Radio Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 13) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 16:50

Radio: Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 13)

1061
Share Facebook
Tác giả: Tân Di Ổ Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 11:31 Dung lượng: 15.82 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đến giờ ăn trưa, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cùng cầm bát đến nhà ăn ăn cơm, vừa đi hai người còn hào hứng thảo luận các vụ scandal của các ngôi sao trên tạp chí Bát quái.

34 track
Giới thiệu: Đến giờ ăn trưa, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cùng cầm bát đến nhà ăn ăn cơm, vừa đi hai người còn hào hứng thảo luận các vụ scandal của các ngôi sao trên tạp chí Bát quái.

Anh có thích nước Mỹ không?

Nhà ăn trong giờ cao điểm lúc nào cũng chật chội, cửa mua cơm nào cũng có sinh viên đói khát chen chúc. Thực ra trong trường còn có nhà ăn dành cho giáo viên và các quán ăn nhỏ, ở đó đồ ăn ngon hơn nhưng đắt hơn nhà ăn lớn, thông thường các sinh viên có điều kiện đều chọn hai nơi đó, và cũng tránh được cảnh mẻ đầu sứt trán vì xếp hàng mua cơm. Những lần Trịnh Vi đi ăn với Hứa Khai Dương, hai người đều đến nhà ăn nhỏ, Hứa Khai Dương khá kén ăn, không thích ăn cơm tập thể, thường bảo đầu bếp xào một, hai món đơn giản, hai người ăn tạm là xong.

1595-anh-co-thich-nuoc-my-khong-phan-13-1.jpg
Anh có thích Nước Mỹ không?

Trịnh Vi không thích lợi dụng người khác, mặc dù lần nào Hứa Khai Dương cũng tranh trả tiền, nhưng cô kiên quyết đòi hai người luân phiên trả tiền qua thẻ.

“Ăn như thế sẽ thấy thoải mái”. Lần nào cô cũng nói như vậy, Hứa Khai Dương cũng ngại làm trái ý.

Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cũng đến nhà ăn nhỏ ăn cơm rất nhiều lần, về vấn đề này, cô và Nguyễn Nguyễn đều là người theo chủ nghĩa hưởng thụ, trong hoàn cảnh điều kiện cho phép, ai không muốn ăn ngon? Nhưng tiền chi tiêu hằng tháng có hạn, con gái lại khó tránh khỏi việc mua nhiều đồ lặt vặt, có lúc tiêu nhiều cho quần áo, ăn vặt hoặc sách vở, chắc chắn sẽ có lúc bí tiền. Vì thế, mặc dù nhà ăn nhỏ nấu ăn ngon, nhưng cũng không thể đi thường xuyên, phần lớn hai đứa vẫn phải hòa vào dòng người thích ồn ào, Nguyễn Nguyễn lại dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh, ăn ở đâu cũng thấy ngon như nhau.

Nhà ăn lớn cũng có cái hay, các cô chú chia thức ăn ở đó đều biết gương mặt rạng rỡ của Trịnh Vi, lần nào cũng xúc thêm cho cô một, hai thìa thức ăn, điều này từng khiến Tiểu Bắc - người vốn ăn nhiều hơn Trịnh Vi, một thời hâm mộ vô cùng. Nhưng đau đầu nhất là ở đây phải xếp hàng, để bảo vệ trật tự nhà ăn, có rất nhiều thành viên đeo băng đỏ trong hội sinh viên đi đi lại lại, khiến một người vốn không yên phận như Trịnh Vi đành phải ngoan ngoãn dịch từng bước theo đội hình rồng rắn.

Nhìn đội hình chẳng biết đâu là đầu, Trịnh Vi xoa xoa bụng: “Nguyễn Nguyễn, tớ đói quá”.

Nguyễn Nguyễn cũng tỏ ra đau khổ: “Tớ còn chưa ăn sáng đây này”.

“Ôi, kiếm miếng ăn mà sao khó thế”. Trịnh Vi thở dài, trong lúc uể oải chán chường, liền dùng thìa gõ vào chiếc bát trên tay, khe khẽ hát bài Sen tàn mà Nguyễn Nguyễn dạy cô. Giọng cô không to không nhỏ, người xếp phía trước và sau đều nghe thấy rõ ràng, thấy đó là một cô sinh viên xinh xắn bèn thi nhau cười.

Nguyễn Nguyễn ôm bụng mà cười. “Cậu có năng khiếu thật đấy”. Trịnh Vi cũng không nhịn được cười, giả vờ nghiêm chỉnh hát tiếp, Nguyễn Nguyễn đang say sưa nghe, chợt phát hiện thấy âm điệu của Trịnh Vi thay đổi đột ngột, từ hào hứng chuyển sang lanh lảnh, ngay cả động tác cũng đằng đằng sát khí. Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Nguyễn là, gay rồi, không lẽ oan gia ngõ hẹp lại đụng đầu với Trần Hiếu Chính hay sao? Cô theo hướng nhìn của Trịnh Vi, quả nhiên, anh chàng mặc áo trắng, vừa mua xong cơm, nghiêng người nói chuyện với người đi bên cạnh kia không phải là Trần Hiếu Chính thì còn là ai?

Trịnh Vi sau khi nhìn thấy Trần Hiếu Chính mới phát hiện ra bên cạnh gã có người khác, đó là một cô gái đầy đặn, cao ráo, tóc dài, mặt trái xoan, đôi mắt xinh xắn, mặc dù không quá xinh đẹp, nhưng dáng người cân đối, hài hòa, trông cũng ưa nhìn, không biết Trần Hiếu Chính đang cúi đầu nói chuyện gì với cô gái đó, miệng khẽ mỉm cười. Hai người đang đi ra phía cửa, giữa đường có người chen lên mua cơm, gã còn cẩn thận che người cho cô ta.

Trịnh Vi nghiến răng nghĩ thầm, với cô lúc nào gã cũng trợn mắt coi khinh, cô còn tưởng đây là bộ mặt vốn có của gã, không ngờ gã cũng biết cười, và còn biết cười dâm đãng với các cô gái khác, chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.

Cô thầm nghĩ trong bụng, nhưng miệng vẫn không ngừng hát. Nghiến răng hát xong, thấy mình vẫn không chịu nổi, bèn chạy vài bước đến trước mặt một hội viên quản lý trật tự của nhà ăn, nhe răng ra cười, “Anh ơi, em mượn băng đỏ của anh một chút”. Anh chàng sinh viên với vẻ mặt thật thà chưa kịp phản ứng gì, chiếc băng đỏ và cô gái trước mắt đều đồng thời mất hút trong tầm nhìn của anh.

Trần Hiếu Chính và cô gái đó vừa đi đến cửa nhà ăn, thì nhìn thấy Trịnh Vi xuất hiện trước mặt với vẻ nghiêm túc, lập tức, Trần Hiếu Chính lại thấy cơn đau đầu ập tới, “Cậu lại định làm gì?”

Lần này thái độ của Trịnh Vi tỏ ra hết sức lịch sự, cô mỉm cười rồi lấy tay chỉ vào tấm băng đỏ trên cánh tay mình, “Chào bạn, tôi là hội viên của Đội quản lý trật tự nhà ăn, hôm nay chúng tôi muốn kiểm tra xem cơm và thức ăn của nhà ăn có đủ cân đủ lạng hay không, xin hỏi bạn mua mấy lạng cơm… hai lạng?… bốn lạng?... Không sao, để tôi cân lên là biết ngay”. Không đợi gã kịp nói gì, Trịnh Vi liền tịch thu chiếc bát trên tay Trần Hiếu Chính, chạy ngay đến chiếc cân kiểm tra gần đó, úp bát cơm lên đĩa cân, lại còn làm bộ điều chỉnh quả cân, sau đó mới trả chiếc bát không cho Trần Hiếu Chính, “Xong rồi, cân lạng đủ cả. Cảm ơn Sự hợp tác của bạn”.

Trần Hiếu Chính không cầm bát, gã hơi cúi đầu, dường như đang nhìn mũi bàn chân của mình, không biết đang suy nghĩ gì.

“Sao vậy, bạn không lấy bát nữa à? À… Tôi hiểu ra rồi, hay là tôi giúp bạn bốc lại cơm trên đĩa cân vào bát?”. Trịnh Vi vẫn tiếp tục cười nói, giả vờ không hay biết gì.

Cuối cùng Trần Hiếu Chính đã ngẩng đầu lên nhìn cô, giờ cô mới phát hiện ra sắc mặt gã hết sức khó coi, gã khẽ tránh đầu sang một bên, dường như ép mình phải bình tĩnh hơn, sau đó mới nói với cô: “Đùa đủ chưa? Rất thích phải không? Tôi thực sự mệt rồi, thôi thế này nhé, tôi xin lỗi cậu, coi như cậu thắng rồi, phiền cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa”.

Haha, cuối cùng gã đã chịu thua, phần thắng đã thuộc về cô. Nhưng không hiểu sao Trịnh Vi cảm thấy không mừng chút nào, không biết lòng cô bị vật gì đó đè chặt, rất nặng nề, rất ngột ngạt, dường như không thể thở được nữa. Cô không cười nữa mà nhìn chằm chằm vào gã, chiếc bát cầm trên tay vẫn bướng bỉnh giơ ra trước mặt gã.

Giọng nói của Trần Hiếu Chính lạnh lùng như vẻ mặt gã, “Tôi không biết rốt cuộc cậu muốn gì, cậu thích đùa, rất nhiều người thích đùa với cậu, nhưng cậu đừng đến làm phiền tôi, tôi không có nhiều thời gian và công sức vô bổ như cậu đâu, cũng không có điều kiện để có thể tùy tiện lãng phí một bát cơm như cậu, trò đùa đó của cậu thực sự rất đáng ghét”.

Nguyễn Nguyễn cũng cảm thấy có gì bất thường, không xếp hàng nữa, vội vàng đi tới, kéo tay cô bạn thân, “Vi Vi, đi lấy cơm thôi…”. Cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn Trần Hiếu Chính, thầm nghĩ, hai kẻ này đúng là oan gia, “Xin lỗi, bạn ấy không có ác ý, hay là chúng tớ mua cho cậu suất khác?”

Trần Hiếu Chính lắc đầu, “Không dám làm phiền hai người đâu”. Gã lạnh lùng nhận lại chiếc bát từ tay Trịnh Vi, quay đầu sang cô gái bên cạnh vẫn đang tròn mắt vì ngạc nhiên, “Bọn mình đi thôi”.

Lúc đi qua Nguyễn Nguyễn, Trần Hiếu Chính như sực nhớ ra điều gì, bèn bổ sung thêm một câu: “Nguyễn Quản, thực sự tôi không hiểu nổi tại sao cậu lại làm bạn với một người như thế”.

Đôi mắt Trịnh Vi đột nhiên đỏ lên, cô cắn chặt môi dưới, hét lớn phía sau lưng Trần Hiếu Chính và cô gái đó: “Trần Hiếu Chính, tôi ghét anh!…”, nửa câu sau cô lại nuốt thầm xuống cổ họng, “…tôi ghét anh lại ghét tôi như thế”.

Nguyễn Nguyễn cũng không biết phải nói gì, chỉ túm tay Trịnh Vi, “Không phải cậu kêu đói sao, mau đi ăn cơm thôi”.

Trịnh Vi không biết mình đang tức cái gì, gạt tay Nguyễn Nguyễn ra, cơm cũng không ăn nữa mà đi về hướng ký túc xá. Nguyễn Nguyễn đuổi theo, “Cậu sao vậy, cậu tức gì tớ chứ?”

“Cậu mặc kệ tớ, cậu với gã đó là cùng một giuộc, tớ không xứng đáng làm bạn cậu”. Trịnh Vi vừa đi vừa nói.

“Hắn bực mình quá nên mới nói thế, cậu cũng tưởng là thật à?”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Roses Are Red

2. Tell Laura I Love Her

3. Sunshine Love

4. Don"t Give Up On Us

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:16
Giới thiệu: Thờ ơ, đây là nỗi sỉ nhục trên cả hành động chửi bới và xô ngã, một vẻ khiêu khích lớn lao đối với cơn thịnh nộ của Trịnh Vi.
13:38
Giới thiệu: Sau khi đã làm quen với các con đường trong vườn trường, cảm giác mới mẻ ở câu lạc bộ cũng đã phai dần, phòng 402 lại rộ lên “phong trào xem phim mới”.
15:28
Giới thiệu: Học kỳ hai vào học chưa được bao lâu, Lục đại Thiên Hậu của phòng 402 đã có sự thay đổi.
16:02
Giới thiệu: Thấy Trịnh Vi vẫn chưa chịu, Lão Trương lại một lần nữa dùng chiêu bài dụ dỗ ngon ngọt.
14:54
Giới thiệu: Đột nhiên Trịnh Vi cảm thấy lạnh người, dường như lý do Lâm Tĩnh ra đi đã có được đáp án - cô đã biết những chuyện này, làm sao Lâm Tĩnh lại không biết?
14:56
Giới thiệu: Trong giấc mơ, Lâm Tĩnh cầm tay Trịnh Vi, lang thang khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của thành phố G, ăn đủ các món ăn vặt mà cô thèm từ lâu. Mặt trời chuẩn bị xuống núi, Lâm Tĩnh nói: “Muộn quá rồi, em cũng đã mệt rồi, mình quay về nhé”.
15:50
Giới thiệu: Khi vào cấp một, Trịnh Vi đã trịnh trọng tuyên bố trước mặt bao người lớn: “Lâm Tĩnh, anh nghe đây, sau này em sẽ làm vợ anh”.
15:47
Giới thiệu: Trường Luật và trường G là hai trường đại học nổi tiếng nhất ở thành phố phía Nam này, hai trường cách nhau không xa, Trịnh Vi đi xe bus mất nửa tiếng thì đặt chân đến cổng trường Luật.
13:40
Giới thiệu: Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vi không gọi được điện thoại cho Lâm Tĩnh, cuộc thảo luận vẫn đang tiếp tục, không ngờ Duy Quyên khơi mào, cô nói: “Mọi người khai thật ra nhé, ai đã có bạn trai rồi, ai chưa có nào? Tớ chưa có đâu”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am