Radio Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 34) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 17:08

Radio: Anh có thích nước Mỹ không? (Phần 34)

1364
Share Facebook
Tác giả: Tân Di Ổ Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Danh Ngọc Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 12:48 Dung lượng: 17.6 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nguyễn Nguyễn lấy tay gõ vào lan can rồi nói: “Thực ra tớ biết hai người xa nhau quá lâu sẽ rất dễ có chuyện.

34 track
Giới thiệu: Nguyễn Nguyễn lấy tay gõ vào lan can rồi nói: “Thực ra tớ biết hai người xa nhau quá lâu sẽ rất dễ có chuyện.

Anh có thích nước Mỹ không?

Thật đấy, một chốn đôi nơi Yêu nhau quá khổ, nhưng tớ luôn tâm niệm rằng, tớ và anh ấy đều có đủ sự chung thủy, chắc chắn cả hai sẽ đợi được đến ngày về với nhau. Tớ cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, tự nhiên tớ cảm thấy giữa hai đứa chẳng có chuyện gì để nói. Cứ như thế, bọn tớ bắt đầu không hiểu những chuyện đang xảy ra xung quanh nhau, hằng ngày có bao nhiêu chuyện phải trải qua và bao nhiêu người xuất hiện bên người mình yêu nhưng bọn tớ đều không biết. Những lúc bọn tớ chán nản, những lúc vui, lúc buồn đều không có người kia ở bên cạnh, cả hai chỉ có thể gọi điện thoại, trước kia mỗi lần gọi điện là nói cả tối, chỉ mong kể hết mọi chuyện cho nhau nghe, dần dần càng nói càng ngắn, kể cho nhau nghe những chuyện xa lạ quả thực vô vị. Những chuyện cả hai cảm thấy hứng thú chỉ còn là những kỉ niệm mà thôi, nhưng quá khứ dù đẹp đến đâu, nói mãi sẽ thấy nhạt nhẽo. Thế rồi tớ mới phát hiện ra rằng, không ngờ tớ đang rất cố gắng tìm kiếm chủ đề, càng tìm càng không biết phải nói gì, tớ nghĩ, chắc anh ấy cũng như vậy. Bây giờ bọn tớ gọi điện cho nhau, chỉ là thông báo cho người kia biết mình đang ở đâu, làm gì, nhưng anh ấy ngốc quá, ngay cả nói dối cũng không biết”.

1616-anh-co-thich-nuoc-my-khong-phan-34-1.jpg
Anh có thích Nước Mỹ không?

Trịnh Vi cau mày, “Thế tức là Triệu Thế Vĩnh nói dối cậu thật? Nguyễn Nguyễn, sao cậu không tìm anh ấy hỏi cho ra lẽ, xem xem rốt cuộc anh ấy giở trò gì?”

“Không, tớ không muốn hỏi”.

“Tại sao?”

“Vì tớ vẫn chưa muốn chia tay”.

“Đó là kiểu logic gì vậy?”. Trịnh Vi thắc mắc.

Nguyễn Nguyễn nói: “Có rất nhiều cái giống như quả bóng bay, nhìn thấy rất đẹp, nhưng cậu không thể châm nó, chỉ cần châm vào nó sẽ nổ “đoàng” một tiếng và chẳng còn gì nữa. Tớ chẳng quan tâm đến việc thỉnh thoảng anh ấy nói dối, thật đấy, chẳng sao cả, tớ chỉ sợ rằng, bọn tớ ngày càng trở nên xa lạ với nhau. Thế Vĩnh là mối tình đầu của tớ, và tớ mong đó cũng là mối tình cuối cùng, tớ sẽ làm cho tình yêu của bọn tớ được nồng thắm như xưa, hiện tại chỉ mong anh ấy không nhận ra vết rạn nứt này. Thực ra là hôm đó tớ không được vui, Vi Vi, thông cảm nhé”.

Trịnh Vi uống một ngụm nước: “Thật chẳng hiểu bọn cậu nghĩ gì nữa. Nhưng nói thực, tớ cũng giống cậu, chỉ mong khi đã yêu một người thì cứ được yêu như thế cho đến hết cuộc đời, chỉ đơn giản vậy thôi, thật tuyệt biết bao”.

Kỳ nghỉ Quốc khánh năm đó, Nguyễn Nguyễn một mình ngồi tàu đến thành phố Triệu Thế Vĩnh đang học đại học, Hà Lục Nha đi thăm anh bạn trai mới tốt nghiệp, đang làm giáo viên dạy cấp ba ở quê, Duy Quyên và Trác Mĩ về nhà, ngay cả Tiểu Bắc dạo này cũng nghiện hình thức du lịch balô, tụ tập được một đám bạn qua mạng, cùng đi du lịch Vân Nam. Lúc đầu Trịnh Vi định về nhà, nhưng lại không muốn để Trần Hiếu Chính ở lại một mình, nên đành phải ở lại. Hôm Tiểu Bắc lên đường, Trịnh Vi ôm chặt cô bạn, tỏ vẻ nức nở nói: “Trư Bắc, cậu cũng đi rồi, để lại một mình tớ ở phòng bảy ngày, tớ biết làm thế nào bây giờ?”

Tiểu Bắc lục lọi trong phòng một hồi lâu, lôi ra một chiếc búa tự làm trong giờ học cơ khí, nhét vào tay Trịnh Vi nói, “Nếu có kẻ địch, cần thiết thì cậu dùng cái này, thôi bảo trọng nhé”. Nói rồi hăm hở ra đi, chỉ để lại một mình Trịnh Vi, muốn khóc mà không có nước mắt.

Thời gian nghỉ Quốc khánh, Trần Hiếu Chính tranh thủ làm mô hình cho một công ty trang trí nội thất, đây là công việc làm thêm đem lại nguồn thu nhập chính cho anh. Trịnh Vi không dám quấy rầy anh, đành ngồi bên cạnh làm thợ giúp việc, mặc dù không giúp được gì, nhưng ít nhiều ban ngày hai người cũng có bạn để nói chuyện. Nhưng đêm đến, cô phải quay về căn phòng ký túc xá vắng vẻ lạnh lẽo, giờ mới phát hiện ra cả dãy ký túc xá nữ gần như phòng không nhà trống, đặc biệt sau khi tắt điện, trở nên vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến kỳ lạ.

Đêm đầu tiên cô không ngủ được, liền đặt cây búa Trư Bắc tặng xuống cạnh gối, lấy chăn trùm kín mặt, chỉ có đôi tai, như chú nai con lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Thỉnh thoảng có tiếng sột soạt bất thường, các chuyện khủng bố và những câu chuyện ma mà cô đọc từ nhỏ đến lớn lần lượt hiện về trong đầu, cô cảm thấy trong bóng đêm, luôn có một bộ mặt gớm ghiếc đang rình rập ở ngoài màn.

Mãi mới mơ màng đi vào giấc ngủ, đột nhiên Trịnh Vi láng máng nghe thấy có tiếng người nói chuyện thì thầm trước cửa phòng, thỉnh thoảng còn có tiếng động. Cô liền tỉnh giấc, nín thở lắng nghe, hình như đúng là có người đang lén lút làm gì ở ngoài cửa, không biết giở trò gì, sau một hồi nghe ngóng, tiếng nói chuyện đó có cả nam cả nữ, cả hai đều nói rất nhỏ.

Chân lông trên người Trịnh Vi đều dựng đứng lên, cô lén nhìn đồng hồ đầu giường, hơn hai giờ đêm, tại sao vẫn còn người đứng nói chuyện ở lan can, càng không thể có sinh viên nam xuất hiện ở ký túc xá nữ. Nhưng rõ ràng tiếng nói chuyện đó là có thật, đôi tai cô không thể nghe nhầm, cô dám khẳng định rằng, tiếng nói đó xuất phát ở ngay cửa phòng cô. Lẽ nào cô xui xẻo đến thế thật sao, bị Trư Bắc rủa trúng đầu, đêm đầu tiên ngủ một mình đã có chuyện xảy ra? Chủ nhân âm thanh đó, không biết là có ý đồ gì hay định đột nhập vào phòng cướp bóc? Trong phòng đồ đạc đáng giá không nhiều, đáng giá nhất là cô mà thôi, nếu đám côn đồ đó không những cướp đồ, mà còn tiện thể làm nhục cô, thì cô phải làm gì? Cô quờ quạng tìm cây búa trên đầu giường, Trư Bắc vốn không phải là người khéo tay, đây chắc là sản phẩm đầu tay của nàng ta, quai búa mỏng manh lắm, chẳng ăn thua, Trịnh Vi thầm nghĩ thế, khắp người lạnh toát, chỉ còn nước run lẩy bẩy trong chăn mà thôi.

Sau một hồi sợ hãi, đột nhiên Trịnh Vi trấn tĩnh lại, cô là ai? Cô là Ngọc diện Tiểu Phi Long, thà xông ra một mất một còn với chúng còn hơn là nằm trên giường run rẩy, cô phải xem xem kẻ đang đứng ngoài cửa phòng cô là người hay ma. Nghĩ đến đây, cô bất chấp mọi nỗi sợ hãi, cầm cây búa lên rón rén xuống giường, đi chân đất về phía cửa, nín thở ghé sát tai vào lắng nghe, chỉ thấy có tiếng con trai giục: “Mau lên, mau lên”.

Cô bất ngờ đẩy mạnh cửa ra, giơ cao cây búa xông tới. Đúng là ngoài cửa có hai bóng đen thật, Trịnh Vi hét lên một tiếng, thấy hai bóng đen đó cũng hét lên, dường như còn bất ngờ hơn cả cô.

“Ai đó?”. Nhờ ánh sáng ngoài hành lang Trịnh Vi định thần nhìn lại, hai bóng đen đó là một nam một nữ, cô nàng mặc quần áo ngủ chính là cô bạn học khoa Vật lý điện tử trên cô một khóa ở cạnh phòng cô, còn anh chàng kia trông rất lạ.

“Làm trò gì vậy?”. Cây búa của Trịnh Vi vẫn chưa hạ xuống, cô chưa kịp nghĩ đến việc sao giờ này còn con trai ở đây, chỉ đoán chắc bọn họ chẳng làm chuyện gì tốt đẹp, lén lén lút lút khiến cô hết hồn.

Rõ ràng anh chàng kia cũng giật bắn mình, ấp úng nói: “Bọn mình phơi… phơi quần áo!”

“Hai người có bình thường không hả, đêm hôm phơi quần áo gì?”. Trịnh Vi ngó đầu ra xem, lại càng lộn ruột hơn, vắt ngay trước cửa phòng cô là một chiếc quần đùi của con trai. Giờ thì cô đã hiểu, rõ ràng là đôi uyên ương này tranh thủ thời gian mọi người trong phòng cô nàng đi vắng, giở trò thất đức trong phòng, không biết tại sao nửa đêm nửa hôm lại đi tắm giặt. Cô nàng kia không dám phơi quần đùi của người yêu trước lan can phòng mình, tưởng rằng phòng bên không có người, bèn phơi cái của nợ ở đó, kể cả người khác nhìn thấy, cũng chẳng liên quan gì đến cô nàng.

“Có nhầm không đấy, hai người làm trò gì thì cũng mặc hai người, nhưng sao để phòng chúng tôi bị mang tiếng oan, thật quá đáng quá, tôi phải để cô quản lý ký túc xá giải quyết vụ này mới được!”. Trịnh Vi đã bớt sợ, lưng cũng ưỡn thẳng hơn.

Đôi uyên ương đó năn nỉ hết lời, ai cũng biết nếu gọi cô quản lý ký túc xá đến thật thì sự việc sẽ bung ra hết, ngang nhiên đưa bạn trai về phòng để ngủ, chuyện này chắc chắn sẽ bị nhà trường kiểm điểm, chưa nói đến việc mang tiếng với mọi người.

Trịnh Vi quát một hồi, để bọn họ thu hết đồ đạc trước cửa phòng mình, cuối cùng cũng không gọi cô quản lý ký túc xá đến giải quyết; mặc dù hai người này hơi quá đáng, nhưng cũng chỉ vì tranh thủ cơ hội để gần nhau mà thôi, tha được thì nên tha, hà cớ gì phải để họ thân bại danh liệt?

Cô đóng chặt cửa lại, hình như bây giờ vẫn chưa hết sợ, cũng chẳng quan tâm đến việc bây giờ là mấy giờ, liền gọi ngay điện thoại cho Trần Hiếu Chính, nghe thấy giọng anh vẫn còn đang ngái ngủ, mới thấy yên tâm, sụt sịt kể cho anh nghe chuyện vừa xảy ra.

Trần Hiếu Chính nghe xong, phản ứng đầu tiên là: “Đầu óc em sao vậy, nếu là trộm thật thì sao, em xông ra để mà chết à? Bây giờ em mới biết gọi điện thoại, sao vừa nãy không gọi?”

Trịnh Vi khóc: “Em không biết, em không ở chỗ quỷ quái này nữa đâu”.

Hôm sau, Trịnh Vi xách một túi du lịch căng phồng, vai đeo balô, hăm hở đi sang phòng Trần Hiếu Chính. Vừa nhìn thấy cô lỉnh kỉnh đồ đạc, Trần Hiếu Chính khóc dở mếu dở, “Em không định chuyển tất cả đồ nghề sang đây đó chứ?”

Cô vừa nói “Toàn bộ gia sản của em đâu chỉ có chỗ này”, vừa đổ tất cả đồ đạc trong balô ra giường Trần Hiếu Chính, anh liếc nhìn, từ dép, quần áo ngủ, bàn chải đánh răng, khăn mặt đến lọ lọ chai chai của con gái, cái gì cũng có.

“Chắc chắn là em sẽ ở chỗ anh?”. Trần Hiếu Chính lại tỏ ra nghi ngờ lần nữa.

Trịnh Vi lập tức xị mặt xuống, nói: “Anh không thích à, em cũng không còn cách nào khác, sự việc xảy ra đêm hôm qua suýt nữa làm em mắc chứng tâm thần phân liệt”.

“Nhưng em là con gái mà ở phòng anh, nếu mọi người biết e rằng sẽ không hay”.

“Thế thì làm thế nào, ở đây em không có họ hàng nào cả, trước khi mọi người trong phòng trở về, kiểu gì em cũng không về phòng nữa đâu, nếu anh không cho em ở đây, em sẽ ngồi suốt đêm ở hàng internet”.

Trước thái độ kiên quyết của cô, Trần Hiếu Chính đành nói với vẻ bất lực: “Đêm hôm khuya khoắt ra hàng internet lại càng chẳng ra làm sao cả. May mà phòng cũng chỉ còn lại anh và Lão Trương, Lão Trương đã mấy ngày nay không thấy tăm tích đâu, nếu em cứ đòi ở đây thì cứ việc ở, mọi người nói gì thì cũng mặc kệ”.

Trịnh Vi lấy tay huých Trần Hiếu Chính một cái với vẻ mờ ám, “Đừng ra vẻ như phòng bọn anh chưa có con gái đến ngủ qua đêm bao giờ, không phải thỉnh thoảng đồng chí giường trên giường anh lại đưa bạn gái về ngủ đó sao?”

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Single Step - Sunny Choi

2. Ave - Sunny Choi

3. Crazy For You

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:43
Giới thiệu: Mọi người về phòng trong lúc dư âm của cuộc tranh luận vẫn chưa hết. Trịnh Vi là người đầu tiên đi tắm, cô cảm thấy hơi mệt, một ngày với nhiều tâm trạng, nên chỉ muốn yên tĩnh nằm nghỉ; ngày mai, bất kể thái độ của anh thế nào, cô cũng phải tìm anh để nói cho rõ ràng.
12:34
Giới thiệu: Khoảng năm phút sau, Trần Hiếu Chính thở hổn hển chạy lại chỗ cũ nhưng không thấy bóng dáng Trịnh Vi đâu. Anh nắm chặt tay mình với vẻ thất bại, cô đã bỏ đi, anh không thể ngờ rằng, khi cô không đứng đợi anh, hóa ra anh cũng sợ hãi.
12:26
Giới thiệu: Trịnh Vi khẽ cắn chặt môi dưới. Đột nhiên cô cảm thấy trong lòng rất mâu thuẫn, Lâm Tĩnh đã bỏ lại cô và bao kỷ niệm của hai người, nhưng Trần Hiếu Chính mới là người hiện giờ cô yêu quý nhất, cái gì cô cũng muốn chia sẻ cùng anh, huống chi là một quyển truyện.
13:40
Giới thiệu: Trịnh Vi là một cô gái vui vẻ lạc quan, nên cô chỉ muốn ghi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc ngọt ngào, ghi nhớ nụ cười của Trần Hiếu Chính và quên đi mọi nỗi buồn.
12:43
Giới thiệu: Cô cầm món quà nhỏ đó trong tay, ngắm nghía hiếu kỳ, hóa ra là một chú tiểu long được khắc bằng gỗ, không giống như những chú rồng hung dữ theo phong cách truyền thống khác, chú tiểu long này mặc dù cũng nhe nanh giơ vuốt, nhưng lại hiền lành đáng yêu, và đường nét sắc sảo, mỗi chiếc vây đều được khắc rất cẩn thận, chắc chắn là rất mất thời gian.
11:16
Giới thiệu: Thầy giáo nói đúng, Trần Hiếu Chính là một sinh viên giỏi, bài vở sau khi đã học, anh đều biết liên hệ đến các vấn đề có liên quan, không bao giờ bỏ bẵng những kiến thức đó.
11:02
Giới thiệu: Lúc Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn đi chơi về đường đã lên đèn, thông thường cuối tuần con gái ra phố sắm sửa đều là đi sớm về muộn.
12:33
Giới thiệu: Anh tự trách mình, Trần Hiếu Chính, ngươi cũng sĩ diện hão và thiển cận biết bao, ngươi dám nói trong quá trình Trịnh Vi bám riết lấy ngươi, ngoài sự căm ghét, ngươi không thấy mừng thầm chút nào hay sao, ngươi dám nói không một chút nào ư?
10:44
Giới thiệu: Trịnh Vi cảm thấy buồn bực, nhưng không hiểu tại sao, cũng không bỏ đi ngay, và rồi cô thẫn thờ nhìn lên màn hình tivi, lòng lại vẩn vơ nghĩ tận đâu đâu.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - refinery29.com - seekingalpha.com - dailykos.com - metacritic.com - all-free-download.com - lyrics.com - archiveofourown.org - nymag.com - fakt.pl - dawn.com