Radio Trại hoa đỏ (Phần 9) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 20/06/2014 13:50

Radio: Trại hoa đỏ (Phần 9)

729
Share Facebook
Tác giả: DiLi Người đọc: Hoàng Hương
Tech mix: Đặng Mạnh Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:13 Dung lượng: 16.76 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.

71 track
Giới thiệu: Vĩ định xuống nói chuyện với hai người vợ chồng già nhưng chợt nhớ ra điều đó là vô ích. Ở đây, ngoài Ráy ra, cô không thể giao tiếp với bất kỳ dân bản nào khác.

Trại hoa đỏ

- Họ sống ở đây lâu chưa?

- Từ lúc mới đẻ ra.

- Nhưng chắc cũng phải có lúc lên thành phố.

- Chưa bao giờ, ngoài tôi chưa ai ra khỏi cái bản này.
- Ráy nói với vẻ tự hào.

- Nhưng tôi thấy họ rất quen.

- Biết đâu cô đã từng đến đây rồi. - Ráy bông đùa, nhưng khuôn mặt không bao giờ cười.
Lúc này những người thợ và dân bản đã túa ra sân để tiếp tục công việc của mình. Vĩ nhìn thấy lão già kỳ quặc đã túm lấy bàn chân cô lúc ở cầu thang.

1140-trai-hoa-do-phan-9-1.jpg
Trại hoa đỏ.

- Cả người kia nữa, tôi cũng chưa thấy bao giờ.

- Thầy mo. Lần trước cô đến đây lão đang làm lễ đóng cửa rừng, phải ở lại lán trong rừng yểm bùa trừ tà mất một ngày nên cô chưa gặp. Đừng đụng vào lão.

- Tại sao?

- Lão là người bảo vệ dân thoát khỏi tà ma, nhưng nếu có ai làm cho lão không hài lòng, người đó rất dễ trúng tà do lão tạo ra.

- …

- Nhưng chúng tôi vẫn phải chấp nhận. Chúng tôi cần lão. Bản này đã bị ma ám. Trẻ con cứ dần biến mất.

- …

- Thôi, tôi phải đi dọn dẹp đây. Dưới nhà lũ thợ ăn uống bày bừa cả ra.


Những cuộc trò chuyện với Ráy thường làm Vĩ nặng đầu. Cô cần một giấc ngủ trưa thật sâu, chặng đường dài và cuộc rượt đuổi trong ma trận đã làm cô mệt phờ người. Khi Vĩ rút đôi chân tê cứng và định đứng lên thì một ánh mắt chiếu thẳng vào cô khiến Vĩ phải chững lại. Lão thầy mo đang nhìn cô bằng đôi mắt bí hiểm. Lần này lão mỉm cười, nụ cười đầy vẻ toan tính khiến cô lo sợ.

Vĩ vội vàng đóng cửa sổ lại, đóng luôn cả cửa ra vào và chui vào một phòng ở trong góc. Căn phòng xinh xắn như một túp lều cổ tích. Nó mát lạnh, có cả chăn gối trải sẵn trên sàn. Cô nằm ngay xuống tấm đệm. Nó tỏa mùi thuốc nhuộm lá cây thật dễ chịu. Những hình ảnh quay cuồng trong đầu Vĩ, nhưng chỉ vài giây sau, cô đã chìm ngay vào giấc ngủ đầy mệt nhọc.

Có cái gì đó đánh thức Vĩ dậy. Vĩ mơ vài giấc chập chờn nhưng CÁI GÌ ĐÓ đã ám vào một phần giấc mơ của cô. Những giai điệu quen thuộc, da diết và êm dịu một cách ma mị. Cô thấy mình như rời thân khỏi mặt đất và bên dưới là loang loáng những cặp mắt man dại đang nhìn cô chằm chằm.

“Tao sẽ giết mày”…

“Mẹ cho con ra khỏi đây. Ở trong này con sợ lắm!”

“Không, con phải ở lại”.

“Họ giết con”.

“Con đừng nói dại, sẽ không ai làm gì con hết”.

Vĩ vùng dậy, toát mồ hôi. Những đôi mắt man dại vẫn còn nguyên trong bóng ảnh cuối cùng của giấc mơ. Tiếng sáo làm Vĩ bình tĩnh trở lại. Như sáng nay, người thổi sáo chỉ chơi một bản duy nhất. Vĩ nhẩm lại giai điệu. Nó dễ chịu quá. Cô mở hé cửa sổ phòng, trời đã về chiều và những tốp thợ đang làm nốt các công việc còn lại trong ngày. Không ngờ Vĩ ngủ nhiều đến thế. Giấc ngủ trưa làm cơ thể cô khoan khoái.

Tiếng sáo vẫn đưa đi đưa lại, chỉ một giai điệu duy nhất. Đến lần thứ ba thì Vĩ thấy khó chịu. “Chơi bản khác đi nào”. Nhưng người thổi sáo như trêu ngươi, vẫn diễu đi diễu lại có một điệu. Tiếng nhạc dù có hay đến mấy nhưng nhại đi nhại lại những thanh âm duy nhất có khác nào tra tấn thần kinh. Lần thứ năm, rồi lần thứ bảy. Vĩ bắt đầu đếm số lần của các giai điệu. Cô lấy gối bịt chặt tai lại, nhưng tiếng sáo không hề nhỏ bớt. Nó vẫn rõ mồn một như được thổi ngay từ gian bên cạnh.

Vĩ gần như nghi ngờ chính đôi tai mình. Không lẽ cô gặp ảo giác. Cô vội vàng quờ lấy túi sách. Cô đổ tung mọi thứ ra sàn. Cái lọ màu vàng cam quen thuộc. Cô nuốt vội những viên thuốc bằng Nước lọc. Trán Vĩ rịn mồ hôi, và chân tay cô run rẩy. Cô dựa mình vào thành sàn, chờ đợi. Mạch đập của Vĩ chậm lại, hơi thở điều hoà. Nhưng tiếng nhạc không chấm dứt. Vĩ giận dữ. Cô mở cửa phòng. Cô cần phải biết nó phát ra từ đâu. Có kẻ nào lại chơi trò chơi khó chịu như thế. Những người thợ vẫn đều tay làm việc nhưng khi Vĩ xuống chân cầu thang, họ nhìn cô chằm chằm bằng một vẻ lộ liễu.

Vĩ vẫn dảo bước. Cô sợ nếu gặp Lưu hoặc Sương, họ sẽ giữ cô lại để hỏi một việc gì đó. Tiếng nhạc dường như phát ra từ phía nhà kính. Cô đi vòng ra đằng sau. Vĩ ngạc nhiên khi nhìn thấy cái dốc hôm trước Ráy đã dẫn cô và Bảo đi tham quan. Trang trại đã thay đổi hoàn toàn so với lần đầu tiên cô đến nên Vĩ không thể định vị được địa hình cũ.

Tiếng sáo nghe rõ hơn, vẫn giai điệu ấy. Vĩ ngần ngừ đôi chút rồi bước xuống con dốc. Đất dưới chân cô không trơn ướt như lần trước nên Vĩ bước đi dễ dàng. Đá sỏi trượt dưới đôi giày đế mềm ram ráp. Cô đã xuống đến bãi đất rộng và dừng bước để định hướng. Tiếng sáo vẫn du dương như trêu ngươi. Nó đang ở phía trước. Còn ai trong cái bản này không làm việc mà lại ngồi thổi sáo?

Vĩ đi theo những giai điệu như bị thôi miên. Người thổi sáo đã lặp đi lặp lại giai điệu ấy dễ đến hàng trăm lần. Cô vòng ra mé phải, chỗ con đường mòn dẫn đến bứa tượng hình người cụt đầu. Không biết đến lần thứ mấy cô nhìn thấy tảng đá này nhưng lần nào nó cũng khiến cô rùng mình. Ánh nắng chiều vàng kềnh kệch một cách kỳ quái không làm những phiến đá đen sáng lên được. Vĩ luồn bước qua khe hẹp dưới bức tượng thiên nhiên. Hơi lạnh từ lòng hang phả ra giá buốt khiến cánh tay trần của cô gai lên. Khí lạnh ở đá núi, quả không giống như bình thường.

Khi Vĩ vượt qua triền dốc thoai thoải, cô đã đứng đúng ở vị trí của bé Bảo khi cô Tìm thấy nó. Vĩ dừng lại, không biết có nên đi tiếp hay không. Từ quãng này trở đi, cảnh vật hoàn toàn xa lạ. Vĩ ngồi trên một mô đá nghỉ lấy sức. Xa xa, phía mỏm núi đối diện là ngôi nhà mà lần trước bé Bảo đã đinh ninh là một toà lâu đài còn bên tay phải là cả cánh rừng xao xác những tàn cây lá trắng.

Tiếng sáo càng rõ dần. Vĩ chột dạ. Cơn cớ gì mà cô phải đuổi theo một tiếng sáo. Rõ ràng, kể từ khi đặt chân đến trang trại này, cô đã hành động rất vô lý. Nhưng tiếng gọi ma mị kia vẫn thôi thúc cô đứng dậy và đi tiếp. Cô bước dài chân hơn xuống con dốc thoải. Nó viền theo triền núi và khi Vĩ đi bộ một quãng ngắn nữa, cô tìm thấy một lối mòn xen giữa rừng rậm. Lối mòn rậm rạp như đã bị bỏ quên lâu ngày. Những loài cây lạ với đám rễ kỳ dị vươn dài thân xoắn quện vào nhau rủ lơ lửng trên đầu Vĩ. Nắng chiều chỉ chiếu lỗ chỗ qua những tán cây dày đặc khiến con đường mòn tối sầm lại.

Vĩ mải miết trên lối đi ngoằn ngoèo. Tiếng sáo càng lúc càng gần. Cô bước nhanh hơn. Lối mòn rộng dần ra và đất dưới chân cô phẳng phiu. Lá cây rụng không lốp xốp phía trên mà bị dán bẹt xuống mặt đất chứng tỏ nơi này vẫn có người qua lại. Lối đi bắt đầu dốc lên trên và trước mặt cô hiện ra những bậc thang đá nhẵn thín. Vĩ trèo lên khoảng hai chục bậc. Khi chỉ còn ba bậc cuối cùng, cô không thể kìm một tiếng kêu kinh ngạc.

Vĩ đã đứng trên một cái sân rất rộng. “Ngôi nhà cổ của dòng họ Quách”, cô thì thầm. Toà nhà dường như vẫn còn nguyên vẹn. Nó được làm bằng đá và đã xạm đi theo thời gian, nhưng có lẽ nhờ chất liệu bền bỉ ấy mà nó vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ. Những bụi dây leo quấn chằng chịt trên chóp mái và thả lằng nhằng hàng búi rủ xuống trước hiên nhà.

Cô ngước lên, ngạc nhiên. Ngôi nhà có hai tầng và vài cánh cửa sổ trên tầng hai, tuy đã ọp ẹp gần như sắp rụng xuống, vẫn rộng mở như thể chủ nhân còn đang muốn đón khí trời. Bức tường nhà chạy dài ra sau khiến Vĩ tin chắc rằng đây là một kiến trúc lớn, nhưng nó chỉ có một lối vào duy nhất với hai cánh cửa gỗ khép hờ. Toàn bộ mặt tiền rất rộng nhưng không còn bất kỳ cửa ra vào nào nữa, cả cửa sổ cũng không.

Nhìn kiến trúc toà nhà, cô đã muốn ngạt thở vì thiếu không khí. Ngay giữa sân trước là một mái vòm nho nhỏ mà Vĩ đoán trước đây nó từng là một điện thờ. Mặt sân cũng được nện bằng đá, nhưng cỏ dại đã nỗ lực ngoi lên từ bất kỳ một khe nhỏ xíu nào giữa những kẽ đá. Từ đây, cô có thể nhìn thấy toàn bộ con đường mòn chạy ven núi mà cô vừa đi qua. Đương nhiên, cả hình người cụt đầu.

Lần đầu tiên đứng trực diện trước bức tượng đen ngòm ấy, Vĩ cảm thấy không thoải mái tý nào. Cô vội vòng sang phía tay mặt của toà nhà. Bên này còn hoang vu hơn. Lá đã rụng thành từng lớp và tích tụ qua nhiều thế kỉ để hình thành nên một lớp đất hữu cơ đùn cao đến hàng mét ngang hông nhà. Phía tường bên này áp mặt vào một bên sườn núi.

Vĩ leo lên một mỏm thấp và khi phóng tầm mắt ra xa, cô vô cùng kinh ngạc. Màu xanh mướt lại đập vào mắt. Ma trận. Thì ra cái mỏm núi mà khi ở trong ma trận, Vĩ đã nhìn thấy thấp thoáng chính là chỗ cô đang đứng. Vĩ thích thú. Bây giờ thì toàn bộ ma trận đã nằm trọn dưới tầm mắt cô, và điều kinh ngạc nhất là ở trung tâm của hình vuông ấy có tên cô. Cái “dấu ấn” mà Lưu đã úp mở lúc trưa nay chính là chữ Diên Vĩ được thiết kế bằng những bức tường lá cây.

Vĩ nghẹn lại vì xúc động. Những đường nét uốn khúc trong ma trận trở thành sợi viền mảnh như nét vẽ chì xanh trên một tờ giấy. Chính cái ngõ cụt rất nhọn mà cô đã nấp trong đó là hình chữ V và những đường lượn kỳ khôi không thẳng hàng đã tạo nên chữ DIÊN VĨ.

Cô ngắm kỹ ma trận từ trên cao và mỉm cười. Cô đã tìm ra quy luật của nó. Mọi thứ trên đời này đều có quy luật, chỉ có điều ai sẽ khám phá ra nó mà thôi. “Bí mật sẽ không còn là bí mật khi nó được nhìn từ trên cao”. Ráy, người luôn tiên đoán những điều mà cho đến giờ cô vẫn chưa hiểu, đã nói mơ hồ như vậy. Nếu mọi thứ được nhìn theo một tổng thể thì sẽ không còn gì là bí mật. Nhưng từ trước đến nay, cô và tất cả những người khác chỉ nhìn Sự vật theo những lát cắt như trong một ma trận để rồi cuối cùng bị những đường mê cung dồn vào ngõ cụt.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp Beat kinh dị.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:27
Giới thiệu: Vĩ vội vàng len giữa đám lá khô mục ải. Cô thấy thấp thoáng một ngôi nhà đá ong cuối cùng còn sót lại giữa những thân cây xù xì. Cô đoán ra đó là lý do tại sao những người thợ chưa phạt hết khu vực cây cối này. Những chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín vẫn chưa chịu dọn đi. Ngôi nhà nằm im lìm giữa bụi cây tăm tối.
10:27
Giới thiệu: Khi họ cất đồ vào trong nhà, bé Bảo sung sướng chạy nhắng lên và nhảy chồm chồm trên chiếc salon bọc da mềm. Một ngôi nhà tuyệt vời. Vĩ ngẩn ngơ. Cô tha thẩn từng phòng trong lúc Lưu rượt đuổi theo bé Bảo trên triền cát. Tầng trên có cả thảy bốn phòng và phòng nào cũng có tới bốn cửa sổ.
12:48
Giới thiệu: Khi Vĩ lái xe đến gần chỗ ngoặt, bé Bảo đã tỉnh hẳn ngủ. Bên ngoài quang đãng sau trận mưa rào hồi đêm và bầu trời gợn lên những vân mây màu trắng. Lưu đã lên trang trại từ vài ngày trước cùng với Sương.
22:28
Giới thiệu: Chị ta lại dẫn hai mẹ con Vĩ vòng ra đằng sau nhà. Ở đó có cái chậu nhôm nhỏ hứng sẵn dưới một ống giang. Bản này không có giếng, và người ta đã tự tạo một đường ống nước bằng những ống giang ghép vào nhau. Đầu kia có thể là một con suối nào đó. Ráy kéo chiếc cần gạt, nước từ trong ống ùa ra, chảy đầy chiếc chậu nhôm.
06:31
Giới thiệu: Tôi cầm lấy bàn tay Lài, bàn tay rất là mềm mại nhưng rất lạnh, y như bàn tay của những xác chết trong phòng lạnh mà tôi đã có dịp mân mê trong những giờ học khám nghiệm tử thi. Nhưng tôi nghĩ là tại Lài ngồi quá lâu trong đêm khuya nên bị lạnh.
10:04
Giới thiệu: Khi đó gió từ đâu bổng thổi tới ào ạt, liên tục, ầm ầm trên đầu tôi làm cho những chiếc lá nho nhỏ trên mấy cây còng già rơi rụng lã tã như mưa. Cành lá nghiêng ngả xì xào vặn mình rên xiết, kẽo kẹt như trong cơn bão táp, nhưng tất cả những thứ ấy vẫn không át được tiếng người con gái khóc thúc thít trong tai tôi.
09:58
Giới thiệu: Trước khi đến bệnh viện Hồng Bàng tôi đã nghe các đàn anh nói là bệnh viện này có nhiều ma lắm. Tôi cũng đã đọc nhiều truyện ma của các bác sĩ đi trước viết từ trong bệnh viện này.
09:50
Giới thiệu: Từ hồi còn nhỏ tôi đã vốn ghét các chuyện ma, vì tôi nghĩ rằng người ta chỉ bịa đặt các chuyện ma để hù những kẻ yếu bóng vía hoặc đàn bà con nít mà thôi. Với tôi thì làm gì có ma, nhất là hồi nhỏ, tôi vốn là một đứa trẻ rất ngỗ nghịch, hay phá làng phá xóm, cho nên tôi còn bày đặt ra nhiều cách nhát ma cho thiên hạ sợ mà lấy làm thích thú nữa kìa.
11:00
Giới thiệu: Sáng hôm sau,điều làm họ ngạc nhiên đến tột độ khi bước ra ngoài là cảnh vật không hề như họ nghĩ, mọi thứ đều bình thường, không hề có một nhánh cây nhỏ nào gãy đổ?!
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - jav hd - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express