Radio Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 23) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 16:56

Radio: Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 23)

1112
Share Facebook
Tác giả: Tân Di Ổ Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 11:44 Dung lượng: 16.13 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trịnh Vi vẫn đang suy nghĩ lan man thì tiết mục văn nghệ cuối cùng cũng đã kết thúc.

34 track
Giới thiệu: Trịnh Vi vẫn đang suy nghĩ lan man thì tiết mục văn nghệ cuối cùng cũng đã kết thúc.

Anh có thích nước Mỹ không?

Buổi biểu diễn văn nghệ tối nay mang tính chất so tài, trong thời gian ban giám khảo thống kê điểm số, cô dẫn chương trình trang điểm cầu kỳ bước ra, cười nói với sinh viên ở dưới: “Hiện giờ ban giám khảo đang làm việc nghiêm túc để thống kê số điểm của các lớp, trước khi công bố kết quả cuộc thi, có bạn nào muốn lên sân khấu biểu diễn một tiết mục không?”.

1605-anh-co-thich-nuoc-my-khong-phan-23-1.jpg
Anh có thích Nước Mỹ không?

Rõ ràng câu hỏi của người dẫn chương trình chỉ là hỏi cho vui mà thôi, bởi cô biết trước sinh viên của Học viện Công trình kiến trúc vốn rất khô khan, chắc chắn sẽ không có người chủ động lên sân khấu, vì thế cô chỉ dừng lại một giây rồi nói tiếp: “Nếu không có thì chúng ta xin mời thầy Tăng - Viện phó của Học viện chúng ta biểu diễn bài Xuân phương Bắc để chúng ta thưởng thức”. Vừa nói dứt lời, nhạc của bài hát Xuân phương Bắc đã nổi lên, Viện phó lịch lãm cầm micro mỉm cười đợi ở cánh gà sân khấu.

Tất cả đều diễn ra theo kịch bản, cô dẫn chương trình đang chuẩn bị mỉm cười đi vào, đột nhiên phía dưới có tiếng cất lên: “Đợi một chút ạ! Em muốn biểu diễn!”

Cô dẫn chương trình sững lại trong chốc lát, vẫn chưa kịp phản ứng gì thì nhân vật dũng cảm đó đã đứng lên, hóa ra là một cô sinh viên có khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn.

“Chị ơi, chị đừng nói nhanh như thế, em giơ tay nhưng chị có nhìn thấy đâu?”. Trịnh Vi vừa nói vừa bước lên sân khấu, Nguyễn Nguyễn ra sức kéo tay cô, khẽ dỗ dành: “Đừng bồng bột như thế, muốn hát bọn mình ra KTV ở cổng trường hát!”

“Không”. Trịnh Vi nhanh chóng thoát khỏi tay Nguyễn Nguyễn rồi chạy thẳng lên sân khấu, “Không phải chị hỏi có ai muốn biểu diễn hay không đó sao, em muốn hát một bài”.

Tiểu Bắc lấy tay che mặt, “Mẹ ơi, đừng nói con quen cô nàng!”

Nguyễn Nguyễn nhìn thấy thầy Viện phó đứng ở cánh gà cũng cười, lịch sự chủ động rời sân khấu, nhạc bài Xuân phương Bắc cũng dừng lại ngay. Không hổ là người dẫn chương trình đầy kinh nghiệm, sau vài giây bất ngờ, lập tức vẻ mặt trở lại bình thường, cô cười và nói với Trịnh Vi: “Em thật dũng cảm, em muốn hát bài gì?”. Trịnh Vi nghĩ một lát, “Em muốn hát bài Cảm nhận khi mới biết yêu!”

Nguyễn Nguyễn ngồi dưới sân khấu cũng bật cười, cô nói với Trịnh Vi đang mặt mày đau khổ, “Cho cậu ấy xả strees, mấy hôm nay cậu ấy bí bách quá rồi”.

Người dẫn chương trình trao đổi một lát với người phụ trách âm thanh, cuối cùng nói với Trịnh Vi bằng giọng nuối tiếc, “Thành thật xin lỗi, trong list các bài hát không có nhạc của bài này”.

Trịnh Vi cau này, “Bài này mà không có? Để em xem có bài gì”.

Trịnh Vi tự mình bước đến gần người phụ trách âm thanh, liếc qua danh sách các bài hát, quả nhiên là không có bài Cảm nhận khi mới biết yêu. Cô tỏ vẻ chán nản rồi chỉ vào bài Cái giá phải trả của tình yêu, nói “Thế thì bài này vậy, đằng nào cũng đã lên rồi, bài này em cũng biết hát”.

Người dẫn chương trình không biết làm thế nào, đành phải gật đầu với người phụ trách âm thanh, rất nhanh, giai điệu du dương chậm rãi vang khắp hội trường. Cảm giác âm nhạc của Trịnh Vi không đến nỗi tồi, giọng hát trong trẻo, nghe cũng khá hay; chỉ có điều, một cô gái trông như búp bê mà đứng trên sân khấu nhắm mắt hát bài Cái giá phải trả của tình yêu hơi rầu rĩ này, thực sự trông rất khôi hài, ban giám khảo và các vị lãnh đạo trong khoa ngồi dưới cũng cười, thì thầm với nhau, hỏi cô sinh viên thú vị này là ai.

Nguyễn Nguyễn là người đầu tiên dưới sân khấu vỗ tay, không ngăn được cô ấy thì đành hoan hô cổ vũ vậy. Tiểu Bắc và Lục Nha cũng hưởng ứng nhiệt liệt.

Còn nhớ giấc mơ thời niên thiếu

Tựa như đóa hoa không bao giờ tàn phai,

Cùng em trải qua bao năm tháng gió mưa

Trông thế sự vô thường, trông nương dâu bãi bể

Trần Hiếu Chính ngồi ở dãy ghế sau, Tăng Dục muốn anh đến xem cô nhảy, đằng nào cũng chẳng có việc gì nên anh cùng bạn bè trong lớp đến xem. Trịnh Vi vừa lên sân khấu, đám bạn xung quanh anh bèn lên tiếng trêu chọc, sinh viên trong Học viện Công trình Kiến trúc đều biết Trịnh Vi theo đuổi anh. Anh không nói gì, chống cằm nhìn Trịnh Vi đang say sưa với bài hát của mình, đây là lần đầu tiên anh gặp cô sau sự cố công viên Nam Sơn, anh đang nghĩ, không hiểu cô nàng là hạng người nào, không biết rồi cô nàng sẽ còn gây ra chuyện gì mất mặt nữa đây.

Dường như sự im lặng của Trần Hiếu Chính khiến đám bạn xung quanh càng được đà lấn tới, họ bắt đầu hướng lên sân khấu hô lớn: “Trịnh Vi - Hiếu Chính, Trịnh Vi - Hiếu Chính”.

Ánh mắt cô vô tình nhìn xuống, dưới sân khấu rất tối, anh không dám chắc là cô nhìn thấy anh hay không, nhưng theo thói quen anh vẫn lảng ra chỗ khác.

“Chính này, lên đó nói gì chứ?”. Có cậu bạn đẩy vai anh, anh gạt bàn tay trên vai ra, một mình đứng dậy bước ra khỏi hội trường.

Đi thôi, đi thôi, ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành

Đi thôi, đi thôi, cuộc đời khó tránh khỏi những vấp váp trắc trở,

Cũng đã từng khổ đau rơi lệ, cũng đã từng tan nát cõi lòng,

Đây là cái giá phải trả của tình yêu…

Trần Hiếu Chính bước ra khỏi hội trường và hít thở sâu trong bầu không khí yên tĩnh. Thực ra, giọng cô nàng hát rất hay, chỉ có điều… tiếc thật.

Sáng hôm sau, mọi người trong phòng ký túc đã về một nửa, chỉ còn lại Trịnh Vi, Nguyễn Nguyễn và Lục Nha. Vì nhà Lục Nha ở ngay thành phố, nên không vội, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn thì ngồi cùng chuyến tàu, hơn 7 giờ tối tàu mới chạy. Nguyễn Nguyễn thu dọn xong hành lý của mình liền quay sang dọn đồ cho Trịnh Vi, thành ra Trịnh Vi lại rỗi rãi chẳng có việc gì làm, máy vi tính trong phòng đều đã đóng hộp, đành phải chạy sang phòng Hứa Khai Dương, dùng máy vi tính của anh để chơi điện tử.

Sau khi rút hết quân, ký túc xá nam lại càng trở nên tồi tàn hơn, Khai Dương là người thành phố này, đồ đạc vẫn để nguyên ở đó mà chưa động gì, thấy Trịnh Vi đến, anh cũng vui vẻ ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô chơi điện tử.

Phòng của Hứa Khai Dương cùng tầng với Lão Trương, lúc đến Trịnh Vi còn hơi do dự, liệu có chạm trán với tên đáng ghét đó không nhỉ, nhưng rồi lại nghĩ, chắc thời điểm này gã đã về nhà rồi. Máy vi tính của Khai Dương đặt trên bàn gần cửa ra vào nhất, cô vừa chơi điện tử vừa không nén nổi tò mò để ý mọi người đi lại trên hành lang, không nhìn thấy anh, cô không biết mình nên thất vọng hay thở phào.

Chơi được một lúc thì cậu bạn cùng phòng Khai Dương bước vào, chào Trịnh Vi một câu rồi nhét đĩa vào chiếc đầu VCD cạnh tivi, vừa nhìn thấy chiếc đĩa đựng trong chiếc túi nylon đen, Trịnh Vi biết ngay đó không phải là thứ đồ nghiêm chỉnh gì, Khai Dương liền lên tiếng trước cô, “Ê, có con gái ở đây đừng bật ba thứ nhố nhăng đó”.

Cậu bạn đó nhìn Trịnh Vi, dường như cũng cảm thấy không ổn, bèn thở dài tỏ vẻ cam chịu rồi lại lấy đĩa ra, còn nói thêm một câu, “Con gái đúng là phiền hà”.

Vừa nghe thấy thế Trịnh Vi liền giãy nảy, “Nói gì vậy, có cái gì là em chưa xem đâu, chẳng có gì phải ngại, anh cứ việc xem, không sao đâu!”

Khai Dương chần chừ một lát rồi nói: “Như thế không hay đâu”.

“Không sao, bọn mình sợ gì, những người có tâm hồn ngây thơ xem gì cũng đều trong sáng”. Trịnh Vi vỗ vai Khai Dương với vẻ hiểu biết.

Một bộ phim sex của Hàn Quốc, thỉnh thoảng Trịnh Vi lại liếc qua một cái, chỉ có mấy cảnh dở hơi, không có gì hấp dẫn, chỉ có điều đây là lần đầu tiên cô xem loại phim sex này trong ký túc xá nam, cảm thấy rất mới lạ, cộng thêm với việc mặt Khai Dương mỗi lúc một đỏ hơn, khiến cô càng thấy thú vị.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân vội vàng, đột nhiên Trịnh Vi nghe thấy từ xa tiếng ai đó hình như đang nói: “Chính à, tớ tưởng vừa nãy cậu đi rồi, về đúng lúc quá, tớ không mang chìa khóa”.

Tai Trịnh Vi liền dỏng ngay lên, giả vờ như đang chăm chú chơi điện tử, còn làm ra vẻ đang thảo luận với Khai Dương, nhưng mắt lại lén lút liếc về phía cửa ra vào. Tiếng bước chân vọng đến không lâu, cô liền nhìn thấy Trần Hiếu Chính đang từ phía cầu thang đi về phía phòng anh, lúc đi ngang qua phòng Khai Dương, anh vẫn rảo bước mà không hay biết gì, không hề có ý định ngó vào bên trong.

“Ôi, lại chết rồi”. Trịnh Vi rê chuột với vẻ sốt ruột, “Không chơi nữa”. Cô cũng không hiểu tại sao tự nhiên mình lại chán chường như vậy, rõ ràng cô đã tự nhủ, không bao giờ thèm đếm xỉa đến tên dở hơi đó nữa, nhưng lúc nhìn thấy anh cô vẫn giật mình thon thót. Chỉ có điều anh không nhìn vào bên trong cũng là điều bình thường, anh đâu biết cô đang ở đó, nếu biết, không đi đường vòng mới lạ, Trịnh Vi thầm nghĩ với vẻ ranh mãnh, xí, kể cả anh không thích cô, việc anh ghét và sợ cô như thế cũng hay, ít nhất là cô không đến nỗi không có ảnh hưởng gì đối với anh, tốt nhất ngày ngày cô đều xuất hiện trong những cơn ác mộng của anh.

Cô không chơi điện tử nữa, nhưng lại chẳng biết làm gì, lúc này đây, cô lại liếc thấy Trần Hiếu Chính bê chiếc chậu đựng quần áo của mình đi về phía nhà tắm ở cuối hành lang.

Đúng là gã này sạch sẽ thật, nghe nói trong ký túc xá nam, người duy nhất ngày nào cũng giặt quần áo chính là anh, xem ra danh bất hư truyền. Khai Dương cũng nhận ra sự thay đổi của cô, anh nhìn cô mà không nói gì.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Moon River

2. Sealed With A Kiss

3. I Love You Because

4. One More Try

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:14
Giới thiệu: Theo kế hoạch ban đầu của Trịnh Vi, cô định có cuộc hẹn riêng lãng mạn với Trần Hiếu Chính, giữa rừng mai bạt ngàn khoe sắc, khung cảnh lãng mạn như vậy, dù trái tim anh có là sắt là đá, cô không tin anh không mảy may động lòng.
11:38
Giới thiệu: Trần Hiếu Chính cảm thấy mình như muốn phát điên, để chấm dứt câu thần chú đáng sợ đó, anh đành phải nói lấp liếm cho qua chuyện, “Tôi còn phải xem có thời gian hay không đã, có thời gian sẽ đi…”
12:18
Giới thiệu: Nguyễn Nguyễn bước tới lý sự, nhưng tên sinh viên nam đó đâu có chịu nhường, chỉ nói chưa bao giờ gặp người nào dùng giấy ăn chiếm chỗ, rồi anh ta vặn lại, kể cả có thể dùng bất cứ vật gì để chiếm chỗ, nhưng làm sao có thể chứng minh tờ giấy ăn đó là của bọn họ?
12:17
Giới thiệu: Bước thứ ba của chiến dịch: Đánh rắn liền gậy, bám sát không rời tay.
12:01
Giới thiệu: Lúc Trịnh Vi về đến ký túc xá, nhìn thấy Nguyễn Nguyễn hơn nửa ngày chưa gặp, mừng như mẹ vừa đi chợ về, cô reo lên: “Nguyễn Nguyễn, cuối cùng thì cậu cũng đã về”.
11:42
Giới thiệu: Dường như Hứa Khai Dương đứng bật ngay dậy, Trịnh Vi cúi đầu, cô tưởng anh sẽ bực mình bỏ đi, nhưng anh hít thở thật sâu rồi lại chầm chậm ngồi xuống, “Em ngốc quá, yêu ai không yêu, lại yêu cậu ta!”
13:57
Giới thiệu: Trịnh Vi là cô gái tính tình ngay thẳng, sau khi hiểu được cảm giác dành cho Trần Hiếu Chính là gì, mọi suy nghĩ của cô đã nhanh chóng chuyển sang hướng cần làm gì tiếp theo.
11:47
Giới thiệu: Mấy ngày liền, Trịnh Vi không thèm nói chuyện với Nguyễn Nguyễn, đi học, về ký túc xá cũng không như hình với bóng như trước, Nguyễn Nguyễn cũng không giải thích gì với cô nữa.
11:31
Giới thiệu: Đến giờ ăn trưa, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cùng cầm bát đến nhà ăn ăn cơm, vừa đi hai người còn hào hứng thảo luận các vụ scandal của các ngôi sao trên tạp chí Bát quái.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com