từ lúc được mang về trang trại, người ta quá bận rộn nên chỉ băng bó cho nó mà quên khuấy mất việc cho nó ăn. Con chó rừng nghiến ngấu chỗ cơm trên sàn trong vòng vài giây và lại ngước mắt lên chờ đợi. Tất cả nín lặng quan sát nó. Họ cũng chờ đợi.

15 phút đồng hồ qua đi, con chó rừng vẫn rên ư ử như muốn xin ăn thêm. Những người có mặt trong lán nhìn nhau kinh ngạc.

- Không có thứ gì trong bát cơm khiến lão phải ngộ độc. Thế là thế nào?

Bất chợt một người kêu lên.

- Nước gì đây?

Tất cả đổ dồn vào cốc nước trên chiếc bàn gỗ tạp. Trung tá Phả đưa cốc nước lên mũi.

- Không phải nước, mà là rượu trắng.

- Ai mang rượu vào đây cho lão? - Câu hỏi của Lãm rơi vào yên lặng.

Họ chưa biết nên làm gì tiếp theo. Không thể cho con chó uống rượu để tiếp tục làm thí nghiệm. Bất chợt, trung tá Phả rút ra một lọ thuỷ tinh màu trắng từ chiếc túi dết to tướng lúc nào cũng khư khư đeo chéo qua vai.

- Cho tôi xin một chiếc cốc nào?

Lập tức Yêu cầu của ông được đáp ứng. Trung tá Phả đổ một chút rượu vào chiếc cốc không. Sau đó, ông lấy từ túi quần ra một chiếc khăn mùi xoa và cẩn thận bịt kín mặt. Ông giải thích trước những ánh mắt khó hiểu.

- Dầu Sunfat. Hôm qua thằng cháu họ nhờ tôi gửi về cho bà xã để bón cây mà tôi quên khuấy mất vẫn cứ cất trong túi. Mọi người tránh ra nhé. - Vừa nói ông vừa chậm rãi mở chiếc lọ và rót một ít nước sóng sánh không màu vào cốc để trộn lẫn với chút rượu trắng vừa rồi. Lập tức từ chiếc cốc bốc lên một làn hơi nhẹ, và trong khoảnh khắc chất nước trong suốt chuyển sang màu tím đỏ như nước quả dâu.

Trung tá Phả đứng lùi lại và tháo chiếc khăn mùi xoa trên mặt hệt một nhà hoá học vừa thực hiện thành công một công trình thí nghiệm.

- Tôi gặp trường hợp ngộ độc này nhiều lần rồi. Axit Sunfuric kết hợp với Koumin sẽ tạo ra phản ứng hoá học đổi màu.

- Là thế nào? - Những người xung quanh ngơ ngác.

- Koumin là một acaloit cực độc có trong lá ngón. Dân miền núi hay dùng cây ngón hoa vàng để tự tử, dấu hiệu giống hệt thế này. Koumin có tác dụng dược lý giống Strychnin sẽ ngấm rất nhanh vào cơ thể sau khi ăn lá. Thứ rượu này có lẽ đã được ngâm lá ngón. Để ngâm nó chắc chắn phải mất nhiều thời gian, hoặc người ta đã chiết xuất độc chất này từ lá ngón rồi mới pha vào rượu. Dù phương thức nào cũng đều nguy hiểm như nhau, kẻ làm việc đó chắc chắn đã mang tâm địa giết người từ trước.

- Ai đã mang cốc rượu này vào đây? - Lãm quát lên. - Gọi A Cách vào đây cho tôi.

Chỉ chưa đầy 5 phút, A Cách đã bước vào trong lán. Nhìn thấy lão thầy mo nằm co quắp trên sàn, mặt anh ta tái mét. Lãm hất cằm hỏi A Cách thông qua người phiên dịch.

- Ai đã mang những thứ này vào đây? - Lãm chỉ cốc rượu và bát cơm.

- Tôi chỉ mang bát cơm thôi. Không có cốc nước này. - Anh ta lắp bắp. - Nãy tôi cũng định mang nước lên cho ông ta nhưng nhiều việc quá nên lại quên.

- Ban nãy có đúng là anh ta chỉ mang có một bát cơm này lên thôi? - Lãm hỏi hai người trông giữ.

- Đúng thế? - Một người khẳng định.

- Vậy ai đã mang cốc nước vào đây? Các anh có rời khỏi vị trí bất kỳ lúc nào không? - Lãm hỏi một câu chỉ nhằm mục đích kiểm chứng. Anh biết chắc chắn hai nhân viên dưới quyền mình thậm chí sẽ không dám rời vị trí để đuổi một con ruồi đậu cách đó 2 mét.

- Không. Chúng tôi mỗi người một bên cửa từ lúc các anh rời khỏi đến giờ.

- Hay có người đã đưa rượu qua đường cửa sổ. - Ai đó phỏng đoán.

- Tôi kiểm tra rồi. - Bách lắc đầu. - Tất cả cửa sổ đều chốt trong, vừa rồi ta mới mở kia mà.

- Thế cốc rượu bay vào đây bằng đường nào? - Lãm nghi ngờ nhìn hai người trông giữ. Họ có vẻ lúng túng. Một người ấp úng.

- Dạ, thưa anh, có điều này không chắc lắm, song có một lúc… hình như… tôi thấy có người đi qua cửa.

- Thế là thế nào?

- Tôi cũng thế. - Người kia lên tiếng, vẻ bối rối. - Anh cũng cảm thấy như vậy à?

- Thế là thế quái nào?

- Đúng là tôi cảm thấy có người đi qua thật.

- Các anh bị thần kinh đấy à? - Lãm gầm lên. - Các anh định chơi tôi đấy hả?

- Thật Sự tôi không biết diễn tả như thế nào. - Người kia khổ sở. - Tôi chỉ cảm thấy có một người đi lướt qua người mình và bước vào trong cửa, song tay chân không thể nhúc nhích được, cứ như bị bóng đè vậy.

- Thế các anh không cho là ở đây có ma à? Các anh biện hộ cho sự vô trách nhiệm của mình bằng cách bàn mưu tính kế bịa ra một câu chuyện hoang đường đấy h?

- Không phải vậy đâu! - Trung tá Phả lại lên tiếng. - Các cậu ấy không dựng chuyện, tôi cho rằng có chuyện bùa ngải ở đây thật.

- Ông mà cũng tin chuyện dở hơi ấy à? - Lãm gắt lên.

- Không, đấy là tôi diễn nôm theo ngôn ngữ dân gian thế. Chứ thực ra bùa mê thuốc lú của người miền núi cũng là một chất tương tự như ê te mà thôi, chỉ có điều chưa ai bỏ công nghiên cứu xem nó là chất gì. Mà người nào có ngải, họ cũng sẽ giữ khư khư chứ đâu dễ gì trình ra cho các nhà khoa học nghiên cứu.

- Ông nói rõ lại xem nào? - Lãm băn khoăn.

- Có thể một người nào đó đã dùng cái chất “bùa mê” ấy khiến cho hai chàng trai trẻ của chúng ta lơ mơ nửa tỉnh nửa thức, sau đó hắn thừa cơ đột nhập vào trong để mang rượu cho lão thầy mo.

- Tôi hiểu rồi. - Lãm quay sang hai người trông giữ. - Thế cái người mà các anh nhìn thấy lơ mơ ấy là đàn ông hay đàn bà, già hay trẻ, cao hay thấp?

- Tôi không biết. - Hai người đồng thanh. Một người tiếp lời. - Tôi chỉ cảm nhận đó là một bóng người và giờ càng nói càng thấy lú lẫn. Tôi gần như quên sạch rồi.

Lãm thở dài.

- Ai ngờ đâu sự thể lại ra nông nỗi này.

- Nếu cái kẻ đó đã đột nhập vào trong và mời được rượu lão thầy mo, hẳn phải là người mà lão quen mặt. Không ai đi uống rượu mời của người lạ bao giờ. Kẻ đó chỉ là một trong số những người có mặt ở trang trại này. - Bách phân tích.

- Nhưng tự nhiên lại có kẻ muốn giết lão thầy mo làm gì. Hận thù gì lão nữa. Đằng nào mà lão chẳng bị xích cổ và sắp bị tù mọt gông rồi. - Lãm nói mà như rên.

- Đương nhiên phải có lý do. - Bách nhìn thẳng vào mắt Lãm. - Ban nãy lão chẳng đã nói sẽ tiết lộ cho chúng ta một điều bí mật để đổi lấy sự khoan hồng là gì. Nếu điều đó không đáng giá hẳn lão đã không mang ra đánh đổi. Đây rõ ràng là một vụ giết người triệt khẩu.

- Nhưng lúc đó ngoài anh và tôi và hai người trông giữ ra còn có ai biết điều này nữa đâu. - Lãm ngơ ngác. Anh quay sang hỏi người đưa tin ban nãy. - Ngoài tôi ra, cậu có nói lại chuyện này với ai không?

- Không. - Anh ta lắc đầu khẳng định.

- Đấy. - Lãm liếc nhìn xác lão thầy mo. - Còn ai biết nữa đâu nào. Chúng ta mới ăn được một bữa cơm mà chẳng lẽ tên giết người lại hành động nhanh như thế.

Bách định nói rằng đã có ba vụ chết người ở Trại Hoa Đỏ trong vòng một tháng mà vụ nào cũng kỳ lạ như nhau, song lại thôi. Anh e rằng mọi sự sẽ rối thêm và những người thừa hành pháp luật vốn chỉ quen với sự A là A, B là B, cái gì cũng phải có chứng cớ rõ ràng, sẽ không chịu chấp nhận những câu chuyện mà đến chính anh cũng cảm thấy hoang đường. Anh lên tiếng.

- Chúng ta sẽ phải thẩm vấn những người có mặt trong Trại Hoa Đỏ.

- Lại thẩm vấn. - Trung tá Phả chán nản. - Tôi ngán cái trang trại này đến tận cổ rồi. Ngoài tất cả những người chúng ta ngồi ăn cơm cùng nhau có thể làm chứng cho nhau để không bị đưa vào diện tình nghi, những người còn lại sẽ trùng khớp với các đối tượng mà chúng ta thẩm vấn lần trước. Sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Đứa thì ngây ngô, đứa thì tinh quái, đứa đờ đẫn như ma nhập. Rồi đấy các anh xem.

Lần này trung tá Phả nói đúng. Rồi họ sẽ lại ôm trên tay một tập biên bản chi chít chữ mà sau đó càng đọc càng rối tinh rối mù. Đột nhiên, Bách thoáng thấy một ánh mắt chập chờn sau những tán cây ngoài cửa sổ. Anh vội lao ra ngoài và vòng ra đằng sau.

Rừng cây nhân tạo im lìm như thể thực vật ở đây cũng là nhân tạo.

Anh lắc đầu. Cái trang trại này khiến mình điên mất”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:05
Giới thiệu: Khi Bách cùng cả nhóm đến Trại Hoa Đỏ, việc đầu tiên là anh tìm gặp Vĩ. Anh đã đến gần đích, nhưng vẫn còn vài phần trăm chứng tỏ rằng Bách sai lầm.
10:11
Giới thiệu: Lão thầy mo hiện ra sau vách núi. Mớ tóc rũ xuống bết lại bẩn thỉu không khác gì gã điên vừa được lôi lên từ dưới vực thẳm. Đôi mắt lộ vẻ khả ố và gian ác.
11:27
Giới thiệu: Bách lại gần thằng bé rồi kéo ngược lưng áo nó lên. Anh kinh hoàng khi nhìn thấy tấm lưng bé tẹo trông như một miếng da đang thuộc, vằn vện những vết lằn đỏ tía ngang dọc kéo dài đến tận mông và gáy.
13:17
Giới thiệu: Mai Thanh đang nhăn nhó vì nhỡ tay phết quá nhiều mù tạt. Cô lúng túng. - Chuyện ở Trại Hoa Đỏ thế nào? Bách tròn mắt. Sao em biết?
12:39
Giới thiệu: Mai Thanh dừng lại để chỉnh chiếc áo mưa cho kín người. Cơn mưa to đến nỗi bộ áo mưa vải dù dày dặn cũng không thể ngăn nổi làn nước lạnh cứ từ đâu ùa vào bên trong. Đang là mùa mưa, một tuần trời trong được hai ngày thì năm ngày xám xịt.
10:07
Giới thiệu: Cửa ra vào ngôi nhà đóng im ỉm. Vĩ giật mình. Bữa trước khi đến đây cô đã mở nó ra. Vậy thì ai đã đóng nó lại? Có thể người đàn bà thổi sáo vẫn qua lại nơi này và muốn giữ nguyên sự bình yên cho những linh hồn xưa cũ, hoặc biết đâu chính là nơi trú ẩn của lão thầy mo.
10:48
Giới thiệu: Bước sang tuần cuối cùng. Vĩ cảm thấy suy sụp, cô tránh nhìn vào mắt thằng bé. Cô đã thuyết phục Lưu đưa Bảo sang nước ngoài để thay giác mạc song anh gạt đi.
14:09
Giới thiệu: Vĩ choàng mở mắt. Cô đang ngủ rất say, nhưng có một thứ gì đó thúc bách cô thức dậy. Vĩ thấy nặng đầu. Những giấc ngủ trưa hè oi ả thế này thật là lợi bất cập hại, nhưng ngày trên vùng cao dài dằng dặc, ngủ là một cách giết thời gian và định thần tâm trí sau những gì đã xảy ra.
14:09
Giới thiệu: Sau câu đó, họ im lặng nhìn nhau, uống cà phê và vô thức nghe tiếng Flamenco dập dồn phát ra từ chiếc loa thùng. Họ chia tay nhau và ra về. Bách hoàn toàn quên mất kế hoạch “vĩ đại” của mình.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express