Radio Bụi phấn giảng đường (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 20/11/2013 00:11

Radio: Bụi phấn giảng đường (Phần 1)

894
Share Facebook
Tác giả: Hồng Tâm Người đọc: Hiền Lương Lớn
Tech mix: Hiền Lương Lớn Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 11:26 Dung lượng: 15.72 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hôm nay tôi đến trường sớm, phải nói là quá sớm so với thường lệ. Giảng đường đông đúc chật chội những ngày tôi đi trễ, giờ vắng lặng không người.

Ngồi trước những dãy bàn trống trải tưởng tượng cảnh sinh viên tràn vào các cửa phòng khi giảng sư đến lớp, tôi bỗng nhớ đến mấy câu thơ của ai đó, mà ngày xưa khi làm báo bọn con gái lớp tôi đã ngâm nga lấy làm bài tựa:
"Tôi khoanh tay trước dãy bàn ghế quen
Sáng ngày mai ngày hiến chương nhà giáo
Một thuở học trò, một thời tôi ngổ ngáo
Năm tháng qua đi, tôi còn lại những gì ...".

185-bui-phan-giang-duong-phan-1-1.jpg
Và bây giờ, những gì tôi còn lại sau mười mấy năm mài ghế nhà trường, là một khối kiến thức nho nhỏ nhưng vững chắc để tôi ra tiếp xúc với đời. Ngày xưa, mỗi năm ở quê nhà đều có ngày thầy cô giáo, chứ còn ở bên cái xứ Tây phương này, chẳng những không có ngày nhà giáo, mà hình như cũng chả có ai nghĩ đến chuyện bày tỏ lòng biết ơn thầy cô đã dạy dỗ mình. Nhà giáo xứ này cũng chỉ là một cái nghề, như cô bán hàng ngoài phố, hay anh thợ máy, một cái nghề mà có trách nhiệm là phải lên lớp mỗi ngày, thế thôi!
Trong mấy năm cắp sách đến trường, tôi không hề thấy một cô cậu học trò nào tặng một món quà gì cho thầy cô giáo. Mấy đứa em tôi đi học từ lớp một cho đến khi vào đại học, tôi cũng không tìm thấy bài giảng nào trong sách vở của chúng dạy học trò biết tỏ lòng kính trọng và biết ơn thầy cô cả.
Lúc còn ở Việt Nam, năm tôi học lớp 11, để định nghĩa về cái nghề nhà giáo, thầy dạy Anh Văn tôi có từng ví dụ thầy cô như những người chèo thuyền đưa khách qua sông, còn học sinh như những người khách đi đò, cần phải lên thuyền mới qua sông được, nhưng khi tới bờ rồi, lại lạnh lùng bỏ đi không bao giờ trở lại, có khi quên luôn cả một lời cảm ơn, chỉ còn lại người chèo thuyền, vẫn mỗi ngày đưa khách qua sông.
Ngày xưa khi còn bé, tôi sợ thầy cô lắm, sợ bị mắng, bị phạt, bị đòn, sợ đủ thứ. Những ngày học tiểu học, thấy thầy cô xa xa là tôi đã vội lánh qua đường khác mất. Dù vậy, các thầy cô ai cũng thương tôi lắm!
Lên lớp năm, năm cuối cùng của tiểu học, lần đầu tiên trong đời tôi có một thầy chủ nhiệm. Thầy là người đầu tiên đã giới thiệu với tôi cái thế giới muôn màu của văn học. Lũ trẻ chúng tôi đã tròn xoe mắt nghe thầy đọc những mẩu văn hay, những câu thơ tuyệt tác mà thầy sưu tầm được. Cùng với giọng đọc trầm ấm của thầy, tôi đã vẽ ra được hình ảnh cô công chúa xinh đẹp nằm nghỉ trưa trên chiếc gác son, tưởng tượng đến những cô thôn nữ gặt lúa với tiếng hò giữa trưa thật giòn, và những chú ve kêu ỉ ôi trên cây phượng vĩ mỗi mùa hè đến... Từ đó, một tên vốn dốt văn chương nhất nhì trong lớp như tôi cũng mò lên được vào mười hạng đầu trong lớp.
Thầy dạy chúng tôi với một lối học cởi mở, sinh động, không như những cách bảo thủ mà chúng tôi đã từng học trước kia. Những cuộc thi toán đố vui giữa các nhóm trong giờ học đã làm chúng tôi siêng năng học hành hơn, những cuộc thi thử đã nâng trình độ của chúng tôi lên rõ rệt. Lần đầu tiên tôi mang phiếu điểm về nhà với cái hạng nhất, tôi đã mừng tới rơi nước mắt.
Thầy dạy chúng tôi từng li từng tý, từ bài học giảng văn, khoa học cho tới cách làm người. Thầy không những dạy chúng tôi hiếu thảo với cha mẹ, kính trọng thầy cô, mà còn phải biết yêu thương bạn bè. Tình thầy trò của chúng tôi sâu đậm hơn, và đám học trò lớp tôi cũng thân nhau hơn rất nhiều. Thầy còn theo sát hoàn cảnh của mỗi đứa tôi, nào là nhỏ Nguyên học giỏi nhưng mê học quá quên đi những sinh hoạt khác, hay là anh chàng Trí lúc nào cũng láu táu và lười học nhưng thật ra lại rất thông minh, Phúc với cá tính lầm lì, ít nói nhưng rất siêng năng. Và cả tôi, con bé duy nhất lúc nào cũng mặc váy đi học rất ư là nữ tính nhưng thuộc vào loại ngỗ nghịch nhất lớp, và nhất là không bao giờ đi học thèm chải đầu (Phải nhắc tới một điều là tôi lúc đó để tóc ngắn như con trai vậy, nên chẳng bao giờ thèm mua kẹp nơ chi phiền phức...).
Buổi liên hoan nào, thầy trò tôi cũng xúm tụm lại cười lăn cười bò với những màn kịch ngắn tự biên tự diễn trong khi các lớp khác đã về hết từ lâu. Có hôm, thầy còn dẫn cả đám bọn tôi đến núi Bửu Long đi cắm trại với các trò chơi hướng đạo la hét đến khản cổ... Những ngày chúng tôi phải ở lại hì hục lau cái sàn lớp sau những trận bão tố thức ăn linh đình, thầy vẫn nhớ đi mua cho mỗi đứa chúng tôi một cái bánh bao ăn cho đỡ mệt. Chúng tôi ngạc nhiên và vui lắm, vì chưa bao giờ chúng tôi được nhận một cái bánh bao từ thầy cô của mình cả. Năm đó đối với mỗi đứa chúng tôi đều có không biết bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu thay đổi. Cuối năm, ngày chúng tôi đi lãnh thưởng, thầy dẫn hết cả bọn đi xem phim. Thật ra là đi chơi cho vui thôi chứ đứa cứ bi bô chuyện này, kẻ lại bi ba chuyện kia thì chuyện phim có ai hiểu cho được. Thế mà thầy tôi mệt đến nỗi ngủ gật ngay cả giữa một rừng loa như thế đó! Đứa nào trong đám chúng tôi cũng thấy thương thầy vô hạn, cũng như thầy thương mỗi đứa chúng tôi vậy.
Năm sau, tôi chuyển trường lên lớp mới, thầy đi vượt biên, cả lớp tôi mất liên lạc với thầy từ đó. Và cũng từ đó, cuộc đời học sinh của tôi chuyển qua một bước ngoặt mới, tuy không hoàn toàn chín chắn hơn nhưng trưởng thành hơn trong những nhận xét về xã hội chung quanh mình. Những năm cấp hai tôi dần cảm nhận được cái mâu thuẫn của nghề nhà giáo. Ngay từ những ngày đầu vào trường, chúng tôi đã bị “thuyết giáo” về những kỳ thi cuối cấp. Dùng động từ “thuyết giáo” thật ra cũng chỉ là một cách diễn tả cho sự hăm dọa về sự khó nhọc của những kỳ thi cuối năm cấp hai; đúng hơn là sự “giáo dục” về hậu quả của những kẻ thất bại, và dĩ nhiên thất bại trong thi cử sẽ ảnh hưởng đến nghề nghiệp trong tương lai. Và nói đến chuyện nghề nghiệp thì không thể nào không ai đề cập đến cái khó khăn của nghề nhà giáo. Ngay cả trong những cuộc thi vào đại học sau này, người ta cũng vẫn thì thào vào tai nhau “Nhất y, nhì dược, tạm được bách khoa, sư phạm bỏ qua...”. Và vì bậc phụ huynh nào cũng muốn con mình thành đạt, thầy cô nào cũng muốn học trò mình học giỏi giang, nên phương pháp “chuẩn bị tâm lý” trước đó cũng không phải không có nguyên nhân của nó. Cuộc thi nào cũng mang đến nhiều áp lực cho học trò, mà đôi khi tăng thêm một tí áp lực cũng là một cách thúc đẩy thêm một tý động lực và vận tốc của những cô cậu học trò, thuộc loại như tôi, “dài lưng tốn vải, ăn no, lại nằm”.
Trở lại câu chuyện nhà giáo, ngay từ khi chập chững vào đời, chúng tôi đã được làm quen với những cái khổ cực của nhà giáo. Dĩ nhiên bên cái xứ này, không ai có thể hình dung được cái nghèo của nhà giáo Việt Nam, và cũng dĩ nhiên không phải nhà giáo nào ở Việt Nam cũng nghèo. Nghề giáo bên đây tuy có thể lương bổng không được cao như một số nghề khác trong xã hội, và cho dù người ta cứ thấy thầy cô giáo đình công ầm ầm mỗi năm, đồng lương nhà giáo bên xứ này cũng không thể gọi là thấp được. Nhất là khi ngày xưa tôi đã từng chứng kiến thầy cô tôi phải tranh đấu chật vật với những khó khăn của cuộc sống vật chất với đồng lương nhà giáo. Làm sao có thể phủ nhận được điều này khi chung quanh tôi thực tế đã chứng minh một cách phũ phàng?
Mẹ một cô bạn học chung với tôi năm lớp tám, đã phải từ bỏ nhà trường, từ bỏ bảng đen phấn trắng, những câu ca dao lục bát trong những bài giảng văn, để ra bán bún riêu ở một khu chợ trong vùng Chợ Lớn. Và ba bạn ấy, cũng là một nhà giáo rời bục giảng để vào buôn bán trong một chợ trời xe đạp. Bà đã than thở với tôi: “Đã làm cô giáo bao nhiêu năm, bỏ nghề rồi thì nhớ trường, nhớ lớp vô cùng. Nhưng biết làm sao được! Cô chú còn năm đứa tụi nó phải lo, tiền ăn, tiền học, đủ thứ tiền! Cứ bám vào nghề giáo thì tụi nó biết đi về đâu?”.
Mẹ một cô bạn thân khác, cũng như nhiều thầy cô của tôi đã phải bôn ba vất vả đi dạy thêm sau những giờ ở trường để kiếm thêm tiền chi tiêu cho cuộc sống. Ba bạn tôi mất sớm vì bệnh lao, kết quả của những cơn bụi phấn giảng đường, để lại cho mẹ bạn ấy gồng gánh cả một gia đình, mà nếu chỉ với đồng lương của một cô giáo tiểu học thì một ngày không đủ cho hai bữa ăn no. Ngay cả một cô giáo dạy toán của tôi trong những năm cấp hai cũng đã phải bày bán hủ tiếu trong căn tin trường để sinh sống.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Amazing love
2. Autumn scene
3. Love at the gate
4. Những điều thầy chưa kể - Minh Anh

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:36
Giới thiệu: Với danh nghĩa sinh viên cũ về thăm trường họ nhanh chóng được cho vào bên trong và mượn được cây dù của bác bảo vệ tốt bụng. Chiếc dù nhỏ khiến cả hai phải nép sát vào nhau để tránh cơn mưa ngày một nặng hạt.
12:20
Giới thiệu: Đôi khi cô vẫn tự hỏi vì sao ngày xưa mình có thể yêu anh nhiều và vô điều kiện đến vậy? Một đứa con gái sống bằng lòng kiêu hãnh, đã từng nghĩ trong tình yêu mình phải là tất cả, không chấp nhận bất cứ một sự chia sẻ nào dù là nhỏ nhất.
12:14
Giới thiệu: Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 30 tuổi loạn nhịp.
09:30
Giới thiệu: Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô. Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi. Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.
09:07
Giới thiệu: Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này. 7 giờ tối hôm sau. Em muốn đi đâu?
09:46
Giới thiệu: Làm bồ? Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy. Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ? Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi. Anh nói thật đấy à.
13:37
Giới thiệu: Càng gần cuối năm thì không khí càng bức bối khó chịu. Rét khô ở đâu kéo về, gây lạnh cóng đôi tay nhưng nóng khô cả cổ. Ở quán cà phê quen, Huy nhìn vào khuôn mặt vị khách xa lạ trước mặt mình.
10:54
Giới thiệu: Em thân yêu... Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh.
09:48
Giới thiệu: Khi hai vợ chồng đã vào trong phòng và khóa trái cửa lại, chồng cô lăn mình ra giường: Ôi trời, chúng ta bị quản thúc như trẻ con rồi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com