Radio Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 30) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 17:05

Radio: Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 30)

1068
Share Facebook
Tác giả: Tân Di Ổ Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:26 Dung lượng: 17.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Trịnh Vi khẽ cắn chặt môi dưới. Đột nhiên cô cảm thấy trong lòng rất mâu thuẫn, Lâm Tĩnh đã bỏ lại cô và bao kỷ niệm của hai người, nhưng Trần Hiếu Chính mới là người hiện giờ cô yêu quý nhất, cái gì cô cũng muốn chia sẻ cùng anh, huống chi là một quyển truyện.

34 track
Giới thiệu: Trịnh Vi khẽ cắn chặt môi dưới. Đột nhiên cô cảm thấy trong lòng rất mâu thuẫn, Lâm Tĩnh đã bỏ lại cô và bao kỷ niệm của hai người, nhưng Trần Hiếu Chính mới là người hiện giờ cô yêu quý nhất, cái gì cô cũng muốn chia sẻ cùng anh, huống chi là một quyển truyện.

Anh có thích nước Mỹ không?

“Đưa em làm gì, anh muốn đọc thì cứ cầm về, nhưng mà nhớ trả lại em nhé, quyển truyện này đã gắn bó với em rất lâu rồi”.

Trần Hiếu Chính cười, bỏ quyển truyện vào túi áo khoác ngoài, tiếp tục làm phu khuân vác cho cô. Chuyển sang phòng mới sạch sẽ rộng rãi, hai người lại bận rộn sắp xếp đồ.

Hôm sau là thứ Bảy, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính hẹn nhau cùng đi chợ sách. Chợ sách khác với cửa hàng sách, ở chợ sách có thập cẩm đủ loại, giá cũng rẻ hơn ở cửa hàng sách, nên rất thu hút đám sinh viên ít tiền nhiều thời gian. Lúc ra cửa, Nguyễn Nguyễn nhắc cô về sớm một chút, buổi chiều cả phòng đã hẹn nhau đi ăn lẩu mừng “tân gia”, Trịnh Vi nói ừ rồi hào hứng rời phòng, vì trước đây cô và Trần Hiếu Chính chỉ cùng nhau đi trong trường, có thể nói lần đi chợ sách này là lần hẹn hò chính thức đầu tiên của họ ngoài khuôn viên trường.

1612-anh-co-thich-nuoc-my-khong-phan-30-1.jpg
Anh có thích Nước Mỹ không?

Cũng chính lần này, anh để cô đợi trước cổng hội trường của trường từ 8 giờ 30 sáng đến 10 giờ 30, khi anh đến thanh minh lý do của mình với vẻ biết lỗi, Trịnh Vi thầm nhắc nhở mình nhiều lần, đừng tức giận đừng tức giận, đừng để phí một ngày hiếm có như thế này. Nhưng cô vẫn giả vờ tỏ vẻ không vui, hai tay bịt chặt tai, “Em không muốn nghe lý do, anh là chúa đến muộn, lần sau mà như thế em không thèm chơi vơi anh nữa”. Thấy cô như vậy, Trần Hiếu Chính cũng không giải thích gì thêm.

Trịnh Vi hay giận nhưng cũng mau quên, lên xe bus không lâu, cô lại bắt đầu cười nói ríu rít, Trần Hiếu Chính vốn không hay nói, hôm nay lại càng ít nói hơn, cô kể rất nhiều chuyện cười, rồi tự mình ôm bụng cười, nhưng vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng, tư lự. Sau khi đến chợ sách, anh bảo cô nói quá nhiều, khiến anh không còn tâm trạng nào tìm sách, rồi anh đề nghị hai người chia ra hai hướng để tìm, mặc dù Trịnh Vi không thích, nhưng cũng không có cách nào, đành phải người nào làm việc nấy.

Lúc này, Trịnh Vi đã phần nào nhận ra vẻ bất thường của Trần Hiếu Chính, vẻ lạnh lùng của anh hôm nay không giống mọi ngày, nhưng cô không biết vấn đề nằm ở đâu, và cũng không thể tìm thấy cách giải quyết. Cô cũng thử thăm dò anh, “Anh Chính, có phải anh có chuyện gì không vui à?”. Trần Hiếu Chính liền phủ nhận. Thế là cô càng khó hiểu hơn, bản thân cũng thấy ấm ức.

Trên đường về, tâm trạng không vui đó đã lên tới đỉnh điểm, trên xe bus chật chội, hai người đứng đối diện nhau, suốt chặng đường không nói câu nào. Trịnh Vi suy nghĩ xem mình có làm phật ý anh chuyện gì không, vì mặc dù tính tình Trần Hiếu Chính lạnh lùng, nhưng cũng không phải là người hay giận dỗi vô cớ, cũng không phải là người hẹp hòi, việc anh không vui chắc chắn phải có nguyên nhân. Cô thẫn thờ suy nghĩ, ngay cả việc mọi người xung quanh đang chen về phía cô, cô cũng không hề hay biết. Bỗng nhiên Trần Hiếu Chính kéo mạnh cô một cái, gạt cô ra phía sau lưng, Trịnh Vi đau quá, kêu lên tỏ vẻ bực mình: “Làm gì vậy?”. Trần Hiếu Chính không thèm đếm xỉa gì đến cô, nghiêm giọng nói với một gã đàn ông tầm tuổi trung niên đứng sau lưng cô lúc nãy: “Già rồi mà vẫn còn giở trò đó, thật quá tầm thường!”

Gã đàn ông trông mặt có vẻ đạo mạo đó định phản bác lại, nhưng thấy Trần Hiếu Chính nghiêm mặt, đoán anh cũng không phải loại dễ chơi, chỉ lẩm bẩm một câu đại loại như “Chỉ là hiểu lầm”. Đúng lúc đến trạm phải xuống để đổi xe, Trần Hiếu Chính không nhìn gã nữa, lôi Trịnh Vi đang mặt đỏ tía tai bước xuống.

Điểm xuống xe còn cách trạm đổi xe bus một đoạn đường, đi bộ mất mấy phút, đi được mấy bước, Trần Hiếu Chính liền buông tay Trịnh Vi ra, còn mình thì sải bước về phía trước. Trịnh Vi vội đuổi theo sau túm anh lại, “Sao không nói gì với em?”

Trần Hiếu Chính tặc lưỡi rồi vẩy tay ra, “Đừng lôi kéo”.

Trịnh Vi đã ấm ức cả một ngày, thấy bị gạt ra như vậy bèn nổi trận lôi đình, “Anh làm sao vậy, có gì không vui anh nói ra đi, anh không nói làm sao em biết em sai chuyện gì?”

Anh không đếm xỉa đến cô, nhưng tính cô ngang ngạnh, đâu chịu để yên như vậy, thế là cô lấy đà đẩy anh một cái sau lưng. Anh liền ngoái đầu với vẻ khó chịu, nghiêm giọng: “Em có đầu óc hay không, chẳng có ý thức bảo vệ mình gì cả, vừa nãy sao em không hung hăng như thế đi?”

Trịnh Vi bực bội, “Kể cả vì chuyện ban nãy, anh cũng không được xử sự với em như thế, có phải em muốn thế đâu! Trần Hiếu Chính, em ghét nhất người việc gì cũng giấu giấu giếm giếm như anh, chắc chắn không phải anh bắt bẻ em vì chuyện vừa nãy, giỏi thì anh cứ nói toạc ra đi, cứ tiếp tục thế này em không thể chịu được”.

Trần Hiếu Chính lạnh lùng nhìn cô không nói gì thêm.

Trịnh Vi vô cùng bực mình, cô đã nhịn rất lâu rồi, không thể nhịn thêm được nữa, “Không nói có nghĩa là sao? Có chuyện gì cũng giấu trong lòng, ngay cả nói ra cũng không dám, anh có còn là đàn ông nữa không?”

Trần Hiếu Chính nhìn xuống, giọng nhẹ hơn, “Thôi, là do anh sai, anh không giận em, chỉ vì tâm trạng của anh không được vui, bọn mình về đi, đừng cãi nhau trên đường nữa”. Nói rồi Trần Hiếu Chính lấy tay kéo cô, lần này đến lượt cô giãy ra: “Thích gây sự là gây sự, thích giảng hòa là giảng hòa, anh vẫn không chịu nói ra lý do, anh coi em là ai?”

“Về rồi anh nói sau”. Trần Hiếu Chính cố nhịn, lại kéo tay cô lần nữa, cô đứng im không nhúc nhích.

“Em không chịu đi có phải không, thôi nhé”. Trần Hiếu Chính một mình bước đi, đi được vài bước thì quay đầu lại, lôi từ trong túi ra quyển Truyện kể Andersen của cô, nhét vào tay cô, “À, quyển truyện này anh đọc xong rồi, gửi lại em, cảm ơn”.

Mãi cho đến khi Trần Hiếu Chính hòa vào dòng người nhộn nhịp, Trịnh Vi vẫn không thể tin rằng, anh thực sự bỏ cô một mình trên đường phố như thế này ư? Cô muốn gọi anh lại, nhưng chưa mở miệng nước mắt đã trào ra, đành nức nở ngồi lại. Giữa khu vực ồn ào náo nhiệt nhất trong thành phố, lần đầu tiên Trịnh Vi cảm nhận nỗi cô đơn trống vắng đến vậy.

Trịnh Vi vùi đầu xuống đầu gối khóc không ra tiếng, cho đến khi nước mắt cạn khô, tay vẫn ôm chặt quyển Truyện kể Andersen đó, tại sao trong truyện cổ tích không nói, hoàng tử bỏ đi rồi, công chúa phải làm thế nào? Cô có linh cảm rằng cốt lõi vấn đề nằm ở quyển truyện này, đột nhiên cô như sực nhớ ra điều gì vội giở ra xem, hết lần này đến lần khác, cuối cùng, cô đã tìm thấy một bức ảnh nhỏ kẹp giữa quyển truyện. Trong ảnh, cô bé Trịnh Vi 17 tuổi cười tươi như hoa, Lâm Tĩnh đứng bên cũng mỉm cười, một tay đặt lên vai cô.

Cánh cửa ký ức chợt mở ra, đó là bức ảnh chụp chung cuối cùng của cô với Lâm Tĩnh, địa điểm là miếu hội ở quê, khung cảnh nhộn nhịp sau lưng càng làm nổi bật vẻ tình cảm của trai gái… Lúc đó Trịnh Vi chưa hề biết chữ “buồn” là gì. Ảnh chụp bằng máy ảnh nhà Lâm Tĩnh, nhờ người qua đường chụp, sau đó không lâu Lâm Tĩnh đi Mỹ, vì thế cô chưa từng nhìn thấy bức ảnh này, sau khi đem cuốn Truyện kể Andersen từ phòng Lâm Tĩnh về, cô vẫn đặt nó ở đầu giường, ngay cả mở ra xem cũng không dám, cô càng không thể ngờ anh lại kẹp nó trong quyển truyện.

Trịnh Vi sững sờ lật bức ảnh, phía sau là nét chữ gọn gàng vô cùng quen thuộc, “Tiểu Phi Long của tôi - Lâm Tĩnh ngày … tháng … năm …”. Lâm Tĩnh viết thư pháp rất đẹp, ngay cả chữ viết bằng bút mực cũng rất rắn rỏi, làm sao cô không nhớ nét chữ này! Cô thẫn thờ ôm bức ảnh và túi xách trước ngực, vẫn không biết nên mừng hay tủi. Một thời tưởng rằng một người suốt đời sẽ ở bên mình, nhưng rồi không nói câu gì mà bỏ ra nước ngoài, không phải cuối cùng anh đã để mất Tiểu Phi Long đó sao? Giống như Trần Hiếu Chính để mất cô giữa đường.

Nhớ đến Trần Hiếu Chính, đột nhiên cô mới vỡ lẽ ra rằng, lẽ nào đây chính là nguyên nhân khiến anh hậm hực không vui hay sao? Anh nhìn thấy bức ảnh này nên bực mình ư? Có phải ghen không, lẽ nào một người lạnh lùng ít biểu lộ tình cảm như Trần Hiếu Chính lại ghen vì cô ư? Có thể như thế không nhỉ? Bản thân cô cũng không dám khẳng định.

Nhưng tại sao anh để một mình ấm ức trong lòng mà không hỏi cô cho ra lẽ? Nếu cô cũng tìm thấy một bức ảnh như thế này trong đồ vật của anh, cô sẽ không hề do dự mà hỏi ngay cho rõ vấn đề. Tiếc rằng anh không phải là cô. Cô tự hỏi mình, nếu anh chất vấn cô, cô sẽ trả lời thế nào? Nói bức ảnh này là một sự hiểu lầm mà thôi à? Không, không thể, cô sẽ không nói như thế, cô sẽ nói với anh rằng, người trong bức ảnh này là người con trai một thời cô quý mến, kể cả anh đã rời xa cô mà không một lời từ biệt, nhưng anh vẫn là một trong những người quan trọng nhất trong trái tim cô, đây là một ký ức cô không thể, và cũng không muốn xóa mờ; chỉ có điều, Trần Hiếu Chính mới là người mà Tiểu Phi Long một lòng một dạ Yêu thương, cô muốn được cùng anh đi hết cuộc đời, cô sẽ không nói dối người cô yêu.

Rất nhiều lần Trịnh Vi cũng cảm thấy lạ, tại sao sau khi mất Lâm Tĩnh, cô lại có thể yêu được Trần Hiếu Chính nhanh đến vậy, lẽ nào tình cảm của cô dành cho Lâm Tĩnh lại không chịu được thử thách đến thế ư? Thực tế là trong những năm qua, cô thương nhớ đến Lâm Tĩnh, không biết anh sống ở Mỹ thế nào, có cô đơn không? Cô đã từng yêu anh, anh còn gần gũi với cô hơn cả người thân của cô, vì thế sau một thời gian ngắn ngủi trách anh, trong cô không còn sự giận hờn mà là nỗi nhớ và nỗi canh cánh bên lòng trước sự ra đi không một lời từ biệt của anh. Cô không thể nói tình cảm của cô đối với Lâm Tĩnh là sự ngộ nhận. Nhưng nếu người đi sang Mỹ là Trần Hiếu Chính - ngay cả nghĩ cô cũng không dám, nhưng có thể khẳng định rằng, cô sẽ hận anh, suốt đời không thể tha thứ cho anh!

Tiếc rằng anh không hỏi - nếu anh thực sự ấm ức vì chuyện này, ngay cả cơ hội giải thích anh cũng không cho cô. Trịnh Vi lau những giọt nước mắt còn chảy dài trên má rồi đứng dậy, sụt sịt một lúc rồi đi đến chỗ đổi xe bus. Cô nhớ đường không tốt, đoạn đường này có quá nhiều chỗ rẽ giống nhau, cô phải vòng đúng một vòng mới tìm ra được trạm xe bus.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Roses Are Red

2. La Ragazza Di Bube

3. Tell Laura I Love Her

4. Bad Day

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:43
Giới thiệu: Cô cầm món quà nhỏ đó trong tay, ngắm nghía hiếu kỳ, hóa ra là một chú tiểu long được khắc bằng gỗ, không giống như những chú rồng hung dữ theo phong cách truyền thống khác, chú tiểu long này mặc dù cũng nhe nanh giơ vuốt, nhưng lại hiền lành đáng yêu, và đường nét sắc sảo, mỗi chiếc vây đều được khắc rất cẩn thận, chắc chắn là rất mất thời gian.
11:16
Giới thiệu: Thầy giáo nói đúng, Trần Hiếu Chính là một sinh viên giỏi, bài vở sau khi đã học, anh đều biết liên hệ đến các vấn đề có liên quan, không bao giờ bỏ bẵng những kiến thức đó.
11:02
Giới thiệu: Lúc Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn đi chơi về đường đã lên đèn, thông thường cuối tuần con gái ra phố sắm sửa đều là đi sớm về muộn.
12:33
Giới thiệu: Anh tự trách mình, Trần Hiếu Chính, ngươi cũng sĩ diện hão và thiển cận biết bao, ngươi dám nói trong quá trình Trịnh Vi bám riết lấy ngươi, ngoài sự căm ghét, ngươi không thấy mừng thầm chút nào hay sao, ngươi dám nói không một chút nào ư?
10:44
Giới thiệu: Trịnh Vi cảm thấy buồn bực, nhưng không hiểu tại sao, cũng không bỏ đi ngay, và rồi cô thẫn thờ nhìn lên màn hình tivi, lòng lại vẩn vơ nghĩ tận đâu đâu.
11:44
Giới thiệu: Trịnh Vi vẫn đang suy nghĩ lan man thì tiết mục văn nghệ cuối cùng cũng đã kết thúc.
11:28
Giới thiệu: Cú điện thoại đầu tiên của Trịnh Vi gọi là gọi về ký túc xá của Trần Hiếu Chính, anh bạn cùng phòng nói với vẻ quả quyết rằng sáng nay Trần Hiếu Chính đi chơi cùng với Lão Trương, hình như nghe nói đến công viên Nam Sơn.
11:14
Giới thiệu: Theo kế hoạch ban đầu của Trịnh Vi, cô định có cuộc hẹn riêng lãng mạn với Trần Hiếu Chính, giữa rừng mai bạt ngàn khoe sắc, khung cảnh lãng mạn như vậy, dù trái tim anh có là sắt là đá, cô không tin anh không mảy may động lòng.
11:38
Giới thiệu: Trần Hiếu Chính cảm thấy mình như muốn phát điên, để chấm dứt câu thần chú đáng sợ đó, anh đành phải nói lấp liếm cho qua chuyện, “Tôi còn phải xem có thời gian hay không đã, có thời gian sẽ đi…”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com - rg.ru